Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tế Điên Hòa Thượng – Chương 62

Tế Điên Hòa Thượng

Tác giả: Dân Gian Trung Quốc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dò xét gia thế, giữa đường gặp Càn khôn thử

Bắt được tin riêng, Lôi Trần hội ngộ bái huynh

Mã Tịnh nghe Lý Bình kể xong, cười hà hà nói:

- Này hiền đệ, ta nói cho hiền đệ biết, hôm nay ta tính đến nói lời tuyệt giao với hiền đệ đó chớ, nào ngờ có cớ sự xảy ra như thế. Thôi thì khỏi phải nói chi nhiều lời, "đường dài hay sức ngựa, lâu ngày biết tánh

người". Hôm nay ta biết rõ hiền đệ thật là tri kỷ của ta, hiền đệ đừng

phân tâm mà nói lời như thế. Ta xin kiếu về đây!

Nói rồi đứng dậy ra về. Tới nhà, Mã Tịnh nói với Hà thị:

- Có một nhà tài chủ ở huyện Long Du mời ta đến đó chơi. Ta đi độ hai

tháng mới về, nương tử ở nhà thay ta săn sóc việc nhà cho cẩn thận!

Nói rồi vào từ biệt mẹ già, cắp đơn đao ra đi về hướng Nam. Cách Tiểu

Nguyệt Đồn hai dặm, có Khánh Phong Đồn là một trấn nhỏ, ở đó cũng có phố xá bán buôn tấp nập. Mã Tịnh bước vào một khách xá tên Vạn Thanh, phổ

ky chưởng quỹ đều là chỗ quen biết. Thấy Mã Tịnh, mọi người đều hỏi:

- Mã gia hôm nay làm sao rảnh được mà đến đây?

- Cho ta một gian phòng, nhà ta hôm nay có mấy người bạn đến chơi, đông người chật chội quá!

- Vâng ạ!

Phổ ky lật đật dắt Mã Tịnh lên một thượng phòng Mã Tịnh bảo đem rượu thịt

lên, ăn uống mà trong lòng buồn bực không vui. Thật là:

Gặp việc mừng vui thức hoài không thấy mệt

Vớ phải chuyện buồn ruột rối ngủ liên miên!

Mã Tịnh nhâm nhi mấy bầu rượu rồi kêu phổ ky dẹp mâm đoạn nằm xuống ngủ

vùi. Thức dậy lại kêu cái gì đó ăn đỡ đói. Vừa ăn vừa nghĩ: "Bọn gian

loạn tình nồng, quấn quit khó lìa. Gian phu thế nào cũng tìm đến d//â//m

phụ, d//â//m p//h//ụ chắc chắn sẽ tìm đến d//â//m phu! Chúng biết ta không có ở nhà

thế nào cũng tìm đến với nhau mà! Tối nay ta cắp cương đao đến đầu thôn

Tiểu Nguyệt Đồn chờ đợi. Nếu gặp con tiện tì ấy, ta sẽ cho một đao giết

phứt cho xong".

Nghĩ rồi bèn cắp đao đến đầu thôn Tiểu Nguyệt

Đồn, chờ mãi đến quá canh ba mà chẳng thấy bóng một ai. Trở lại nhà của

mình thì thấy cửa đóng chặt. Phi thân lên mái nhà dòm xét các nơi cũng

chẳng thấy có động tịnh nào khả nghị Bèn trở về tửu quán gọi cửa và vào

ngủ vùi. Cả ngày hôm sau chỉ uống rượu rồi ngủ vùi chớ không ăn chi hết. Tối lại, Mã Tịnh cắp đao ra cửa, thẳng đến đầu thôn Tiểu Nguyệt Đồn chờ đợi. Lúc sang canh hai, Mã Tịnh nghe có tiếng trai gái nói cười rúc

rích ở phía Đông, bèn đến gần nghe có tiếng nói:

- Anh đi cho mau! Hôm qua muốn kêu anh đi, cả ngày đi rước mấy bà mụ đều không được ai hết!

