Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên – Chương 38

Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên

Tác giả: Đường Thất Công Tử
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Phía đông Đông Hải có rừng đào Thập Lý Đào Lâm của Chiết Nhan Thượng Thần. Giữa mùa xuân cũng là lúc hoa nở rộ nhất, từng đóa đào trong rừng rực rỡ khoe sắc, cả bầu trời như bừng lên sức sống.

Tam điện hạ chắp tay đi giữa những gốc đào, vừa đi vừa cúi đầu suy tư.

Trước đây ở Thiên Tuyệt Cảnh, Tổ Thị còn chưa kịp nói với hắn sau khi cứu được nàng thì nên đưa nàng đi đâu, đã ngất đi. Sau khi thuận lợi đưa nàng rời Nam Hoang, Tam điện hạ tự ý quyết định đưa nàng tới Thập Lý Đào Lâm, nhờ Chiết Nhan Thượng Thần bắt mạch cho nàng.

Chiết Nhan Thượng Thần tuy tính tình không đáng tin cậy, nhưng y thuật lại vô cùng xuất chúng, được cả thiên hạ công nhận là bát hoang vô song.

Sự thật đã chứng minh, hắn đưa nàng tới đây là quyết định đúng đắn.

Chiết Nhan Thượng Thần nói tình trạng của Quang Thần lần này, nếu chỉ bắt mạch bình thường thì không thể phát hiện ra gì, phải dùng Truy Hồn thuật thâm nhập thần thức, để dò xét nguyên thần của nàng. Truy Hồn thuật là phép thuật chỉ có Thượng Thần mới có thể thi triển, Tam điện hạ mới bảy vạn tuổi, còn lâu mới trải qua thiên kiếp để trở thành Thượng Thần, nhưng hắn đọc sách rất nhiều, về lý thuyết thì rất hiểu rõ phép thuật này, nên biết rằng thi triển Truy Hồn thuật dò xét hồn phách của một tiên giả, chỉ cần một khắc là có thể hoàn thành.

Ai ngờ Chiết Nhan Thượng Thần thăm dò hồn phách của Tổ Thị, lại dùng tới tận bảy canh giờ.

Khi rời khỏi thần thức của Tổ Thị với mồ hôi ướt đẫm, Chiết Nhan Thượng Thần phải điều hòa hơi thở một lúc lâu, mới gọi hắn lại nói chuyện: "Đúng như ngươi đoán, nàng dùng linh lực của bản thân để chống lại tà lực kia, bởi vì linh lực có hạn, không thể duy trì tiên thể trưởng thành, nên mới phải trở về thời thơ ấu." Thấy thần sắc hắn hơi sững sờ, Chiết Nhan Thượng Thần nhướng mày cười: "À, nhìn bề ngoài, nàng thoạt nhìn quả thực giống như một thiếu nữ mới lớn, nhưng Quang Thần phải hơn bốn vạn tuổi mới trưởng thành, ta thăm dò thần thức và linh lực của nàng, thấy dù là thân thể hay tâm trí, lúc này nàng cũng không vượt quá một vạn tuổi, thực chất vẫn chỉ là một đứa trẻ, quả thực có thể nói là trở lại thời thơ ấu."

Sau một lúc kinh ngạc, đáy lòng hắn hơi trầm xuống: "Trước đây ta từng nghĩ, ở trong Thiên Tuyệt Cảnh, linh lực trong cơ thể nàng chủ động đối kháng tà lực kia, là bởi vì lúc đó nàng không thể thi triển pháp lực. Đợi nàng tỉnh lại, có lẽ nàng sẽ có thể điều động pháp lực trong cơ thể chống lại tà lực kia, thay thế cho linh lực. Như vậy, một khi có đủ linh lực duy trì tiên thể của nàng, thì nàng hẳn có thể khôi phục như ban đầu. Nghe lời Thượng Thần nói, con đường này không đi được sao?"

Chiết Nhan Thượng Thần vỗ tay: "Đông Hoa thường khen trong ba con trai của Thiên Quân, đứa thông minh nhất là ấu tử, quả thực không nói ngoa." Có lẽ cảm thấy hắn thông minh, xuất phát từ lòng thưởng thức, lời nói của Thượng Thần cũng trở nên thân thiết hơn: "Ngươi nghĩ không sai, nhưng hiện tại, Tổ Thị vẫn là một đứa trẻ, không thể khống chế được pháp lực trong cơ thể của Quang Thần trưởng thành, nên con đường ngươi nói không thể đi được. Tốt nhất là..." Nói đến đây, Thượng Thần dừng lại một chút, hỏi hắn: "Ta nghe nói Đông Hoa gần đây bế quan, ngươi có biết hắn định bế quan đến khi nào không?"

Nghe hắn trả lời Đế Quân một hai tháng nữa sẽ xuất quan, ngón tay Thượng Thần gõ nhẹ lên mép bàn, rồi kê đơn: "Sau khi Tổ Thị tỉnh lại, cứ để nàng duy trì trạng thái như hiện tại. Đợi Đông Hoa xuất quan, để hắn dùng tiên lực của mình đối kháng tà lực trong cơ thể Tổ Thị, giúp nàng thay thế linh lực khôi phục thân thể nguyên bản. Sau khi khôi phục, Tổ Thị tự khắc sẽ biết cách đối kháng lại tà lực kia trong cơ thể. Xử lý như vậy mới ổn thỏa nhất." Nói xong lại nhìn về phía hắn: "Nhưng trước khi Đông Hoa xuất quan, ngươi phải đảm bảo tình hình của Tổ Thị ổn định, không được để tâm trạng nàng d.a.o động quá lớn, cũng không được để nàng điều động pháp lực thi triển những phép thuật nặng, bởi vì cả hai đều sẽ phá vỡ thế cân bằng trong cơ thể nàng, khiến nàng gặp nguy hiểm."

Mọi việc dặn dò xong xuôi, Thượng Thần nhẹ nhàng đứng dậy: "Nghe nói lúc Tổ Thị còn nhỏ..." Hắn dừng lại, nhún vai: "Hối, quên đi, bổn tọa lúc nhỏ thực ra cũng chẳng có giao tình gì với nàng, nên cũng chẳng biết thật giả ra sao." Vỗ vai hắn, cười cực kỳ hàm ý: "Nếu là thật... Dù sao thì... chúc may mắn."

*

Chiết Nhan Thượng Thần đổ hết việc chăm sóc Tổ Thị thần lên đầu hắn, Tam điện hạ cũng có thể hiểu được, dù sao nàng cũng là do hắn mang tới.

Từ khi Khánh Khương trở về, hắn và Đông Hoa Đế Quân luôn dò xét vị Ma Tôn này. Tổ Thị thần sau khi tỉnh lại cũng thăm dò chuyện của Khánh Khương, bọn họ quả thực tình cờ cùng lo lắng một việc. Tam điện hạ vốn không phải người thích quản chuyện bao đồng, thế nhưng Tổ Thị thần bây giờ mang trong mình tà lực từ Tây Hoàng Ấn, chỉ cần sơ sẩy một chút là gặp nguy hiểm, đưa nàng về Trung Trạch giao cho mấy vị thần sứ kia, hắn thấy cũng hơi lo lắng. Cách ổn thỏa nhất bây giờ quả thực là hắn đích thân chăm sóc nàng, đợi đến khi Đế Quân xuất quan.

Hắn không phản đối việc này, chỉ là làm thế nào để không kích động cảm xúc của Tổ Thị, làm sao để nàng chịu ở bên cạnh cho hắn chăm sóc... Tam điện hạ xoa xoa huyệt thái dương, vừa suy tư vừa bước vào trúc xá nơi tiểu Tổ Thị đang nghỉ ngơi.

