Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tây Du Nhất Mộng – Chương 112

Tây Du Nhất Mộng

Tác giả: Trần Sấu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dịch & Biên: †Ares†

oOo

- Ha ha, may quá, hiền đệ mà đến chậm tí nữa thôi là bỏ mất kịch hay rồi!

Yến Cuồng Đồ cười lớn, tâm tình tựa hồ rất tốt.

- Sao thế ạ?

Yến Cuồng Đồ nói:

- Trong ba ngày qua, Cuồng Nhiệt Trại chúng ta đã đánh với Thiên Hạ Hội mười sáu lần, với Bắc Phương Gia Viên chín lần, với Thiết Huyết Minh bảy lần, trận nào cũng tưng bừng khói lửa, có thắng có bại!

Đại Nhiệt cố ý hét lên:

- Sao không đợi em! Anh biết rõ em muốn thay đổi hình tượng, làm một ngôi sao võ thuật, vậy mà nhiều trận PK lớn như vậy lại rình em đi vắng mà phát động là thế nào hả!

Yến Cuồng Đồ cười nói:

- Đừng có gấp, nhất định sẽ có cơ hội. Hiện tại Cuồng Nhiệt Trại của chúng ta đã full thành viên rồi, không cần ngán ai cả. Ha ha ha, mấy ngày nay giết đến thống khoái mà!

Quả thật Yến Cuồng Đồ là một nhân tài quản lý, cộng thêm tính cách khí phách hào hùng rất dễ hấp dẫn người khác đi theo. Nhất là trong trò chơi thì người chơi tự do chiếm đại đa số, bọn họ cũng đều muốn có một tổ chức tập thể để vừa vui vẻ vừa an tâm phát triển. Mà có nhân số đại biểu có thực lực, xem ra Cuồng Nhiệt Trại dưới sự quản lý của Yến Cuồng Đồ đã nhanh chóng bước lên con đường phát triển đúng đắn, thậm chí còn chiếm một vị trí sinh tồn giữa quần thể những game thủ chuyên nghiệp.

Đại Nhiệt nói:

- Vậy em an tâm rồi!

Hắn suy nghĩ, bỗng nhiên nói:

- Nếu hiện tại sơn trại đã có quy mô, không bằng em chuyển nhượng sơn trại cho anh nhé, em vẫn cảm thấy anh làm đại đương gia là thích hợp nhất.

- Đệch! Chú có ý gì? Muốn trốn tránh trách nhiệm hả? Không có cửa đâu!

Yến Cuồng Đồ giống như mèo bị dẫm phải đuôi, gầm lên, có vẻ rất kích động.

Đại Nhiệt vội nói:

- Em không có ý đó.

- Vậy chú có ý gì? Đã nói cùng nhau tranh đấu giành thiên hạ, cùng nhau bảo vệ giang sơn, giờ chú muốn lâm trận bỏ chạy sao?

Yến Cuồng Đồ hùng hổ doạ người.

Đại Nhiệt cười khổ nói:

- Ý em là anh làm đại đương gia, còn em làm cái khác…

Yến Cuồng Đồ lớn tiếng nói:

- Không phải ý đó thì ý gì? Tín vật sơn trại chú có, tiền xây dựng chú xuất, phần thưởng quả Nhân Sâm cũng là của chú, đương nhiên chú làm lão đại, anh làm lão nhị…

- Huynh đệ chúng ta, ai làm lão đại ai làm lão nhị không phải đều giống nhau sao!

Yến Cuồng Đồ lập tức vặn lại lời Đại Nhiệt:

- Nếu đều giống nhau thì chú còn tính toán cái gì? Không chuyển chiếc gì hết, vớ va vớ vẩn!

Đại Nhiệt biện bạch nói:

- Chỉ là em cảm thấy chúng ta đổi vị trí sẽ có lợi cho sự phát triển của sơn trại trong tương lai!

- Đừng nói linh tinh! Cứ như bây giờ là có lợi nhất cho sự phát triển của sơn trại rồi, chú làm đại đương gia, làm nhân vật biểu tượng cho Cuồng Nhiệt Trại, làm lãnh tụ tinh thần! Chú không biết có bao nhiêu người vì mộ danh chú mà chọn gia nhập Cuồng Nhiệt Trại đâu. Ở trong lòng rất nhiều người chú đã trở thành một biểu tượng không gì không làm được rồi!

Bố tổ sư, mới có ba ngày ca không vào, hình tượng bốc hơi hay sao mà nhanh tăng level như thế? Cái gì mà nhân vật biểu tượng, lãnh tụ tinh thần, nói còn hay hơn cả hát!

Đại Nhiệt nửa tin nửa ngờ:

- Yến đại ca, đừng có bốc em lên tận mây xanh!

- Fu.ck! Anh giống dạng thích nịnh hót lắm hả? Chú làm những gì thì tự mình biết chứ. Dù sao vừa rồi chú nói gì anh sẽ coi như không nghe thấy, sau này cũng đừng nhắc lại nữa, nếu không thì khỏi anh em gì cả!

