Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy? – Chương 25

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Tư Niệm đã từng rất thích Tạ Thiếu Ly, nhưng cuối cùng cũng chỉ là chuyển ngây thơi lúc nhỏ, không biết thích y và việc gả cho y có gì khác nhau. Lúc trước tham vọng lớn nhất của nàng chẳng qua là hy vọng một ngày nào đó Tạ Thiếu Ly có thể cười với nàng, nắm tay nàng là được, giống như hành động vô cùng thân thiết như bây giờ, nhưng đến nghĩ thôi cũng không dám.

Đôi mắt luôn cong thành vầng trăng khuyết của nàng bây giờ đang mở lớn, trơ mắt nhìn vẻ mặt anh tuấn hoàn mỹ không tỳ vết của Tạ Thiếu Ly từng bước tới gần, môi mỏng nhạt màu long lanh ánh nước chầm rãi đến gần mình.

Hô hấp hai người quấn lại với nhau mang theo mùi vị nhàn nhạt.

Khoảnh khắc đôi môi hơi lạnh của y đặt lên môi nàng, Lâm Tư Niệm cũng xem như tỉnh lại trong kinh ngạc, theo bản năng đẩy Tạ Thiếu Ly ra, thất tha thất thiểu lùi về sau hai bước,bám vào cây cột khắc hoa đầu giường lắp bắp: “Huynh... huynh! Đây không... muội...”

Một câu nàng cũng không thể nói được hoàn chỉnh, bàn tay vô thức đặt lên môi, ở đó dường như còn lưu lại độ ấm của y, thật lâu sau mới đỏ mặt mất tự nhiên nói: “Sẽ... sẽ có đứa nhỏ mất.”

“...”

Ánh mắt Tạ Thiếu Ly càng lúc càng lạnh, hơi thở trở nên gấp gắp, giống như liều mạng đè xuống tâm tình đang nhộn nhạo trong lòng.

m thanh của Lâm Tư Niệm cũng nhỏ dần. Nàng sợ Tạ Thiếu Ly sẽ tức giận, hiểu lầm mình đang chán ghét y, lại lấy hết dũng khí đến ngồi cạnh Tạ Thiếu Ly, nổ lực phân tích giảng đạo lý với y: “Tuy là huynh đã cưới muội nhưng còn chưa hoàn toàn xóa đi sự lo ngại của Thái tử. Nếu như bây giờ có đứa nhỏ, Tạ gia sẽ càng mở rộng địa vị, chỉ e sẽ khiến Thái tử càng kiêng kỵ thế lực của Tạ gia, không nhịn được chuyện nhỏ ắt sẽ làm hỏng chuyện lớn, mong Thế tử...”

Tạ Thiếu Ly lạnh lùng liếc nàng một cái.

Lâm Tư Niệm thấy thế liền sửa lại lời muốn nói: “Mong phu quân suy nghĩ lại.”

Tạ Thiếu Ly thực sự không biết nên nói gì mới tốt. Nếu nói Lâm Tư Niệm thông minh, nhưng đến chuyện phu thê với nhau cũng không hiểu; nếu nói nàng ngây thơ, nhưng chuyện gì nàng cũng nghĩ có đại cục, nghĩ đến chu đáo chặt chẽ.

Nhìn bộ dạng thận trọng của nàng, trong lòng Tạ Thiếu Ly có chút nhịn không được, mười ngón tay hết nắm chặt lại thả lỏng, lâu sau mới thở ra một hơi nóng, ngữ khí bình đạm hỏi: “Muội ghét ta sao.”

“Sao có thể chứ, không có.” Lâm Tư Niệm nhanh chóng lắc tay, ánh mắt chân thành nhìn y, hai mắt cong cong nở ra một nụ cười.

“Vậy muội,” Tạ Thiếu Ly ngừng một lát, hạ tầm mắt, dùng âm thanh vô cùng nhẹ hỏi: “... còn thích ta không.”

“...” Đã nói là hôn nhân vì lợi ích, đôi bên còn có lợi đâu?

Lâm Tư Niệm lén nhìn sắc mặt Tạ Thiếu Ly, phát hiện tai y đang đỏ bừng, ánh mắt trốn tránh, không khỏi nghĩ: Chắc là do uống say rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Lời người say nói tất nhiên không nên cho là thật.

Lâm Tư Niệm hé miệng, lời còn chưa kịp nói Tạ Thiếu Ly giống như đổi ý mà quay người xốc chăn được thêu uyên ương ra, trầm giọng nói: “Nghỉ ngơi.”

Dứt lời, y đứng ở bên giường, cằm hơn nâng biểu thị Lâm Tư Niệm ngủ ở bên này.

Lâm Tư Niệm vội gạt bỏ đống suy nghĩ trong đầu, cởi giày bò lên giường như một chú cún con, sau đó đặt gối của mình vào sâu trong góc, cố gắng không chiếm mất không gian ngủ của Tạ Thiếu Ly.

Đằng sau, Tạ Thiếu Ly cũng theo lên giường.

Đến lúc Lâm Tư Niệm vỗ vỗ tấm chăn lộn xộn trên giường chuẩn bị đi ngủ thì lại thấy cái gối vốn đã bị mình dịch vào trong góc không biết lúc nào lại chạy về chổ cũ, nằm sát bên gối của Tạ Thiếu Ly.

Nàng nghi hoặc nhìn Tạ Thiếu Ly.

Tạ Thiếu Ly nằm ngửa ở mép ngoài, chăn đắp đến ngực, đôi tay đan chéo đặt trên bụng, hai mắt khẽ nhắm, bộ dáng nghiêm chỉnh giống như đã ngủ.

Lâm Tư Niệm lặng lẽ chuyển gối của mình vào trong mấy phần.

Đợi đến lúc nàng cởi bỏ trung y, mang trên mình áo trong đơn bạc chuẩn bị nằm xuống ngủ lại ngạc nhiên phát hiện gối của mình lại chạy đến nằm bên cạnh Tạ Thiếu Ly rồi, thậm chí còn gần hơn lúc nãy nữa.

“...”

Không cần nói, nếu như không phải gặp ma thì chỉ có khả năng là ‘phu quân’ bên cạnh nàng làm thôi.

Lâm Tư Niệm yên lặng nhìn Tạ Thiếu Ly đang giả vờ ngủ say rồi thở dài một hơi, chỉ có thể nhận mệnh nằm cạnh Tạ Thiếu Ly.

Hai cái gối nằm sát cạnh nhau, gần đến nỗi có thể cảm nhận được độ ấm dưới lớp áo mỏng kia, và tiếng tim đập loạn mà nóng hầm hập lúc này.

Bên cạnh có thêm một cơ thể nam tính nóng hổi, cứng rắn như vậy, Lâm Tư Niệm lần đầu tiên mất ngủ.

Bóng đêm mờ mịt, tiếng nước chảy róc rách, đèn hỉ đốt hết liền vô thanh lụi tàn. Nàng nhắm mắt nằm ngửa, cảm thấy hơi khô nóng nhưng lại không dám làm ra hành động thiếu suy nghĩ nào, sợ sẽ đánh thức người bên cạnh, chỉ có thể cứng ngắc chịu đựng.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?
Chương 25

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 25
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...