Vừa mới bước vào gian ngoài, đã nghe thấy tiếng đồ vật vỡ tan, bước chân Tam điện hạ hơi khựng lại. Bên trong truyền ra tiếng lạch cạch. Tam điện hạ nhíu mày, chậm rãi vòng qua bức bình phong, nhìn thấy một tiểu thiếu nữ mặc váy trắng nằm yên lặng trên chiếc giường trúc, tựa như đang ngủ say.

Tam điện hạ đi tới, ngồi xuống trước giường trúc, ánh mắt lướt qua chén trà bạch ngọc vỡ vụn trên mặt đất, dùng chiếc quạt gấp gõ nhẹ lên mép giường: "Đừng giả vờ nữa, ta biết ngươi đã tỉnh lại rồi."

Nghe thấy lời này, đôi lông mi dày của tiểu Tổ Thị hơi run rẩy, nhưng ngoài ra không có phản ứng gì khác.

Thấy cô nương này định giả bộ ngủ tới cùng, Tam điện hạ không nói thêm gì nữa, bỗng nhiên nghiêng người. Cảm nhận được hắn đang tới gần, lông mi dài của tiểu Tổ Thị khẽ rung động. Khi hai người cách nhau không quá nửa cánh tay, nàng bỗng mở to mắt, ngồi bật dậy đẩy Tam điện hạ ra, vội lùi về phía sau mấy bước, một loạt động tác mượt mà như nước chảy: "Ngươi muốn làm gì?" Nàng đề phòng nhìn Tam điện hạ.

Giọng cô nương rất mềm mại, yêu kiều, dù cố ý hạ thấp để tỏ ra hung dữ hơn, nhưng lại chẳng có chút uy áp nào, không những không đáng sợ mà còn vô cùng đáng yêu. Tam điện hạ nhìn dáng vẻ ấy của nàng, không nhịn được bật cười: "Đương nhiên là đ.á.n.h thức ngươi, chẳng lẽ lại đi đắp chăn cho ngươi sao?"

Tiểu Tổ Thị mím môi, túm chặt chăn mây lùi thêm mấy bước nữa, trước tiên nhìn kỹ người đàn ông trước mặt, sau đó nhìn xung quanh. Vừa rồi nàng tỉnh lại, mơ màng muốn uống nước, vừa rót trà xong thì gian ngoài chợt vang lên tiếng bước chân, nàng hoảng sợ, tay run làm rơi vỡ chén trà. Chén trà vỡ vụn, nàng mới hoàn toàn tỉnh táo, phát hiện mình đang ở một nơi xa lạ. Nàng mơ hồ không biết đã xảy ra chuyện gì, nghe tiếng bước chân càng lúc càng gần, không kịp đ.á.n.h giá nhiều, nên mới quyết định giả vờ ngủ... Lúc này nàng mới nhìn rõ trúc xá này trông như thế nào, quả nhiên nàng chưa từng tới đây.

Tiểu Tổ Thị cau mày hỏi: "Là ngươi bắt ta đến đây sao?"

Tam điện hạ bảo thủ trả lời: "Không."

Tiểu Tổ Thị nhìn hắn một cái, suy nghĩ một hồi rồi lựa chọn không tin: "Nói dối." Nàng phẫn nộ: "Rõ ràng tối hôm qua ta còn ngủ trong động phủ của mình, kết quả vừa tỉnh lại đã ở nơi này, chắc chắn là ngươi bắt ta tới!"

Giữa chân mày Tam điện hạ hơi động, chỉ vài câu hắn đã hiểu, tiểu thiếu nữ trước mặt không chỉ thân thể và tâm trí, mà ngay cả trí nhớ cũng quay về thời thơ ấu, giống như Tổ Thị chỉ mới một vạn tuổi, vượt qua hơn ba mươi vạn năm, xuất hiện trước mặt hắn. Là một đứa trẻ thực sự.

Tam điện hạ mỉm cười, lừa trẻ con vốn là sở trường của hắn. Hắn tìm kiếm những lời nói cử chỉ về Tổ Thị thần từng nghe được từ Đông Hoa Đế Quân, vừa mở miệng vừa quan sát thần sắc của tiểu Tổ Thị: "Lão Đàn Thụ ở Cô Dao là bằng hữu vong niên của ta. Hắn có việc gấp cần rời khỏi Trung Trạch một chuyến, lại sợ ngươi không nỡ, nên nhân lúc ngươi ngủ, đưa ngươi tới đây giao cho ta, nhờ ta chăm sóc ngươi một thời gian."

Nghe hắn giải thích xong, tiểu Tổ Thị vô cùng kinh ngạc, người nghiêng về phía trước hai tấc: "Ngươi mà cũng biết lão Đàn Thụ sao?" Không đợi Tam điện hạ trả lời, lại rùng mình lùi về sau, ánh mắt đề phòng nhìn hắn: "Ngươi có phải đang lừa ta không?"

Tam điện hạ nói không.

Nàng cảm thấy khó xử, lẩm bẩm: "Ngươi nói không là không sao? Vậy ngươi chứng minh xem nào?"

Tam điện hạ suy nghĩ một hồi: "Nơi này là Thập Lý Đào Lâm, tiểu Quang Thần hẳn cũng từng nghe nói đến Thập Lý Đào Lâm chứ? Ta là bằng hữu của chủ nhân rừng đào này, há lại đi lừa gạt ngươi?"

Chủ nhân Thập Lý Đào Lâm Chiết Nhan Quân là con phượng hoàng ngũ sắc duy nhất của Bát Hoang. Nàng tuy chưa từng giao tiếp với Chiết Nhan Quân, nhưng cũng biết hắn thuở nhỏ được nuôi dưỡng dưới trướng Phụ Thần, được Phụ Thần coi trọng, phẩm tính đương nhiên không thể chê vào đâu được. Nếu là bằng hữu của Chiết Nhan Quân, vậy người này hẳn không phải kẻ xấu, cũng có thể là không lừa gạt mình. Tiểu Tổ Thị thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng cảnh giác, vừa hết đề phòng, lòng hiếu kỳ lập tức trào dâng, nàng tò mò đ.á.n.h giá người đàn ông trước mặt: "Ta biết Chiết Nhan Quân có một bằng hữu lớn lên cùng hắn, ngươi không phải là vị bằng hữu tên Mặc Uyên Quân đó chứ?"

Tam điện hạ phủ nhận suy đoán của nàng, nói không phải, rồi hỏi nàng: "Ngươi có biết Thiên Quân không?"

Nàng đương nhiên biết Thiên Quân, Thần tộc có ba trăm bảy mươi sáu tộc, trong đó có bốn mươi bảy vọng tộc, Thiên tộc là một trong bốn mươi bảy vọng tộc. Nàng gật đầu: "Tộc trưởng Thiên tộc."

Tam điện hạ cũng gật đầu: "Ta là con thứ ba của tộc trưởng Thiên tộc Thiên Quân, tên Liên Tống. Ngươi có thể gọi ta..." Hắn dừng một chút, nghĩ ra một cái tên cho nàng gọi: "Ngươi có thể gọi ta là Liên Tam ca ca."

Nàng tò mò: "Tại sao ta phải gọi ngươi là ca ca?"

Tam điện hạ mỉm cười: "Bởi vì ta lớn tuổi hơn ngươi."

Lý do này rất thuyết phục, nàng suy nghĩ một hồi rồi đồng ý: "Ừ, cũng đúng." Nhưng nàng vẫn hơi ngạo mạn nói: "Nhưng ta là Quang Thần, lão Đàn Thụ từng nói, nếu luận thân duyên thì chỉ có Phong chủ cùng là Thần Tự Nhiên ta mới có thể gọi là ca ca." Nhớ tới chuyện này nàng lại hơi tức giận: "Đáng tiếc tiểu nha đầu Tạ Minh kia không cho phép ta gọi Sắt Già là ca ca, hừ, thực ra ta cũng chẳng muốn gọi ngươi khác là ca ca đâu nhé." Nói xong nhìn về phía người đàn ông đang uống trà kia: "Ta có thể trực tiếp gọi tên ngươi." Nàng khựng một chút: "Ngươi tên gì?"