Mã Tịnh nghe ra biết là mấy người đi rước mụ, liền vội lánh ra sau gốc

cây. Vừa nấp xong, Mã Tịnh thấy một bóng người từ phía Đông vùn vụt đi

tới mau như điện xẹt. Người này ước chừng hơn 30 tuổi, mặt trắng, nhìn

không rõ là ai. Mã Tịnh để ý thấy người này đi về hướng nhà mình. Đến

trước nhà, người ấy đứng trù trừ hồi lâu, bộ dạng nửa muốn kêu cửa, nửa

lại không. Rồi lại đi quanh nhà mấy lượt và than thở:

- Chao ôi, muốn kêu cửa mà sợ đại ca không có ở nhà! Mà không kêu cửa thì đêm nay mình ngủ ở đâu đây!

Mã Tịnh nghe tiếng nói quen, liền đến gần nhìn kỹ: Té ra là Càn khôn đạo thử Hoa Vân Long, bèn hỏi:

- Nhị đệ, em ở đâu lại đây?

Hoa Vân Long vội vàng chạy đến thi lễ, bày tỏ tình xa cách và hỏi:

- Huynh trưởng, đêm hôm khuya khoắt như vầy sao lại ở đây?

- Ta ở đây chờ đợi một người. Thôi, chúng ta vào nhà đàm đạo!

Hai người nhảy vào tường vào bên trong, mở cửa Đông phối phòng. Hà thị nghe động thức dậy lo trà nước thiết đãi. Mã Tịnh mới hỏi Hoa Vân Long từ

đâu đến. Hoa Vân Long đem những việc vừa qua ở Lâm An thuật lại, chỉ trừ việc hái hoa ở am ni cộ Mã Tịnh nói:

- Hoa nhị đệ, em hãy an tâm cứ ở đây đi, không có ai đến đây điều tra đâu. Giả sử có người đến tìm

thì nhà ta có vách ngăn hai lớp, em trốn vào đó là xong ngaỵ Nói cho em

biết, ta ở đây thuộc địa hạt của huyện Long Du, quan địa phương không

bao giờ tới đây đâu, vì họ không biết nhà ta trong giới lục lâm.

- Thế thì tốt quá. Mọi việc nhờ đại ca giúp đỡ!

Nói chuyện một lát, trời đã sáng bạch, hai người cùng đi rửa mặt, uống trà, bỗng nghe ngoài cửa tiếng người ồn ào huyên náo, làm Hoa Vân Long sợ

xang cả mặt.

Mã Tịnh nói:

- Không có gì đâu! Để ta ra xem thử.

Đến phía trước, mở cửa nhìn ra thì thấy 50 - 60 người đứng chật ở đó. Những người này đều là thân sĩ phú hộ cử giám sinh viên tại Tiểu Nguyệt Đồn.

Thấy Mã Tịnh, mọi người đều nói:

- Có Mã đại gia ở nhà thì hay

quá! Việc này không có Mã đại gia nhúng tay vào là không xong được. Việc này là do tranh giành đấu giá chợ lừa ngựa ở trước Khánh Phong Đồn mà

sanh ra. Chủ đấu giá cũ là Phương Đại Thành cùng với họ Liễu tranh nhau

đấu giá thuế. Việc xích mích đưa ra đến cửa quan, bây giờ lại muốn đánh

nhau nữa. Lực lượng hai bên ước chừng mấy trăm người, nếu xếp vào đánh

nhau, ít nhất cũng phải hao vài chục mạng. Nghe nói hai nhà này đều thân thiết với Mã đại gia, chúng tôi giảng hòa mấy ngày không có kết quả,

mời lão nhân gia đi nói giúp một phen, chắc được.

- Thế này nhé,

tôi định mời quý vị vào trong nhà uống trà, ngặt vì chỗ nơi quá chật

hẹp, sợ e bất tiện! Qúy vị cảm phiền chờ một lát, tôi vào trong bảo

người nhà một tiếng rồi sẽ đi ngay.

- Xin Mã đại gia cứ tự nhiên.

