Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tầm Thần Ký – Chương 67

Tầm Thần Ký

Tác giả: Trường Lộ Cô Hành
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bờ bên kia.

Đại địa mở mang rộng lớn, trời trong mây trắng, khắp nơi đều là hoa cỏ muôn màu muôn sắc.

Từng làn gió mát ấm áp thổi vào mặt, mang theo mùi hương đặc trưng của dược thảo.

Ba người vừa đặt chân lên phiến thổ địa này, đã cảm thấy một trận thoải mái thổi quét toàn thân, giống như tất cả ô uế đều được không khí nơi này cọ rửa sạch sẽ.

Yến Thanh đưa mắt nhìn khắp nơi, bốn phía đều là hoa hoa thảo thảo, cũng không có thứ nàng cần tìm, vì vậy mà bĩu môi, bộ dáng mất đi hứng thú.

Bỗng chốc cảm nhận bên hông có một trận gió vèo qua, nàng vừa quay đầu nhìn lại, đã thấy Tịch Thần từ bên người mình lướt qua, thân hình như một cơn gió vậy chui vào sự ôm ấp của hoa hoa thảo thảo, bộ dáng gấp không thể chờ nổi.

Yến Thanh phì cười, lấy cù chỏ đẩy đẩy Doãn Nguyệt, hỏi:

“Bình thường nàng cũng đều hấp tấp như vậy sao?”

Doãn Nguyệt khiếp sợ há hốc miệng, trên mặt cũng khó được ngẩn ngơ, bất đắc dĩ nói:

“Cũng không có! Quen biết nàng mấy tháng nay, ta còn là lần đầu tiên thấy nàng hứng thú bừng bừng như vậy! Thật là một con người kì quái!”

Chỉ trách Tịch Thần thường ngày đều là trầm tĩnh ít nói, ngay cả lúc chiến đấu cũng không nhanh không chậm, trên mặt luôn duy trì một loại biểu tình nhạt nhẽo.

Dường như không có sự việc gì có thể đả động đến đáy lòng của nàng.

Ai ngờ nàng cũng có một mặt hấp tấp như vậy.

Giống như, nàng chỉ đối với hoa hoa thảo thảo cảm thấy hứng thú.

Yến Thanh gãi cằm, bí hiểm cảm thán:

“Tính tình quái đản, có được truyền thừa tiên pháp, hơn nữa thân phận thần bí.

Ta giống như càng lúc càng tò mò về nàng rồi!”

Doãn Nguyệt nhìn Yến Thanh, cười hỏi:

“Ngươi còn dám nói, ngươi không phải cũng tính tình quái dị, thân phận thần bí? Nếu không, tất cả mọi người trên Hoang Vực giới này vì sao lại sợ ngươi như vậy?”

Yến Thanh cười hắc hắc, nhưng không có tính toán giải thích, tò mò hỏi lại:

“Vậy ngươi vì sao lại không sợ ta?”

Doãn Nguyệt khinh thường nhìn nàng, nói:

“Bởi vì, ta thấy ngươi không đáng sợ như trong lời đồn.

Thậm chí còn có chút ngây thơ ấu trĩ!”

Nếu là lúc trước, nàng còn có thể kiêng kị Yến Thanh, nhưng qua một ngày này ở chung, biểu hiện của Yến Thanh đã hoàn toàn đổi mới tam quan của nàng.

Bởi vậy có thể xem ra không phải lời đồn nào cũng chân thật đáng tin!

“Ngươi nói ai ấu trĩ? Ngươi mới ấu trĩ, cả nhà ngươi đều ấu trĩ!” Yến Thanh đỏ mặt, biểu tình hăm dọa, nhe răng nói:

“Ngươi còn nói mình không ấu trĩ, vậy hành động vừa rồi là gì?”

Yến Thanh: “…” Nàng quên mất!

Tựa hồ đã thật lâu, nàng không có trẻ con qua như vậy.

