Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thái Tử Phi Thất Sủng – Chương 204

Thái Tử Phi Thất Sủng

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Muỗi Vove

Mộc nhi chỉ cảm thấy trong lòng rét run, nguyên lai, bởi vì là tỷ tỷ của nàng, hoàn toàn là bởi vì nàng, buồn cười nhất là lúc nàng tốn biết bao tâm tư tìm cách cứu tỷ ấy, hiện tại nàng rốt cục hiểu được, vì sao nàng vừa mới mở miệng cầu tình, Hương Linh công chúa liền giáng cho nàng một cái bạt tai!

Nhìn khuôn mặt dữ tợn của Hương Linh công chúa, còn có đôi môi đỏ mọng đang bị nàng ta cắn nát, câu nói kế tiếp, nàng một câu cũng nghe không lọt, nàng chỉ cảm thấy lòng của nàng, dần dần chìm xuống, một cỗ rét lạnh, gắt gao bao lấy nàng, làm thân thể nàng nhịn không được mà run run.

Là nàng hại chết tỷ muội thân nhất của mình, là nàng! Xem ra huyết nhục mơ hồ, không ngừng xoay quanh đầu Mộc nhi, nàng nháy mắt cơ hồ đau đến quên mất hô hấp.

Không biết qua bao lâu, Mộc nhi chỉ biết là, nàng bị hành hạ nhiều canh giờ, mới được Hương Linh công chúa đuổi ra khỏi phòng ngủ, trên người nàng vết thương chồng chất, nhưng là, nàng lại giống như bất giác quên đi đau đớn trên thân thể, sớm đã chết lặng, chính là tâm của nàng, vẫn đang không ngừng chảy máu, chuyện này, nàng làm thế nào có thể chịu được.

Nàng chưa trở về phòng ngủ của mình, mà là mờ mịt, đi ra Di Hương cung, bước chân không khống chế đi đến ngự hoa viên, đêm về, có chút rét lạnh, táp vào những vết thương chồng chất trên thân thể nàng, vết thương đau rát, thế nhưng, nàng lại giống như một con búp bê không có linh hồn, vẫn đi không ngừng.

Rốt cục, nàng lảo đảo đi đến bên hòn núi giả, nơi đó tối đen như mực, trừ bỏ ngẫu nhiên truyền đến, một hai tiếng côn trùng kêu vang, chung quanh hoàn toàn yên tĩnh.

Mộc nhi giống như một linh hồn phiêu linh, ngẩn ngơ đứng ở nơi đó, nhớ tới những kỷ niệm bên người tỷ muội thân thuộc, trong lòng không khỏi bi thương, nàng rốt cuộc nhịn không được, òa khóc nức nở.

Nước mắt nhịn một ngày, cuối cùng được phóng thích ra, liền giống như suối tuôn ào ạt, rốt cuộc dừng không được, nước mắt ấm áp, chảy dài tren gương mặt sưng đỏ, chiếu nghiêng xuống, nhưng không cách nào an ủi được nỗi đau xót trong tim nàng.

Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên một bàn tay to ấm áp, nhẹ nhàng đặt trên vai nàng, Mộc nhi cũng không kinh hoảng, bởi vì, nàng nghe thấy được hơi thở của hắn, nàng lúc này thương tâm muốn chết, rốt cuộc bất chấp nam nữ phân biệt, xoay người, nhào vào lồng ngực hắn, khó rống lên.

Vệ Tử Thanh thời điểm Mộc nhi nhào vào ngực, thân thể có điểm cứng ngắc, qua một hồi lâu, hắn cảm nhận được, nước mắt ấm áp của nàng, làm ướt một mảng y phục của hắn, trong lòng không khỏi mềm nhũn, khẽ thở dài một hơi, hai tay khẽ vuốt ve, đôi vai nhu nhược không ngừng run rẩy của nàng.

//Vệ Tử Thanh tiếp cận Mộc nhi và vô tình hay cố ý đây trời, không biết có liên quan chi đến âm mưu của Dạ ca không nữa, rất là tò mò à nha//

Nhìn Mộc nhi ở trong lòng hắn khóc nấc, trong lòng Vệ Tử Thanh xẹt qua một tia đồng tình, nhất cử nhất động của nàng, kỳ thật đều nằm dưới sự giám thị của hắn, những ủy khuất của nàng, hắn như lòng bàn tay!