Mã Tịnh vào bên trong cầm 2 điếu tiền và chiếc giỏ đựng rau, nói với Hoa Vân Long:

- Hiền đệ người ta mời anh đi giảng hòa, trong nhà không có người đi chợ, lát nữa cảm phiền hiền đệ làm ơn ra Khánh Phong Đồn mua hai con cá

sống, hai con gà giò, một ít rau cải tươi đem về giao cho chị làm thức

ăn. Anh đi một lát sẽ trở về rồi chúng ta cùng đánh chén.

- Được mà!

Sau khi Mã Tịnh đi rồi, Hoa Vân Long xách giỏ đi chợ. Mua xong thức ăn trở

về thì gặp Lôi, Trần hai người lăng xăng chạy tới. Vừa thấy Hoa Vân

Long, Lôi Minh, Trần Lượng nói:

- Hoa nhị ca, té ra anh ở đây!

Sao anh không lo chạy trốn đỉ Lát nữa Tế Công trưởng lão mang theo hai

vị Ban đầu tới đây bắt anh đó!

- Này hai hiền đệ, từ lúc chúng ta chia tay ở Thiên Gia Khẩu, hai hiền đệ đi đâu? Hai em làm sao biết được Tế Công sẽ đến bắt ta?

Lôi Minh, Trần Lượng bèn đem những việc vừa qua tỉ mỉ thuật lại và nói:

- Hiện Tế Công đang dẫn hai vị Ban đầu sắp sửa đến đây. Người hẹn chúng

tôi là sẽ gặp ở Tiểu Vân Đồn, chắc chắn thế nào người cũng biết trước là có anh ở đây rồi đó!

Hoa Vân Long nghe mấy lời đó, trong bụng

còn hồ nghi, sắp sửa bỏ giỏ rau chạy trốn thì từ đầu kia Mã Tịnh đi lại. Ba người bước tới đón chào. Mã Tịnh nói:

- Hai hiền đệ Lôi, Trần này, đã tới đây rồi, sao chưa chịu vào nhà anh, lại đứng giữa đường nói chuyện vậy kìa?

Lôi Minh và Trần Lượng đem chuyện vừa qua nói lại một lần nữa. Mã Tịnh nói:

- Không hề chi đâu! Thôi, mấy em về nhà anh đi.

Bốn người cùng trở về nhà Mã Tịnh. Mã Tịnh đem thức ăn mua về vào nhà trong rồi bốn người cùng vào Đông phối phòng. Hoa Vân Long nói:

- Mã đại ca, từ hôm đến đây em chưa vào thăm bá mẫu, hôm nay anh đưa em vào thăm bá mẫu đi!

Lôi Minh và Trần Lượng nghe thế cũng nói:

- Có như vậy à!

Mã Tịnh nói:

- Lão mẫu trong mình không được khoẻ, không nên thăm viếng làm kinh động

đến người, mời ba vị hiền đệ cứ ngồi đây nói chuyện là được rồi!

Giây lát, cơm rượu đã dọn lên, bốn người vào tiệc, nói cười vui vẻ. Mã Tịnh

lại hỏi kỹ Lôi Minh, Trần Lượng về hành tung của Tế Điên. Trần Lượng bèn từ đầu đến cuối thuật lại một lượt. Mã Tịnh nghe xong, cười hà hà nói:

- Sá gì một ông Hòa thượng đem theo hai vị Ban đầu đi bắt Hoa nhị đệ. Giả sử có 200 quan binh vây kín mít cũng chưa chắc gì bắt được chú ấy, ta

sẽ cho họ đi chầu Diêm chúa hết!

Lôi Minh, Trần Lượng lật đật cản lại:

- Này Mã đại ca, anh đừng nói vậy chớ! Anh không biết tài nghệ của Tế

Công đến bực nào sao? Hễ anh nghĩ tới ngài là có ngài tới ngaỵ Ngài toán biết tất cả! Anh tính chạy ra cửa trước, ngài đón anh ở cửa trước; anh

lẻn ra cửa sau, ngài đón anh ở cửa sau; anh chạy bên Đông, ngài chực ở

bên Đông; anh chạy sang bên Tây, ngài chực anh ở đó tự bao giờ. Dù anh

có chạy đủ bốn phương tám hướng cũng không thoát khỏi, đành bó tay chịu

bắt mà thôi.

