Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tân Hoan (Niềm Vui Mới) – Chương 8

Tân Hoan (Niềm Vui Mới)

Tác giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa Tử
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

[BHTT][Editing] TÂN HOANTác giả: Thảo Tửu Đích Khiếu Hoa TửEditor: Củ Khoai - Beta: Thích Đủ Thứ=======Chương 8: Thân mật ở lối đi nhỏQuán rượu có 2 cái hành lang, công cộng bên ngoài là lối đi dành cho nhân viên.

Đúng là ban ngày lúc không mở cửa buôn bán bên này sẽ không có ai lại tương tối tối tăm.

Nếu không phải bị kéo vào, Khương Vân cũng chưa chắc phát hiện nơi này có người đứng.Lục Niệm Chi kéo cô tới góc tường phía sau hành lang, một tia sáng đều không thể lọt vào, như thế thân mật khăng khít ôm cô, còn nói lời ái muội làm tâm Khương Vân bỗng chốc căng thẳng.

Không nghĩ tới nàng lại lớn mật như vậy, ở không xa lối đi này có nhiều người như vậy, tùy thời đều có khả năng bị phát hiện.Tuy rằng cách một bức tường thật dày nhưng Khương Vân vẫn không dám lên tiếng trả lời, lo lắng có người đến gần sẽ nghe được.

Cô theo bản năng bắt lấy cánh tay người này đang ôm ở hông mình, thân mình cứng đờ.Lục Niệm Chi ngón tay kẹp một điếu thuốc, đã mồi lửa nhưng chưa hút.

Ánh lửa đỏ tươi chậm rãi đem thuốc cháy.

Nàng vốn là đứng ở đây hút thuốc, tránh những người ở chỗ kia, ai biết được Khương Vân lại đi tới.

Khương Vân ngửi thấy mùi thuốc, rũ mắt liền thấy thuốc trong tay nàng còn chút nữa là dốt tới tay người này rồi.

Thuốc nàng hút có mùi vị tương đối nhẹ.

Nhận thức lâu như vậy nhưng cô không hề biết Lục Niệm Chi sẽ hút thuốc, hiện tại nhìn thấy có chút kỳ quái.Khương Vân là kẻ nghiện thuốc lá.

Lúc còn nhỏ không hiểu chuyện, ban đầu là tò mò hút thử sau lại cai không được, đã từng thử vài lần đều không xong.

Mấy năm nay vì chuyện này cô hay bị Tần Chiêu nhắc nhở, thậm chí Tần Chiêu vì vậy mà tức giận, không ngừng hết lần này đến lần khác kêu cô bỏ thuốc.Thời gian phát hiện Tần Chiêu ngoại tình cô lại bắt đầu hút thuốc.

Ban đêm không ngủ được, tâm tình tương đối bực bội liền lấy ra hút.

Cứ vậy cô lại bắt đầu nghiện.

Ngửi được mùi vị trước mắt, cô không khỏi nhìn nhiều thêm hai cái.Lục Niệm Chi bất mãn cô phân tâm, đem cô xoay lại hướng chính mình: "Tôi hỏi em, vừa rồi tức giận sao?"Hành lang trống vắng chỉ có hai người các nàng.

Tuy rằng nói chuyện rất nhỏ nhưng vẫn là tùy thời đều có thể có người tới phát hiện tạo cảm giác bất an.

Người này tay còn ôm Khương Vân không buông, thân mình kín kẽ kề sát, rất là thân mật.Hoàn cảnh tối tăm không rõ làm Khương Vân có phần yên tâm bất quá nàng cũng không dám làm hành động gì, sợ nhúc nhích tạo tiếng động sẽ thu hút người tới, vì vậy nàng nhỏ giọng nói: "Mau buông tôi ra...."Rõ ràng một câu hơi mang ý trách cứ nhưng bởi thanh âm thốt ra quá trầm thấp ngược lại càng thêm ái muội, như có ý tứ nỉ non.

Lục Niệm Chi không buông mà còn muốn tiến lên vỗ về lưng cô.

Khương Vân cả người đều căng thẳng, hơi ngẩng đầu bình tĩnh cùng người này đối diện.Không giống cô như vậy khẩn trương, Lục Niệm Chi một chút đều không lo lắng sẽ có người đến.

Dùng bàn tay đem kẹp điếu thuốc nâng cằm cô, ngón cái nhẹ nhàng xoa: "Lo lắng lát nữa Tần Chiêu sẽ đến tìm em?"Khương Vân không có tâm tình ứng phó nàng, trở tay bắt lấy cái tay đang để ở lưng mình: "Bọn họ đều ở đó, đừng nháo".Lục Niệm Chi lại không nói chuyện, ngón tay chuyển đến khóe miệng cô lại xoa nhẹ.