Tam điện hạ cũng không ngại nàng không nhớ tên mình, đặt chén trà xuống, gõ chiếc quạt lên tay vịn ghế trúc: "Nhưng ta cảm thấy ngươi gọi ta ca ca là thích hợp nhất."

Tiểu Tổ Thị khoanh chân ôm chăn, rất kiên trì: "Không có thích hợp nhất đâu nhé." Nàng trừng mắt nhìn hắn, thực sự thấy khó hiểu: "Tại sao ngươi lại muốn làm ca ca của ta như thế?"

Tại sao? Bởi vì nhớ tới lúc nàng gọi hắn là tiểu tam lang ở Thiên Tuyệt Cảnh, thấy nàng trở lại là đứa trẻ ngây thơ dễ bị lừa như vậy, nên nổi lên ý trêu đùa, muốn nhân lúc nàng không hiểu chuyện chiếm chút tiện nghi của nàng thôi. Nhưng điều này đương nhiên không thể nói ra.

Tiểu Tổ Thị thấy người đàn ông im lặng, sau đó dùng vẻ mặt cao thâm nhìn nàng: "Ta là vì tốt cho ngươi."

Nàng không thể hiểu nổi: "Tốt cho ta thế nào?"

Tam điện hạ rủ mắt nhìn xuống đất. Theo ánh mắt của hắn, khóe mắt nàng khẽ co giật, thứ nằm trên mặt đất chính là chén trà bạch ngọc nàng vừa làm vỡ.

Tam điện hạ hỏi nàng: "Đây là do ngươi làm vỡ, phải không?" Lại nói: "Chén trà này vô cùng trân quý, là vật Chiết Nhan Quân yêu thích, nếu ngươi gọi ta là ca ca, ta có thể nói giúp rồi bồi thường bảo vật này cho ngươi. Nhưng nếu ngươi không có quan hệ gì với ta..." Hắn hờ hững cười một tiếng: "Vậy thì ngươi phải tự mình cầm chén trà này đi tìm Chiết Nhan Quân tạ tội. Chiết Nhan Quân nổi giận đáng sợ lắm đó."

Tiểu Tổ Thị ngây người, một lúc lâu sau mới nói: "Cô Dao cũng có trân bảo, ta, ta có thể bồi thường cho hắn."

Tam điện hạ lừa trẻ con mà không chút ngại ngùng: "Cô Dao có chén trà giống hệt như vậy không?"

Sắc mặt tiểu Tổ Thị tái nhợt lắc đầu: "Không có." Nàng túm chặt chăn: "Vậy, vậy làm sao bây giờ?"

Tam điện hạ hạ mình chỉ điểm nàng: "Cho nên ta cảm thấy ngươi có lẽ cần một ca ca có thể che chở cho ngươi, ngươi thấy thế nào?"

Tiểu Tổ Thị buồn bã nhìn hắn: "Nếu ta gọi ngươi là ca ca, ngươi có thể đảm bảo Chiết Nhan Quân không tức giận, không tìm ta phiền phức chứ?"

Tam điện hạ gật đầu: "Đương nhiên."

Trong lòng nàng vẫn hơi giãy dụa: "Nhưng ca ca là người thân rất quan trọng, sao có thể tùy tiện gọi người khác là ca ca được?"

Tam điện hạ không cho là đúng: "Đây chỉ là một cách xưng hô thôi."

Tiểu Tổ Thị nhìn hắn, trong đôi mắt to có một chút hơi nước, nhìn vào khiến người ta vô cùng xót xa. Nàng chớp chớp mắt, đôi mắt ẩm ướt lộ ra một chút tò mò: "Vậy chẳng lẽ có rất nhiều người gọi ngươi là ca ca sao?"

Tam điện hạ ngẩn người, điều này thực sự không có. Mẫu tộc của hắn thế lực lớn, thân thích cũng nhiều, biểu muội gì đó thực ra cũng có mấy người, nhưng hắn và họ cách quá xa, thỉnh thoảng gặp mặt cũng đối xử lạnh nhạt khiến họ rất e ngại hắn, không ai dám gọi hắn ca ca, đều cung kính gọi hắn một tiếng Tam điện hạ. Điều này cũng thú vị, giờ hắn mới chú ý tới, hắn sống bảy vạn năm, quả thực chưa từng có ai gọi hắn là ca ca.

"Không có ai gọi ta như vậy." Hắn trả lời nàng rất thành thực.

"Ồ, vậy thì được." Nàng gật gật đầu, ánh mắt đảo một vòng qua mảnh sứ trên mặt đất, lại đảo một vòng trên mặt hắn, như đang đưa ra quyết định trọng đại gì đó, tay phải nắm chặt, hơi ho khan một tiếng, tuyên bố: "Ta có thể gọi ngươi là ca ca, nhưng ta đã nhận ngươi làm ca ca, ngươi phải đối xử tốt với ta, giống như Sắt Già đối xử tốt với Tạ Minh vậy. Ngươi cũng không được để cho người khác gọi ngươi là ca ca, ngươi có thể làm được không?"

Lần này đến lượt Tam điện hạ hỏi nàng vì sao: "Tại sao không thể để người khác gọi ta là ca ca?"

Tiểu Tổ Thị lập tức ngồi thẳng, hơi ngửa đầu, vô cùng kiêu ngạo: "Bởi vì ta là Quang Thần, Quang Thần chính là bá đạo như vậy đấy!" Đương nhiên không phải như vậy, sự thật là hôm nay nàng đột nhiên phát hiện mình có lẽ vẫn luôn hơi hâm mộ Sắt Già Quân là huynh trưởng có một không hai của Tạ Minh, vừa lúc cơ duyên xảo hợp có một người đàn ông tuấn lãng từ trên trời rơi xuống muốn làm ca ca của nàng, nàng lập tức hy vọng hắn có thể làm ca ca độc nhất vô nhị của mình.

Tam điện hạ nhướng mày, nhất thời không nói được lời nào. Nàng hơi lo lắng nhìn hắn.

Tam điện hạ trả lời nàng: "Có thể."

Tiểu Tổ Thị quá đỗi mừng rỡ, lập tức nắm chặt tay: "Vậy chúng ta lập Phệ Cốt Chân Ngôn đi! Lão Đàn Thụ từng nói lập Phệ Cốt Chân Ngôn là sự tồn tại đáng tin cậy hơn cả quan hệ huyết mạch." Lại dùng giọng điệu lẩm bẩm: "Sắt Già và Tạ Minh cũng lập Phệ Cốt Chân Ngôn, Sắt Già vẫn luôn đối xử với tiểu Tạ Minh rất tốt." Nói xong nhắm hai mắt lại, dừng một chút lại lẩm bẩm, triệu hoán thánh hỏa để lập chân ngôn.