Mã Tịnh nghe nói mấy câu đó, tức giận vỗ bàn hét lớn:

- Thôi thôi, mấy chú đừng đề cao oai phong của người, làm nhụt nhuệ khí

của ta! Nếu ông ấy có đến, thì các em coi đây - Nói rồi lấy tay chỉ bức

họa Phú quý mẫu đơn treo trên vách - cứ giở bức họa này lên, bên trong

là một cánh cửa gỗ đặt sát vách, tiến vào địa đạo này, mấy chú có thể ẩn thân an toàn.

Nói câu đó chưa xong, thì nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa nói vọng vào:

- Hoa Vân Long có ở trong đó không? Bảo nó ra gặp Hòa thượng ta xem nào!

Lôi Minh, Trần Lượng sợ xanh cả mặt, nói:

- Mã đại ca, anh thấy chưa? Hòa thượng đến rồi đó!

Mã Tịnh vén bức tranh lên, bảo:

- Ba em cứ bước vào trong này đi, để bên ngoài ta lo.

Ba người không còn cách nào khác, phải bắt buộc chui vào vách kép. Mã Tịnh thả bức tranh xuống rồi đi thẳng ra trước thấy một ông Hòa thượng kiếc

đang đứng một bên Lý Bình.

Sau khi chia tay với Lôi Minh và Trần

Lượng, Tế Điên dẫn hai vị Ban đầu thong thả đi về phía trước. Đi mãi đến trưa, bụng đói cồn cào, thấy trước mặt có quán rượu, Tế Điên bèn bước

vào. Sài đầu nghĩ bụng: "Đợi khi Hòa thượng ăn mình mới ăn, để khỏi phải trả tiền!".

Ba người kiếm bàn ngồi xong, Tế Điên kêu mấy hồ rượu và mấy món ăn. Uống rượu ăn cơm xong, Tế Điên kêu:

- Đem cho ta một bầu đựng nước tiểu, ta mắc tiểu quá!

- Quán chúng tôi chỉ có bầu đựng rượu thôi chớ không có bầu đựng nước tiểu. Ông mắc tiểu thì cứ ra ngoài ấy.

Tế Điên đứng dậy nói:

- Vậy thì đem cho hai bầu rượu nữa, một lát trở vào ta uống tiếp.

Nói rồi bước ra ngoài đi thẳng. Sài đầu, Đỗ đầu đợi mãi, biết chắc Tế Điên không trở lại rồi, Sài đầu nói:

- Lão Đỗ ơi, điệu này không xong rồi! Ăn cơm không có tiền trả, Hòa thượng đi mất rồi, bắt hai ta ở lại thế tiền đó!

- Hai đứa mình cũng phải lẻn đi chớ.

Thừa lúc phổ ky mắc lo dọn bàn cho khách không để ý, Sài, Đỗ bèn lẻn ta

ngoài. Ra đến bên ngoài, hai người gặp ngay Tế Điên, Sài đầu nói:

- Hay dữ a! Hòa thượng ăn rồi bỏ đi, để bọn tôi ở lại thế chấp hả!

- Hai vị hãy đi theo ta, tối nay thế nào cũng có tiền mà!

Sài, Đỗ hai vị Ban đầu đi theo Tế Điên mà trong bụng tính: "Tối nay hai đứa

mình ăn rồi đi trước, để Hòa thượng ở lại thế chấp mới được". Quả nhiên, tối lại ba người vào quán ăn cơm. Sài đầu, Đỗ đầu ăn vội ăn vàng cho

xong bữa, lất đật đứng dậy đi ra. Tế Điên nói:

- Hai vị đi hả?

- Hồi sáng Hòa thượng bắt bọn tôi thế chấp, bây giờ tới phiên Hòa thượng chớ! Bọn tôi không đi sao được?

Nói rồi hai người bước ra cửa. Phổ ky nghe hai bên đối đáp bèn để ý canh riết Tế Điên.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tế Điên Hòa Thượng
Chương 62

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 62
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...