Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy? – Chương 4

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên cầu, chim nhạn bay về phương nam, gió thu lặng lẽ đưa hương quế thoang thoảng, hun đến mức nước mắt Lâm Tư Niệm chực trào. Nàng quay người, trên môi vẫn là nụ cười thường ngày, lặng lẽ nhìn Tạ Thiếu Ly, nói: “Ly ca ca, huynh không cố ý đâu, muội hiểu mà.”

Môi Tạ Thiếu Ly khẽ giật. Lời xin lỗi đến bên miệng cuối cùng lại không thốt ra nổi.

Hai người chỉ cách nhau vài bước chân, nhưng lại như đứng ở hai bờ sông Nại Hà, gần trong gang tấc mà xa tận chân trời.

Sau chuyện túi thơm, Tạ Thiếu Ly nghĩ rằng mình đã có thể triệt để cắt được cái đuôi phiền phức này. Ai ngờ chỉ hai ngày sau, Lâm Tư Niệm lại xuất hiện trước mặt y như chưa có chuyện gì xảy ra. Lần này, đến cả Triệu Anh cũng phải khâm phục sự kiên nhẫn của nàng.

Nhưng Tạ Thiếu Ly lại nhạy cảm có cảm giác rằng Lâm Tư Niệm không giống như trước kia nữa. Nàng không còn suốt ngày chạy theo sau lưng y gọi Ly ca ca này Ly ca ca nọ nữa. Lúc cùng nhau luyện kiếm nàng cũng không như trước kia cao hứng bừng bừng khen y nữa mà lại lặng lẽ đứng ở ngoài sân tập quan sát.

Thấy bộ dáng nàng như vậy Tạ Thiếu Ly liền thở phào nhẹ nhõm, đồng thời lại mơ hồ có chút mất mát. Ánh mắt luôn không tự chủ mà đuổi theo nàng, giống như làm mất đi thứ gì đó khiến tâm thần không yên.

Thấy Tạ Thiếu Ly lộ ra vẻ mặt không vui, Lâm Tư Niệm cảm thấy có chút lạ, lặng lẽ thu dọn cung tên không tiếp tục săn thú nữa.

“Thiếu Ly, nhanh, nhanh nhìn bên này.”

Ba liền nhìn theo hướng ngón tay của Triệu Anh.

Bên bờ suối trong rừng, một con nai xinh đẹp cường tráng đang ngoan ngoãn nằm ở bên bờ uống nước, toàn thân da lông của con nai bóng loáng đến phát sáng, dưới ánh dương mùa thu vào giữa trưa lóe lên ánh sáng đẹp đẽ.

“Hí---“

Lâm Tư Niệm bị dọa giật mình. Con ngựa xích hồng nàng đang cưỡi không biết có chuyện gì mà đột nhiên nổi điên, vó trước phi lên, như đang muốn hất văng nàng xuống. Lâm Tư Niệm nắm chặt lấy dây cương không dám buông lỏng, lòng bàn tay đều là mồ hôi.

Một người một ngựa giằng co nửa ngày, đợi cho đến khi ngựa cuối cũng bình tĩnh lại, Lâm Tư Niệm liền nhớ đến gì đó, thầm kêu lên một tiếng không xong, ngẩng đầu vừa nhìn liền thấy Tạ Thiếu Ly và Triệu Anh ở đằng kia đang dùng ánh mắt tức giận nhìn mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Bên hồ làm gì còn tông ảnh của con nai kia nữa!

Một câu “xin lỗi” còn chưa kịp nói, Triệu Anh đã hung hăng phóng người lên ngựa: “Chạy vào phía đông khu rừng rồi, Thiếu Ly, đi, đuổi theo!”

Tạ Thiếu Ly cũng phóng lên ngựa. Lâm Tư Niệm run run cầm dây cương muốn đuổi theo liền nghe Triệu Anh quát lên: “Cô đợi ở đây!”

Lâm Tư Niệm có chút hốt hoảng, khu rừng này vừa to vừa sâu, có không ít thú dữ, nàng rốt cuộc cũng chỉ là một cô nương mười hai mười ba tuổi lại càng sợ hãi, nói: “Trong rừng có hổ báo, muội đánh không lại.”

Đôi con mắt to trong sáng của nàng tràn đầy sự sợ hãi, tâm Tạ Thiếu Ly khẽ động, tâm tư săn nai dường như chẳng còn mãnh liệt như trước nữa.

“Hừ, nữ nhân chính là phiền phức. Leo cây chắc cô biết chứ? Vậy cô leo lên cây đi, thú dữ sẽ cắn không đến đâu.”

Triệu Anh không nhịn được thúc dục: “Hơn nữa, Tạ Thiếu Ly huynh không phải luôn nói muốn săn một bộ da như thế đưa cho mẫu thân huynh may lại tặng phụ thân sao? Hôm nay chính là cơ hội tốt ngàn năm có một đó.”

Nghe vậy, vẻ mặt Tạ Thiếu Ly có chút thay đổi, xoay người chuyển đến sau lưng Lâm Tư Niệm, không nói lời nào liền ôm lấy nàng. Lâm Tư Niệm còn chưa kịp đỏ mặt, cảm giác mất trọng lượng đã làm cô kinh hãi kêu lên một tiếng.

Tạ Thiếu Ly thi triển khinh công, ôm lấy nàng một đường đạp lên cành cây nhảy lên, những cành cây tùng rậm rạp không ngừng lướt qua trước mắt, sau đó y tìm một chạc cây hơi bằng phẳng đặt Lâm Tư Niệm ở đó.

“Cô ở đây đợi chúng ta, đừng đi lung tung.” Tạ Thiếu Ly lạnh lùng nói, chưa kịp nhìn khuôn mặt Lâm Tư Niệm bị dọa đến tái nhợt liền nhảy từ chạc cây cao mấy trượng xuống yên ngựa, cùng với Triệu Anh nhanh chóng vỗ ngựa rời đi.

Ánh mặt trời mùa thu gai mắt, trong rừng sâu không ngừng truyền đến tiếng kêu cổ quái của những con cú mèo, còn có những tiếng gầm không biết của con gì. Lâm Tư Niệm toàn thân run rẩy, cơ thể mềm nhũn tựa vào cành cây tùng khô khốc, mười ngón tay bám lấy thân cây, ánh mắt mở lớn nhìn theo bóng dáng hai thiếu niên tuấn tú rời đi, muốn kêu lên, muốn khóc lớn nhưng lại sợ đến nửa chữ cũng không nói được.

Lâm Tư Niệm sợ độ cao. Nàng không dám nhìn xuống mặt đất, mặt mày tái mét như tờ giấy, từng trận đầu váng mắt hoa dần dần kéo đến.

Trời thu về đêm mang đến cho người ta cảm giác lạnh lẽo, từng đợt ve kêu không ngừng, trăng sao ảm đạm. Lửa trại trước cửa thành sáng rực, trên con đường nhỏ có hai bóng dáng cưỡi ngựa phi như bay đến, chính là Tạ Thiếu Ly và Triệu Anh đi săn trở về.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...