Tam điện hạ chưa từng có cuộc đối thoại nào với người khác như vậy, ngây thơ vụng về lại mang theo khí chất ngây ngô không hiểu sự đời. Nhưng không hiểu sao hắn lại cảm thấy rất quen thuộc. Hắn vốn là người cẩn thận, chu toàn, tính toán từng bước, luôn bỏ ra cái giá nhỏ nhất để thu về kết quả tốt nhất, Liên Tam điện hạ chính là một người như vậy. Thực ra hắn hiểu rất rõ, cuộc nói chuyện với Tổ Thị mới tới một nửa hắn đã giành được sự tín nhiệm của nàng, đạt được mục đích. Việc sau đó bắt nàng gọi hắn là ca ca, chỉ đơn thuần là muốn trêu chọc nàng mà thôi. Hắn không cần phải vì vài câu đùa giỡn mà lập ra lời thề hung ác bắt nguồn từ thời Hồng Hoang kia, phải biết rằng một khi chú nguyện này được lập ra, chính là sự trói buộc vĩnh viễn. Nhưng khi hắn tỉnh táo lại, mới kinh ngạc phát hiện mình đã triệu hoán tam muội chân hỏa ra làm chứng cho lời thề, nói: "Thiên Đạo hoàng hoàng, nguy nga ở trên, Tứ Hải Quân Liên Tống ở đây lập thệ, cả đời này, đều sẽ dùng thiện ý thành tâm đối xử với Quang Thần Tổ Thị. Nếu ta làm trái lời thề này, sẽ bị thiên hỏa thiêu thân, cho đến c.h.ế.t."

Tiểu Tổ Thị quỳ xuống bên giường, cũng giơ tay lên, dùng bàn tay nhỏ nhắn áp vào lòng bàn tay hắn, nói ra mấy lời ngây thơ: "Ta cũng sẽ đối tốt với Liên Tam ca ca, nếu vi phạm lời thề, nguyện chịu hình phạt thiên hỏa thiêu thân."

Dứt lời, thánh hỏa hóa thành đóa hoa màu đỏ, in vào mu bàn tay của hai người, sau đó chậm rãi biến mất, chìm vào trong xương cốt. Lời thề đã thành sự thật.

Lòng bàn tay cô nương vẫn dán sát vào hắn, nàng nâng mi mắt lên, lông mi như cánh b//ư//ớ//m hơi rung động, nhìn hắn một cái, lại nhìn thêm một cái, như có hơi ngượng ngùng, che miệng một tiếng: "Được rồi, bây giờ huynh đã là ca ca của ta." Sau đó, nàng khẽ gọi hắn một tiếng: "Liên Tam ca ca."

Tam điện hạ cảm thấy chấn động vì tiếng xưng hô này. Thực ra một khắc trước khi thề hắn chỉ muốn đùa giỡn mà thôi, nhưng lúc này, khi nàng gọi hắn là Liên Tam ca ca, dáng vẻ nhu thuận, khiến hắn không thể cảm thấy đây chỉ là một trò đùa.

Hắn đột nhiên nhớ lại Đế Quân từng nhắc với hắn, nói lúc Tổ Thị hiến tế chẳng qua chỉ mười vạn tuổi, mà bởi vì tiên thể của Quang Thần khác biệt, nên dù tồn tại mười vạn năm, nhưng hơn phân nửa thời gian nàng đều đang ngủ say.

Cứ như vậy tính ra, thì nàng chẳng qua chỉ là một tiểu thiếu nữ thần mới năm vạn tuổi mà thôi.

Ở điện An Thiện Na, hắn ở cùng nàng hơn nửa canh giờ. Nàng nhanh nhẹn bình tĩnh, ứng biến nhanh chóng, để lại ấn tượng rất sâu cho hắn, nhưng khiến hắn ấn tượng sâu sắc nhất, chính là thái độ ngọt ngào mềm mại khi nàng xé mặt nạ da người ra rồi cười với hắn.

Trong một khoảnh khắc, Tam điện hạ chỉ cảm thấy cho dù là Tổ Thị trưởng thành hay Tổ Thị khi còn nhỏ, thì gọi hắn một tiếng Liên Tam ca ca đều rất hợp lý.

Khi hắn đang suy nghĩ rất nhập thần, thì một bàn tay đột nhiên vỗ vào cánh tay hắn: "Huynh có nghe ta nói gì không?"

Tam điện hạ hoàn hồn, nhìn biểu cảm nghiêm túc của cô nương trước mặt, cũng nghiêm túc đáp: "Ngươi vừa rồi nói, lập Phệ Cốt Chân Ngôn xong, chúng ta sẽ là người rất thân thiết. Chỉ là người ngươi thân nhất vẫn là lão Đàn Thụ, ta có thể làm người thân thứ hai của ngươi, có phải hay không?"

Tiểu Tổ Thị nghi ngờ lẩm bẩm: "Vừa rồi huynh rõ ràng là đang thất thần." Nhưng hắn chính xác lặp lại những gì nàng vừa nói, nên nàng cũng không so đo, ho một tiếng: "Ta tiếp tục nói." Rồi trịnh trọng dặn dò hắn: "Lần này huynh không được thất thần nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Tam điện hạ ừ một tiếng, học nàng làm ra vẻ trịnh trọng.

Nàng gật đầu hài lòng và tiếp tục: "Huynh có thể là người thân thứ hai của ta. Người rất thân có thể gọi ta là A Ngọc, đây là nhũ danh lão Đàn Thụ đặt cho ta." Nàng kiêu ngạo ngẩng cằm lên, có hơi đắc ý: "Bởi vì ta là bảo vật của Cô Dao, băng tư ngọc cốt, nên tên là A Ngọc, Liên Tam ca ca cũng có thể gọi ta như vậy."

Nhìn nàng trịnh trọng tự khen mình là bảo bối của Cô Dao, băng tư ngọc cốt, Tam điện hạ chợt cảm thấy buồn cười: "Được, ta gọi muội là A Ngọc." Hắn cười. Nhưng ngay khi nói ra hai chữ "A Ngọc", trong đầu hắn chợt nổ ầm một tiếng, như trên biển bỗng dâng lên ngàn vạn lớp sóng, ầm ầm trào dâng. Hắn bỗng thấy hoảng hốt, trong lòng căng thẳng, chỉ cảm thấy cái tên này nghe rất quen, nhưng nhìn lại quá khứ, lại không biết người nào tên là A Ngọc. Hắn xoa xoa huyệt thái dương, cô nương trước mặt mím môi cười, hắn đưa tay xoa xoa đầu nàng, lại gọi nàng một tiếng: "A Ngọc." Cố nén trái tim đang đập mạnh.

Bạch Chân Thượng Thần xử lý xong chính sự ở phía Đông Nam Hoang, sau khi từ Thanh Khâu trở về Thập Lý Đào Lâm, Chiết Nhan Thượng Thần nhắc với hắn chuyện Liên Tống quân đưa Tổ Thị thần đến rừng đào. Bạch Chân Thượng Thần ngồi xếp bằng, nghe thấy thế quên cả xới cơm, đẩy chén ra kinh hãi nói: "Nói như vậy đêm đó ở Thiên Tuyệt Hành Cung đột nhiên giới nghiêm, là bởi vì Tổ Thị thần sao?"

Chiết Nhan Thượng Thần đẩy chén cơm của hắn về lại: "Giật mình thì giật mình, đừng có thừa cơ đẩy món rau chân vịt qua cho ta." Lại gắp thêm hai đũa chồng lên bát của Bạch Chân Thượng Thần, tận tình khuyên nhủ: "Ăn nhiều rau chân vịt tốt cho khí huyết bổ máu." Lại thúc giục hắn: "Ăn mau."

Bạch Chân Thượng Thần gian nan ăn một ngụm rau chân vịt, uống một chén trà, cảm giác thân tàn chí kiên: "Có lẽ Khánh Khương cũng không phát hiện là Tổ Thị thần đã xông vào Thiên Tuyệt Cảnh đâu nhỉ." Sau khi nuốt xuống, hắn lại tiếp tục đề tài vừa rồi: "Ngày hôm sau chúng ta cáo từ hắn, hắn có hỏi Dạ Hoa Quân một câu là vì sao tam thúc của hắn không có ở đây. Tiểu t.ử Dạ Hoa kia vừa uống rượu cả đêm với đại ca ta, làm sao biết được, nhưng hắn cũng ứng biến rất nhanh, chỉ nói tam thúc hắn say rượu đau đầu, ở trong hành cung này cảm thấy rất bất tiện, nên từ sáng sớm đã trở về Cửu Trọng Thiên rồi. Tam hoàng t.ử của Thiên tộc Liên Tống quân, vốn là một người không bị lễ nghĩa ràng buộc, danh tiếng phong lưu tùy tiện đã truyền khắp Bát Hoang, Khánh Khương cũng không nghi ngờ gì."

