Tập Hợp Cao Hét – Chương 2: Thái Tử Phi Bị Hoàng Đế Cưỡng Hiếp Hoa Huyệt, Ép Làm Hoàng Hậu; Hoàng Đế Băng Hà Lại Gả Cho Thái Tử Tiếp Tục Bị Thao, Cuối Cùng Rốt Cuộc Đăng Cơ
Tập Hợp Cao Hét
Giá cả: 2.54124
Thái Tử Phi bị Hoàng đế cưỡng hiếp hoa huyệt, ép làm Hoàng hậu; Hoàng đế băng hà lại gả cho Thái tử tiếp tục bị thao, cuối cùng rốt cuộc đăng cơ.
Vị Hoàng đế đương triều hoang **** vô đạo, bạo ngược hiếu sát.
Cho nên Lam Vệ Thanh vô cùng may mắn vì lúc trước đích tỷ sống chết đòi cướp đi cơ hội tiến cung của y.
Thực ra, người trong nhà tuy nghiêm khắc với đích tỷ, nhưng đó mới là tình yêu thương thực sự, con đường họ chọn cho tỷ ấy là tốt nhất. Ngược lại, việc đưa Lam Vệ Thanh vào cung mới là muốn vứt bỏ y.
Đáng tiếc người trong nhà muốn đích tỷ chăm chỉ đọc sách, đích tỷ lại từ trước đến nay không chịu tốn tâm tư học hành. Nàng chỉ lo lắng sau khi Lam Vệ Thanh gả vào hoàng cung thì thân phận sẽ cao hơn nàng một bậc, đè đầu cưỡi cổ nàng, giống như bao năm qua nàng luôn áp bức Lam Vệ Thanh vậy. Vì thế, nàng sống chết dùng thủ đoạn để thay thế Lam Vệ Thanh tiến cung, trở thành người trên giường của cửu ngũ chí tôn.
Ngày Lam Vệ Thanh được Thái tử tuyển làm Thái Tử Phi, đích tỷ lại bỏ mạng nơi hoàng cung sâu thẳm, trở thành một trong những minh chứng cho lời đồn về vị bạo quân hiếu sát kia.
Lam Vệ Thanh còn phải cảm tạ người đích tỷ đã khuất kia. Bởi vì người trong nhà bắt đích tỷ học tập nhưng nàng không muốn, liền ép Lam Vệ Thanh học thay nàng, làm bài tập thay nàng. Nhờ học được nhiều thủ đoạn như vậy, y mới có thể thuận lợi trở thành Thái Tử Phi.
Lam Vệ Thanh cứ ngỡ giẫm lên xương máu của đích tỷ, đời này của y sẽ thuận buồm xuôi gió. Làm Thái Tử Phi, chỉ cần không phạm sai lầm lớn, sớm muộn gì cũng có thể trở thành Hoàng hậu, người tôn quý thứ hai trên thế gian này...
Cho đến khi vị Hoàng đế hoang **** vô đạo đột nhiên đè y xuống ngay trong tẩm cung, thô bạo xâm hại y. Bên ngoài tẩm cung có biết bao cung nhân nô tỳ hầu hạ, họ nghe thấy tiếng kêu cứu của Lam Vệ Thanh, nhưng không một ai dám tiến vào ngăn cản Hoàng đế.
Bản thân Lam Vệ Thanh thực ra cũng không dám.
Y sợ hãi bản thân sẽ rơi vào kết cục thảm khốc như đích tỷ. Thế là, vị Thái Tử Phi song tính xinh đẹp này chỉ biết đẫm lệ chịu đựng, bị Hoàng đế đè dưới thân hung hăng chà đạp.
Đến lúc này y mới bừng tỉnh nhận ra, mình và đích tỷ chẳng có gì khác nhau. Đối mặt với vị chủ tể duy nhất của thiên hạ này, y cũng chẳng có quyền lực để phản kháng hay cự tuyệt.
Dù y có học được nhiều thứ hơn đích tỷ, thậm chí đã trở thành thê tử của Thái tử thì kết quả vẫn vậy, mọi thứ trước kia đều trở nên vô nghĩa.
Vào giờ khắc này, thứ duy nhất có tác dụng có lẽ chính là cơ thể song tính của y, mềm mại kiều diễm hơn người thường, dễ dàng bị thao túng và chà đạp nơi hoa huyệt chăng?
Ánh mắt Lam Vệ Thanh tràn ngập đau khổ và mờ mịt, nhìn cự vật to lớn màu hắc tử sắc của Hoàng đế đang thô bạo vỗ vào mặt mình. Một cây long căn thô to như vậy trông thật đáng sợ.
Đáng sợ nhất là nếu y không hầu hạ tốt cây phân thân này, lưỡi đao sắc bén thực sự sẽ lập tức kề cổ, lấy mạng y.
Hàng mi của Lam Vệ Thanh run rẩy, y ngoan ngoãn hé môi, vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng **** láp quy đầu của Hoàng đế.
Động tác của Hoàng đế khựng lại một chút, quy đầu thô to ma sát trên chiếc lưỡi mềm mại một vòng, gã phát ra tiếng cười trầm thấp đầy hứng thú.
“Ngoan lắm.” Với độ tuổi của Hoàng đế, vị Thái Tử Phi xinh đẹp này thực sự chỉ đáng tuổi con cháu gã.
Khi cự vật thô to lại áp tới, “đứa trẻ ngoan” Lam Vệ Thanh lại chủ động vươn lưỡi, cẩn thận **** láp rãnh quy đầu, đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua rồi thu về, vừa **** vừa **** mát đầy ra sức.
Chẳng mấy chốc, Hoàng đế đã bắn một lượng lớn tinh dịch đặc sệt lên người y, thậm chí còn nhắm thẳng vào mặt Lam Vệ Thanh mà bắn, dùng thứ dịch thể trắng đục sền sệt ấy làm bẩn khuôn mặt xinh đẹp của y.
Cuối cùng, theo nhịp thở dồn dập của y, một sợi dịch thể trắng đục treo trên lọn tóc mềm mại từ từ chảy xuống, vương bên khóe môi rồi bị y nuốt trọn vào trong.
Lam Vệ Thanh đã nuốt quá nhiều tinh dịch, giờ phút này y không còn là vị Thái Tử Phi thanh cao thơm tho nữa, mà đã biến thành một mị cơ **** nồng nặc mùi vị nam nhân.
