Tập Hợp Cao Hét – Chương 41: Chương 12: Đi Dạo Phố Bị Lưu Manh Cưỡng Hiếp Tập Thể, Tìm Được Bạn Trai Có Cự Vật Cực Khủng Và Kỹ Năng Điêu Luyện (3)
Tập Hợp Cao Hét
Lam Vệ Thanh giãy giụa, lắc đầu tỏ ý cự tuyệt, nhưng bờ **** tròn trịa lại không tự chủ được mà khẽ lắc lư, tựa như đang phát ra lời mời gọi ****: “Tiểu mị cơ muốn ăn cự vật lớn, cự vật cắm vào hoa huyệt nhỏ... ca ca mau thao em đi...”
“Mẹ kiếp! Đồ tiểu ****!” Gương mặt xinh đẹp của Lam Vệ Thanh tràn ngập vẻ mâu thuẫn, nhưng điều này lại càng kích thích thú tính của gã đàn ông đầu đinh. Gã rướn người về phía trước, thô bạo **** thẳng vào trong.
Khối thịt nóng bỏng, cứng ngắc không hề gặp chút trở ngại nào, từng tấc từng tấc cắm sâu vào hoa huyệt mềm mại của Lam Vệ Thanh, nghiền nát qua từng thớ thịt mẫn cảm. Nơi ngứa ngáy sâu thẳm được vỗ về, cửa huyệt đói khát tham lam nuốt trọn lấy phân thân của gã đầu đinh, **** chặt lấy không buông.
Ban đầu có chút khó chịu, nhưng rất nhanh sau đó, luồng khoái cảm đáng sợ đã hoàn toàn nhấn chìm cậu.
Hóa ra cảm giác bị thao lại hạnh phúc đến nhường này sao?
“Ưm... ưm... chậm một chút... thao nhanh quá... ô ô...” Giữa ban ngày ban mặt, ngay trong con hẻm vắng người, Lam Vệ Thanh bị gã đàn ông đùa nghịch thành một tư thế kỳ quái. Hai chân cậu dang rộng, hoa huyệt đỏ tươi bị cự vật thô bạo nong rộng. Theo từng nhịp **** rút điên cuồng, những thớ thịt non mấp máy bên trong thỉnh thoảng lại bị kéo tuột ra ngoài.
Toàn thân Lam Vệ Thanh ửng hồng vì dục vọng, hai má nóng bừng, đôi môi hé mở để lộ chiếc lưỡi nhỏ màu hồng nhạt.
Cậu không ngừng khóc lóc **** rỉ, đôi mắt lim dim, nước mắt từng giọt lã chã rơi xuống làm ướt đẫm gương mặt, tựa như những giọt sương đọng trên cánh hoa.
Đẹp đến nghẹt thở.
Cự vật thô to rẽ khai những thớ thịt đẫm nước, **** dịch bắn tung tóe. Quy đầu hung hãn thúc mạnh vào tận cùng hoa tâm, từng lớp thịt non mấp máy co bóp, phảng phất như vô số chiếc lưỡi nhỏ đang **** ráp lấy thanh sắt nóng bỏng kia.
“A... a... Chậm một chút... Nhanh quá... Hoa huyệt chịu không nổi... ưm...”
Thế nhưng, gã đầu đinh không hề có ý định dừng lại dù chỉ một giây.
Cánh tay vạm vỡ của gã siết chặt lấy eo Lam Vệ Thanh, dùng sức thúc mạnh hông. Phân thân ngạnh bang bang điên cuồng khuấy đảo trong thủy huyệt, tiếng nước **** phạch phạch phạch vang lên liên hồi. Lam Vệ Thanh run rẩy dữ dội, **** dịch chảy tràn ra cả ****, dòng chất lỏng trong suốt lấp lánh rỉ ra rồi chảy dài xuống đùi.
“A... không... đừng mà! Ưm... đừng thúc vào đó! Đừng thao chỗ đó!” Lam Vệ Thanh khóc đến lạc cả giọng. Sức mạnh như muốn **** xuyên qua hoa huyệt mang đến cho cậu nỗi hoảng sợ vô cùng, khiến cậu không rét mà run.
Không chịu nổi kích thích tột độ, hoa huyệt liên tục co giật, các thớ thịt điên cuồng co thắt rồi lại mở ra.