Chính bởi vì như thế, cho nên, sau khi biết được kế hoạch của Tử Dạ, mới chọn lợi dụng nàng, bởi vì, hắn cảm thấy nàng tuy rằng xuất thân là cung nữ bên người Hương Linh công chúa, nhưng là, nàng lại bất đồng so với những cung nữ khác, mặt ngoài mặc dù nàng luôn thuận theo Hương Linh công chúa, nhưng là, bên trong nàng lại hận Hương Linh công chúa đến tận xương tủy.

Có vẻ chính nàng đã che dấu rất khá, người khác đều nghĩ nàng đối Hương Linh công chúa trung thành và tận tâm, nhưng là, vệ Tử Thanh nhìn ra, đây chẳng qua là nàng bị buộc bất đắc dĩ, vì sống sót, mà giả vờ thuận theo, hơn nữa, hắn phát hiện nàng, thường một mình đến những địa phương hẻo lánh ngẩn người, ở nơi này, nàng không hề che dấu, trong mắt luôn toát ra hận ý.

Trải qua một hồi quan sát, vệ Tử Thanh biết, nàng hận Hương Linh công chúa, về phần lý do vì sao, hắn vẫn chưa tìm hiểu được, nhưng là, chỉ cần nàng đối Hương Linh công chúa có hận, như vậy, ở trong mắt Vệ Tử Thanh, chính là nhược điểm có thể lợi dụng, cho nên, hắn mới cố ý tiếp cận nàng.

Hắn vốn không muốn lợi dụng nhược điểm của ai, nhưng là, vì Tử Dạ, vì kế hoạch, vì người con gái hắn yêu nhất, hắn chỉ còn cách lợi dụng nàng!

//Giờ thì rõ rồi, Mộc nhi thật là đáng thương//

Có lẽ hơi ấm trên người vệ Tử Thanh truyền đến, làm Mộc nhi cảm thấy an tâm, Mộc nhi dần dần bình tĩnh trở lại, từ lúc mới bắt đầu khóc rống, dần dần biến thành tiếng nức nở như có như không.

Không biết qua bao lâu, Mộc nhi rốt cục hoàn toàn bình tĩnh lại, nàng lấy tay lau đi nước mắt trên mặt, nhẹ nhàng đẩy Vệ Tử Thanh ra, thanh âm nghẹn ngào nhìn hắn nói:

-” Tử Thanh đại ca, cám ơn huynh!”

Đến khi Mộc nhi ngẩng đầu, Vệ Tử Thanh nương theo ánh trăng mỏng manh, thế này mới phát hiện trên mặt Mộc nhi có một mảng sưng đỏ, cũng có nhiều vệt xước lớn.

Vệ Tử Thanh thương tiếc lấy tay nhẹ nhàng xoa lên khuôn mặt sưng đỏ của Mộc nhi, thanh âm có điểm giận dữ hỏi:

-”Mộc nhi cô nương, đây là có chuyện gì? Là ai thương tổn ngươi?”

Mộc nhi nhận thấy sự quan tâm trong ánh mắt Vệ Tử Thanh, không khỏi nước mắt viền quanh, nàng cúi đầu xuống, nghẹn ngào nói:

-”Tử Thanh đại ca. . . . . . . Nô tỳ không có việc gì. . . . . . . .”

Vệ Tử Thanh lấy tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt Mộc nhi, có chút phẫn nộ nói:

-”Mộc nhi cô nương, có phải hay không là Hương Linh công chúa? Thật sự ta thật không ngờ, một công chúa thoạt nhìn ôn nhu yếu ớt, cư nhiên lại tâm ngoan thủ lạt như thế. . . . . . .”

Vệ Tử Thanh lời còn chưa nói hết, đã bị một bàn tay nhỏ bé bưng kín miệng, thanh âm nhỏ bé của Mộc nhi, ghé vào lỗ tai hắn vang lên:

-”Tử Thanh đại ca. . . . . . . Không nên nói nữa. . . . . .”

Vệ Tử Thanh mặc dù quan tâm chỉ là diễn trò, nhưng là, giờ phút này trong lòng thật sự phẫn nộ, hắn kéo tay Mộc nhi xuống, tức giận nói:

-”Mộc nhi, nữ nhân độc ác như vậy, ngươi chẳng lẽ còn muốn tiếp tục bảo vệ cho nàng sao? Nàng căn bản không xứng!”