Bạch Chân Thượng Thần người này, dù đã là thượng thần, tuổi tác cũng hơn mười vạn rồi, thế nhưng vẫn rất ham chơi, lại thích nghe mấy chuyện bát quái, sau khi khai báo tình hình của Thiên Tuyệt cảnh xong, lại tò mò nhìn về phía Chiết Nhan Thượng Thần: "Vừa rồi ngươi nói Liên Tống hắn chỉ cần một hai ngày đã có thể chiếm được tín nhiệm của tiểu Tổ Thị Thần, nửa tháng nay, dù là vào núi sâu hay chèo thuyền dạo hồ thì Tổ Thị thần đều để cho hắn đi cùng sao?" Sau khi Chiết Nhan gật đầu, Bạch Chân Thượng Thần vừa khen ngợi vừa thở dài: "Chỉ mới một hai ngày đã có thể được Tổ Thị Thần đối xử tốt như vậy, vị Tam hoàng t.ử Thiên Quân này cũng thật có bản lĩnh!"

Chiết Nhan Thượng Thần không thích nghe Bạch Chân Thượng Thần khen người khác, nói một câu: "Tiểu Tổ Thị ngây thơ lại dễ tin người, không biết đề phòng, ai muốn chơi với nàng nàng sẽ thân thiết thôi. Bổn tọa chẳng qua không muốn chơi đùa với con nít thôi, nếu như bổn tọa chịu hạ mình thì ngươi có tin nàng chắc chắn sẽ thân thiết với bổn tọa hơn hay không."

Bạch Chân Thượng Thần buông đũa xuống, suy nghĩ một lát, cẩn thận trả lời: "Ta không tin lắm." Nhưng thấy sắc mặt Chiết Nhan chuyển sang lạnh lẽo, Bạch Chân Thượng Thần lập tức không hề có chí khí sửa lời: "Ta... Có lẽ sẽ hơi tin tưởng?"

Nhưng sắc mặt Chiết Nhan Thượng Thần vẫn không tốt lắm, Bạch Chân Thượng Thần gắp một miếng rau chân vịt bị hắn chôn bên miệng bát ăn hai miếng, mưu đồ lấy lòng Chiết Nhan Thượng Thần: "Được rồi, vừa rồi ta nói giỡn với ngươi thôi." Hắn cố gắng mỉm cười thật chân thành.

Chiết Nhan Thượng Thần quả thực không muốn nói chuyện với hắn nữa, quay đầu nhìn về phía Tất Phương Điểu dường như không có cảm giác tồn tại gì đang quỳ gối bên cạnh nói: "Liên tam tiểu t.ử kia đã đưa Tổ Thị đến rừng đào này nửa tháng rồi, bọn họ rốt cuộc khi nào thì mới rời đi?"

Tất Phương Điểu cung kính nói: "Khởi bẩm, Tam hoàng t.ử tính tình cẩn thận, nói là muốn quan sát thêm hai ngày nữa, đợi xác nhận Tổ Thị thần không xảy ra sai sót gì thì sẽ cáo từ."

Chiết Nhan Thượng Thần tức giận nói: "Tiểu Quang Thần kia cả ngày mò cá bắt chim, tinh thần còn hoạt bát hơn cả bổn tọa, nàng thì có thể xảy ra sơ suất gì chứ, kêu họ đi lẹ đi, phiền phức!"

Tất Phương Điểu cung kính đồng ý, nói được.

Bạch Chân Thượng Thần cúi đầu dùng đũa xớ rau chân vịt hắn vùi dưới cơm ra, nhỏ giọng nói thầm: "Cũng không đến mức ta mới khen Tam hoàng t.ử một câu, ngươi đã giận ch.ó đ.á.n.h mèo đuổi hắn đi đó chứ..."

Chiết Nhan Thượng Thần cao giọng: "Bổn tọa sao lại ghen tuông với một tiểu bối!"

Bạch Chân Thượng Thần bật cười, mặc dù kịp thời dừng lại trước khi ánh mắt sắt như đao của Chiết Nhan bay tới, nhưng hai mắt vẫn mang theo ý cười: "À, biển giấm." Hắn chậm rãi nói.

Chiết Nhan sửng sốt, một lúc lâu sau cũng lắc đầu mỉm cười, bất đắc dĩ nhìn Bạch Chân Thượng Thần một cái: "Ăn cơm đi, đi đường làm lỡ mất một bữa trưa, ăn bù bữa này cũng không chịu ăn cho yên. Ăn cơm còn phải để cho người ta trông, ngươi là con nít sao?"

Mắt thấy hai vị chủ nhân nhà mình lại thân thiết trò chuyện, Tất Phương Điểu thành thật cảm thấy rất hoang mang: Vậy có còn cần đuổi Tam hoàng t.ử và Tiểu Quang Thần đang ở trong rừng đào nhàn rỗi nửa tháng nay nữa hay không? Hắn vốn định hỏi lại Chiết Nhan Thượng Thần một câu, nhưng nhìn hai vị thượng thần bên bàn cơm lúc này đã sáp lại gần nhau, lúc thấp giọng trò chuyện, rất có cảm giác năm tháng tĩnh lặng kiếp này bình an, tự biết không phải bầu không khí mà mình có thể xen vào, tuy rằng thành thật nhưng Tất Phương Điểu lại rất hiểu chuyện, bèn yên lặng lui xuống. Lúc đi ra ngoài sảnh chính tầm năm bước chân, hắn chợt nhớ bây giờ trong rừng đào đang có khách, nên lại thận trọng quay về, rất hiểu chuyện đóng cửa giúp hai vị thượng thần.

Tất Phương Điểu vẫn thấy rối rắm cả buổi chiều, chần chừ cho đến lúc hoàng hôn, chuẩn bị lại đi thăm dò ý của Chiết Nhan Thượng Thần, không ngờ Tam điện hạ lại mang theo Tiểu Quang Thần chủ động đến cáo từ. Nguyên Cực cung truyền tin tới, nói thiên đình đột nhiên xảy ra một chuyện quan trọng, chờ Tam điện hạ trở về làm chủ.

Bạch Chân Thượng Thần nghỉ ngơi trong phòng, Chiết Nhan Thượng Thần một mình đi ra tiễn khách, cực kỳ phấn khởi đuổi hai người đi.

Tam điện hạ dẫn tiểu Tổ Thị trở về Cửu Trọng Thiên, không làm kinh động đến ai.

Trước đây ở trong Thập Lý Đào Lâm, sau khi tiểu tổ Thị tỉnh lại Tam điện hạ đã gửi thư cho Thiên Bộ, nên khi Tam điện hạ đưa tiểu Tổ Thị về Nguyên Cực cung, Thiên Bộ cũng không cảm thấy kinh ngạc. Vả lại bởi vì dáng vẻ bây giờ của Tổ Thị thần, nên nếu không lên tiếng về thân phận của mình thì sẽ không ai biết được. Thiên Bộ còn sớm sắp xếp, khiến cho toàn Nguyên Cực cung chỉ cho rằng tiểu cô nương xinh đẹp này là muội muội của tam điện hạ, bằng hữu giao ái muội cho Tam điện hạ trông nom, rồi được Tam điện hạ dẫn về Nguyên Cực cung mà thôi. Có thể thấy được Thiên Bộ là một người làm việc rất ổn thỏa.