“A...” Lam Vệ Thanh há to miệng, chỉ có thể phát ra những tiếng **** rỉ vô nghĩa.
Thân thể nhỏ nhắn của cậu bị thao đến mức muốn co rúm lại, hoa huyệt run rẩy kịch liệt, **** dịch phun ra xối xả như vòi nước.
Gã đầu đinh ghì chặt eo Lam Vệ Thanh, thọc vào rút ra với tốc độ chóng mặt. Gã liên tục nhắm thẳng vào nơi sâu nhất trong hoa huyệt mềm nhũn mà thúc tới. Phân thân nổi đầy gân xanh cọ xát kịch liệt với từng tấc vách thịt, đột ngột rút ra rồi lại cắm phập vào tận đáy.
Bị lối chơi thô bạo này hành hạ đến sắp phát điên, Lam Vệ Thanh ngửa cổ ra sau: “A... em chịu không nổi... đừng tra tấn em nữa... ô ô...”
Dưới thế công dồn dập và mãnh liệt của gã đầu đinh, cậu hoàn toàn vứt bỏ liêm sỉ, ra sức vặn vẹo thân thể, phát ra những tiếng nức nở nghẹn ngào nơi cánh mũi.
Những tên lưu manh còn lại phối hợp vô cùng ăn ý, chúng cố tình banh rộng cửa huyệt của Lam Vệ Thanh để phân thân của gã kia có thể cắm sâu hơn, khiến **** dịch tuôn ra không ngừng.
Trong phút chốc, con hẻm nhỏ hẹp chỉ còn vang vọng tiếng va chạm phạch phạch phạch nhớp nháp cùng tiếng thở dốc thô nặng, dồn dập của đám côn đồ.
“Ô ô... không... đủ rồi... đủ rồi mà... đừng...” Lam Vệ Thanh phải tiếp nhận lượng khoái cảm quá tải, rốt cuộc nhíu chặt mày khóc lóc cầu xin. Thế nhưng bờ **** nhỏ của cậu đã bị gã đàn ông khóa chặt, ấn sát vào đũng quần của gã.
Cậu càng cầu xin, gã đàn ông lại càng thúc mạnh và sâu hơn.
“Phạch phạch phạch!” Gã như một chiếc máy đóng cọc, thô bạo chà đạp lên hoa huyệt đỏ tươi sưng tấy, hoàn toàn phớt lờ tiếng cầu xin tha thứ của Lam Vệ Thanh.
Sau khi thao mấy trăm hiệp, gã rốt cuộc siết chặt cơ bụng, hít sâu một hơi rồi ngậm lấy đầu **** sưng đỏ của Lam Vệ Thanh mà **** mát. Gã thúc một cú thật sâu, luồng tinh dịch đặc sệt, nóng bỏng từ quy đầu đang hưng phấn phun trào ra ngoài, phủ một lớp màu trắng đục dày đặc lên cửa huyệt đang không ngừng co thắt phun nước kia.
Lam Vệ Thanh bị dòng dịch nóng bỏng làm cho thét lên chói tai. Tinh dịch bắn thẳng vào vách thịt mẫn cảm khiến cậu liên tục đạt cực khoái, **** dịch trong người cũng theo đó phun trào ra ngoài.
Gã đầu đinh chậm rãi thở hắt ra một hơi, giơ tay lau mồ hôi trên trán, sau đó bóp mạnh bầu ngực đầy vết hằn tay của Lam Vệ Thanh, thúc nhẹ thêm vài cái rồi mới rút phân thân đã mềm đi một nửa ra ngoài.
Gã đàn ông thấp bé, gầy gò đứng bên cạnh lập tức không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào cửa huyệt vẫn chưa thể khép lại kia.
Theo những nhịp co thắt không tự chủ, dòng tinh dịch trắng đục bắn sâu bên trong hòa lẫn với **** dịch của Lam Vệ Thanh bị những thớ thịt mềm mại run rẩy ép chảy ra ngoài.
“Đúng là một tiểu mị cơ ****...”
Sau một hồi tranh giành, gã đàn ông thấp gầy kia đã trở thành kẻ thứ hai tiến vào chà đạp hoa huyệt của cậu.













