Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tế Điên Hòa Thượng – Chương 121

Tế Điên Hòa Thượng

Tác giả: Dân Gian Trung Quốc
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người thiện tâm chung cuộc được thiện báo

Bọn gian hiểm khi người bị người khi

Sử Đơn đương khóc thì từ đầu kia một vị Ban đầu già họ Lôi tên Ngọc đi

lại. Vị này là Tổng Ban đầu của 8 ban thuộc huyện Tiền Đường, nhận ra kẻ khóc chính là Sử Bất Đắc, kẻ chuyên xúi người đ//â//m đơn kiện cáo, gạt gẫm người để sinh nhai. Lôi Ban đầu kéo Sử Bất Đắc vào trong nói:

- Sử gia này, đừng khóc nữa! Người chết đó là gì của chú?

- Người chết là cậu của tôi. Lôi đầu đừng can thiệp vào vụ này, tôi phải báo thù cho cậu tôi mới được!

- Sử gia đừng có nóng vội! Chuyện gì cũng có lẽ thiệt của nó. Chưởng quỹ

của tiệm cơm này đâu có đánh ông ta, chính ông ta đại khái là uất hơi,

bị ngăn ngang, thở không được mà chết. Tại sao lại bảo chưỡng quỹ phải

mua cho ông ta một cỗ quan tài? Thôi thì đưa cho chú vài ba trăm lượng

để chú coi ngày giờ tẩm liệm chôn cất, đốt giấy vàng bạc cho ông ta cẩn

thận là được rồi!

Nào ngờ tên tiểu tử Sử Bất Đắc hầu quan như ăn

cơm bữa ấy lại tính như vầy: "Mình đừng trả lời ngaỵ Nếu mình ưng thuận

bây giờ, đem Dao Hoang Sơn về tẩn liệm, chôn cất xong họ không đưa tiền, ta làm cách nào đây? Ta cũng không thể lại tố cáo họ được mà ngay cả

tánh mạng của mình không chắc yên với họ! Bây giờ ta phải cắn răng chịu

ép đưa họ lên quan. Qua một lần quan xử, thế nào họ cũng phải lòi tiền.

Có tiền trong tay, mình nói chuyện bằng hữu mới được. "

Nghĩ như vậy rồi, Sử Bất Đắc mới nói:

- Lôi đầu này! Anh đừng xen vô việc này nói chuyện tiền nhiều tiền ít với tôi làm chị Tôi đâu phải đem bán mạng cậu lấy tiền! Tôi chỉ đòi bồi

thường nhân mạng của cậu tôi mà thôi.

Lôi đầu khuyên giải cách

nào hắn cũng không bằng lòng. Nào ngờ lúc đó có một đạo sĩ đằng kia đi

lại. Đạo sĩ ấy chính là Hoàng diện đạo Tôn Đạo Toàn. Lão đạo sĩ này bị

Tế Điên làm phép Ban vận lấy hết tiền bán thuốc bánh in cho người khác,

giận quá chạy đi kiếm Hòa Thượng đánh cho một trận. Vừa đến đây nghe mọi người xì xầm bàn tán: "Một bạt tai của chưởng quỹ có thể làm chết người đấy! Ghê thật!"

Tôn Đạo Toàn nghe nói bèn bước vào, hỏi:

- Ai là chưởng quỹ?

- Chính tôi! Ông hỏi tôi có việc chi?

- Tôi có thể làm cho người chết sống lại, đứng lên đi chỗ khác rồi mới

chết tiếp. Như vậy bớt cho ông việc phải lên quan, ông có chịu thì dọn

đãi ta một bữa cơm mà tôi còn hậu tạ ngài nữa.

- Này nhé!

Nói rồi rút kiếm ra, miệng lâm râm niệm thần chú, lập tức bắt hồn lại, tia

sáng trên kiếm chiếu thẳng. Lão đạo sắp cho hồn nhập xác, bỗng tia sáng

lệch đi, xác chết bất động như cũ. Lão đạo nghĩ thầm: "Lạ thiệt! Nếu

không có mao nữ thì chắc là có hiện tượng kỳ lạ đó?"