Khi phân thân của Hoàng đế một lần nữa cương cứng áp tới, y liền ngoan ngoãn nhổng **** lên, tùy ý Hoàng đế **** mạnh toàn bộ cự vật vào trong hoa huyệt, chỉ để lại hai viên tinh hoàn ở bên ngoài va chạm phạch phạch phạch vào bờ **** mềm mại.
Y phát hiện cự vật này thực sự quá to, quá dài lại còn hơi cong, vừa **** một phát đã chạm thẳng vào tử cung non mềm, thậm chí còn muốn tiến sâu hơn nữa.
Y lập tức bị **** đến bật khóc, nức nở **** rỉ hai tiếng, đưa tay xuống nửa thân dưới thì kinh ngạc phát hiện phân thân của Hoàng đế thế mà vẫn còn một đoạn ngắn chưa cắm hết vào. Thứ này rốt cuộc là dài đến mức nào chứ?!
Lam Vệ Thanh mở to đôi mắt đẫm lệ mờ mịt nhìn Hoàng đế, **** rỉ một tiếng, hoa huyệt co rút kịch liệt rồi bắt đầu phun trào **** dịch.
Hoàng đế vô cùng hưởng thụ sự co thắt chặt chẽ từ hoa huyệt của Lam Vệ Thanh, khoái cảm khiến gã híp mắt lại. Gã nhìn y một cái, thô bạo bóp chặt eo y rồi bắt đầu thúc mạnh mẽ hơn.
Tốc độ nhanh đến không tưởng, phân thân thúc đẩy liên tục tạo thành tàn ảnh, không ngừng va chạm kịch liệt vào cơ thể y. Hoa huyệt của Lam Vệ Thanh bị **** đến mức tuôn ra lượng lớn **** dịch, khắp nơi đều ướt át, dính dính nhơm nhớp.
Đã **** đến mức này... Hoàng đế chắc hẳn phải hài lòng rồi chứ?
Lam Vệ Thanh bị thao đến mức sụt sịt mũi, ngoan ngoãn dang rộng hai chân để lộ nhục hoa, vừa khóc vừa chịu đựng sự xâm nhập thô bạo của Hoàng đế vào tận sâu bên trong, cuối cùng tiến thẳng vào tử cung vừa khít vừa non nớt.
“Tê...” Hoàng đế không nhịn được hít sâu một hơi, gân xanh trên trán giật nảy. Một bàn tay gã mò xuống hai cánh môi **** sưng đỏ của Lam Vệ Thanh, chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo.
Gã cắn lấy đầu **** đang dựng đứng của Lam Vệ Thanh, há to miệng **** mát bầu ngực mềm mại, ngậm lấy đôi môi y mà ra sức **** láp, đồng thời vân vê hạt châu nhạy cảm và môi **** sưng đỏ. Bàn tay còn lại thì bấu chặt vào **** thịt căng mọng của y...
Quá nhiều khoái cảm dồn dập ập đến, cuối cùng Lam Vệ Thanh là người đầu tiên bị thao đến mức **** và phun nước. Sau khi phân thân nhỏ phun ra dịch thể đặc sệt, **** dịch trong suốt từ sâu trong hoa huyệt cũng từng đợt từng đợt trào ra, khiến cho vùng bụng nhỏ của y hơi nhô lên tròn trịa.
“Thật là ****, một mị cơ lẳng lơ như ngươi sao có thể làm Thái Tử Phi chứ... Làm bao chứa tinh cho trẫm là hợp nhất!” Hoàng đế nhìn dáng vẻ **** của Lam Vệ Thanh thì có chút không kiềm chế nổi, gầm nhẹ vài tiếng. Ngay cả bản thân Lam Vệ Thanh cũng bị thao đến mức không nhịn được mà **** rỉ **** mĩ.
“Không... A... ô ô, con không chịu nổi... ô... không chứa nổi nữa... To quá...”
“Ô... bệ hạ thao giỏi quá... tuyệt quá... con sẽ bị thao hỏng mất... ô ô sướng quá, bị lấp đầy rồi...”
Tiếng **** rỉ của y vô cùng hỗn loạn, nhưng chính sự **** ấy lại càng kích thích phân thân của Hoàng đế cứng ngắc như sắt nguội.
“Thái Tử Phi...”
Con dâu của trẫm, thật là mỹ vị.
Bàn tay to của Hoàng đế mò xuống dưới thân y, vuốt ve xoa nắn hoa huyệt ướt át, đặc biệt bóp mạnh vào hạt châu đã sưng cứng vì bị thao.
Lam Vệ Thanh hừ hừ **** rỉ, hoa huyệt non nớt bị Hoàng đế chơi đùa liền co thắt chặt hơn, **** dịch bên trong cũng tuôn ra nhiều hơn.
Vẫn chưa đủ, y còn muốn nhiều hơn nữa...
Như nhìn thấu khát vọng sâu thẳm trong lòng y, Hoàng đế **** môi, thúc mạnh phân thân nhắm thẳng vào điểm nhạy cảm của Lam Vệ Thanh mà điên cuồng **** lộng, tâm trạng vô cùng sảng khoái.
Hoàng đế rất thỏa mãn, và gã cảm nhận được Lam Vệ Thanh cũng vô cùng thỏa mãn.
Bởi vì hoa huyệt nhỏ bé của Lam Vệ Thanh càng lúc càng kẹp chặt, càng lúc càng ướt át mềm mại...
Nhìn vẻ mặt hoảng hốt **** của y khi bị thao, Hoàng đế đột nhiên cúi xuống hôn lên môi y, **** mát chiếc lưỡi thơm mềm.
Gã ra sức **** mát khuôn miệng nhỏ nhắn của y, Lam Vệ Thanh ngơ ngác chịu đựng, cảm giác như đầu lưỡi sắp bị **** đến nát nhừ. Lúc này Hoàng đế mới chịu buông ra, hôn lên gò má mềm mại dính đầy tinh dịch của y, rồi mới hoàn toàn rút phân thân ra khỏi cơ thể Lam Vệ Thanh.
Để lại trong bụng Lam Vệ Thanh một khoang đầy tinh dịch trắng đục.
Là Thái Tử Phi, vậy mà lại bị cha chồng là Hoàng đế bắn đầy một bụng tinh dịch...
Nhìn thái độ của Hoàng đế, có vẻ gã hoàn toàn không có ý định cho y dùng thuốc tránh thai. Sau khi **** và nghỉ ngơi chốc lát, Hoàng đế lại lật người đè lên y, tiếp tục thao lộng.
Lam Vệ Thanh lấy tay che mặt, hít sâu một hơi, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn dang rộng hai chân.