Người này thật sự có rất nhiều hành động nhỏ, trên giường dưới giường đều vậy, thích khiêu khích nhẫn nại của Khương Vân, không đến cuối cùng sẽ không bỏ qua.Sờ khóe môi một lát, ngón tay Lục Niệm Chi dần dần chuyển lên trên đôi môi Khương Vân, ngữ khí đạm nhiên, không có bất luận điểm nào phập phồng: "Thử đi, tôi giữ cho em".Khương Vân sửng sốt không rõ ý đối phương là gì nhưng không lâu sau đối phương liền nhẹ nhàng đem thuốc đưa đến miệng cô, theo phản xạ Khương Vân muốn né ra lại không thể tránh, ngược lại không cẩn thận đem môi cọ ở đầu ngón tay Lục Niệm Chi.Người này đầu ngón tay hơi lạnh, môi nàng ngược lại ám nóng, thuốc bên miệng lại là vị bạc hà mát lạnh.

Cùng nước hoa trên người Lục Niệm Chi mùi không sai biệt lắm, thật thoải mái.

Khương Vân không tự chủ hút một hơi, trong cổ họng liền trở nên thanh mát.

Hương vị nhàn nhạt, Khương Vân vốn có điểm khẩn trương bị cảm giác khoan khoái trong miệng làm cho thư thả không ít.Từ tối hôm qua đến giờ cô chưa từng hút thuốc.

Vốn muốn hút một chút khi đi vệ sinh để giảm bớt nôn nóng, hiện tại miệng đang ngậm thuốc nháy mắt làm cô thoải mái rất nhiều, có điểm được an ủi.Lục Niệm Chi chạm khẽ vào yết hầu đang chuyển động lên xuống của cô: "Trước kia từng thấy em hút nên đã hút thử".Ngữ khí nói chuyện so với lúc nãy hòa hoãn không ít.

Trước có chút cường ngạnh hiện tại lại ôn hòa không thể hiểu được.

Khương Vân phun ra một ngụm khói, nghi hoặc mà nhìn nàng nhưng trong góc tối ánh sáng quá yếu, không thấy rõ biểu tình người bên cạnh."Khi nào thì cô bắt đầu hút?"Từ trước đến nay chưa từng thấy Lục Niệm Chi hút thuốc, nàng không có thói xấu này.

Kỳ thật tại quán rượu hút thuốc chỉ có một vài người.

Loại này đối với thân thể tổn hại, hút lâu sẽ sinh ra ra một số bệnh, một khi đã nghiện sẽ rất khó bỏ."Chưa bao lâu, vừa mới hút lần trước".

Lục Niệm Chi nói, giúp Khương Vân lấy thuốc ra: "Chỉ là thử mùi vị xem như thế nào".Khương Vân nửa tin nủa ngờ nhìn nàng, bất quá vẫn nói: "Đừng hút, cố gắng đừng động vào loại này".Bằng không sẽ giống như cô."Tôi biết".

Lục Niệm Chi trả lời, hút vào thật sự có chút sảng khoái.

Một mặt nói một mặt đem điếu thuốc Khương Vân từng hút để vào miệng mình, tựa như một chút cũng không ngại đồ từ miệng người khác lấy ra.Đầu thuốc có chút ướt, còn có một vòng dấu răng không sâu.

Khương Vân lúc hút thuốc có thói quen cắn cắn đầu lọc.

Lục Niệm Chi khẽ nhếch môi cười, thoáng cúi đầu, một khắc khi đem thuốc đưa đến trong miệng không nhịn được dùng lưỡi cuốn cuốn đầu lọc sau đó mới hút sâu một hơi.Khương Vân đều xem hành động đó vào trong mắt, dừng một chút chợt dời ánh nhìn coi như cái gì cũng chưa thấy.

Hành vi như vậy quá mức thân mật, tuy hai mà một, quá mức phóng túng.

Cô trước nay chưa từng đối ai như vậy, đừng nói là hút cùng điếu thuốc, thậm chí người khác đưa thuốc cô cũng rất ít nhận.Như là nhìn thấu suy nghĩ của cô, Lục Niệm Chi ánh mắt trầm trầm, bất ngờ đem thuốc nhét trở lại vào miệng cô.

Khương Vân cũng không cự tuyệt, cứ vậy mà ngậm lấy.

Có lẽ hành động quá nhanh nên không cẩn thận cắn nhẹ đối phương một cái.

Đầu ngón tay chợt ấm áp khiến Lục Niệm Chi dừng lại, cứ như vậy không nhúc nhích mà nhìn miệng cô.

Khói thuốc lượn lờ đem hai người chìm vào trong đó.

Khương Vân giật mình, cũng không vì hành động vô tình này mà trốn tránh, nàng im lặng mà hạ mí mắt, tiếp tục ngậm thuốc hút rồi chậm rãi phun ra khói thuốc.Càng né tránh ngược lại càng xấu hổ, không bằng tạm thời cứ vậy đi.

Ngón tay Lục Niệm Chi còn để ở môi cô, có lẽ không dự đoán được cô sẽ làm vậy, người này thật lâu cũng không có động tác gì cho đến khi cảm nhận Khương Vân nhả khói, lúc này mới thu tay về.Này tới lui một hồi dần có chút không thích hợp.

Ban đầu là Lục Niệm Chi chiếm quyền chủ động, ai ngờ hiện tại lại là cô.

