Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thái Tử Phi Thất Sủng – Chương 140

Thái Tử Phi Thất Sủng

Tác giả: Nhược Nhi Phi Phi
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Muỗi Vove

Diệp Lạc bị Tử Dạ gắt gao kiềm chế trong ngực, căn bản là giãy dụa không thoát, hơn nữa thân thể còn đang suy yếu, đành phải mặc hắn khinh bạc. Đau thương căm giận, nàng không thể làm gì khác hơn là tuyệt vọng nhắm chặt hai mắt lại, một giọt nước mắt phẫn hận, lặng yên theo khóe mắt chảy xuống.

Tử Dạ động tác thô bạo, dần trở nên ôn nhu, nội tâm của hắn ở chỗ sâu nhất bên trong, phảng phất đang chậm rãi hòa tan, hô hấp của hắn cũng bắt đầu trở nên dồn dập, bàn tay to lớn, dần buông lỏng bả vai Diệp Lạc, chậm rãi trượt xuống vòng eo mềm mại.

Cứ như thế qua một lúc lâu, Tử Dạ đột nhiên nhẹ nhàng đẩy Diệp Lạc ra, con ngươi đen sâu thẳm nhìn nàng, khàn giọng nói:

-”Lạc nhi, chuyện quá khứ hãy quên hết đi, bản Thái tử sẽ không để ý đến quá khứ của ngươi, nhưng là, ngươi về sau chỉ có thể yêu bản Thái tử, nếu ngươi muốn đứa nhỏ, bản Thái tử cũng có thể cho ngươi.”

Tâm Diệp Lạc giống như bị người ta dùng dao khoét một lỗ thật sâu, máu chảy đầm đìa đau đớn, nếu nói Diệp Lạc giây phút này còn đối với Tử Dạ có chút chờ mong…, ở một khắc này, cũng bởi vì câu nói này của hắn mà biến mất, nàng dùng sức đẩy hắn ra, lảo đảo lui về phía sau vài bước, một đôi mắt sáng lạnh như đầm băng nhìn thẳng Tử Dạ, ngữ khí không hề có độ ấm:

-”Tử Dạ, ngươi hà tất cứ nhục nhã ta như thế? Trong lòng của ngươi, Diệp Lạc ta nhất định cứ phải là nữ nhân của ngươi, mới được sao? Kiêu ngạo như ngươi, làm sao có thể để một người đàn bà như ta sinh con cho ngươi? Bố thí của ngươi, Diệp Lạc ta không cần, sủng ái của ngươi vẫn nên để lại cho Linh nhi thôi!”

Tử Dạ sắc mặt âm trầm, hai tròng mắt gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Lạc, lạnh lùng nói:

-”Ngươi đây là ý gì? Ngươi là đang nói không cần sự sủng ái của bản Thái tử? Trong lòng ngươi muốn ai sủng ái? Hoàng đệ? Đáng tiếc Hoàng đệ đã rời khỏi hoàng cung, vĩnh viễn sẽ không quay trở vê, hắn không giúp được ngươi rồi!”

Hắn rốt cuộc vẫn không tin nàng, tất cả nhục nhã cùng thương tổn, đã như vết rách không thêt bù đắp, lòng của nàng, khi hắn tàn nhẫn thương tổn con của bọn họ, sớm đã chết đi, nàng hiện tại đối mặt với hắn, dù trong lòng vẫn đang máu chảy đầm đìa, nhưng cũng không còn cảm tình cùng chờ mong gì, tâm của nàng, sẽ không lại vì hắn mà rung động, nàng bây giờ, thầm nghĩ phải rời xa nơi này, rời xa hết thảy mọi thứ liên quan đến nam nhân này.

Diệp Lạc trầm mặc, trong mắt Tử Dạ lại trở thành ngầm thừa nhận, lửa giận vốn đang bình ổn lại đột nhiên bùng cháy, hắn tức giận tiến lên từng bước, hung hăng đem Diệp Lạc vây vào trong ngực, thanh âm rống giận:

-”Tiện nhân! Ngươi liền như vậy không quên được hắn? Bản Thái tử có điểm gì không bằng hắn?”

Diệp Lạc tâm như chết lặng, nàng buồn bã cười, cũng không giãy dụa, chính là lạnh lùng nhìn Tử Dạ, lạnh như băng nói:

-”Dạ, ta chính là không quên được hắn, ngươi cái gì cũng đều thua hắn, hắn cái gì cũng đều hơn ngươi!”

Tử Dạ giận dữ, hắn mạnh tay đem Diệp Lạc đẩy ngã trên thư án, lấy thân đè xuống, tàn nhẫn nói:

-”Thật không? Vậy hôm nay bản Thái tử cho ngươi thấy, rốt cuộc bản Thái tử có điểm gì không bằng hắn!”