Tam điện hạ phong trần mệt mỏi trở về, vừa tắm rửa xong đã triệu Thiên Bộ đến bẩm sự.

Việc khiến cho Thiên Bộ xưa nay trầm ổn thỏa đáng cũng cảm thấy lo âu, không thể không mời Tam điện hạ từ Thập Lý Đào Lâm về, thì đích thực là một chuyện lớn.

Nói hơn nửa tháng trước, chưởng lĩnh Bắc Hoang Huyền Minh thượng thần trình tấu lên với Thiên Quân, nói biên giới giữa Bắc Hoang và Đông Bắc Hoang có ác giao xuất hiện, gieo tai họa đến mấy nước nhỏ ở phàm giới, hy vọng lão nhân gia hắn có thể phái một thần tướng đắc lực xuống thu phục ác giao này.

Thiên Quân tạo điều kiện, mấy năm nay chuyện thu phục hung thú luôn giao cho tiểu nhi t.ử anh vũ giỏi chiến đấu là hắn đi xử lý. Lần này hắn cũng tính chiếu theo lệ cũ, chờ tiểu nhi t.ử trở về Thiên Cung sẽ giao việc này cho hắn. Kết quả sau đại hôn của Khánh Khương, Thái t.ử và T//i Mệnh Tinh Quân, đều đã trở về đúng hẹn, nhưng tiểu nhi t.ử của hắn lại không biết chạy đi đâu.

Thiên Quân bất đắc dĩ, chỉ đành chọn tấu chương của Huyền Minh Thượng Thần ra, triều hội ở điện Lăng Tiêu, lần nữa t.ử thương nghị chọn người đến hàng phục hung thú cùng các vị thần. Không ngờ Thái t.ử Dạ Hoa lại chủ động nhận lệnh, khẩn cầu Thiên Quân ban cho hắn cơ hội lịch luyện này. Gần vạn năm qua, mỗi khi có việc điều phục hung thú, Tam hoàng t.ử quả thực đều dẫn thiếu niên thái t.ử đi mở mang kiến thức, Thiên Quân suy nghĩ hồi lâu, cũng cảm thấy đây là cơ hội tốt để rèn luyện thái t.ử bèn đồng ý.

Ngày thứ chín sau khi Thái t.ử hạ giới, t.h.i t.h.ể ác giao đã xuất hiện dưới núi Không Tang ở Đông Hoang. Thi thể của ác giao rất lớn, cũng rất dài, trạng thái vô cùng đáng sợ. Thái Bạch Tinh Quân phụng mệnh Thiên Quân hạ giới, tự mình kiểm tra vết thương trí mạng của ác giao, đoán rằng vết thương kia quả thật là do kiếm Thanh Minh của Thái t.ử điện hạ bổ lên, có thể thấy được ác giao này xác thực là do thái t.ử g.i.ế.c. Thái t.ử dũng mãnh, chỉ mới ba vạn tuổi đã có thể chế phục Ác Giao, đây vốn nên là chuyện khiến cho Thiên Quân cảm thấy vui vẻ, nhưng vấn đề là, ác giao mặc dù bị tiêu diệt nhưng Thái t.ử cũng mất tích.

Thiên Quân vừa lo vừa giận, lệnh cho Thái Bạch Tinh Quân âm thầm điều tra tung tích Thái tử. Nhưng Thái Bạch Tinh Quân điều tra bảy ngày, cũng không thu hoạch được gì. Cho nên Thiên Quân mới hạ sắc lệnh với Nguyên Cực cung, lệnh tiên thị trong cung nhanh chóng liên lạc với Tam hoàng tử, triệu hắn trở về. Bởi vì nói về việc điều tra tin tức, thì toàn bộ Cửu Trọng Thiên chỉ có Nguyên Cực cung là đáng tin cậy nhất.

Tam điện hạ vừa lau tóc vừa nghe Thiên Bộ bẩm báo, nhíu mày hỏi: "Hai mươi bốn văn võ thị nói như thế nào?"

Hai mươi bốn văn võ thị là hai mươi bốn vị tiên thị cực kỳ giỏi tìm hiểu tin tức trong Nguyên Cực cung được đích thân Tam điện hạ dạy dỗ, chia làm mười hai văn thị, mười hai võ thị. Bát Hoang đều công nhận tin tức của Nguyên Cực cung linh thông, đều không thoát khỏi công lao của hai mươi bốn vị tiên thị này.

Thiên Bộ nói hai mươi bốn văn võ thị đang dò xét tin tức: "Thái Bạch Tinh Quân tuy không có tiến triển gì, nhưng Vệ Giáp tiên giả lại truyền tin tức đến từ hai canh giờ trước, nói Thái t.ử điện hạ đang ở cốc Triều Dương."

Bàn tay lau tóc của Tam điện hạ ngừng lại: "Cốc Triều Dương?"

Thiên Bộ phân tích kể: "Vệ Giáp tiên giả nói Thái t.ử điện hạ đang ở trong Liêu Đài cung của cốc Triều Dương dưỡng thương, Liêu Đài cung lệnh cấm sâm nghiêm, hắn không cách nào lẻn vào được, bởi vậy đã dùng chút thủ đoạn, tìm được một vài tin tức từ chỗ một cung nhân xuất cung. Theo những tin tức kia mà suy đoán thì hẳn là thái t.ử điện hạ sau khi tiêu diệt ác giao rồi thương, sau đó được Thanh Điểu tộc trưởng Vương Cơ đi ngang qua cứu, rồi mang về Liêu Đài cung. Nghe ý của cung nhân kia, trong Liêu Đài cung không cho phép bọn họ truyền ra ngoài tin tức trưởng vương cơ cứu Thái t.ử Thiên tộc. Vệ Giáp tiên giả không phải một lần hoài nghi có phải thái t.ử điện hạ bị thương nặng lắm hay không, cho nên Thanh Điểu tộc mới sợ điện hạ lỡ như có bất trắc, bọn họ không muốn gánh vác trách nhiệm. Nhưng cung nhân kia lại c.h.é.m đinh chặt sắt nói Thái t.ử điện hạ bị thương cũng không quá nặng, chỉ là đến giờ vẫn không tỉnh lại được, khiến cho trưởng vương cơ ngày đêm hầu hạ rất lo lắng mà thôi."

Tam điện hạ nghe vậy, vừa lúc lau tóc xong, hắn ném khăn bông sang một bên, cầm lấy cây khều hương trong bình, ý bảo Thiên Bộ tiếp tục nói: "Nói quan điểm của ngươi xem."

Thiên Bộ quả thực có một vài ý kiến: "Nô tỳ cảm thấy việc này hơi khó giải quyết." Hai mày Thiên Bộ nhíu chặt: "Tộc Thanh Điểu cứu Thái t.ử điện hạ, rồi lại giấu điện hạ đi, nếu bọn họ là thần dân thiên tộc ta thì đương nhiên sẽ lập tức bị trị tội. Nhưng tộc Thanh Điểu lại sống ở cốc Triều Dương của Thanh Khâu, là thần dân của Cửu Vĩ Bạch Hồ tộc, cũng không tiện qua mặt Thanh Khâu Bạch gia, trực tiếp đi tìm tộc Thanh Điểu. Nhưng nếu muốn thông qua Bạch gia, thỉnh Hồ Đế Bạch Chỉ Đế Quân hạ lệnh tộc Thanh Điểu trả Thái t.ử điện hạ về... Thì lại sợ..." Nói đến đây, có hơi do dự, lại có hơi ngập ngừng: "Nô tỳ không dám bàn chuyện của Bạch Chỉ đế quân và Bạch Thiển thượng tiên."