Bình tĩnh nhìn Khương Vân một lúc, Lục Niệm Chi nhịn không được cong cong khóe môi.

Giơ tay giúp Khương Vân vuốt lại những sợi tóc loạn trước ngực rồi sau đó uy nàng thuốc như đang hết lòng hầu hạ chủ nhân.Nàng người này ngạo khí ngút trời, ngày thường thực lãnh đạm kể cả lúc ở cùng đám bạn thân.

Đừng nói là hầu hạ người ta hút thuốc, ngay cả bật lửa cũng không thèm làm.

Hiện tại lại đối với Khương Vân làm những chuyện thân mật này, thật ra có chút xa lạ.Khương Vân không có thói quen bị nàng đối đãi như vậy, trong chốc lát láy thuốc ra, nói: "Được rồi, tôi cần phải trở về".Nếu còn không đi ra sẽ có người đến tìm.Lục Niệm Chi ừ một tiếng, bất quá lại không tránh ra, nửa ngày cũng không nhúc nhích, chỉ nhìn thẳng Khương Vân.

Không biết người này rốt cục lại muốn gì, Khương Vân hơi đẩy nhẹ, nói: "Lục Niệm Chi...."Cô rất ít gọi tên người này, hiện tại ngay cả họ tên cũng lôi ra, rất có ý thúc giục.

Thật sự phải đi ra ngoài, ở trong đây đã lâu lắm rồi, nếu không ra sẽ khiến người khác hoài nghi hỏi tới, thật khó nói rõ.Đáng tiếc người nào đó nghiễm nhiên một chút cũng không vội.

Không những không tránh ra mà còn đem thuốc dập tắt, nghiêng người lại ngậm lấy môi cô.

Đem thúc giục cùng sốt ruột nuốt xuống hết cùng ôm chặt cô.Không nghĩ tới nàng sẽ đột nhiên như vậy, Khương Vân sửng sốt thẳng đến lúc bị ôm eo mới phản ứng lại, lập tức đem người đẩy ra nhưng chung quy chậm hơn Lục Niệm Chi một bước.

Đối phương gống như sớm đoán được cô sẽ như vậy nên đem tay cô cầm chặt dán lên vách tường lạnh lẽo.Nụ hôn nàng nhanh chóng mà trực tiếp, không có bất luận điểm nào ôn nhu dạo đầu, cơ hồ là khi vừa dán lên liền thâm nhập vào làm Khương Vân không có đường thoái lui, chờ phục hồi tinh thần thì răng đã sớm bị người kia xâm chiếm.Lục Niệm Chi chế trụ tay cô không buông, rất dùng sức mà nắm khiến Khương Vân có điểm đau.

Có lẽ quá bất an, tâm kịch liệt rung động, lòng bàn tay Khương Vân đổ đầy mồ hôi, ẩm ướt nóng hổi, sau lưng cũng cứng đờ.

Cô muốn đẩy ra người trước mặt nhưng nụ hôn này quá nhanh chóng, không đợi nàng động thủ, Lục Niệm Chi liền lui ra.Khương Vân có điểm bất động.

Lục Niệm Chi ở khóe miệng cô hôn hôn, hơi thở ấm áp phả vào mặt cô: "Có thể đi rồi..."Lối nhỏ vẫn như vậy an tĩnh nhưng có thể nghe thấy thấp thoáng âm thanh nói chuyện ngoài kia.

Đám người ở lại nháo loạn không biết đang nói chuyện gì.

Khương Vân tiến đến nhà vệ sinh, điều chỉnh chính tâm tình và bên ngoài chính mình.Vừa vặn khi bước ra đụng phải một người, là Tần Chiêu.Ở bên ngoài đợi đã lâu không thấy cô bước ra, Tần Chiêu liền tới đây tìm.

Phát hiện người này vô thanh vô thức mà đứng ở bên ngoài, Khương Vân hoảng sợ, mày nhíu lại: "Cô đứng đây làm gì?"Tần Chiêu nói: "Em tìm chị".Không biết người này đến đây lúc nào, có hay không nhìn thấy cái gì không nên thấy, Khương Vân mất tự nhiên mấp máy môi, giống như không thèm để ý mà ừ một tiếng.

Cô không hỏi nhiều, xoay người muốn đi ra ngoàiCòn chưa đi đến cửa lại nghe Tàn Chiêu bỗng nhiên mở miệng: "Chị ở hành lang làm gì?".

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 19
Chương 20
Chương 20: Phản kích
Chương 21
Chương 22
Chương 22: Bể bơi
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 44: Nhớ sao?
Chương 45
Chương 45: Loạn
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 71: Chỉ là chị thích em mà thôi
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 76: Qua đêm
Chương 77
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 92: Chị rất tốt
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 95: Ái nàng
Chương 96
Chương 96: Ai thích?
Chương 97
Chương 97: Đừng doạ đến em ấy
Chương 98
Chương 98: Tiếp thu
Chương 99
Chương 99: Vĩnh viễn ái người
Chương 100
Chương 100: Là thích
Chương 101
Chương 101: Đại kết cuộc
Chương 102
Chương 103

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tân Hoan (Niềm Vui Mới)
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...