Y không có lựa chọn nào khác, dưới hoàng quyền tối thượng, mọi sự giãy giụa đều là vô ích.
Thân thể Lam Vệ Thanh vốn gầy yếu, vùng bụng phẳng lì không chút mỡ thừa. Hoàng đế lại **** quá sâu và hung mãnh, dễ dàng khiến bụng nhỏ của y gồ lên một khối rõ rệt.
Trông vô cùng sắc tình.
Hoàng đế nhẹ nhàng vuốt ve bụng nhỏ của Lam Vệ Thanh, nơi đang gồ lên một cách đáng sợ do bị cự vật chống đối. Bị bàn tay gã không ngừng mơn trớn, thân thể Lam Vệ Thanh run rẩy nhè nhẹ.
Giây tiếp theo, một dòng nước ấm nóng từ phân thân nhỏ phun trào ra ngoài, Lam Vệ Thanh thế mà bị Hoàng đế thao đến mức tiểu ra giường.
Lam Vệ Thanh xấu hổ lấy tay che mặt, Hoàng đế lại bật cười lớn, còn vô cùng càn rỡ trêu chọc: “Vệ Thanh, con **** quá đấy.”
“Không...”
Lam Vệ Thanh rướn người lên muốn thoát khỏi sự xâm phạm của cự vật, nhưng lại bị gã giữ chặt hai tay, bóp eo kéo mạnh xuống, khiến hoa huyệt càng nuốt sâu cây phân thân kia vào hơn.
Y bị căng đến khó chịu, bởi vì hoa huyệt quá mức ấm áp và mềm mại khiến cự vật của Hoàng đế càng lúc càng sưng to và cứng ngắc, không căng mới là lạ.
Lam Vệ Thanh khó chịu khóc thành tiếng, đôi mắt ướt đẫm lệ, nhưng điều đó không hề khiến Hoàng đế thương tiếc dừng lại, ngược lại càng kích thích gã thao bạo liệt hơn.
Dù sao gã cũng là thiên tử, gã không có lòng đồng cảm, gã chỉ biết hưởng thụ dục vọng của bản thân.
Ánh mắt sắc tình của Hoàng đế như hóa thành những ngón tay, không ngừng mơn trớn đầu **** của Lam Vệ Thanh.
Chẳng mấy chốc, ngón tay Hoàng đế vươn ra nhẹ nhàng vê vê đầu **** y. Lam Vệ Thanh không chịu nổi kích thích liền khẽ **** rỉ, hơi thở càng thêm nóng bỏng dồn dập, thắt lưng và đôi chân đều mềm nhũn.
Sau đó, Hoàng đế đè hai chân Lam Vệ Thanh ép sát vào ngực y, khiến hai bầu ngực mềm mại bị ép đến biến dạng, hoa huyệt cũng hoàn toàn phơi bày trước mắt Hoàng đế, bị gã từ trên cao nhìn xuống hung bạo **** thẳng vào.
Gã thao càng lúc càng hung hãn, như muốn **** nát hoa huyệt non nớt **** của y, muốn nơi ướt át mềm mại này vĩnh viễn ghi nhớ cự vật của gã, muốn thao y thành hình dạng của phân thân mình.
Hơn nữa do tư thế này, cự vật mượn trọng lượng cơ thể của Hoàng đế ép sâu vào hoa huyệt của Lam Vệ Thanh. Huyệt nhỏ nuốt trọn cự vật vào tận cùng, gần như đã chạm đến giới hạn, nếu sâu hơn chút nữa, Lam Vệ Thanh cảm giác mình sẽ bị **** rách mất.
“Ô...”
Phần hông va chạm vô cùng mãnh liệt, điên cuồng **** lộng, thô bạo xâm lấn, thao đến mức hoa huyệt **** trở nên mềm nhũn, vô số nếp thịt ướt át bên trong ngoan ngoãn **** chặt lấy cự vật.
Nơi đó bao bọc hoàn toàn cây phân thân đang không ngừng tàn phá, phát ra những tiếng nước “nhóp nhép nhóp nhép” đầy **** mĩ.
Hoàng đế thúc mạnh vào điểm nhạy cảm của y, không ngừng nghiền nát chà xát. Khoái cảm dồn dập tích tụ dâng cao, y không chịu nổi liền ngửa cổ ra sau, hoa huyệt co rút kịch liệt phun ra một dòng **** dịch lớn xối rửa lên cự vật của Hoàng đế. Bản thân phân thân nhỏ của y dưới khoái cảm tột đỉnh ấy cũng run rẩy bắn ra dịch thể đặc sệt.
Mị cơ **** này thế mà lại bị thao đến mức hoa huyệt và phân thân cùng lúc đạt tới cao trào.
“**** thật...”
“**** thế này sao làm Thái Tử Phi được? Trẫm chỉ sợ ngươi sẽ cắm sừng con trai trẫm thôi.”
Hoàng đế cười khẩy, dùng sức cắn đầu **** của Lam Vệ Thanh rồi kéo ra sau, kéo bầu ngực y dài ra khiến y đau đớn.
Lam Vệ Thanh không hiểu được ý cười trong mắt Hoàng đế, y chỉ cảm thấy đầu **** bị cắn vô cùng đau đớn.
Lam Vệ Thanh chỉ biết “ô ô” khóc lóc, đôi mắt linh động ngập tràn uất ức nhìn Hoàng đế. Một lúc sau Hoàng đế mới chịu nhả ra, bầu ngực nảy ngược trở lại, lắc lư trước ngực y, đầu **** đỏ hồng phá lệ bắt mắt.
Bầu ngực chưa kịp thả lỏng được bao lâu lại bị Hoàng đế nhéo chặt, kề sát bên miệng gã mà mơn trớn. Đầu **** thỉnh thoảng quẹt qua khóe môi Hoàng đế liền bị gã cắn nhẹ.
Tiếng nước **** phun trào ra ngoài càng lúc càng vang dội.
Lam Vệ Thanh cảm nhận được sự hung mãnh của cự vật trong hoa huyệt, hoảng sợ lắc đầu. Nhưng Hoàng đế căn bản không thèm để ý đến sự sợ hãi của y, ngược lại còn thích thú nhìn mị cơ này bị thao đến mức **** dịch văng tung tóe, chất lỏng trong suốt cuồn cuộn không ngừng tuôn ra.
Gã bóp chặt eo Lam Vệ Thanh, tiếp tục thúc phân thân vào sâu hơn, hận không thể đem cả hai viên tinh hoàn to lớn khảm luôn vào trong hoa huyệt của y.