Mộc nhi bị Vệ Tử Thanh vừa nói, lại gợi lên đau xót trong lòng, nàng nức nở, giọng căm hận nói:

-”Ta còn có thể làm thế nào? Nàng là công chúa cao cao tại thượng, ta chỉ là một nô tỳ t//i tiện bên người nàng, nàng muốn giết ta, liền giống như bóp chết một con kiến bình thường, ta nếu muốn sống, nhất định phải ngoan ngoãn nghe lời của nàng, ta hận nàng, nhưng lại không thể không tận tâm tận lực đi hầu hạ nàng, huynh cho là, những điều này là do ta muốn sao?”

//Chỉ sợ Mộc nhi cuối cùng không sống được mất, phản bội lại mụ Hương Linh chắc chỉ có con đường chết, Vệ Tử Thanh quan tâm đến Mộc nhi hơn một chút nữa đi//

kinh hỏi

Edit: Muỗi Vove

Những lời từ trong miệng Mộc nhi, cơ hồ chứa đựng sự bi phẫn vô cùng, tâm tình trong một khắc này của nàng, làm Vệ Tử Thanh đồng tình hơn rất nhiều, đáy lòng hắn đối với Mộc nhi – một nữ tử dị quốc nhiều hơn một tia thương tiếc.

Hai tay hắn đặt lên hai vai của Mộc nhi, nhìn những giọt lệ viền quanh hai mắt nàng, ngữ khí dịu dàng hỏi:

-”Mộc nhi cô nương, ngươi tin tưởng ta không?”

Mộc nhi ngước mắt nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, trong mắt hắn có một tia chân thành, thật sâu tác động đến trái tim vốn đang yên tĩnh của nàng, nhìn thẳng vào mắt hắn, làm nàng theo bản năng gật gật đầu, không biết vì sao, tuy rằng nhận thức hắn mới ngắn ngủn mấy canh giờ, nhưng là, nàng đối với hắn, nhưng lại có một loại tín nhiệm không hiểu.

Vệ Tử Thanh nhìn sự tín nhiệm trong mắt Mộc nhi, trong lòng hiện lên một tia áy náy, nhưng là, hiện tại tên đã lên cung, không bắn không được rồi, hắn dùng tay khêu nhẹ vài sợi tóc hỗn độn trên trán Mộc nhi, trầm giọng nói:

-”Mộc nhi, ta có một biện pháp, có thể giúp ngươi thoát khỏi Hương Linh công chúa, nhưng là, ngươi nhất định phải làm theo lời ta, như vậy, ngươi nguyện ý sao?”

Mộc nhi nhìn Vệ Tử Thanh liếc mắt một cái, cũng không nói lời nào, mà chỉ cúi đầu.

Vệ Tử Thanh khẽ thở dài một hơi, nói:

-”Mộc nhi, ngươi nếu không muốn, ta cũng sẽ không ép ngươi, dù sao, đây là một việc rất nguy hiểm! Được rồi, đêm đã khuya, ở ngoài này lạnh lắm, ta trước đưa cô nương trở về thôi!”

Mộc nhi cũng không động, nàng vẫn cúi đầu, trầm mặc một lát, bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn vệ Tử Thanh nói:

-”Tử Thanh đại ca, huynh tiếp cận Mộc nhi, cũng là bởi vì lý do này, đúng không? Phải . . . Dạ hoàng phái huynh đến có phải không?”

//Ai nói Mộc nhi không thông minh nào, mặc dù có cảm tình với người ta nhưng vẫn sáng suốt đánh giá đúng tình hình//

Vệ Tử Thanh đối mặt với chất vấn đột ngột của Mộc nhi, hắn lại cũng không kinh hoảng, mà trấn tĩnh gật gật đầu, ôn tồn nói:

-”Mộc nhi, chuyện này, chứng thật là hoàng thượng có phân phó, nhưng là, đều không phải chỉ đích danh cô nương, gặp gỡ cô nương, chỉ là ngoài ý muốn.”

Lời này của Vệ Tử Thanh, đúng là sự thật, thật ra chỉ thị của Tử Dạ, không có nói đích danh cung nữ nào, bất cứ ai cũng có thể tực hiện kế hoạch, chính là hắn trong lúc vô ý gặp được Mộc nhi mà thôi.

Mộc nhi nghe xong lời nói của Vệ Tử Thanh, trầm mặc một hồi, lại hỏi:

-”Tử Thanh đại ca, nếu như Mộc nhi không nguyện ý, huynh vẫn sẽ tìm một người khác bên cạnh công chúa, đúng không?”