Khẽ thở dài một tiếng, Yến Thanh nghiêng đầu nhìn Doãn Nguyệt, nhoẻn miệng cười:

“Nếu ngươi không sợ ta… vậy chúng ta làm bằng hữu?”

Doãn Nguyệt nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc này, không biết vì cái gì thế nhưng có chút động dung, cứng đờ mà gật đầu.

Yến Thanh lại chỉ vào thân ảnh của Tịch Thần, nói:

“Tính cả nàng luôn, đều là bằng hữu của chúng ta!”

Doãn Nguyệt lại gật đầu, Tịch Thần kia sao? Không cần Yến Thanh nói, nàng đã sớm coi Tịch Thần như bằng hữu.

Lúc này, Yến Thanh mới vừa lòng, hứng khởi nói:

“Được rồi, nàng thu thập những hoa hoa thảo thảo kia trong một lúc cũng không thể nào xong.

Chúng ta hai người đi xung quanh tìm xem có đồ vật gì hữ dụng hay không!”

Doãn Nguyệt gật đầu.

Hai người cũng từng người chia ra, đi chung quanh tìm kiếm.

Lúc này, Tịch Thần đã hoàn toàn đầu nhập vào thu thập dược liệu đến mê mẩn, không có thời gian chú ý đến hai người các nàng.

Thất tâm thảo, huyền mộc thảo, triều sinh hoa,… vô số các loại thảo dược làm Tịch Thần tâm tình vui vẻ bay lên.

Nơi này… quả thật là thảo dược thiên đường!

Nửa ngày sau, Tịch Thần mới chưa đã thèm mà dừng tay lại, không lại tiếp tục đi hái.

Cổ nhân có một câu nói rất hay: phàm là làm bất cứ việc gì cũng nên chừa cho người khác một đường sinh cơ, nếu không đến nỗi thâm cừu đại hận thì đừng nên đuổi tận giết tuyệt.

Thảo dược cỏ cây cũng như vậy, chừa cho chúng nó ít mầm giống tốt, chúng nó là có thể tiếp tục phát triển, đôi khi có thể cứu được tánh mạng của người khác trong lúc nguy nan.

Chừa đường lui cho người khác, cũng là để lại một phần tình cho mình.

Tịch Thần nhìn khắp nơi, phát hiện không thấy thân ảnh của hai người kia, chỉ có thể bất đắc dĩ tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống.

Mấy tháng nay liên tiếp không ngừng chiến đấu, thể lực của nàng cũng có chút chịu không nổi.

Mặc dù cũng có nghỉ ngơi, nhưng thời gian ngắn không kịp bù lại sự tiêu hao lâu dài.

Thật muốn tìm một chỗ không ai, ngồi xuống bế quan mấy tháng, nghiên cứu kỹ càng những kinh nghiệm trải qua trong khoảng thời gian này.

Hơn nữa rất nhiều chiến lợi phẩm, nàng còn chưa kịp tìm hiểu, bởi vì gấp gáp nên vứt vội vào Ma pháp hộp.

Hơn nữa nàng có cảm giác, Ma tuyền lại đã đạt trạng thái bão hòa, chờ nàng trầm tĩnh bế quan, là có thể lần nữa thăng cấp.

Tính đến, cách lần trước thăng cấp cũng đã đi qua ba bốn tháng, hiện giờ lại có dấu hiệu thăng cấp.

Nàng không thể không cảm thán thiên phú của khối thân thể này thật là trác tuyệt.

Đáng tiếc… cũng không biết là hài tử nhà ai.

Cảm thấy suy nghĩ của mình lại trở nên miên man bất định, Tịch Thần lắc lắc đầu, nhắm mắt chuyên tâm tu luyện.

Chỉ là bất chợt tu luyện, nhưng nháy mắt đã đi qua nửa ngày, Tịch Thần cũng không có thấy hai người kia trở về.

Nàng mở mắt ra, khẽ nhíu mày.

Không phải đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?