Tiếng va chạm cơ thể “bạch bạch bạch” vô cùng vang dội.
Tiếng nước **** bị thao ra cũng được Hoàng đế **** lộng đến mức nghe vô cùng kích thích.
Lam Vệ Thanh vì thế phát ra những tiếng **** rỉ **** mĩ ****, khiến phân thân của Hoàng đế càng lúc càng cứng, càng lúc càng to. Gã dùng sức banh rộng hai chân của Lam Vệ Thanh ra.
“Vệ Thanh...”
Hoa huyệt vì hai chân bị banh rộng đến cực hạn mà hoàn toàn mở ra. Hoàng đế liếc mắt nhìn qua liền có thể thấy rõ hoa huyệt không thể khép lại, những tầng thịt non màu đỏ tươi đang không ngừng mấp máy ****.
Bên trên đẫm dịch nhờn trong suốt, vừa **** vừa lãng, quả nhiên là một tiểu kỹ nữ.
Con dâu lẳng lơ của gã, thật là dễ thao.
Bàn tay to không còn đè chân Lam Vệ Thanh nữa mà chuyển sang nâng **** y lên, mạnh mẽ xoa bóp, cảm nhận sự đẫy đà căng mọng của **** thịt. Hoàng đế nắm trọn hai bầu **** mềm mại trong lòng bàn tay, thô bạo nhào nặn.
Lam Vệ Thanh bị chơi đùa đến mức khó lòng kiềm chế, thắt lưng tự giác uốn éo, hoa huyệt cũng chủ động co thắt ma sát trên phân thân của Hoàng đế, mỗi một nhịp đều như đang dâng hiến cho gã chơi đùa, quả thực là sự câu dẫn chí mạng.
Thế là, y bị Hoàng đế nhấc bổng lên, để toàn bộ cơ thể hoàn toàn ngồi lên cự vật thô to. Nhờ trọng lực, y nuốt cây phân thân kia vào sâu hơn bất kỳ lần nào trước đó, khoái cảm mãnh liệt ập đến như vũ bão.
Lam Vệ Thanh vẫn hoảng hốt như cũ, đôi mắt đẫm lệ, thở hồng hộc.
Không hề phản kháng, ngoại trừ ngoan ngoãn hầu hạ Hoàng đế, vị Thái Tử Phi này không còn bất kỳ lựa chọn nào khác.
Bất kỳ ai trước mặt Hoàng đế đều không có quyền lựa chọn.
Bao gồm cả Thái tử.
Thái Tử Phi bị Hoàng đế thao túng chà đạp, cuối cùng lại trở thành Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ... Chỉ là sớm hơn dự định nhiều năm, làm Hoàng hậu của vị Hoàng đế đương triều, chứ không phải Hoàng hậu của phu quân ban đầu của y — Thái tử.
Thái Tử Phi lặng lẽ “bệnh nặng qua đời”, ngay sau đó Hoàng đế liền nghênh đón một vị Hoàng hậu có dung mạo giống hệt Thái Tử Phi vào cung. Mọi người thực ra đều biết rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng không một ai dám hé răng nửa lời.
Dù sao đó cũng là thiên tử.
Ngay cả Thái tử khi nhìn thấy dáng vẻ đôi mắt đẫm lệ đáng thương của Lam Vệ Thanh cũng chỉ có thể nghiến răng nắm chặt nắm đấm, nén giận chịu đựng.
Sự nhẫn nhịn này kéo dài suốt mười năm.
Trong mười năm này, Lam Vệ Thanh đã sinh cho Hoàng đế vài đứa con trai. Còn đối với Thái tử, Hoàng đế ngày càng chán ghét, thậm chí có ý định phế truất. Thái tử có lẽ cũng nhận ra điều đó nên càng thêm cẩn thận dè dặt, không dám phạm một sai lầm nhỏ nào.
Cuộc quyết đấu ngầm giữa hai người, cuối cùng Thái tử trẻ tuổi lực lưỡng đã giành chiến thắng. Không phải vì gã cao tay hơn, mà là vì Hoàng đế rốt cuộc đã già yếu.
Gã không thể bảo vệ Lam Vệ Thanh mãi mãi, gã cũng biết chỉ có Thái tử mới đủ sức bảo vệ y. Những đứa con mà Lam Vệ Thanh sinh cho gã tuy có dã tâm nhưng năng lực lại quá kém cỏi.
Cho nên cuối cùng Hoàng đế băng hà, Thái tử thuận lợi kế vị. Vừa lên ngôi, gã liền lập tức thay đổi thân phận cho Lam Vệ Thanh, một lần nữa biến y thành Hoàng hậu của mình.
Sau khi tiên hoàng băng hà, rất nhiều đại thần đã dâng sớ thỉnh cầu xử tử Lam Vệ Thanh — kẻ bị coi là “yêu hậu”. Trận chiến giành quyền lực giữa hai cha con Hoàng gia thì lỗi lầm không thể thuộc về họ, các đại thần chỉ có thể đổ tội lên đầu mỹ nhân song tính yêu ngôn hoặc chúng này.
Nhưng mọi chuyện đều nằm trong dự tính của tiên hoàng, Thái tử giờ đã là Hoàng đế hoàn toàn có thể bảo vệ được Lam Vệ Thanh — gã trực tiếp hạ lệnh xử tử những đại thần dâng sớ kia.
Đó vốn là những kẻ tiên đế cố ý để lại cho gã giết nhằm lập uy.
Vào lúc những đại thần đó bị hành hình xử tử, vị tân đế không còn trẻ tuổi kia lại đang ôm Hoàng hậu của mình, điên cuồng hoan ái suốt một đêm.
Gã chờ đợi đêm nay đã ròng rã mười mấy năm trời.
Có lẽ vì vị tân đế này thao y còn tàn bạo hơn cả phụ thân gã, khiến Lam Vệ Thanh thậm chí nảy sinh ảo giác rằng thà cứ giữ nguyên trạng như trước còn hơn...
Y đã không còn trẻ nữa, vậy mà vẫn phải chịu đựng những trận **** lộng điên cuồng hơn cả trước kia... Hoa huyệt nhỏ bé sắp bị thao nát đến nơi rồi...
Nhưng kẻ đang thao y vẫn là Hoàng đế, y vẫn không có quyền từ chối, chỉ có thể ngoan ngoãn hầu hạ.
Lam Vệ Thanh rũ đôi mắt xinh đẹp xuống, không để lộ chút cảm xúc nào, chỉ ngoan ngoãn chịu thao.