Vệ Tử Thanh nhìn Mộc nhi, khẽ gật đầu, nói:

-”Mộc nhi, cô nương nếu không nguyện ý, ta cũng sẽ đi tìm người khác! Hiện tại, ta trước đưa cô nương trở về, được chứ?”

Mộc nhi cũng không có động, nàng dung ánh mắt sáng quắc nhìn Vệ Tử Thanh, trầm mặc thật lâu, rốt cục cắn chặt răng, hạ quyết tâm nói:

-”Tử Thanh đại ca, Mộc nhi nguyện ý, nhưng là, Tử Thanh đại ca, huynh thật có thể đem Mộc nhi từ trong tay công chúa cứu ra sao?”

Vệ Tử Thanh nhìn ánh mắt tràn đầy hy vọng của Mộc nhi, trong lòng không khỏi xúc động, bật thốt lên nói:

-”Mộc nhi, ta nhất định sẽ cứu cô nương rời đi, cô nương yên tâm, ta Vệ Tử Thanh tuyệt đối nói lời giữ lấy lời!”

//Kiểu ni chắc ko cứu được rồi, tội Mộc nhi ghê, tội cả anh Thanh nữa//

Nhìn thân hình cao lớn của Vệ Tử Thanh dưới ánh trăng, trước mắt Mộc nhi dần bị che kín bởi một tầng sương mờ, nàng mạnh bổ nhào vào vệ Tử Thanh trong lòng, gắt gao ôm lấy hắn, thanh âm nghẹn ngào nói:

-”Tử Thanh đại ca, ta tin tưởng huynh!”

Trong mắt Vệ Tử Thanh hiện lên một tia áy náy, nhưng là, hắn rất nhanh liền bình thường trở lại, hắn vươn tay, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Mộc nhi, đôi mắt tràn đầy thương cảm, lặng yên nhìn về phía bầu trời xa xa, trên bầu trời, dường như có nàng đang mỉm cười với hắn.

//Tình yêu của Thanh ca vô vọng quá, sao ca không quên đi và tìm đến tình yêu đích thực của chính mình nhỉ//

Đông trấn.

Trong một đình viện ưu nhã, Diệp Lạc lặng yên ngồi trên ghế, đôi mắt thất thần nhìn chậu hoa lan nở trong đêm tối, mùi hoa thoang thoảng bao trùm lấy không khí chung quanh.

Diệp Lạc đôi mi thanh tú nhíu chặt, trên vầng trán, phảng phất có ưu sầu, nhìn những cánh hoa tung bay, trong lòng một trận chua xót, Điệp nhi luyến hoa, cho nên mới thật lâu không muốn rời đi, mà hắn, rõ ràng yêu nàng, lại vì sao cách nàng càng ngày càng xa?

Một hồi tiếng bước chân hỗn độn truyền tới, cắt đứt trầm tư Diệp Lạc, nàng thở dài một hơi, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Thanh nhi thần sắc lo lắng hướng nàng vội vàng đi tới.

Diệp Lạc nhìn thoáng qua Thanh nhi trên trán lấm tấm mồ hôi, không khỏi lo lắng hỏi:

-“Thanh nhi, chuyện gì mà hốt ha hốt hoảng như thế? Muội xem, trên người toát đầy mồ hôi, nhanh đi đổi một xiêm y khác, cẩn thận lại cảm lạnh!”

Thanh nhi lại cũng không để ý tới lời trách móc của Diệp Lạc, nàng kéo tay Diệp Lạc, đè thấp thanh âm nói:

-”Ai nha, tiểu thư của ta, đây đều là lúc nào, ngươi còn nhắc nô tỳ đổi hay không đổi xiêm y?”

Diệp Lạc có điểm kỳ quái nhìn Thanh nhi, khó hiểu hỏi:

-”Thanh nhi, có chuyện gì, cứ việc nói thẳng, đừng biến thành kì kì quái quái, chuyện gì khiến muội sợ hãi như vậy?”

Thanh nhi buông tay Diệp Lạc ra, nín thở quan sát chung quanh, sau khi xác định chung quanh không có ai khác, lúc này mới ghé vào tai Diệp Lạc nói nhỏ:

-”Tiểu thư, nô tỳ vừa mới nghe được một chuyện, người nghe xong, cần phải bình tĩnh, biết không?”

Diệp Lạc gặp thần sắc Thanh nhi ngưng trọng, lập tức điều chỉnh sắc mặt, nói:

-”Thanh nhi, rốt cuộc có chuyện gì?”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thái Tử Phi Thất Sủng
Chương 204

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 204
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...