Thiên Bộ không dám bàn đến thượng thần thượng tiên, nhưng Tam điện hạ thì không có gì không dám, vừa cúi đầu thắp hương, vừa giúp Thiên Bộ bổ sung lời nói còn dang dở của nàng: "Lại sợ Bạch gia dùng chuyện này làm cớ từ hôn với Dạ Hoa, phải không?"

Thiên Bộ ưu sầu, khẽ thở dài, nhịn không được lẩm bẩm: "Thái t.ử điện hạ bên kia tuy không biết, nhưng Tam điện hạ ngài sao có thể không biết Bạch Thiển Thượng Tiên kỳ thật vẫn không hài lòng hôn sự của mình với Thái t.ử điện hạ? Nếu để cho thượng tiên biết Thái t.ử điện hạ được vương cơ của tộc Thanh Điểu cứu, vả lại vương cơ lại thích điện hạ, ngày ngày hầu hạ trước giường bệnh của điện hạ... Bạch Thiển thượng tiên vẫn tâm tâm niệm niệm việc từ hôn, tất nhiên sẽ nắm lấy cơ hội này, dùng danh nghĩa thành toàn mà yêu cầu từ hôn với thiên tộc." Thiên Bộ nhíu mày: "Nên nô tỳ mới cảm thấy việc này khó giải quyết. Chỉ là nô tỳ không hiểu, vì sao tộc Thanh Điểu phải giấu điện hạ đi, như thế đâu có tốt với họ."

Tam điện hạ buông cây khều hương xuống, hờ hững cười: "Ngươi đã đoán được bảy tám phần thái độ của Bạch gia sau khi biết được việc này rồi, tại sao đến khúc này lại không xoay được nữa vậy?" Hắn nhận lấy khăn lụa Thiên Bộ đưa để lau tay: "Nếu không đoán sai, Thanh Điểu tộc nghiêm cấm cung nhân Liêu Đài tiết lộ tin tức của Dạ Hoa, chỉ là không muốn Bạch Thiển biết việc này mà thôi. Bởi vì bọn họ cũng biết Bạch Thiển bất mãn với hôn sự này, một khi biết được Dạ Hoa ở Liêu Đài cung, thì nhất định sẽ mượn cơ hội này từ hôn với Thiên tộc. Bạch Thiển từ hôn, thì có gì tốt với bọn họ, đây đương nhiên không phải mục đích bọn họ giam giữ Dạ Hoa ở Liêu Đài cung rồi."

Được Tam điện hạ nhắc nhở, Thiên Bộ chợt bừng tỉnh, cân nhắc suy đoán: "Tộc Thanh Điểu cũng hiểu, Thiên tộc chúng ta cũng không muốn Bạch Thiển thượng tiên biết được việc này. Cho nên liên quan đến việc này, cách tốt nhất chúng ta có thể lựa chọn chỉ có một, đó là âm thầm sai người đi cốc Triều Dương, thỏa thuận với họ rồi đón Thái t.ử về..."

Tam điện hạ gật đầu, khen ngợi nói: "Cũng không đến nỗi ngốc."

Nhưng Thiên Bộ lại không mừng vui gì vì được khen, lông mày nhíu lại càng chặt: "Nói như vậy, tộc Thanh Điểu thực ra là muốn dùng thái t.ử làm con tin, qua mặt Bạch gia, kiếm lợi từ thiên tộc ta." Nàng không khỏi kinh hãi: "Bọn họ thật to gan!"

Tam điện hạ lại rất thản nhiên: "Bọn họ quả thực có thứ muốn trao đổi, chẳng qua cũng không nhất định là lợi ích." Hắn rũ mắt suy nghĩ một hồi mới hỏi Thiên Bộ: "Trong cấm địa động Tinh Lệnh của tộc Thanh Điểu có phải có một tinh phù kim thạch hay không?"

Thiên Bộ hơi sửng sốt, mặc dù nàng là tiên giả chưởng sự số một số hai của Cửu Trọng Thiện, nhưng không phải cái gì cũng biết, tỷ như nàng chưa từng nghe đến tiêu phù kim thạch này, nàng cũng không biết Tam điện hạ đột nhiên nhắc tới kim thạch này là có dụng ý gì. Cũng may Tam điện hạ cũng chỉ thuận miệng hỏi thôi, không tiếp tục đề tài này nữa, chỉ lệnh cho nàng: "Ngươi chuẩn bị đi, ngày mai sau khi gặp Thiên Quân, ngươi theo ta đến Triều Dương cốc một chuyến."

Chính sự coi như đã bàn xong.

Thiên Bộ nghe lệnh rời đi, lui đến cửa tẩm điện, định chờ cho Tam điện hạ đi ngủ rồi mới rời khỏi. Không ngờ vừa mới đứng một lát, lại gặp phải một người ôm gối xông vào cung. Người tới nhìn thấy nàng, rất tự nhiên gật đầu chào, sau đó rất tự nhiên xách váy vượt qua ngưỡng cửa, nghênh ngang đi vào trong nhà.

Thiên Bộ làm việc ở Nguyên Cực cung cả thảy năm vạn năm, mỹ nhân kiêu ngạo tùy ý, to gan làm bừa nàng không phải chưa từng nhìn thấy, nhưng dám nửa đêm ôm gối xông vào tẩm điện Tam điện hạ thì nàng thật sự chưa từng gặp. Thiên Bộ sợ đến ngây người, cho đến khi tiểu mỹ nhân bước vào trong điện nàng mới phản ứng lại, vội vàng đi theo vào, muốn mất cừu vá chuồng ngăn cản người tới. Nhưng đồng thời, trong lòng nàng cũng hơi trống rỗng, cảm thấy thân phận của mình cũng có thể không ngăn cản được vị tổ tông này.

Tổ tông đúng là một vị tổ tông hàng thật giá thật. Người tới chính là tiểu Tổ Thị thần.

Lúc tiểu Tổ Thị chạy vào tẩm điện của Tam điện hạ, Tam điện hạ đang cởi áo, cả người chỉ mặc một cái quần vải, đang thò tay lấy minh y từ trên móc áo làm bằng gỗ t.ử đàn trước mặt, hắn có c.h.ế.t không ngờ lúc này sẽ có người xông vào, cho nên khi tiểu Tổ Thị kêu một tiếng "Òa", Tam điện hạ lại không thể phản ứng kịp.

Nàng "òa" xong mới nghĩ đến việc mình tùy tiện đi vào có lẽ không được lễ độ.

"Thực xin lỗi, Liên Tam ca ca, ta không biết huynh đang thay y phục." Tiểu Tổ Thị không câu nệ tiểu tiết nói xin lỗi, cũng không đợi Tam điện hạ đáp lại, đã rất hào sảng khoát tay áo: "Chẳng qua huynh không cần để ý đến ta, cứ tiếp tục thay đi, ta không quấy rầy huynh đâu." Nói xong thì không nhìn hắn nữa, trực tiếp đi về phía giường.

Tam điện hạ cứng đờ một lát, chợt cảm thấy cảnh tượng này quá là ảo mộng, rồi lại chợt cảm thấy tiểu Tổ Thị thật hoang đường, cuối cùng hắn nhớ tới câu nói Chiết Nhan Thượng Thần trong Thập Lý Đào Lâm: "Nghe nói Tổ Thị nàng khi còn bé... Dù sao, chúc may mắn." Lúc đầu hắn không biết lời này là ý gì, nhưng ở chung với tiểu Tổ Thị nửa tháng, đại khái hiểu được Chiết Nhan Thượng Thần có lẽ là muốn nói, Tổ Thị khi còn bé thực ra rất nghịch ngợm.