Chờ đợi nhiều năm như vậy, cự vật của tân đế không chút lưu tình **** thẳng vào miệng Lam Vệ Thanh, không hề do dự, giống như đang phát tiết mà điên cuồng dập mạnh mấy trăm cái.
Trong mắt tân đế thực ra có chút giận dữ, gã coi miệng của Lam Vệ Thanh như công cụ phát tiết dục vọng, ra sức dập mạnh mẽ, ấn chặt mặt Lam Vệ Thanh vào giữa háng mình. Sau khi ****, mùi tanh nồng đậm khiến Lam Vệ Thanh một trận hoảng hốt.
Quá nhiều, lượng tinh dịch trắng đục sền sệt kia thực sự quá nhiều, làm sao y nuốt trôi được đây...
Nhưng thực sự không chứa nổi, y nhịn không được để dịch thể tràn ra khóe miệng một chút, lập tức liền bị tân đế hung tợn tát một cái.
“Khóc cái gì! Là ngươi phản bội ta trước!”
Lam Vệ Thanh chỉ biết khóc thút thít đầy ủy khuất, miễn cưỡng há to miệng không ngừng nuốt xuống, đem thứ dịch thể tanh nồng mà tân đế bắn vào nuốt hết vào bụng.
Thỉnh thoảng nấc lên một cái, y liền cảm giác cả người mình đều nồng nặc mùi tinh dịch, bị thứ dịch thể ấy hoàn toàn làm bẩn.
Lam Vệ Thanh nhịn không được khóc nhỏ, một mảnh thịt vừa ướt vừa nóng lập tức áp lên, ngậm lấy chiếc lưỡi đang run rẩy của y mà không ngừng **** ****.
Đầu lưỡi bị **** đến tê dại, run rẩy không biết phải làm sao, cũng không biết nên trốn đi đâu, giống như cả chiếc lưỡi đều bị tân đế **** hỏng rồi.
“Ô... Không... Ô...”
Vừa hôn môi, tân đế vừa hung hãn **** mạnh cự vật vào cơ thể y, hoa huyệt ngoan ngoãn và thuần thục nuốt trọn toàn bộ phân thân vào trong.
Tân đế hung hăng vỗ vào bầu ngực và hoa huyệt của y, y liền ngoan ngoãn dùng hoa huyệt chủ động **** lấy phân thân của tân đế. Những thớ thịt non mềm mại bên trong không ngừng co bóp mấp máy, vừa ngoan vừa ****, nghênh đón những cú thúc cuồng bạo của tân đế.
Y bị thao đến mức biến thành một mị cơ lẳng lơ, một nhục bồn di động, không ngừng nhún nhảy trên phân thân của tân đế. Dưới sự **** lộng của tân đế, phân thân nhỏ của y **** một lần, sau đó hoa huyệt lại điên cuồng co rút run rẩy, từ sâu bên trong phun ra lượng lớn **** dịch, đạt tới cao trào.
Y đã sớm bị tiên đế dạy dỗ đến mức chỉ cần được thao đến sướng là sẽ vứt bỏ hết liêm sỉ, trực tiếp **** rỉ **** trên phân thân nam nhân. Càng bị thao **** dịch càng tuôn ra nhiều, trên người rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, khi được mơn trớn tinh tế lại mẫn cảm run rẩy vài cái.
Bầu ngực và môi **** đều bị chơi đùa đến mức sưng to hơn trước, **** cũng bị vỗ đến đỏ hồng căng tròn. Khi bị thao, Lam Vệ Thanh vô cùng thuận theo, hai chân luôn chủ động dang rộng để nuốt trọn cự vật.
Tân đế vẫn còn giận, nhưng lại có chút thương tiếc ôm lấy Lam Vệ Thanh: “Xin lỗi, cũng tại ta vô năng, không bảo vệ tốt cho ngươi...”
Tân đế biết Lam Vệ Thanh thực ra chẳng làm sai điều gì, nhưng người kia lại là phụ thân của gã, gã làm sao có thể trách cứ phụ thân mình?
Nhận lại giang sơn từ tay phụ thân, muốn ngồi vững ngai vàng, gã không thể mang danh bất hiếu.
Cho nên sau khi phát tiết xong cơn giận, tân đế lại trở nên dịu dàng mật ngọt, ôm lấy Lam Vệ Thanh, hôn lên gò má vẫn còn non mềm của y.
Tân đế còn đưa tay bóp bầu ngực sưng đỏ của Lam Vệ Thanh, nhào nặn đầu **** đang run rẩy kia. Lam Vệ Thanh lập tức khóc lóc cầu xin, ánh mắt tràn ngập mị ý, đuôi mắt ửng hồng, trông vô cùng lẳng lơ quyến rũ.
Rốt cuộc y không thể giãy giụa, bị tân đế banh rộng hai cánh ****, phân thân **** vào sâu hơn, mỗi một nhịp đều muốn tiến vào nơi sâu nhất.
Lam Vệ Thanh khẽ **** rỉ vài tiếng, hoa huyệt chỉ biết ngoan ngoãn ngậm lấy cây phân thân đang **** vào, để hai viên tinh hoàn của tân đế ra sức va đập vào **** y, phát ra tiếng “bạch bạch” giòn giã.
Cự vật giống như một cây long căn điên cuồng tàn phá trong cơ thể y, **** lộng nghiền nát những thớ thịt non ****. Gã liều mạng khuấy đảo bên trong, phát ra tiếng nước “phụt phụt” lép nhép. Hoa huyệt mềm mại tràn ngập **** dịch của y và tinh dịch của tân đế, khiến tiếng nước vang lên vô cùng rõ ràng.
Y bị thao đến mức không nói nên lời, chỉ có thể ngoan ngoãn phối hợp với nhịp điệu của tân đế, để nam nhân rong ruổi trên thân thể mình, thuận theo đón nhận tất cả.
Y bị thao đến mức cổ họng phát ra tiếng ực ực, đầu óc có chút hôn trầm, không nói nên lời.
Cả hai vị Hoàng đế này quả nhiên là cha nào con nấy, đều lợi hại như nhau...
Tân đế có lẽ cũng nghĩ tới phụ hoàng của mình, gã dùng sức bóp chặt **** thịt của Lam Vệ Thanh, bắt y ở dưới thân mình dang rộng hai chân như một con chó cái lẳng lơ, phơi bày hoa huyệt để gã tùy ý **** lộng. Y bị thao đến mức phát ra những tiếng **** rỉ ****, hai chân thon dài bị thao đến mức không khép lại được, hoa huyệt lại càng thảm hại hơn.