Lão đạo niệm chú một lần nữa, bắt hồn sắp sửa nhập xác thì tia sáng lại lệch đi. Ba

lần đều y như vậy làm đạo sĩ để ý, ngoái đầu lại xem, thì ra đứng đàng

sau là một ông Hòa thượng kiếc đang phá phép của mình. Lão đạo sĩ nhìn

đúng là Tế Điên, chẳng nói chẳng rằng nhắm ngay mặt Tế Điên thổ "phì"

một cái. Tế Điên la:

- Ôi chao, nó giết chết ta rồi!

La xong, Tế Điên ngã xuống, chân giật giật, miệng sùi bọt mép, hết thở luôn. Mọi người nhốn nháo cả lên, nói:

- Không xong, lão đạo sĩ lại giết chết một người nữa rồi!

Quan nhơn địa phương lấy dây sắt trói lão đạo sĩ lại. Lão đạo sĩ chỉ niệm:

- Vô lượng Phật, Vô lượng Phật! Thiệt lạ quá, thiệt lạ quá!

Nói rồi áp giải lão đạo sĩ đi. Ngay lúc đó, thây chết của Dao Hoang Sơn bắt đầu cử động. Mọi người nói:

- A, người chết hồi nãy sống lại rồi kìa!

Sử Bất Đắc đang ở bên trong, nghe la kinh hãi nghĩ thầm: "Dao Hoang Sơn

đâu phải là cậu ta! Nếu anh ta sống dậy nói không phải là cháu, làm sao

vả miệng anh ta cho kịp?".

- Nghĩ rồi lật đật cùng Lôi đầu chạy theo xác chết đang bước đi. Lôi đầu nói:

- Sử Bất Đắc, chú mau kêu cậu chú ngừng lại đi, ông ta sắp đi mau kìa!

Sử Bất Đắc nghĩ thầm: "Mi đừng có sống, nếu mi sống, ta hết phát tài còn chi! Lần này phải đánh cho mạnh thêm mới được".

Sử Bất Đắc chạy đến nhắm ngay lưng chỗ trái tim của Dao Hoang Sơn lấy sức tống cho một quả. Lôi đầu nhìn thấy, nói:

- Sử Bất Đắc, chú làm gì kỳ vậy? Ông ta vừa tỉnh dậy, sao chú nhè ngay

tim của ông ta mà nện? Nếu ông ta chết là do chú mưu hại đó nghe. Mau đỡ ông ta dậy đi!

Sử Bắt Đắc không biết làm sao, đành phải chạy lại đỡ Dao Hoang Sơn dậy, miệng kêu "cậu, cậu" mấy tiếng. Dao Hoang Sơn mở

miệng nói:

- Cái thằng chết dầm này, mày là cháu tao mà cứ theo

phá việc của cậu mày hoài. Trước đây tao gạt tiệm cầm đồ bị mày phá, lần này cũng lại mày nữa!

Ai nấy nghe Dao Hoang Sơn nói tiếng không

giống như khi xưa mà lại giống tiếng nói của ông Hòa thượng kiếc. Lôi

đầu lúc đó mới nói:

- Sử Bất Đắc, thì ra các người rủ nhau đến

gạt người mà! Chú còn chưa chịu cõng cậu chú đi hay sao? Không cõng đi

tôi còng chú lại đó nhé!

Sử Bất Đắc nghĩ thầm: "May mắn, Dao Hoang Sơn không nói mình không phải cháu hắn, là được rồi!"

Không còn cách nào hơn, Sử Bất Đắc đành phải cõng Dao Hoang Sơn đi ra. Lôi

đầu sai hai quan nhơn cùng đi theo xem hắn có đem bỏ ở nhà ai không. Sử

Bất Đắc cõng thây đi, nhưng hắn không có nhà. Em dâu hắn mở một quán cô

đầu ở bờ sông. Hắn cõng Dao Hoang Sơn vào thẳng trong viện. Em dâu hắn

nói:

- Trong nhà đang có khách, anh cõng tử thi đi đâu vậy?

- Đừng la, đừng la!

- Sử Bất Đắc nói:

- không phải người ngoài đâu, đó là cậu mình đó!

Nói rồi đi thẳng vào trong thả Dao Hoang Sơn trên giường, lại kêu cậu ơi,

cậu hỡi! Không thấy Dao Hoang Sơn ư hử gì cả. Té ra đã chết rồi! Em dâu

hắn nói:

- Cái ông dịch vật này, chọc tôi giận bắt chết đi! Mỗi

ngày cho anh 500 tiền ăn nhậu rồi còn rước thêm thây ma về báo tôi nữa.

