Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy? – Chương 52

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đồng la vang lên, xe của công chúa khởi giá, Lâm Tư Niệm còn đang kéo cánh táy Tạ Thiếu Ly diễn trò: “Phu quân, chúng ta đi mua chút phấn son trang sức đi! Trang điểm cho ta thật đẹp, được hông được hông?”

Công chúa An Khang ở trên xe giận đến cắn nát khăn trong tay, tức giận che tai nói: “Bổn cung ta thế mà lại thua một tên không biết điều đó sao!”

Trong lúc đó, Tạ Thiếu Ly đang đứng trên đường nhìn Lâm Tư Niệm đang giả vờ khoa trương, khóe miệng nhự câu lên, nhỏ giọng nói: “Được.”

... Được?

Lâm Tư Niệm tỉnh lại từ kỹ năng diễn xuất xúc động lòng người của mình, ngốc lăng nhìn Tạ Thiếu Ly, trợn mắt hỏi: “Được cái gì? Là muội diễn tốt sao, có giống một người vợ khiếm nhã vô tri không?”

Tạ Thiếu Ly lắc đầu không nói.

Lâm Tư Niệm lén lè lưỡi, quay người muốn lên xe ngựa, Tạ Thiếu Ly liền đi đến, phân phó xa phu: “Đến khu đông đi.”

Khu đông? Lâm Tư Niệm hỏi: “Không về nhà sao?”

“Chút nữa hẳng về.” Tạ Thiếu Ly đang ngồi nghiêm chỉnh, ngọc diện không tỳ vết, giọng nói trong suốt nhiễm thêm chút độ ấm của nắng mai: “Dẫn muội đi mua son phấn đã.”

Cái gì?!

Lâm Tư Niệm nhanh chóng lắc tay: “Không không không, không cần đâu. Muội chỉ nói đại thôi, huynh không cần phải cho là thật, quá lãng phí ngân lượng rồi!”

Tạ Thiếu Ly nghiêm túc nói: “Tiêu tiền cho muội, không tính là lãng phí.”

Có chuyện gì vậy? Lâm Tư Niệm đỏ mặt ôm ngực: Y nghiêm túc nói những lời này, ngược lại càng làm chi người ta tim đập càng nhanh!

Vành tai Tạ Thiếu Ly cũng hơi phiếm hồng, không được tự nhiên mà quay đầu sang chỗ khác, giấu đầu hở đuôi nói: “Muội trang điểm thật đẹp thì Tạ phủ cũng nở mày nở mặt.”

Lâm Tư Niệm: ... Nửa câu sau không cần nói đâu, cám ơn.

Xe ngựa của Tạ phủ lượn một vòng ở các cửa hàng ở khu đông, hốt một đống lớn. Thưởng thức của Tạ Thiếu Ly cũng thật đặc biệt, cảm thấy tất cả thứ gì lấp lánh đều có thể khiến có nữ nhân vui, Lâm Tư Niệm nhìn một đống châu quang bảo khí trong phòng, nhất thời cảm chói đến cay cả mắt.

Được rồi, thực ra cũng có một chút xíu vui. Nàng chọn một đôi vòng ngọc không quá chói mắt đeo lên tay, rạo rực nghĩ: Tạm thời, cứ xem như Tạ Thiếu Ly tặng nàng tính vật định ước đầu tiên đi.

Nàng ôm mặt lăn một vòng trên giường, rồi lại ôm chăn nằm thẳng, híp con mắt như vầng trăng khuyết nhìn màn đỏ trên đầu, trong lòng bắt đầu tính toán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Vào đêm, Tạ Thiếu Ly tắm rửa xong trở về sương phòng, vừa vén bức rèm trong phòng ngủ lên liền ngây người.

Lâm Tư Niệm chỉ mang một bộ nội y thuần trắng, tóc dài xõa xuống eo, cúi đầu ngồi cạnh giường cười với y, cười đến gian trá như những con thú trong rừng, trong ánh đèn chập chờn, đuôi mắt hoa đào của nàng như câu mất hồn người.

Lâm Tư Niệm hôm nay có chút kỳ lạ. Tạ Thiếu Ly tâm thần căng thẳng, giống như bị một chiếc lông tơ quét qua, theo bản năng bước đến bên cạnh giường.

Đến gần còn có thể ngửi thấy mùi hoa thảo nhàn nhạt trên người Lâm Tư Niệm. Tạ Thiếu Ly toàn thân căng chặt, hô hấp có phần rối loạn.

Thấy y đến gần, Lâm Tư Niệm liền đứng dậy, ngửa đầu nhìn y cười. Sau đó, nàng hít môt hơi thật sâu, lấy hết dũng khí xoa nhẹ lên đai lưng của Tạ Thiếu Ly.

Con ngươi trong vắt nhưng lạnh lùng của Tạ Thiếu Ly nhiễm một chút mờ mịt, lẳng lặng mặc cho Lâm Tư Niệm dùng đôi tay run rẩy của mình cởi đai lưng của y ra, sau đó là ngoại bào, trung y...

Lúc đầu ngón tay ấm áp chạm đến nội y, mặt Lâm Tư Niệm đã đỏ như son, cho dù nàng xấu hổ đến đỏ mặt nhưng ánh mắt lại trong suốt vô tư không có chút sợ hãi, càng khiến nàng thêm kiều mị vạn lần.

Tạ Thiếu Ly đột nhiên hiểu nàng muốn làm gì.

Giống như đang hiến tế, nàng vô thanh ám thị y.

Bông nhiên Tạ Thiếu Ly nắm lấy ngón tay nàng, yết hầu chuyển động vài lần, thật lâu sau mới gian nan nói: “Không được...”

???!

Lâm Tư Niệm cứng đờ, trợn tròn mắt.

Tạ Thiếu Ly rũ mi, cố gắng đè ép xúc động đầy thú tính trong lòng xuống, sống c.h.ế.t nắm lấy tay Lâm Tư Niệm, giống như đang đưa ra một sự lựa chọn vô cùng khó khăn: “Tối nay, không được.”

Những vết roi trên lưng y còn đang sưng đỏ, là trừng phạt hôm trước phạm quân quy rời đi trước. Y không muốn triền miên với nàng bằng cơ thể thương tật mệt mỏi này, y sợ nàng nhin thấy sẽ ghét bỏ, sẽ sợ.

Nhưng Lâm Tư Niệm hiển nhiên là hiểu lầm y, nét thẹn thùng trên mặt dần dần tan biến, thật lâu sau mới hạ mi mắt, nhẹ nhàng “ờ” một tiếng.

Lâm Tư Niệm cười che giấu, nàng lúc này hoàn toàn quên mất kỹ xảo diễn tự nhiên thiên phú của mình, chỉ có thể miễn cưỡng cười một cái.

Nàng leo lên giường, lặng lẽ đắp kín chăn, đưa lưng về phía Tạ Thiếu Ly cuộn tròn người giả ngủ, bàn tay trong chăn không quên kéo ống quần, che đi vết sẹo dữ tợn trên đùi.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?
Chương 52

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 52
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...