Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy? – Chương 185

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Í, đó chẳng phải là hành thích vua sao!"

"Suỵt, nhỏ giọng chút... Nhưng mà còn may, bị nội thị liều mạng chặn lại, chỉ là Hoàng thượng bị kinh hãi, vừa sợ vừa giận, lúc đó giận đến bất tỉnh, chỉ sợ lành ít dữ nhiều... Lúc này liền vội vã triệu khiến bách quan."

"... Chẳng lẽ muốn lập di chiếu sao?"

"Không nói được, không nói được."

Lâm Tư Niệm nhìn Tạ Thiếu Ly, phát hiện sắc mặt y có chút ngưng đọng. Nàng hé miệng, đang muốn nói gì đó liền thấy Giang Vũ Đồng đứng trước cửa sổ quan sát nói: "Cung sứ binh chia ra nhiều đường, có hai đội đang đi đến Tạ phủ và Kim Lăng Vương phủ."

Tuy là bây giờ sự tình đang rất rối loạn, nhưng Tạ Thiếu Ly và Triệu Anh vẫn còn chức tước trên người, Hoàng đế lập di chiếu, bọn họ về tình về lý đều phải đi một chuyến.

Tạ Thiếu Ly hé miệng, mới nói một chữ 'Ta', Lâm Tư Niệm đã cùng tay ngăn miệng y lại, dịu dàng cười nói: "Muội biết, huynh cứ yên tâm đi di, mọi thứ phải hành sự cẩn thận, đi nhanh về nhanh."

Tạ Thiếu Ly chỉ có thể nuốt lời muốn nói vào lại trong bụng, y cúi đầu hôn lên con trai trong lòng Lâm Tư Niệm, lúc này mới nhìn sâu vào mắt nàng nói: "Kế hoạch phải thực hiện trước rồi, đêm nay có thể không an toàn, muội phải ở lại đây, không được đi loạn, cũng không cần lo lắng cho ta."

Lâm Tư Niệm cười, gật đầu nói: "Được."

"Chăm sóc tốt cho Thần nhi, ngủ sớm, không cần thức khuya đợi ta."

"Được." Nàng nhìn lại y, trong mắt tràn đầy sự tin cậy.

Tạ Thiếu Ly nhắm mắt, hôn lên trán Lâm Tư Niệm, lúc này mới xoay người bước nhanh xuống lầu, rất nhanh đã lẫn vào trong đám đông, biết mất không thấy.

Mà trong phòng, Giang Vũ Đồng nhìn sắc trời âm u ngoài cửa sổ, bỗng nhiên nói: "Các người giấu ta rất nhiều bí mật, cho rằng ta không biết, thực ra ta đều biết."

Lâm Tư Niệm ngẩn người.

"Các người không giấu được ta đâu, trừ khi là ta giả vờ không biết." Giang Vũ Đồng nâng một bàn tay trắng nõn ra từ trong tử y không nhiễm bụi trần, gõ nhẹ từng cái lên án kỷ, quay đầu cười nói với Lâm Tư Niệm: "Triệu Anh sắp làm hoàng đế rồi, có phải thế không?"

Hoàng cung Lâm An nghiêm trang, dường như đến gió đều đông lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Trong cung điện lớn như vậy, màn sa minh hoàng bay lượn từng lớp, hai giá gỗ sát tường đặt vài trăm ngọn nến, chiếu sáng cả đại điện như ban ngày. Văn võ bá quan và hậu phi đã quỳ dưới điện, thỉnh thoảng lại có vài tiếng khóc thút thít không đè nén được truyền đến, mặt mỗi người hoặc giả hoặc thật đều có vài phần bi thương.

Lão nhân nằm trên long sàng sắc mặt tiều tụy, hai mắt đục ngầu. Năm xưa lúc thánh thượng còn là Khánh Vương đã vì ngôi hoàng vị này mà không từ thủ đoạn, g.i.ế.c hết bảy huynh đệ ruột thịt của mình... Mà nay xem ra, có lẽ là sát nghiệp năm đó quá nặng, cuối cùng tạo thành quả báo, con trai của ông đứa c.h.ế.t đứa điên, chỉ còn lại một đứa nhỏ vừa tròn bốn tuổi.

Tiểu Ninh Vương bốn tuổi còn chưa hiểu chuyện, chỉ mở to đôi mắt dịu dàng nhìn cha già đang nằm trên giường bệnh, giống như một con nai nhỏ trong rừng, không cảm thấy được từng cặp mắt xung quanh đang nhìn mình chằm chằm.

Lão thái giám đặt tiểu Ninh Vương đứng vững dưới đất, thấp giọng nói: "Tiểu Vương gia, gọi phụ hoàng đi."

Ninh Vương dùng giọng nói trẻ con gọi một tiếng: "Phụ hoàng."

Lão hoàng đế nằm trên giường bệnh yếu ớt mở mặt, dùng con ngươi đục ngầu nhìn đứa con nhỏ của mình, nhưng trong ánh mắt đã dần tan rã. Hô hấp của ông nặng nề, trong lồng n.g.ự.c còn vang lên tiếng âm đục khàn khàn.

"Con ta..." Lão hoàng đế khẽ động bàn tay gầy như que củi, dường như muốn chạm vào gò má đứa nhỏ, nhưng đáng tiếc chỉ vươn ra một nửa đã vô lực ngã xuống. Ông thở dốc vài tiếng, ánh mắt dò xét một phen ở đầu giường, quét qua gương mặt bi thương của thái y và nội thị, dương như đang muốn tìm thứ gì đó: "Kim Lăng... Vương..."

Lão thái giám vội vàng xốc màn che, nhanh chóng chạu đến chổ Triệu Anh đang quỳ, cúi người nói: "Kim Lăng vương, Thánh thượng muốn gặp người."

Triệu Anh bất động thanh sắt nhìn Tạ Thiếu Ly, sau đó mới đứng dậy chỉnh lại y bào, đi vào trong gian trong.

Hắn quỳ trước giường, cúi người dập đầu nói: "Thần Triệu Anh, tham kiến bệ hạ."

"Đến đây..." Âm thanh hoàng dế rất yếu.

Triệu Anh cúi đầu bước lên phía trước hai bước rồi lại quỳ xuống. Hoàng đế nâng đối mắt khô khốc nhìn hắn hồi lâu, đột nhiên nói: "Anh nhi."

Trong lòng Triệu Anh khẽ động, nâng đầu nhìn Hoàng đế: "Bệ hạ, có thần."

"Trẫm... Xin lỗi con, cha con vốn là lục đệ của trẫm, năm đó, ta và hắn cũng tình thâm thủ thúc..." Hoàng đế run tay sờ lên một chuỗi phật châu luôn mang trên người, giống như đang tìm một con đường chuộc lỗi: "Người Triệu gia ít con trai, ngoài Ninh nhi ra thì chỉ còn lại mỗi con..."

Lông mày anh khí đen dày của Triệu Anh không hề động đậy, hắn có chút ngây người nghĩ: Huynh đề tình thâm thủ túc như thế nào đi chăng nữa cũng không phải là c.h.ế.t bất đắt kỳ tử dưới chén rượu độc của ông sao?

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?
Chương 185

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 185
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...