Thử nghĩ xem, một đứa trẻ nghịch ngợm, nửa đêm xông vào tẩm điện của hắn, chuyện này có kỳ lạ không? Không có gì lạ cả. Bởi vậy sau khi Tam điện hạ cứng đờ người một lát, thì rất nhanh đã khôi phục sự thong dong. Hắn mặc minh y, thắt dây áo xong, xoay người định hỏi trễ như vậy rồi Tiểu Tổ Thị đến tìm hắn làm gì, thì thấy nàng đã ngồi trên giường ngọc của mình, nằm sấp ở đó đặt gối.

Tiểu Tổ Thị đặt gối của mình mang đến bên cạnh gối của hắn, rồi quay người nhìn hắn đi tới, mặt mày cong cong, rất tự nhiên mà tuyên bố: "Tối nay ta cũng muốn ngủ ở đây, cùng Liên Tam ca ca!"

Tam điện vừa đi tới trước giường thì suýt nữa thì ngã xấp, tiểu Tổ Thị vội vàng vươn một tay đỡ lấy hắn, có hơi căng thẳng ôm lấy cánh tay hắn, ngửa đầu nói: "Liên Tam ca ca, huynh làm sao vậy?"

Tam điện hạ nhìn nàng, bình tĩnh nói: "Không có gì." Một đứa nhỏ, đến nơi xa lạ, không quen ở một mình, ban đêm sợ hãi, nên muốn bám lấy người thân cận nhất của mình, chuyện này có lạ không? Không có gì lạ cả.

Tam điện hạ rất nhanh đã nghĩ thông suốt, nhưng Thiên Bộ đi theo sau lại không cảm thấy chuyện này không có gì lạ, nghe thấy lời này của Tiểu Tổ Thị, quả thực kinh hãi muốn rớt cằm: "Tôn thượng muốn, ngài muốn ngủ ở đây?" Nhìn thấy tiểu Tổ Thị đã nhào lên giường, lại nhớ tới Tam điện hạ thích sạch sẽ, khóe mắt Thiên Bộ trợn lớn, vội vàng bước lên định đỡ Tổ Thị lên: "Tôn thượng đứng lên trước đi. Thế này, thế này không hay lắm.... Nam nữ qua bảy ngàn tuổi thì không nên ở chung giường..."

Thấy Thiên Bộ muốn đến đỡ mình, Tiểu Tổ Thị dứt khoát đá rơi giày rồi rụt vào trong giường, chỉ thò đầu ra, nghi ngờ hỏi: "Nam nữ hơn bảy ngàn tuổi không nên ở chung giường ư? Sao ta lại không biết." Nhún nhún vai: "Cho dù là như vậy, nhưng ta không có giới tính, có thể là nam t.ử cũng có thể là nữ tử, bây giờ ta có thể tính là nam tử, Liên Tam ca ca cũng là nam tử, chúng ta đâu có phân biệt nam nữ gì."

Thiên Bộ không ổn định thiếu chút nữa thì ngã ngửa: "Cái gì? Nhưng, nhưng Quang Thần không phải là một nữ thần sao?"

Cái này cũng không trách Thiên Bộ, thế gian biết Quang Thần sinh ra không có giới tính, lúc nhỏ có thể làm nam hoặc nữ thân vốn không nhiều lắm. Nàng chỉ cho rằng tiểu Tổ Thị đang nói đùa, hoặc muốn được ngủ cùng với Tam điện hạ mà nói bừa mà thôi, không khỏi cười khổ: "Tôn thượng đừng hù dọa nô tỳ, nếu tôn thượng sợ ở một mình thì nô tỳ..."

Tiểu Tổ Thị bị chọc vào đúng chuyện, gượng mặt chợt đỏ lên, nhưng nàng là một Quang Thần kiêu ngạo, sao có thể thừa nhận mình sợ hãi ở một mình được, bởi vậy mặc dù chột dạ, vẫn rất cố gắng phủ nhận: "Ta không phải sợ ở một mình, ta chỉ là cảm thấy..." Ánh mắt nàng đảo quanh: "Thỉnh thoảng nửa đêm ta muốn uống nước, thì sẽ cần có người rót nước cho ta, cho nên ta không thể ở một mình!"

Thiên Bộ bước lên, dịu dàng khuyên nhủ: "Nô tỳ có thể ở lại tẩm điện của tôn thượng, không chỉ có thể rót nước cho tôn thượng, nếu tôn thượng đá chăn, nô tỳ còn có thể giúp tôn thượng đắp chăn."

"Nhưng ta... Ta rất kén chọn." Tiểu Tổ Thị phồng má, cau mày: "Ta không uống nước người khác rót. Nàng rót ta thấy không chắc chắn lắm."

Thiên Bộ đang muốn khuyên lại, thì bị Tam điện hạ đứng yên tĩnh một bên đưa tay ngăn lại: "Để cho nàng ở đây đi."

Thiên Bộ ban đầu cảm thấy tiểu Tổ Thị có lẽ là một tiểu thiếu nữ, cho nên cố chấp cho rằng nàng ở lại chỗ hắn là không ổn. Nhưng nghĩ lại thì Tổ Thị khi còn nhỏ cũng không có giới tính, đích xác đúng như lời nàng nói, nàng có thể là nam t.ử cũng có thể là nữ tử, mà bản thân từng lập phệ cốt chân ngôn với nàng, là người thân thiết thứ hai trên đời này với nàng, cho nên không có cấm kỵ gì trước mặt hắn cũng có thể hiểu được. Ngây thơ thuần khiết, đây chính là Quang Thần lúc nhỏ, Tam điện hạ cảm thấy một tiểu Quang Thần như vậy rất thuần túy, vì muốn dính lấy mình mà đấu trí đấu dũng với Thiên Bộ thực sự rất buồn cười, cho nên mới đưa tay lên để kết thúc cuộc tranh luận của hai người, cho phép nàng ở lại chỗ hắn.

Thiên Bộ tất nhiên thấy rấy khó hiểu, nhưng một Thiên Bộ hiểu chuyện thì mặc dù thấy khó hiểu, nhưng nếu đã là lệnh của hắn thì nàng tuyệt đối sẽ không nhiều lời nữa. Nhưng Tam điện hạ đương nhiên sẽ không ngủ chung giường với Tiểu Quang Thần, bởi vậy hắn lại ra lệnh Thiên Bộ thêm một câu: "Để cho nàng ngủ trên giường của ta, ngươi sai người đem thêm một chiếc giường và một tấm bình phong vào." Hắn chỉ chỉ bên cạnh: "Đặt ở chỗ này." Lại nói: "Ngươi đến cạnh giường nàng lót chiếu nằm dưới đất." Nhìn Tiểu Tổ Thị dường như đang có ý kiến gì đó, dỗ dành nàng: "Ta có thể giúp muội rót nước, muội đá chăn Thiên Bộ có thể chăm sóc muội."

Tiểu Tổ Thị suy nghĩ một lát, rồi không nói gì nữa.

Thiên Bộ lập tức thi lễ: "Nô tỳ đi chuẩn bị."

Sau khi Thiên Bộ rời đi, Tam điện hạ rũ mắt nhìn về phía tiểu Tổ Thị: "Ta và Thiên Bộ đều ở bên muội, như thế muội sẽ không sợ nữa nhỉ?"

Tiểu Quang Thần một thân váy dài trắng ôm chăn ngồi trên giường ngọc, mái tóc đen như mực, màu sắc thù thắng, long lanh dưới ánh nến, lộ ra một nét đẹp thần kỳ.

Nghe hắn nói như vậy, tiểu Tổ Thị nâng chăn lên ôm chặt, rồi khẽ trừng mắt với hắn, nói nhỏ: "Ta nói rồi, ta không sợ."

Tam điện hạ trêu chọc: "Được, muội không sợ, muội chỉ muốn tìm người nửa đêm rót nước cho muội thôi."

Tiểu Tổ Thị lại trừng mắt với hắn một cái: "Đúng là như vậy."

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tam Sinh Tam Thế Bộ Sinh Liên
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...