Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tên Anh Là Hy Vọng – Chương 2

Tên Anh Là Hy Vọng

Tác giả: Thuần Bạch
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi không biết từ bao giờ, tôi đã quen với cô đơn.

Tang Du vội vàng đi tới cửa phòng đẩy cửa ra, nhìn thấy một gia đình ba người vừa mới trở lại trong phòng khách, thời điểm Tang Du bước ra cả căn nhà đều im lặng.

Ngay khi Tang Tiểu Oánh nhìn thấy cô, nụ cười trên mặt thoáng chốc biến mất, vẻ mặt đầy chán ghét trừng mắt nhìn cô rồi tự mình quay về phòng, đi ngang qua Tang Du thì vô tình đụng phải Tang Du.

Tang Du phớt lờ cô ta nhìn ba Tang đang cởi áo khoác, bước tới nói nhỏ: "Ba về rồi." Cô đưa tay định lấy áo nhưng bị tránh đi. Ông treo áo khoác lên xem như không thấy cô rồi quay về phòng.

Tay của Tang Du khựng lại trong không khí cô ngượng ngùng xấu hổ, nhưng cô đã quen với chuyện này rồi. Mẹ Tang cau mày, bước tới sờ sờ đầu Tang Du: "Con về lúc nào vậy?"

Tang Du gượng cười, "Hôm nay... Trường cho về sớm."

Mẹ Tang ôm vai cô nở nụ cười hiền hậu trên môi: "Thôi, học bài đi, bữa tối xong mẹ sẽ gọi cho con."

"Dạ." Tang Du rũ mắt xuống, gật đầu rồi đi về phía căn phòng nhỏ của mình.

Cuộc sống của Tang Du luôn ảm đạm cay đắng không có cảm giác. Tang Du không phải là con ruột của Tang gia, 17 năm trước, Tang gia quyết định nhận một đứa trẻ vì sức khỏe của mẹ Tang, cô được họ nuôi nấng đồng hành từng ngày như con ruột cho nên mới có được Tang Du.

Nhưng duyên số trêu người chỉ trông vòng hai năm nhận nuôi Tang Du mẹ Tang đã có Tang Tiểu Oánh, sau khi Tang Tiểu Oánh ra đời Tang Du bỗng trở thành sự tồn tại dư thừa nhất trong gia đình.

Thái độ của ba Tang đối với Tang Du đã thay đổi rất nhiều. Người duy nhất quan tâm đến Tang Du trong gia đình là mẹ Tang. Mẹ Tang cũng là sự dịu dàng và ấm áp duy nhất Tang Du có trên đời này.

Thỉnh thoảng, Tang Du cũng nghĩ nếu mẹ của Tang Du đột nhiên không còn nữa có lẽ cô sẽ không còn ý nghĩa và can đảm để tồn tại.

Cái gì cũng không quan trọng, ít nhất bây giờ cô vẫn còn sống, cô không phải lo lắng về ăn uống quần áo, đó là điều may mắn duy nhất của cô.

Tang Du không phải không có bạn, chỉ là sau khi biết thân phận của cô, có người thì dần xa cách, có người thì trào phúng chế giễu cô, thế nên về sau, không có người muốn giao tiếp với cô, không có ai muốn tới gần cô, Tang Du mới thấy tự do nhất.

Cứ thế, cô đã quen một mình rồi.

Tuy lần nào mẹ Tang cũng gọi cô ra ăn cơm, nhưng cô biết, chẳng ai thích cô, nên Tang Du luôn đợi người nhac ăn uống nghỉ ngơi xong mới ăn sạch phần cơm tối còn thừa, rửa sạch bát đũa, tiện tau làm thêm chút việc nhà. Đã trở thành "người vô hình" trong căn nhà bốn người này.

Nhưng Tang Du là người tuyệt đối có lòng tự trọng, cô tìm được công việc part time ở vài siêu thị ngoài trường, lấy số tiền đó bù vào khoản tiền học phí và phí sinh hoạt còn thiếu, cố gắng dùng ít tiền của nhà nhất có thể.

Mỗi lần tiến hành cơ chế máy móc, bọn họ đều nói mọi thứ trong cuộc sống đều là bất ngờ, thật ra cô không hiểu nổi.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tên Anh Là Hy Vọng
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...