Nói rồi, bàn tay to túm lấy áo choàng trên người Diệp Lạc, hung hăng giật tung, đem áo choàng ném ra phía sau, ngay sau đó, chỉ nghe một tiếng ong, quần áo trên người Diệp Lạc bị hắn xé rách, bên trong lộ ra một cái yếm màu hồng nhạt.

Diệp Lạc bị hắn đặt ở dưới thân, không thể nhúc nhích, cảm thấy vừa xấu hổ vừa giận dữ, bống nhiên tức giận cúi đầu, ở trên cánh tay phải của Tử Dạ hung hăng cắn một cái, mùi vị của máu, chậm rãi ở trong miệng nàng tản ra, trong lòng nàng dâng lên một cỗ khoái cảm trả thù.

Thân thể Tử Dạ cứng đờ, đẩy mạnh Diệp Lạc, nội tâm của hắn phẫn nộ đến cực điểm, một phen nắm lấy Diệp Lạc, giơ cao tay lên, lại cắn chặt răng, thu tay về, hắn lạnh lùng nhìn Diệp Lạc, lạnh giọng nói:

-”Tiện nhân! Ngươi còn giả bộ đoan trang gì nữa chứ? Ngươi là muốn vì Hoàng đệ thủ thân như ngọc sao? Bản Thái tử hôm nay liền cố tình không để như ngươi mong muốn!”

Nói xong, một phen ôm lấy Diệp Lạc, đi nhanh đến phía sau tấm bình phong.

Đúng lúc này, ngoài thư phòng truyền đến tiếng bước chân, ngay sau đó, cửa thư phòng bị người ta đẩy ra, một thanh âm nũng nịu ở trong thư phòng vang lên:

-”Tử Dạ, nghe nói tỷ tỷ…”

Đang nói đến đây thì ngừng lại, Diệp Linh mở to hai mắt, không thể tin được nhìn trước mắt một màn này, hai tay không tự chủ siết chặt.

Tử Dạ trên tay ôm Diệp Lạc, hai mắt lạnh như băng nhìn về phía Diệp Linh, lạnh giọng quát:

-”Ai cho ngươi vào? Cút ngay! Cút!”

Hai tròng mắt Diệp Linh nhìn chằm chằm vào bàn tay Tử Dạ đang ôm Diệp Lạc, trong mắt hiện lên một tia ghen ghét, bất quá, nàng rất nhanh liền che giấu, mà đổi lại là biểu tình sợ hãi, trợn to mắt, vô tội nhìn Tử Dạ, ủy khuất quỳ sụp xuống:

-”Nguyên lai tỷ tỷ đang ở trong này, Tử Dạ, Linh nhi thật không cố tình xông vào, chàng tha thứ cho Linh nhi được không?”

Nói xong không đợi Tử Dạ trả lời, bước đến bên cạnh hắn, nhìn Diệp Lạc trong lòng Tử Dạ, quan tâm hỏi:

-”Tử Dạ, tỷ tỷ bị thương sao? Làm sao chàng ôm lấy tỷ tỷ?”

Diệp Lạc cắn chặt răng, một nỗi nhục nhã mãnh liệt dâng lên, hai mắt nàng nhắm nghiền, không tiếng động ở trong lòng Tử Dạ giãy dụa, giờ khắc này, nàng thầm nghĩ phải thoát đi thật xa, không cần phải đối mặt với những dối trá này! Lời nói của Diệp Linh…, làm nàng cảm thấy vô cùng xấu hổ, không chịu được.

Tử Dạ cảm giác được Diệp Lạc đang yên lặng bỗng nhiên kháng cự, trong mắt của hắn hiện lên một chút suy nghĩ xấu xa, bỗng nhiên bước đến bên giường, đem Diệp Lạc nặng nề ném xuống, sau đó xoay người nhìn Diệp Linh, nói:

-”Ngươi lại đây!”

Diệp Linh liếc mắt nhìn Diệp Lạc bị ném lên giường, sau đó mềm mại đi đến bên cạnh Tử Dạ, nhẹ nhàng tựa vào trên người hắn, ôn nhu hỏi:

-”Tử Dạ, làm sao vậy? Chàng làm sao có thể đối với tỷ tỷ thô lỗ như thế?”

Tử Dạ kéo mạnh Diệp Linh vào trong lòng, lấy tay nhẹ nhàng nắm lấy cằm Diệp Linh, tà tà cười, gảy nhẹ nói:

-”Như thế nào? Ngươi vì tỷ tỷ mà đau lòng? Bản Thái tử đối với nàng thô lỗ, chỉ bởi vì nàng không biết như thế nào là hầu hạ bản Thái tử, nếu là Linh nhi, bản Thái tử đương nhiên sẽ không cư xử như thế. Linh nhi ôn nhu khéo hiểu lòng người, bản Thái tử thương yêu còn không kịp nữa là! Ngươi nói phải không? Linh nhi của ta?”

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thái Tử Phi Thất Sủng
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...