Nàng đứng lên, không có phát hiện cái gì khác thường, bất đắc dĩ chỉ có thể xé một mảnh vải nơi góc áo lưu lại tại chỗ, sau đó đi tìm hai người kia.

“Đáng chết! Nơi này rốt cuộc là như thế nào, vì sao đi mãi không ra?” Hình tượng của Yến Thanh lúc này thập phần chật vật, mái tóc rối bù, có vài con ong mật vây xung quanh, chúng nó cứ ở trước mặt nàng mà kêu chi chít.

Sự ồn ào này thiếu chút nữa làm cho Yến Thanh choáng váng, nàng xiêu xiêu vẹo vẹo đi đường, buồn bực lẩm bẩm.

“Còn không phải vì ngươi quá mức say mê với những con vật này, cho nên không biết đông tây nam bắc, đến nỗi bây giờ đi lạc đường?” Doãn Nguyệt đi ở phía sau nàng một bước, thần sắc bất đắc dĩ nói.

Nói tới chỗ này, Doãn Nguyệt quả thật muốn một quyền đánh chết Yến Thanh.

Hai người các nàng vốn dĩ cũng không có đi xa, chỉ loanh quanh tìm kiếm.

Ai biết Yến Thanh này đột nhiên phát điên, hướng một tổ ong trên cây cổ thụ ném một phen mồi lửa.

Chiêu thức kéo cừu hận này quả thực khiến người da đầu tê dại.

Thế là, vì không cho ảnh hưởng đến Tịch Thần bên kia, hai người đem ong con, ong chúa, thậm chí là ong hoàng dẫn dụ đi nơi khác, trải qua một hồi ác chiến, Yến Thanh mới đem nó thu phục.

Tính toán đi trở về, lại phát hiện hai người bị lạc đường lúc nào không hay.

Không hiểu sao, nơi này cùng nơi mà Tịch Thần đang hái dược liệu có khung cảnh hoàn toàn giống nhau như đúc.

Ngay cả hoa hoa thảo thảo ở hai bên vệ đường đều không có khác biệt.

Hai người đã đi rất lâu rồi, đều là men theo con đường cũ mà phản hồi, nhưng như cũ không ra được.

Ẩn ẩn, trong lòng Doãn Nguyệt có một loại dự cảm không tốt.

Yến Thanh liếc nhìn Doãn Nguyệt lèm bà lèm bèm, trong lòng cực kỳ không thoải mái, đành phải cho nàng giải thích:

“Ngươi đừng khinh thường! Những con vật này đều không phải là ong mật bình thường đâu.

Nó chính là yêu thú ngũ cấp Hắc Diệp Phong.”

“Yêu thú ngũ cấp Hắc Diệp Phong?” Doãn Nguyệt trừng lớn ánh mắt, kinh ngạc nhìn một đám ong bay vèo vèo xung quanh Yến Thanh, vẻ mặt như đã chịu đả kích to lớn..

Yến Thanh chỉ chỉ đàn ong bay xung quanh nàng, đắc ý nói:

“Xem ngươi kinh ngạc thành cái dạng này, khẳng định là không biết hàng.

Hắc Diệp Phong chính là đại bảo bối đấy, mặc dù chúng nó chỉ có ngũ cấp, tuổi thọ cũng không dài, nhưng thắng ở số lượng nhiều, tốc độ sinh sản mau, chính là tiểu đồng bọn lợi hại chuyên môn đi đánh hội đồng.

Chúng nó mỗi người chỉ cần phun một ngụm nước miếng, là có thể đủ phun chết ngươi!”

Đàn ong trên đầu giống như nghe hiểu lời nói của Yến Thanh, chúng nó đồng loạt nhìn qua Doãn Nguyệt, lắc lắc cái m//ô//n//g, giơ lên cây kim nhọn hoắt phía sau đuôi, hướng nàng biễu diễn thị uy.