Yến Cuồng Đồ nói rất nghiêm túc, không một chút đùa giỡn!

Đại Nhiệt cảm thấy vừa bực mình lại vừa cảm động — tại thời đại suy thoái cả về kinh tế lẫn đạo đức này, bằng hữu trọng tình trọng nghĩa đã hiếm như lá xanh mùa thu mất rồi.

Đã nói đến thế, còn đùn đẩy quả thật rất khó coi, Đại Nhiệt đành thành thành thật thật mà tiếp tục làm đại đương gia oai phong lẫm liệt đi! Kỳ thật Yến Cuồng Đồ nói rất có lý, trong bất kỳ một tổ chức nào đều cần một đại nhân vật mạnh mẽ khoác lên mình một tầng sắc thái thần bí mới khiến tổ chức đó càng có tính bảo đảm và gắn kết. Cũng giống như câu: có thần bí mới có sức hút, có thực lực mới được sùng bái.

- Yến đại ca, vậy giờ có chương trình gì không? Em ngứa tay lắm rồi, muốn tìm đối thủ tôi luyện một chút!

Yến Cuồng Đồ trả lời:

- Tạm thời không có. Nhưng nghe nói Thiên Hạ Hội đang tổ chức nhân lực đi bao vây tiễu trừ thần thú Kỳ Lân tại chân núi Côn Lôn. Có điều chỗ đó hơi xa cho nên chúng ta không đi tham gia được.

Đại Nhiệt cười nói:

- Ha ha, bọn hắn rất nóng lòng xây dựng sơn trại thứ hai trong Trường An rồi đấy… Ừm, núi Côn Lôn cách thành Trường An tới vạn dặm, đích xác là không cách nào dẫn đại đội ngũ đi làm việc, xem ra lại cần tới anh hùng đơn độc là ca đây xuất tràng rồi, hố hố!

Yến Cuồng Đồ hỏi:

- Chú lại định tới núi Côn Lôn diễn vai khách mời đặc biệt đấy hả?

- Chuẩn rồi anh, thân là đại đương gia Cuồng Nhiệt Trại, há em có thể bỏ qua cơ hội tốt để cống hiến cho sơn trại thế này?

Thấy hắn tự xác nhận thân phận, Yến Cuồng Đồ nhất thời thoải mái, vỗ tay hoan nghênh mà khen:

- Không tồi! Đã có tiểu JJ là phải dùng, cần ra tay sẽ ra tay, đây mới là hảo hiền đệ của ca!

Hai người trao đổi thêm vài kế hoạch, sau đó Đại Nhiệt khởi hành ra khỏi Cao Lão Trang. Tới bên ngoài, giờ lượng người chơi đã nhiều tới mức chỗ vốn heo hút này cũng thấy vô số bóng dáng đi tới đi lui, có vẻ sinh khí bừng bừng, mà những người này cũng rất tò mò với Cao Lão Trang, biết nơi này đã là động phủ của người thì càng chỉ chỏ bình luận không thôi.

Đại Nhiệt bèn triệu hoán Lôi Kiếm Tử ra.

Từ lúc ăn xong một quả Nhân Sâm, tốc độ trưởng thành của Lôi Kiếm Tử tăng lên rất nhiều, nhưng bởi vì không được triệu hoán ra cho nên không được tính thời gian để trưởng thành, vì thế nó dùng giọng thanh thuần của trẻ nhỏ đề nghị:

- Đại đương gia, ngài nhớ cho con ra ngoài nhiều hơn nhé, con muốn chóng lớn!

Đại Nhiệt trêu ghẹo nói:

- Tiểu Lôi, muốn lớn nhanh để làm gì, chuẩn bị kiếm lão bà sao?

Lôi Kiếm Tử lại có chút không rõ, tò mò hỏi:

- Lão bà là cái gì ạ? Ăn có ngon không?

Đại Nhiệt dở khóc dở cười, đúng lúc ngẩng đầu lên thì bỗng thấy cạnh gốc cây ven đường có một người đang đứng, đôi mắt oán độc như bốc lửa nhìn chòng chọc về phía hắn, như là muốn dùng ánh mắt để thiêu đốt giết chết hắn vậy.

Vì thế Đại Nhiệt cười giải thích nói:

- Lão bà đương nhiên ăn rất ngon, mà cũng vì thế nên thường xuyên có nhiều người muốn cướp của ngươi!

Lôi Kiếm Tử lập tức nắm chặt nắm tay nhỏ, mặt tức giận, giọng lên gân, dũng mãnh nói:

- Ai dám cướp của con, con sẽ xử lý kẻ đó!

Đại Nhiệt cười ha ha, rồi vẫy vẫy tay xem như tiếp đón người đứng cạnh gốc cây kia:

- Long Quyển Phong đại hiệp, anh đang đợi tôi sao?

-----oo0oo-----

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tây Du Nhất Mộng
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