Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy? – Chương 20

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nha hoàn kính cẩn trả lời: “Bảo là mời nhị tiểu thư đi xem phủ đệ mới!”

Cái gọi là phủ đệ mới, chắc là nhà sau này Lâm Tư Niệm và Tạ Thiếu Ly sống. Tạ Thiếu Ly vốn nhận được chức tướng quân từ nhị phẩm kim ngô, sau khi thành hôn không thích hợp sống trong Định tây vương phủ nữa, do đó trước đó đã mua một phòng xá cạnh vương phủ, tu sửa một chút liền trở thành đệ phủ của Tạ Thiếu Ly.

Chỉ là không nghĩ đến người của Tạ phủ làm việc nhanh đến vậy, trong vài ngày ngắn ngủi mà đã có thể sắp xếp xong rồi.

Lâm phu nhân vui mừng đến tay chân không biết đặt đâu mới tốt, thúc dục con gái: “Nhanh đi trang điểm lại theo bọn họ đi xem như thế nào.”

Lâm Tư Niệm gật đầu, thay một bộ trông có vẻ chửng chạc một chút, lại đến trước gương sửa sang lại đầu tóc. Lâm phu nhân ngoài vui mừng ra còn có chút lo lắng, tiện tay gỡ cây tram ngọc thúy trên đầu cài lên tóc con gái, hỏi: “Có cần mẹ đi cùng không?”

“Không cần đâu. Bọn họ đến gọi con, mẹ cứ ở nhà nghỉ ngơi, ăn cơm đúng giờ là được, không cần đợi con.”

Bà muốn con gái thoa thêm chút phấn son rồi mới đi, Lâm Tư Niệm lại đẩy hộp phấn son trên tay bà ra, nhanh như chớp mà chạy ra ngoài.

Chạy đến cửa, Lâm Tư Niệm liền ngẩn người, nụ cười trên môi có chút cứng ngắc dừng lại.

Nàng không ngờ rằng Tạ Thiếu Ly sẽ đích thân tới đón nàng.

Trong lúc còn kinh ngạc, Lâm Tư Niệm vẫn không dừng cước bộ, thiếu chút nữa đã ngã xuống bậc thang, lảo đảo một chút mới đứng vững. Cánh tay giơ ra ở giữa không trung của Tạ Thiếu Ly cứng đờ, lại bất động thanh sắc mà thu lại.

Khung cảnh có phải có chút quá nghiêm túc rồi không? Không phải nói dựa theo cấp bậc lễ nghĩa, trước khi thành hôn tân lang tân nương không thể gặp nhau sao?

Nàng một bụng đầy nghi hoặc nhưng vẫn đoan trang hành lễ.

“Lên đây.” Tạ Thiếu Ly giúp nàng vén rèm xe ngựa, con người như sâu như giếng không để lộ ra chút tâm tình.

Lâm Tư Niệm nhẹ nhàng đáp lại, nâng váy chầm chậm bước lên xe ngựa. Vì chân có tật nên nàng đi có chút bất tiện, Tạ Thiếu Ly tất nhiên cũng cảm giác được, nói với nàng: “Muội đợi một lát.”

Nói xong, y quay đầu phân phó phu xe mang tọa đồn* đến, đặt ở nơi Lâm Tư Niệm bước lên xe rồi mới lại vén rèm lên, nhẹ nói với nàng: “Được rồi, chậm chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

*Tọa đồn: cái dùng để kê khi bước lên xe ngựa

Ngữ khí của y cẫn bình đạm như cũ, nhưng không biêt vì sao Lâm Tư Niệm lại dường như cảm thấy chút ấm áp đâu đây.

Ấm áp như nắng ấm ngày đông, xen lẫn chút hương mai thanh lãnh, phát ra ánh sáng rực rỡ trên nền tuyết lạnh lẽo.

Nhìn thấy gò má ửng đỏ và đôi mắt long lanh của Lâm Tư Niệm, Tạ Thiếu Ly cảm thấy bản thân mình bệnh thật không nhẹ, đến mười ngày ngắn ngủi cũng không đợi được. Y dường như suy nghĩ nát óc, chuẩn bị tốt tâm lý mới lấy chuyện đi xem phủ đệ mới làm cớ gặp mặt Lâm Tư Niệm.

Nhưng những điều này Lâm Tư Niệm đều không biết.

Nàng lúc này giống như một con thỏ trắng trong rừng, híp mắt tòm tò quan sát hòn non bộ, hồ nước trong phủ đệ, nhìn đông nhìn tây một hồi lại hồi thần thở dài nói với Tạ Thiếu Ly: “Nhà huynh thật đẹp!”

Tạ Thiếu Ly chậm rãi đi đằng sau Lâm Tư Niệm, ánh mắt bình tĩnh nhưng ấm áp nhìn nàng: “Cũng là nhà muội.”

Nghe vậy, Lâm Tư Niệm mím môi, trong đôi mắt hình trăng khuyết tràn đầy ánh vàng nắng thu, rực rỡ mà chói mắt. Cho dù đây là “ngôi nhà” được đổi lấy từ hôn nhân vì lợi ích, nhưng nàng vẫn rất quý trọng nó, cho dù phong ba bão táp nàng vẫn muốn cắm rễ ở nơi này, sống mãi với mẫu thân ốm yếu ở đây.

Nàng cười, thoáng như khoảng cách bảy năm đều biến mất. Tâm tình Tạ Thiếu Ly cũng thả lỏng không ít, hỏi: “Muội có thể đi dạo xung quanh xem có cần bố trí thêm gì không.”

Được cho phép, Lâm Tư Niệm reo lên một tiếng rồi chạy đi. Tư thế chạy của nàng không được tự nhiên lắm, chạy được một nửa suýt chút nữa vấp phải hòn đá trong đình viện ngã, Tạ Thiếu Ly khẩn trương nói: “Chậm thôi.”

Lâm Tư Niệm tự mình đứng vững, xoay người phất tay với y, hồn nhiên không giống như một người bị què một chân. Lâm Tư Niệm thở phào nhẹ nhõm, quay đầu thấp giọng nói với thị tỳ bên cạnh: “Dọn dẹp trong viện sạch sẽ một chút, một hòn đá cũng phải quét sạch.”

Thị tỳ nhận lệnh thối lui, Lâm Tư Niệm lại không biết từ chổ nào xông ra, chạy đến trước mặt Tạ Thiếu Ly, tủm tỉm cười nói: “Hành làng trước viện trống quá, có thể trồng thêm vào cây nho, hoặc vài loại hoa cũng được. Đợi khi gió đông thổi qua, trăm hoa khoe sắc, trên hành lang tràn đầy sắc xanh, nhất định là rất đẹp.”

Tạ Thiếu Ly gật đầu: “Được.”

Y đáp ứng sảng khoái như vậy, Lâm Tư Niệm lại có chút không được tự nhiên. Nàng vốn chỉ tùy tiện nói ra, không hy vọng Tạ Thiếu Ly có thể đáp ứng.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...