Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy? – Chương 159

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Tư Niệm sinh xong chưa từng được nghỉ ngơi một khắc, cơ thể đã đạt đến cực hạn. Trước mắt nàng từng mảnh mờ mịt, bước chân lảo đảo, súy nữa đã ngã xuống đất.

Nàng bất động thanh sắc đứng vững, thu tay sờ lên bao đựng tên nhưng lại trống rỗng, thì ra mũi tên không biết lúc nào đã dùng hết rồi.

Một trận sửng sốt như vậy, Chu hộ pháp dường như nhìn ra điểm yếu của nàng, bước nhanh đến lướt qua người thiếu niên, xích sắt sáu tấc trực tiếp đánh lên n.g.ự.c Lâm Tư Niệm.

Mà sau lưng nàng là vách tường đầy hoa phú quý, không thể lui được nữa!

Dưới tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một tia hàn quang trường kiếm phá không bay đến, chặt đứt xích sắt của Chu hộ pháp! Tiếp đó, một người mặc áo đen thân hình cao lớn, trên mặt mang một mặt nạ dã thú bằng đồng to lớn bay đến. Nam nhân mang mặt nạ trở tay cầm kiếm c.h.é.m một nhát, Chu hộ pháp không kịp tránh, trước n.g.ự.c bị c.h.é.m một nhát, m.á.u tươi liền phun ra.

Đám đệ tử Diệt hoa cung xung quanh như ong vỡ tổ thấy Chu hộ pháp bị c.h.é.m một nhát ngã trên điện, nhất thời như sói mất kẻ cầm đầu, cụp đuôi yên tĩnh trở lại.

Trong đại điện rải rác nắm hơn mười thi thể, mùi máy tươi nồng đặc làm người khác thấy buồn nôn. Sắc mặt Lâm Tư Niệm tái nhợt, không kịp nhìn nam nhân mang mặt nạ đột nhiên xuất hiện bên canh kia một cái, cắn răng chống người đứng dậy rèn sắt khi còn nóng, hô lên: "Ai không muốn chết, liền buông bỏ đao kiếm trên tay xuống!"

Trong chốc lát, một âm thanh trong vắt vang lên, có người ném vũ khí vứt vũ khí trong tay xuống đất.

Ngay sau đó, nội điện liền vang lên một loạt tiếng leng keng, còn lại hơn chín mươi đệ tự lục tục vứt bỏ vũ khí của mình.

"Rất tốt." Lâm Tư Niệm nói: "Các ngươi từ này về sau, có nghe theo lệnh ta, vì ta phục vụ không?"

Đám người kia nhìn nhau, như gió thuận buồm nói: "Cẩn tuân theo lệnh của Lâm cung chủ!"

"Nếu muốn sống, liền nghiêm túc tuân thủ pháp lệnh của ta." Lâm Tư Niệm lạnh lùng nói: "Lui xuống hết đi, không có lệnh của ra, ai cũng không được nhiều lời!"

Đám người kia ánh mắt phức tạp lui xuống, đáy mắt c.h.ế.t lặng ẩn chưa tâm tình sợ hãi hoặc phẫn nộ, nhưng Lâm Tư Niệm đã không còn sức chỉnh đốn bọn họ nữa. Nàng nắm chặt cung trong tay, ánh mắt tan rã bước vào trong gian trong.

Rèm che bên trong đã bị buông xuống, Lâm Tư Niệm giống như đã bị hút mất linh hồi, cơ thể mềm nhũn liền ngã xuống.

Một đạo thân ảnh phía sau nhanh chóng chạy đến, đỡ lấy cơ thể mềm nhũn của nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Trời đất quay cuồng, mơ hồ một mảnh. Lâm Tư Niệm nhắm mắt, toàn thân đều là mồ hôi lạnh, nàng không nghe rõ tiếng khóc của nha đầu, không nhìn thấy thứ trước mắt, chỉ có cái ôm mành mẽ rất quen thuộc này mang theo khí tức ấm áp khiến người khác yên tâm...

Lâm Tư Niệm liền rơi vào hôn mê, mơ màng cảm nhận được so người đang làm dược thiện cho nàng, bây giờ nàng quá mệt không mở nổi mắt, cũng không thể nhìn thấy rõ người kia là ai, chỉ cảm thấy thân ảnh kia rất quen thuộc, liền vô thức gọi một tiếng: "Thiếu Ly ca ca..."

Người kia dừng lại, bàn tay đang nắm muỗng hơi phát run.

Lâm Tư Niệm mê mang ăn hai vài miếng, liền ngủ một giấc đến trời sáng.

Lúc nàng tỉnh dậy, nhìn thấy nam tử cao lớn đang đưa lưng lại với mình ngồi bên cạnh cái nôi, sững sờ nhìn đứa nhỏ đang ngủ say bên trong. Lâm Tư Niệm thấy hắn mang một thân hắc y, trên mặt mang mặt nạ, cũng không nhìn kỹ, thuận miệng nói: "Thập Thất, mang con trai ta đến đây."

Bóng lưng kia cứng lại, một lúc sau mới vươn cánh tay thon dài, cẩn thận ôm đứa nhỏ yếu ớt kia lên, quay người lại.

Trên mặt hắn mang một chiếc mặt nạ bằng đồng lạnh lẽo, tuy không nhìn rõ mặt nhưng Lâm Tư Niệm vẫn có thể nhìn ra, hắn không phải là tên câm, chỉ là thân ảnh có chút giống nhau.

Tư thế của nam nhân mang mặc nạ không được tự nhiên, vụng về ôm đứa nhỏ. Đứa nhỏ trong lòng hắn ngủ không yên, miệng nhỏ méo mó.

Lâm Tư Niệm nhìn chằm chằm vào nam nhân hồi lâu, lúc này mới lộ ra một nụ cười không rõ ý gì, ngồi dậy ôm đứa nhỏ trong lòng hắn, nói: "Ngươi không phải là Thập Thất, ngươi là ai? Lúc trước ta chưa từng gặp ngươi."

Nam nhân buông tay, thấp giọng ho một tiếng, đè lại âm thanh nói: "Mới đến."

Khóe miệng Lâm Tư Nệm cong lên, rồi lại rất nhanh bị che đi. Nàng 'ờ' một tiếng, như có như không vỗ lên tả lót đứa nhỏ, trong mắt lộ ra tia đùa nghịch: "Mới đến à, ngươi tên gì."

"... Lý Thiệu."

Cách Quỳ Châu hơn trăm dặm có một trấn nhỏ non xanh nước biếc, trong trấn người dân thuần phác, vô cùng yên tĩnh. Mà trong đêm nay, phần yên tĩnh này lại bị một hắc y nhân toàn thân nhuốm m.á.u đánh vỡ, chó trong nhà ngửi thấy mùi m.á.u tươi nồng nặc, đều không ngừng bất ai sủa lên.

Ở sâu trong hẻm nhỏ, một trận gà bay chó sủa nổi lên.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?
Chương 159

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 159
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...