Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy? – Chương 35

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau một phen thăm dò, Thái tử cũng xem như đã thoáng yên tâm, ngoài miệng vẫn cười nói: “Lâm Duy Đường là một người tài, bản cùng rất muốn trọng dụng hắn, đáng tiếc chí của hắn không ở đây khiến Định Tây Vương chiếm được món hời.”

Hắn nói chuyện rất chân tình thiết ý, còn không quên thở dài một tiếng, giống như lúc đó người gạt bỏ lạnh nhạc với Lâm Duy Đường không phải là hắn vậy.

“Thái tử quá khen rồi.” Tạ Thiếu Ly cung kính nói.

Trong lòng Lâm Tư Niệm hiểu rõ nhưng vờ như đang khóc thút thít, thỉnh thoảng lại liếc trộm Tạ Thiếu Ly một cái, bày ra bộ dáng đều phụ thuộc vào y.

Thái tử tiếu lí tàng đao, nàng diễn một cách tự nhiên không bó buộc, hai người so chiêu nhưng không vấy máu.

Thực ra Lâm Tư Niệm có chút căng thẳng. Ánh mắt của Thái tử quá mức âm lãnh sắc bén, giống như hai thanh đao muốn lột da rút xương nàng.

Cảm giác được nàng đang căng thẳng, Tạ Thiếu Ly chậm rãi tiến lên một bước, nghiêng người che đi tầm nhìn của Thái tử.

Thái tử nhất thời kinh ngạc, ngay sau đó liền lộ ra một nụ cười không rõ ràng.

Hắn nhìn Tạ Thiếu Ly, đang muốn nói gì đó liền nhìn thấy một thân ảnh ở đằng sau nhào tới, cười lớn: “Ai da điện hạ thì ra đang ở đây! Tiểu đệ khó khăn lắm mới tiến cung một lần cũng không thấy điện hạ đến hàn huyên với ta vài câu, toàn đến chổ Tạ Thiếu Ly.”

Giọng nói quen thuộc, không cần nói, quả nhiên là Triệu Anh.

Triệu Anh ôm lấy vai thái tử cười sảng khoái, còn không quên trách một câu: “Ca ca bất công!”

Bầu không khí cổ quái cứng nhắc vừa nãy liền được xóa sạch, thải tử không thăm dò Lâm Tư Niệm nữa, quay người mắng Triệu Anh: “Không biết lớn nhỏ, ai là ca ca ngươi! Bình thường chỉ thấy đệ vây quanh đám mỹ nữ, có từng nghĩ đến cón có vị ca ca như bản cung không?”

Triệu Anh ha ha cười lớn, ôm lấy vai thái tử lắc mạnh: “Bây giờ đệ không phải đến đây để gặp huynh sao, ai biết trong mắt huynh chỉ có Tạ Thiếu Ly, khiến đệ đau lòng quá đi!”

Dứt lời Triệu Anh liếc nhìn Tạ Thiếu Ly một cái, thúc dục thái tử: “Tiểu phu thê bọn họ vừa mới tân hôn, chúng ta đứng ở đây làm gì! Đi đi đi, đi uống rượu nào, ai say trước người đó là con chó!”

“Tửu sắc hại người.” Thái tử bị hắn đẩy đi đến phía trước, nhất thời dở khóc dở cười: “Đệ buông tay, bản cung có thể tự đi được! Hôm nay dám thách rượu với bổn cùng, gan của đệ thật không nhỏ, không sợ bị Vĩnh Ninh quận chúa đánh sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

“Yên tâm, hôm nay bà ấy có chuyện không đến được!”

Thấy hai người ồn ào cười nói đi xa rồi Lâm Tư Niệm mới thở ra một hơi, lấy tay lau mồ hôi trên trán. Khá khen cho Triệu Anh kịp thời xuất hiện giải vây, không thì với thực lực của nàng thực sự không biết có thể ứng phó bao lâu nữa.

Bản thân thực sự còn non quá... Lúc nào mới có thể giống như cha mặt không đổi sắc bày mưu lập kế đây?

“Đừng sợ.” Tạ Thiếu Ly nhìn nàng, có chút không tự nhiên nói ra hai chữ này.

Đây là đang... trấn an mình sao?

Giống như dòng suối chảy vào trong ruộng vườn, trong lòng Lâm Tư Niệm thử thản không ít. Nàng mím môi cười cười, đang muốn hỏi y tối nay nàng biểu hiện như thế nào thì nghe thấy ngoài điện truyền đến một tiếng phụ xướng dài: “Hoàng thượng giá đáo -------“

m thanh cười nói ầm ĩ trong điện liền im bặt, hoàng thân quốc thích đều tự giác chia làm hai hàng, phục xuống đất. Nàng nhanh chóng theo sát Tạ Thiếu Ly ra khỏi hàng, quỳ xuống ở một bên, tung hô vạn tuế.

Có thái giám cầm đèn lưu ly đi trước mở đường, ngay sau đó cung nữ đứng vây quanh hoàng đế một thân long bào bước vào. Hoàng đế tuy đầu tóc đã hai màu nhưng oai phong lẫm liệt, đằng sau trái phải là Trần hoàng hậu đoan trang trang nhã và Lưu quý phi lộng lẫy kiều diễm.

Hoàng đế và hoàng hậu ngồi xuống, lúc này mới giơ hai tay tỏ ý tất cả miễn lễ. Hoàng đế bất cẩu ngôn tiếu, lại phát biểu một loạt lời chào mừng rườm rà, yến hội mới chính thức bắt đầu.

Các cung nữ thanh y xinh đẹp nối tiếp nhau bưng vào mỹ cao lương mỹ vị lên, mọi người nhanh chóng ngồi xuống. Lê mộc án kỷ trong sảnh vốn nhỏ, lại phu thê hai người dùng chung một cái cho nên đệm ngồi đều ghé sát vào nhau. Lâm Tư Niệm ngại ngùng nhìn Tạ Thiếu Ly đã ngồi ngay ngắn, cuối cùng cũng hạ người xuống, cẩn thận dịch tấm đệm ra một chút.

Tạ Thiếu Ly bất động thanh sắc, kéo tấm đệm nàng vừa dịch ra về lại cạnh mình.

“...” Lâm Tư Niệm hết cách, chỉ có thể thành thực ngồi bên cạnh Tạ Thiếu Ly.

Hai người chân lướt qua chân, tay chạm tay, độ ấm của đối phương cách một tầng y phục truyền đến rõ ràng.

Xong rồi, Lâm Tư Niệm nghĩ, bản thân mình có phải sinh bệnh rồi không?

Nàng ho nhẹ một tiếng, đưa tay ra lấy trái nho trong dĩa bạc, muốn ăn thứ gì đó để làm dịu đi cổ họng đang khô rát.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?
Chương 35

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 35
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...