Tân đế thao quá nhiều lần, **** thịt của Lam Vệ Thanh bị **** đến đỏ bừng một mảng, bầu ngực bị bóp đến biến dạng, hoa huyệt lại càng sưng tấy nghiêm trọng. Y gần như sắp sụp đổ. Cuối cùng, dưới sự nỗ lực không ngừng của tân đế, hoa huyệt của Lam Vệ Thanh co rút kịch liệt, y hét lên một tiếng rồi đạt tới cao trào!
“Cự vật to quá... ưm... A... Kỳ quái quá... ô ô...”
“A... đừng thao nữa, con chịu không nổi... ô... sướng quá, hỏng mất thôi... không chịu nổi...”
Tiếng **** rỉ **** đột ngột dừng lại khi cung nhân tiến vào bẩm báo rằng tiểu nhi tử mà Lam Vệ Thanh mới sinh cách đây không lâu đang khóc nháo không ngừng.
Tân đế dù sao cũng từng là phu quân của Lam Vệ Thanh, từng cùng y cầm sắt hòa hợp, vô cùng ân ái. Vì lẽ đó, gã thậm chí không giết những đứa trẻ kia.
Tuy rằng triều đại này lấy chữ hiếu trị thiên hạ, việc gã giết những đứa trẻ đó chắc chắn sẽ chuốc lấy lời ra tiếng vào, nhưng so với việc củng cố hoàng quyền thì lời đồn đại có là gì?
Hơn nữa con đường lên ngôi của vị Hoàng đế nào mà chẳng đẫm máu? Các huynh đệ của gã khi gã lên ngôi đã chết mất mấy người... Chỉ có những đứa con do Lam Vệ Thanh sinh ra là được bảo vệ chu toàn.
Cho nên dù bị cắt đứt hứng thú, tân đế thế nhưng không hề tức giận, mà sai cung nhân bế tiểu nhi tử vào. Lam Vệ Thanh nói tiểu nhi tử đói bụng muốn **** sữa, y liền không chút kiêng dè, đỏ mặt vạch áo, nặn đầu **** đút sữa cho tiểu nhi tử **** trước mặt tân đế.
Cảnh tượng này như lời nhắc nhở tân đế. Chờ tiểu nhi tử **** no được bế lui xuống, bàn tay nóng bỏng của gã lập tức mò về phía bầu ngực của Lam Vệ Thanh.
Bầu ngực không thích ứng được mà run rẩy, Lam Vệ Thanh “A” lên một tiếng, theo bản năng đưa tay che ngực, **** cũng uốn éo muốn né tránh bàn tay to của tân đế.
Nhưng một mị cơ kiều mềm như y làm sao có thể kháng cự được Hoàng đế chứ?
Y nhanh chóng bị đè chặt tứ chi, môi lưỡi của tân đế lập tức phủ lên bầu ngực kiều mềm của y.
Bầu ngực bị **** mát có chút đau, nhưng cũng vô cùng sướng, Lam Vệ Thanh không kìm được ngậm lệ lắc đầu, há miệng phát ra những tiếng **** rỉ ****. Y vặn vẹo bộ ngực dưới thân tân đế, chẳng biết có thực sự muốn tránh né hay không, nhưng lần nào cũng chủ động dâng bầu ngực mềm mại vào miệng gã.
Động tác **** lộng của tân đế cũng hung mãnh hơn nhiều, mật dịch ướt át dính đầy nơi giao hợp của hai người.
Phân thân mỗi một nhịp đều cắm lút cán, chỉ để lại hai viên tinh hoàn ở bên ngoài va đập “phạch” một tiếng hung bạo vào **** Lam Vệ Thanh, khi rút ra cũng chỉ chừa lại quy đầu ở bên trong.
Sau đó lại hung hãn thúc mạnh vào, dốc toàn lực **** lộng tử cung non nớt ướt át của Lam Vệ Thanh. Từng thớ thịt non trong hoa huyệt bị thao đến mức run rẩy kịch liệt, không ngừng tiết ra dịch thể ngọt ngào.
Tân đế thao quá hung hãn, phần hông không ngừng nện mạnh vào xương mu đang mở rộng của y. Hai chân Lam Vệ Thanh bị banh rộng đến cực hạn, tiếng va chạm “bạch bạch bạch” vang lên đặc biệt chói tai.
Hoa huyệt hoàn toàn mở rộng, môi **** bị thao đến mức lật cả ra ngoài, sưng đỏ căng mọng và ướt đẫm, liên tục bị phần hông của tân đế va đập mạnh mẽ, khiến dịch nhờn bên trên văng tung tóe.
Cự vật quá mức thô to **** thẳng vào, lặp lại việc căng rộng hoa huyệt đầy nếp gấp, khiến bụng nhỏ của y phồng lên. Y có cảm giác hoảng sợ như thể mình sắp bị thao hỏng đến nơi.
Tân đế còn không ngừng mắng y là con chó cái ****, dưới háng ra sức **** lộng. Y không chịu nổi sự nhục nhã và kích thích cực hạn này, hoa huyệt dưới sự tàn phá liên tục liền co rút kịch liệt, phun ra một lượng lớn **** dịch.
Nhưng do tư thế, **** dịch vẫn đọng lại trong cơ thể, mãi đến khi bị thao mạnh bạo hơn mới văng ra ngoài một ít.
“Ô, không được, con không chứa nổi nữa... ô ô... đừng, đừng như vậy... hỏng mất...”
“Đừng, đừng thao nữa, a a... sâu quá, nhẹ một chút... con chịu không nổi...”
Bàn tay tân đế thậm chí còn lún sâu vào **** thịt đầy đặn của Lam Vệ Thanh, một ngón tay thỉnh thoảng lại chọc vào hậu môn sưng đỏ ướt át của y, vô cùng sắc tình.
Lam Vệ Thanh **** rỉ **** và đáng thương như thế, nhưng hoa huyệt của y lại mỹ vị vô cùng, kẹp chặt lấy cự vật, bên trong ngập tràn nước nôi...
Gã chỉ biết càng điên cuồng thao lộng Lam Vệ Thanh, cắn bầu ngực y, **** mát môi lưỡi y, hung hãn chà đạp y.
Gã như được gắn động cơ, phần hông điên cuồng thúc đẩy, phân thân thao đến mức hoa huyệt của Lam Vệ Thanh như nở hoa, **** dịch không ngừng phun trào, tiếng “bạch bạch” vang lên vô cùng rõ rệt.