Tôi bảo anh đem liệng nó đi cho rồi!

Sử Bất Đắc lật đật mời Nhị đại gia là Cẩu Âm Dương ở sát vách nhà sang, nói:

- Nhị đại gia ơi, cứu tôi với! Giúp ý kiến việc này giùm tôi.

Sử Bất Đắc mới đem chuyện gạt người nói lại. Cẩu Âm Dương nói:

- Thằng nhỏ này cứ gạt người ta mãi, ta nói cũng không chịu nghe! Giờ đây mày phải đi mua một chiếc quan tài, mặc áo sô và nói là để tang cậu.

Nếu không như vậy thì mạng mày lên cửa quan như chơi.

- Tôi làm sao có tiền để mua quan tài?

- Ta có ý kiến như vầy: Mày đem bán con em dâu là đủ tiền ma chay hà!

Sử Bất Đắc không cách nào hơn, đành bán cô em dâu để lo việc tang ma cho ông chú giả. Âu cũng là lẽ báo ứng tuần hoàn.

Sau khi Sử Bất Đắc cõng Dao Hoang Sơn đi rồi, các thực khách ở Song Nghĩa lầu mới bàn tán:

- Lý chưởng quỹ vận khí còn đỏ nên mới không gặp việc gì đấy. Còn ông Hòa thượng đó cũng lạ thiệt! Bị Ông đạo sĩ thổi một cái nằm thẳng cẳng

luôn!

Một người nói:

- Tôi có thấy thổi hồi nào đâu?

Người ấy bước tới nhìn, thấy Hòa thượng nhếnh mép cười một cái, báo hại anh ta sợ hết cả vía, nói:

- Ôi, sợ bắt chết đi!

- Cái gì vậy? Người kế bên hỏi.

- Hòa thượng nhếnh mép cười với tôi.

- Đừng nói xàm! Hòa thượng chết rồi làm sao cười được?

- Thiệt mà!

Đương nói tới đó, mọi người thấy Hòa thượng lồm cồm ngồi dậy chạy đi. Quan

nhơn đương dắt lão đạo sĩ bị trói về nha môn, Tế Điên chạy tới nói:

- Các vị đừng trói lão đạo sĩ, Hòa thượng ta có chết đâu nào?

Quan nhơn trông thấy nói:

- Thế là Hòa thượng còn sống mà!

Nói rồi liền mở dây trói thả lão đạo sĩ. Lão đạo sĩ thấy mặt Tế Điên liền nói:

- Hay cho Hòa thượng! Sơn nhân ta đâu thể để yên cho ngươi?

- Tại sao ông cứ theo gây thù oán với Hòa thượng ta hoài vậy?

- Sư đệ ta là Chữ Đạo Duyên bị Ông chọc tức mà sanh bịnh, ta phải báo thù cho sư đệ ta mới được.

- Chữ Đạo Duyên là tự Ông ấy chuốc lấy thôi, chớ Hòa thượng ta với ông ấy có thù oán chi đâu? Tại ông ấy vô cớ lại giúp đỡ hai tên giặc không

quen không biết, muốn khoe tài giỏi đối địch lại với ta thì làm sao ta

dung tha ông ấy cho được? Đại khái ông chưa biết lai lịch Hòa thượng ta

là ai, để Hòa thượng ta cho ông biết nhé!

Tế Điên nói rồi lấy tay sờ lên thiên linh cái, nơi đó hiển lộ ba đạo Phật quang, linh quang,

kim quang chói lòa. Lão đạo sĩ sợ quá, lật đật quỳ xuống lạy như tế sao:

- Té ra Ngài là Thánh tăng đắc đạo, đệ tử ngu muội không biết. Xin Thánh tăng từ bi tha cho, đệ tử xin nhận lão nhân làm thầy.

- Ngươi muốn nhận ta làm thầy, phải biết quy củ này nhé: Ta muốn uống rượu ăn thịt, ngươi phải đi cho ta.

- Con xin hứa.

- Thế thì theo ta.

Hai người cùng đi về chùa Linh Ẩn. Thầy giữ cổng nhìn thấy, lấy làm lạ:

- Lão đạo sĩ này tìm Đạo Tế mấy ngày để gây sự, hôm nay sao lại làm lành với ông ta như vậy?

