Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy? – Chương 131

Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Lúc đầu, muội thực sự oán hận huynh. Nếu không phải công lực của muội tiêu tán, hôm đó, có lẽ còn có cơ hội chuyển mình."

Nghe vậy, lưng Tạ Thiêu Ly liền cứng đờ.

Lâm Tư Niệm cười, vươn ngón tay trắng nõn vuốt ve mặt y: "Nhưng sau này đến Diệt hoa cung, thấy bộ dáng điên cuồng người không ra người quỷ không ra quỷ của Hoa Lệ lúc luyện công, muội đột nhiên hiểu được, huynh chỉ muốn tốt cho muội. Nếu muội không ăn cơm thuốc của huynh, cân bằng sát khí trong cơ thể, thì có lẽ muội sẽ không sống được bao lâu nữa. Thuốc của huynh cũng xem như gặp may, tuy rằng làm mất đi năm phần công lực của muội, nhưng cũng khiến muội không chịu nỗi đau vạn trùng cắn nuốt, mới có thể sống sót đến bây giờ."

Tạ Thiếu Ly đột nhiên ngẩng đầu: "Muội đến chổ của Hoa Lệ?"

"Ừm, là hắn cứu muội." Lâm Tư Niệm nhàn nhạt gật đầu, bỏ qua giai đoạn đau đớn khi gãy giương nối lại.

Tạ Thiếu Ly gật đầu, sắc mặt hơi ngưng lại: "Chẳng trách, ta tìm muội lâu như vậy cũng không có chút tin tức nào, nhưng không ngờ muội lại ẩn thân ở giang hồ."

Lâm Tư Niệm sợ y nghĩ nhiều liền cúi người hôn Tạ Thiếu Ly, áo quần lỏng lẻo có thể nhìn thấy phong cảnh kiều diễm bên trong.

Tạ Thiếu Ly cũng không kiềm chế được, chế trụ gáy nàng, điên cuồng làm nụ hôn sâu hơn.

Hai người động tình, lúc hồi thần đã nằm trên giường. Tóc Lâm Tư Niệm xõa loạn, áo mở một nửa, không thể trốn thoát cái lưỡi ẩm ướt của Tạ Thiếu Ly, nàng nhìn sang hướng cửa, đột nhiên cười: "Cửa chưa đóng."

Tạ Thiếu Ly phất tay áo, ném ra chưởng phong mạnh mẽ, cửa rầm một tiếng đóng chặt, ngăn cách một phòng cảnh xuân.

"Chút nữa đã quên," Lâm Tư Niệm thở dốc, nâng gương mặt thấm đẫm mồ hôi lên, nghiêng mắt hỏi: "Huynh với Triệu Anh là sao?"

Tạ Thiếu Ly lại phủ người lên, vuốt lại lọn tóc ẩm ướt của nàng ra sau tai, rồi lại nâng niu mổ lên môi nàng, khàn giọng nói: "Sức khỏe hoàng thượng không tốt, sợ Tạ gia uy h.i.ế.p Thái tử, liền có tâm phái Triệu Anh đến kiềm hãm Tạ gia. Ta và Triệu Anh đã tương kế tựu kế, bên ngoài giả vờ bất hòa, khiến Thái tử yên tâm giao binh quyền cho hắn..."

"Phu quân thật có bản lĩnh, thậm chí đến Triệu Anh thu phục được, Vĩnh Ninh quận chúa không phải chỉ có mình đứa con này sao, không để hắn cuốn vào trong đấu tranh vương quyền sao?"

"Phúc sào chi hạ, yên hữu toàn noãn*. Mi cô cô là một người thông minh, tự nhiên biết nàng và Tạ gia có quan hệ gắn bó mật thiết, chỉ có trong tay nắm thực quyền mới có thể bảo vệ mình."

*Ý chỉ phải có nơi yên ổn thì mới có thể sinh sống tốt.

Lâm Tư Niệm gật đầu: "Nói như vậy, Triệu Anh cũng xem như là người Triệu gia, đường đệ của Thái tử, ngôi vị hoàng đế hắn cũng có tư cách tranh giành."

Động tác Tạ Thiếu Ly dừng lại, lập tức dịu dàng chặn đôi môi diễm lệ của nàng, thấp giọng nói: "Khó khăn lắm muội mới trở lại, đừng nói những thứ này nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Lâm Tư Niệm cười nhẹ, hắc bào trên người rơi xuống, để lộ ra làn da tuyết trắng.

Ánh mắt Tạ Thiếu Ly dò qua thân thể nàng, cuối cùng dừng ở vết sẹo trên chân trái nàng.

Không, ở đó đã không còn sẹo nữa, thay vào đó là một hình xăm hoa mai. Trên cành mai cong cao cao, nở rộ vài đóa hồng mai trên làn da tuyết trắng, càng trở nên lộng lẫy thêm vạn phần.

Tạ Thiếu Ly không hề để ý đến tư thế nàng đi đường đã giống với người bình thường, chỉ vô thức sờ lên hình xăm, khàn giọng hỏi: "Đây là sao?"

"Muội thấy nó xấu quá nên xăm một đóa hoa."

Dứt lời, nàng chuyển động cổ tay, lúc này Tạ Thiếu Ly mới phát hiện trên cổ tay nàng cũng xăm một đóa lan đen không hề bắt mắt, che đi vết sẹo nhợt nhạt kia.

Trên da thịt trắng nõn nở ra hai màu đỏ đen, kiều diễm mà thâm trầm.

Tạ Thiếu Ly còn muốn nói gì nhưng Lâm Tư Niệm đã nâng tay ấn lên môi y, ngăn lại lời nói của y.

"Phu quân, làm việc nên chuyên tâm." Nàng choàng tay lên lưng y, ghé vào bên tai y thấp giọng nói: "Ăn không nói, ngủ không nói."

Nàng phun khí nóng vào bên tai Tạ Thiếu Ly, sau đó, nàng thấy được lỗ tai y bắt đầu đỏ lên trông thấy như ý nguyện.

Hai người làm từ lúc trời mới tối đến lúc trăng lên cao, rồi lại bọc chăn triền miên hồi lâu, cho đến khi trăng ngã về tây mới dần dần yên tĩnh.

Đã lâu không hồ nháo như vậy, Lâm Tư Niệm mệt vô cùng, lõa thân nằm trong lòng Tạ Thiếu Ly, nghe từng nhịp tim đập mạnh mẽ của y rồi chậm rãi nhắm mắt.

"Phi Phi."

Vào lúc nàng sắp rơi vào giấc ngủ, Tạ Thiếu Ly đột nhiên gọi nàng một tiếng: "Muội bây giờ, vẫn còn ở trong Diệt hoa cung sao?"

Lâm Tư Niệm nâng mí mắt, nhẹ giọng ừm một tiếng: "Muội không thể ở lại Lâm An, ở chổ Hoa Lệ rất tốt, người giang hồ làm gì cũng rất tự do."

Nếu nói hai chổ không tốt, thứ nhất là không gặp được Tạ Thiếu Ly, thứ hai là danh tiếng có chút xấu, người thiên hạ đều cho rằng Lâm Phi Phi là một nữ ma đầu am hiểu luyện độc.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tàn Phế Phi, Nàng Dám Chạy?
Chương 131

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 131
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...