Phân thân nhỏ của Lam Vệ Thanh dưới khoái cảm quá độ trực tiếp bị thao đến mức ****. Vì đã bắn quá nhiều lần nên giờ phút này sau khi bắn xong liền hoàn toàn mềm nhũn, uể oải cụp xuống thành một cụm thịt nhỏ.
Lam Vệ Thanh nức nở, **** nhỏ lại chỉ biết chủ động lùi về sau, chủ động đón nhận cây phân thân kia, dâng hiến hoa huyệt đã bị thao đến chín muồi cho tân đế **** lộng.
Cự vật của tân đế cực kỳ thô to, y nhịn không được liếc nhìn xuống một cái, liền phát hiện hoa huyệt đáng thương của mình đã bị thao đến biến dạng, căng rộng ra.
Thịt non trong hoa huyệt có chút không chịu nổi, không tự chủ được mà co rút run rẩy, kẹp chặt lấy phân thân của tân đế khiến gã cũng suýt chút nữa thất thủ.
Tân đế ấn y quỳ xuống như một con chó cái nhỏ, hứng chịu những cú thúc đại khai đại hợp vô cùng hung mãnh của gã.
Sau đó, gã bóp chặt bầu ngực y, đạt tới cao trào.
Biết bao tinh dịch đều được rót đầy vào trong cơ thể y, khiến bụng nhỏ nhô lên một khối. Y vuốt ve bụng mình, mắt đẫm lệ.
Cảm giác kỳ diệu ấy khiến hai chân y run rẩy, không nhịn được muốn khép lại, nhưng lại bị tân đế dùng sức banh rộng ra.
Hạ bộ diễm lệ sắc tình hoàn toàn phơi bày trước mắt tân đế. Lam Vệ Thanh có thể nghe rõ mồn một những lời bình phẩm của tân đế về hoa huyệt của mình xem có đẹp hay không.
Tân đế nói y bị thao đến mức thân thể run rẩy, hai cánh môi **** căng mọng cũng run bần bật, rỉ ra không ít chất lỏng trong suốt, trông **** tột cùng.
Lam Vệ Thanh vừa ngượng ngùng vừa có chút vui sướng, thân thể càng thêm mẫn cảm. Khi phân thân của tân đế một lần nữa **** trúng điểm nhạy cảm, nó mang lại cho y một cảm giác sung sướng không thể tả.
Y hét lên **** rỉ, hoa huyệt co rút kịch liệt rồi phun ra một lượng lớn **** dịch.
Sau đó y hoàn toàn xụi lơ như một bãi bùn nhão, rõ ràng đã bị thao đến hỏng rồi nhưng vẫn phải chịu cảnh bị lật qua lật lại **** lộng, ngay cả ý thức cũng dần trở nên mơ hồ tán loạn.
Trong cơn mơ hồ, y nhớ ra trước khi băng hà, tiên hoàng thực chất đã bí mật giao cho y một chi quân đội.
Nhưng Lam Vệ Thanh biết rõ hiện tại y không đấu lại vị tân đế này. Cho nên y ngoan ngoãn chịu thao, âm thầm ẩn nhẫn ngủ đông, giống như lúc trước đi theo sau đích tỷ học tập vậy. Y học hỏi mọi kỹ năng trị quốc của Hoàng đế, cho đến khi thời cơ chín muồi mới phát động chính biến, nhất cử đoạt vị.
Lam Vệ Thanh biến thành một vị Hoàng đế còn tàn bạo hơn cả tiên hoàng. Nhờ có chi quân đội tiên hoàng giao phó, bất kể y có tàn bạo thế nào thì vẫn ngồi vững vàng trên ngai vàng.
Đây cũng là lý do vì sao tiên hoàng làm nhiều chuyện hoang đường như vậy mà vẫn giữ vững được hoàng vị — đối với một vị Hoàng đế, thứ quan trọng nhất nắm trong tay chính là binh quyền.
Lam Vệ Thanh nắm giữ binh quyền, vứt bỏ tất cả những đứa con sinh ra cho hai cha con kia, mà quảng nạp hậu cung, y muốn đứa con chỉ thuộc về riêng mình trở thành tân đế vương.
Kẻ phản đối vô số đều trở thành vong hồn dưới lưỡi đao của y. Người đời đều mắng y tàn bạo, nhưng không một ai biết được trong lòng y ẩn chứa mối hận thù to lớn nhường nào.
Y vốn là Thái Tử Phi, tiên hoàng lại cưỡng đoạt y làm Hoàng hậu. Tiên hoàng băng hà, tân đế lại dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra mà bắt y tiếp tục làm Hoàng hậu...
Nỗi nhục nhã y phải gánh chịu chỉ có thể dùng máu để rửa sạch.
Khi máu tươi của những kẻ phản đối chảy ròng ròng không dứt, thì trong cung điện hoa lệ, hoa huyệt của y cũng mở rộng, **** dịch và tinh dịch tuôn trào liên miên không dứt.
Y cần người thừa kế, y phải sinh thêm vài đứa con. Cho nên những nam nhân y tuyển vào hậu cung đều có cự vật vừa to vừa thô, có thể thỏa mãn y tận sâu bên trong, cho y thật nhiều tinh dịch để thụ thai.
Hoa huyệt nhỏ bé luôn bị bắn đầy thứ dịch thể đặc sệt, khiến bụng nhỏ của y bị bắn đến mức phồng to tròn trịa.
Bởi vì cơ thể **** của Lam Vệ Thanh khi thao vô cùng sướng, khiến các nam nhân lưu luyến quên lối về. Nhìn bụng nhỏ phồng lên của Lam Vệ Thanh, ai nấy đều muốn **** lộng thêm lần nữa.
Mà họ lại là phụng chỉ ****...
Hoa huyệt nhỏ lại bị **** vào, cự vật không cần nói nhiều liền trực tiếp thao lộng.
Lam Vệ Thanh bị thao đến vô cùng sướng. Theo những cú thúc nghiền nát liên tục của nam nhân vào điểm nhạy cảm, y thở hồng hộc, **** uốn éo liên tục, quả thực chẳng khác nào một kỹ nữ.
Nhưng y là Hoàng đế, cho dù có giống kỹ nữ thì ai dám nói ra miệng chứ?
Các nam nhân chỉ biết ra sức gầm nhẹ, bóp eo y vùi đầu khổ thao, khiến y lại phun ra thêm nhiều **** dịch.
Bị thao đến mức phun ra nhiều **** dịch thơm ngọt như vậy, mùi **** xung quanh ngày càng nồng đậm. Phân thân của các nam nhân đều hung hăng nhảy lên, ai nấy đều muốn tiến vào cơ thể y để dâng hiến tinh dịch của mình.