Doãn Nguyệt khóe miệng run rẩy kịch liệt, nuốt một ngụm nước bọt, tránh xa Yến Thanh hai ba bước.

Ma nữ bi3n thái!

Chỉ có người điên như Yến Thanh, mới có thể dám coi những con ong độc này thành tiểu đồng bọn.

Thật là không sợ bị phản phệ.

Nàng chỉ cần nhìn sơ qua thôi đã cảm thấy một trận sởn tóc gáy!

Ai biết, Yến Thanh còn chưa đã thèm, từ trong tay áo móc ra một con ong toàn thân màu vàng kim, hướng Doãn Nguyệt cười híp mắt:

“Ngươi thấy con ong hoàng này không? Ngươi chắc đang tò mò cái tên là Hắc Diệp Phong mà sao nó lại có màu vàng đúng không?”

“Tại… tại sao?” Doãn Nguyệt lắp ba lắp bắp hỏi, mắt tròn xoe nhìn đại ong trong tay Yến Thanh, hình thể của nó ít nhiều cũng lớn cỡ bằng một cái nắm tay, toàn thân màu vàng kim, chỉ có cái đuôi hơi nhiễm chút đen, cặp mắt màu xanh lục tản ra hung quang, sau đuôi của nó nhô ra cây kim dài nhọn, quang mang phản xạ dưới ánh nắng, nhìn thấy hãi hùng khiếp vía.

Doãn Nguyệt không khỏi vì Yến Thanh đổ mồ hôi lạnh, bởi vì ngón tay nàng cầm con ong quá mức lỏng lẻo, nếu hơi một chút sơ sẩy, là nó có thể xoay ngược lại cắn nàng một cái.

Yến Thanh lại không hề sợ hãi, ngược lại sắc mặt vui mừng giới thiệu:

“Nó là chính là Hắc Diệp Phong ong hoàng, sở dĩ thân thể có màu vàng, chính là nó đã tu luyện tới điểm mấu chốt rồi, hơn nữa huyết mạch cũng thuần hậu, khả năng sau này có thể lột xác thành Hoàng Kim ong mật.

Hiện tại nó bởi vì bị thương cho nên khá suy yếu, ta mới có thể dễ dàng bắt được nó.

Chứ nếu như nó ở thời kì trường thịnh, ta và ngươi hôm nay khẳng định đã bị nó chọc thành cái sàng!”

“Lợi hại như vậy?” Doãn Nguyệt lại lần nữa kinh ngạc, Yến Thanh nói cho nàng những thứ kia, quả thật làm cho nàng mở rộng tầm mắt.

Xem ra, kiến thức của nàng vẫn là quá mức hạn hẹp.

Nếu như không có Yến Thanh, nàng khẳng định đã xem chúng nó thành ong mật bình thường.

Yến Thanh nhếch khóe miệng giơ lên tươi cười, sung sướng nói:

“Thật ra trong giới Ong Tộc, còn phân chia ra rất nhiều cấp bậc, Hắc Diệp Phong chỉ là cấp bậc ở tầng chót nhất mà thôi, trên nó còn có Hoàng Kim Độc Phong, Thâu Nhãn Băng Phong,… nhưng mà chúng nó, hiện giờ cấp bậc của chúng ta đưa ra đi, chỉ có thể là làm bia ngắm mà thôi!”

Doãn Nguyệt cả kinh hít một hơi khí lạnh.

Nàng vốn cho rằng Hắc Diệp Phong đã là lợi hại.

Ai biết nó chỉ là tầng chót nhất tồn tại.

Vậy trên nó, rốt cuộc là một quái vật như thế nào?

Quả nhiên thế giới rộng lớn, kỳ vô tất hữu!

Doãn Nguyệt lần đầu tiên trong đời, có bứt thiết đi tìm hiểu càng nhiều hơn những sự vật mà nàng không biết!

Nhưng tiền đề là, có đủ thực lực đi nhúng chàm!.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tầm Thần Ký
Chương 67

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 67
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...