Tế Điên nói:

- Này Tôn Đạo Toàn, con hãy làm lễ ra mắt đi, đây là sư thúc của con đó.

Tôn Đạo Toàn lập tức thi lễ vị thầy giữ cổng và gọi là sư thúc. Tế Điên lại nói:

- Sư đệ hãy đáp ứng đi.

Thầy giữ cổng lật đật đáp ứng. Tế Điên nói:

- Qúy vị mỗi người cho một điếu tiền về lễ ra mắt nhé!

Thầy giữ cổng nói:

- Tôi không có tiền.

- Không có tiền thì bước tránh ra đi. Đồ đệ cùng ta đi vào chùa nhé!

Vừa vào trong chùa gặp ngay Giám tự Quảng Lượng, Tế Điên bảo:

- Đồ đệ, con hãy ra mắt đi. Đây là đại sư gia của con đó!

Quảng Lượng nói:

- Tôi không có tiền đâu. Thôi, đi ra mắt chỗ khác đi!

Tế Điên dẫn lão đạo sĩ đi thẳng vào chánh điện, đánh trống chuông, tập hợp đại chúng trong chùa lại, nói:

- Thưa các vị sư huynh, sư đệ! Tôi vừa mới thâu một đứa đồ đệ tên là Ngộ Chơn đây.

Chúng tăng đồng nói:

- Xin chúc mừng!

Tế Điên hỏi:

- Đại chúng các vị không có ai đưa lễ vật sao?

Mọi người nói:

- Thầy đã có sự vui mừng, chúng tôi sẽ đưa lễ vật chứ!

Tế Điên nói:

- Đồ nhi nè, thầy dạy con. Nếu con không có tiền, mà ở trong chùa này gặp phòng nào không có người, có món gì con cứ chộp lấy đi. Nếu các vị sư

thúc, đại sư gia bắt gặp, cũng còn có ta, không ai nói gì đâu. Thưa các

vị, tôi dạy học trò như vậy có đúng không nào?

Đại chúng đều nói:

- Tốt! Nhưng trong bụng lại nghĩ: "Một mình ông ăn trộm cũng đủ quá rồi, nay lại đèo thêm thằng ăn cướp nữa!"

Tế Điên nói xong kêu đồ đệ đi mua rượu thịt. Lão đạo sĩ tự mình hết lòng

theo sư phó để học pháp thuật. Ngày đầu đem cầm chiếc mũ để đong rượu

mua thịt; ngày thứ hai đem cầm áo bào, tiêu hết, lại cầm đạo bào; cuối

cùng lão đạo sĩ cầm luôn chiếc quần dài, coi như toàn bộ tài sản hết

sạch. Tế Điên nói:

- Không tiền thì con đi chỗ khác đi! Ta thâu đồ đệ đều có tiền hết, không cần con nữa!

Lão đạo sĩ nói:

- Con không đi, con đợi ở đây hà!

- Con đợi cái gì nào?

- Con đợi gió Tây bắc thổi đến lạnh chết cóng cho rồi!

- Để ta dạy con niệm chú. Niệm như thế này: "Án ma ni bát mê hồng! Án sắc lịnh hích!". Con quỳ xuống mà học.

- Cái đó thì con có thể niệm được.

Đương lúc lão đạo sĩ quỳ xuống, miệng niệm "Án ma ni bát mê hồng! Án sắc lịnh hích!", thì từ dưới đất bay lên một cục gạch nhỏ trúng ngay đầu lão đạo sĩ một cái cốc.

- Thưa sư phó, đó là cái gì vậy?

- Đây là tại thần chú thúc giục đó! Để ta dạy con, con thấy cục gạch phải dập đầu nói:

Cục gạch ở trên, lão đạo xin chào,

Tôi không niệm chú, ông đừng phang tôi.

- Con chắc điên mất! Con không luyện chú nữa!

- Con nếu muốn phát tài phải canh chừng, gặp người nào ở ngoài đi vào

chùa kêu lớn một tiếng, đó là người đem tài lộc cho con đó!

Lão

đạo sĩ bèn ở trong chánh điện nhìn chăm chăm ra ngoài chờ đợi. Quả nhiên một lát sau, từ bên ngoài có tiếng hô lớn và hai người đi vào.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tế Điên Hòa Thượng
Chương 121

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 121
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...