Các nam nhân càng thao càng hung mãnh, càng lúc càng quá phận. Hoa huyệt của Lam Vệ Thanh vì thế cũng kẹp càng lúc càng chặt, khiến các cự vật có chút không chịu nổi, chẳng mấy chốc đã bắt đầu đợt nước rút cuối cùng.
Bụng nhỏ của Lam Vệ Thanh bị thao đến mức gồ lên một khối đáng sợ. Lam Vệ Thanh cảm giác những cự vật được tuyển chọn kỹ lưỡng này đang thao y đến mức bay lên mây, thao đến chết đi sống lại!
Điểm nhạy cảm trong hoa huyệt bị thúc mạnh liên tục không ngừng, y vừa khó chịu lại vừa cảm nhận được khoái cảm cực hạn, không nhịn được phát ra những tiếng **** rỉ khát khao đầy ngọt ngào.
“Ô... nhiều quá... A... không được... ô ô...”
“Ưm... bắn thêm nữa đi... chịu không nổi... nhiều quá...”
“Ô, không, kỳ quái quá, sướng quá... đừng, đừng làm thế, sướng quá... thực sự sướng quá... ô, chịu không nổi... ha... sướng quá...”
Lam Vệ Thanh **** rỉ càng ****, cự vật trong hoa huyệt lại càng thao tàn bạo hơn, tự nhiên y cũng bị thao đến mức tiếng **** rỉ càng thêm thảm thiết.
Cuối cùng, y không chống đỡ nổi nữa mà mềm nhũn ra, phân thân nhỏ đột nhiên run lên, thế mà lại bị thao đến mức ****.
Tinh dịch phun trào, y cúi đầu nhìn những vệt trắng đục trên tấm chăn rồng màu vàng sáng, thở hồng hộc, hoa huyệt nhỏ co bóp liên tục, rốt cuộc hoàn toàn bị dục vọng che mờ lý trí.
Có ngón tay thọc vào miệng Lam Vệ Thanh, y chần chừ một chút rồi vẫn ngoan ngoãn ngậm lấy ngón tay không rõ của ai, **** mát phát ra tiếng nước “chậc chậc”.
Nhưng so với tiếng nước “òm ọp òm ọp” phát ra từ hoa huyệt đang bị các cự vật thao lộng thì chút âm thanh này chẳng đáng là bao.
Sau khi đạt cao trào, đại não y hoàn toàn hỗn độn, mơ mơ màng màng **** rỉ **** hỗn loạn. Điều này càng làm các nam nhân hưng phấn hơn, cuối cùng bóp chặt eo y, cự vật hung hãn **** một phát lút cán vào tận nơi sâu nhất, một dòng dịch thể đặc sệt rót thẳng vào trong, khiến bụng nhỏ của y lại phồng to thêm một vòng.
Bị lấp đầy đến mức căng trướng, y híp mắt vuốt ve chiếc bụng tròn vo, vừa khóc vừa vặn eo lắc ****, bầu ngực cũng lắc lư theo nhịp.
Y không ngừng vuốt ve bụng nhỏ, vẻ mặt tràn ngập sự mê luyến, thậm chí là vui sướng.
Tinh dịch của những nam nhân cường tráng này chắc chắn sẽ giúp y sinh ra một người thừa kế ưu tú...
Lam Vệ Thanh vẫy tay nhẹ một cái, những cây phân thân mới lại lần lượt cắm vào, bọn họ vẫn ra sức cuồng nhiệt thao lộng.
Lam Vệ Thanh nhanh chóng biến thành một nhục bồn hạ tiện, một tiểu kỹ nữ chỉ biết dựa vào cự vật của nam nhân mới có thể sống nổi, dáng vẻ thực sự quá phóng đãng, quá sắc tình.
Bị **** quá mạnh bạo, hạt châu sưng cứng, phân thân nhỏ càng cứng ngắc như một cây sắt, lắc lư giữa không trung, sắp sửa ****. Nhưng y bị thao đến mức không nói nên lời, chỉ biết khóc lóc liên tục.
Cuối cùng, từ sâu trong hoa huyệt phun ra một dòng **** dịch lớn, xối rửa lên các cự vật đang **** lộng bên trong. Toàn bộ nhục hoa đều ướt đẫm, giúp phân thân **** rút càng thêm trơn tru.
Tiếng nước **** mĩ vang lên, cự vật trong hoa huyệt của Lam Vệ Thanh không hề do dự, dùng sức **** lút cán vào trong.
Lại là một trận đau đớn, nhưng cũng mang lại khoái cảm cực hạn cho Lam Vệ Thanh. Y **** rỉ, chẳng rõ là đau hay sướng, hơi thở nghẹn lại trong chốc lát.
Cự vật thao y đến mức khóc thút thít, nước mắt lưng tròng không nói nên lời, vừa há miệng là chỉ biết **** rỉ ****.
Hai bầu ngực trắng nõn cũng bị hai nam nhân chia nhau đùa giỡn, một người dùng răng cắn, một người dùng lưỡi ****, thao y đến mức gần như bay lên chín tầng mây.
Sướng quá... Đây mới là hưởng thụ...
Bọn họ thao Lam Vệ Thanh đến mức khóc không ra tiếng, chỉ biết ngơ ngác dang rộng hai chân, để các nam nhân không ngừng chà đạp cơ thể **** của mình.
Chẳng mấy chốc, các cự vật trong cơ thể Lam Vệ Thanh đồng thời ****. Dịch thể nóng bỏng đặc sệt rót đầy bụng nhỏ của y đến mức tròn trịa, y phát ra một tiếng nức nở, mắt hoen lệ.
Lam Vệ Thanh định nói gì đó, nhưng miệng đã bị một cây phân thân khác **** vào. Y ngẩn ra một chút, rồi vẫn ngoan ngoãn vươn lưỡi **** mát cự vật thô to kia.
Cho nên khi cự vật trong miệng **** ngay tận cổ họng, y nhấm nháp mùi tanh nồng đậm kia, vẫn vô cùng thuận theo nuốt hết vào bụng.
Cũng giống như việc hoa huyệt nuốt trọn tinh dịch của các cự vật vừa rồi, mọi thứ diễn ra tự nhiên như một lẽ thường tình.
Y cần một người thừa kế thuộc về riêng mình, việc ăn tinh dịch và chịu thao thế này quả thực là chuyện bình thường nhất trên đời.
OO













