Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tâm Độc – Chương 64

Tâm Độc

Tác giả: Sơ Hòa
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tâm độc

Tác giả: Sơ Hòa

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Tri kỉ

28.

Nói thêm một câu "Chờ xem", Sở Kiểu cũng không hé răng thêm bất kỳ điều gì nữa. Giống như chiến sĩ đã hoàn thành xong nhiệm vụ, hắn nhàm chán ngả người ra lưng ghế không buồn nhúc nhích.

Hoa Sùng nhìn lại liên tưởng đến câu "Thấy chết không sờn".

"Thấy chết không sờn?" Thẩm Tầm mở bọc thức ăn khuya Nhạc Nhiên mua cho, lấy mấy hộp giống nhau ra, "Câu này chỉ để chỉ mấy vị anh hùng thôi mà?"

"Vì có lẽ hắn ta tự cho mình là anh hùng." Hoa Sùng chọn một phần cơm chiên cá mặn, "Giết người thì nhận là giết người,báo thù cũng nhận là báo thù. Còn phần còn lại thì có đồng bọn tiếp tục."

Lúc thẩm vấn Sở Kiểu, Nhạc Nhiên cũng không ở đây, giờ nghe mọi người nói chuyện, cậu như lọt vào sương mù: "Một người khác? Sở Kiểu còn có đồng lõa à? Vậy những người trong danh sách nạn nhân kia sẽ tiếp tục gặp nguy hiểm sao?"

"21 người con lại đó vẫn đang được bảo vệ, tạm thời sẽ không có nguy hiểm. Còn Dịch Lâm Lang......" Thẩm Tầm nói: "Anh ta đã nhập tịch Canada, định cư luôn ở nước ngoài, trừ lúc đi thăm đoàn phim "Huyền Thiên Sơn Hà" lúc khởi quay thì cũng không về nước. Cá nhân tôi cho rằng, tên đồng loã Sở Kiều nhắc đến sẽ hành động với Dịch Lâm Lang."

"Tôi cũng nghĩ như vậy." Hoa Sùng đồng ý, "Từ lời khai, thì kẻ đồng loã kia mới chính là người báo thù cho Lâm Kiêu Phi. Tôi với anh Tiểu Liễu trước đây đã từng giả thiết hung thủ là tri kỉ của Lâm Kiêu Phi, nhưng trước mắt thì Sở Kiểu chắc chắn không phải."

"Không những chỉ có không phải, năm đó team marketing của Dịch Lâm Lang công kích Lâm Kiêu Phi, nói không chừng hắn ta còn góp vào bày mưu tính kế." Liễu Chí Tần không ăn, chỉ lấy một ly sữa đậu nành, "Vừa nãy trong phòng thẩm vấn, tôi cảm thấy giọng nói và điệu bộ của hắn ta như đã tập dợt qua. Hơn nữa còn có vẻ rất tự tin. Năm năm trước là thời điểm mối quan hệ của hắn ta và Dịch Lâm Lang đang rất tốt. Dịch Lâm Lang cho hắn một khoản phí "tay súng" kếch xù, có số tiền này, hắn sống cũng khá thoải mái Hơn nữa khi đó hắn còn chưa bắt đầu sáng tác tiểu thuyết của riêng mình, không có bất cứ mâu thuẫn nào với Lâm Lang. Xét về góc độ tâm lý, lúc đó hắn tất nhiên là đứng về phe Dịch Lâm Lang. Suy luận sâu một chút, thì lúc ấy Dịch Lâm Lang còn chưa quá nổi tiếng, hắn làm "tay súng" chẳng lẽ không hy vọng Dịch Lâm Lang ăn nên làm ra. Khẳng định là một khi Dịch Lâm Lang nổi tiếng, tiền hoa hồng làm "tay súng" của hắn cũng sẽ cao lên. Mà Lâm Kiêu Phi cung chỉ là một người không quen biết gì."

Nhạc Nhiên đẩy một chén cháo cho Thẩm Tầm, "Sao mà mới ra ngoài rửa mặt có tý xíu mọi chuyện đều lật lại hết vậy?"

"Cũng bình thường mà." Thẩm Tầm xoa xoa tay, "Sau khi tiếp xúc và thẩm vấn người bị tình nghi, phỏng đoán ban đầu bị lật lại là hoàn toàn bình thường."

Hoa Sùng nói: "Nếu Sở Kiểu nói vẫn còn một đồng bọn nữa, chúng ta cứ tiếp tục điều tra.. Hiện tại các manh mối đã xuất hiện gần như hoàn thiện, tôi không tin chúng ta không tra ra được kẻ thứ 2!"

Liễu Chí Tần lau sơ bàn một chút rồi cầm giấy bút, vừa vẽ sơ đồ vừa nói, "Đầu tiên, kẻ ra tay giết người là Sở Kiểu, rõ ràng rồi ha?"

Thẩm Tầm gật đầu, "Đúng. Tuy hắn nhắc đến người khác nhưng ra tay trực tiếp vẫn chỉ có một mình hắn."

Liễu Chí Tần gật đầu, tiếp tục vẽ vẽ, "Năm nạn nhân bị giết là vì "tội" nhục mạ, vu oan Lâm Kiêu Phi năm năm trước, họ đều là những người tham gia bạo hành ảo.

Sở Kiểu nói, hắn giết họ là để báo thù cho Lâm Kiêu Phi, nhưng thực ra hắn chẳng liên quan gì đến Lâm Kiêu Phi cả. Cái hắn ta hận là Dịch Lâm Lang đã ép mua cốt truyện của hắn."

"Hận thù với Dịch Lâm Lang là có quá trình càng ngày càng nhiều." Hoa Sùng bổ sung, "Không phải Dịch Lâm Lang vừa mua cốt truyện hắn đã hận như thế, mà là năm ngoái "Huyền Thiên Sơn Hà" nổi tiếng lên, hận thù mới biến chất. Vì đó là cốt truyện do hắn sáng tạo nên nhưng phải bất đắc dĩ bán cho Dịch Lâm Lang, sự nổi tiếng hoàn toàn thuộc về Dịch Lâm Lang, còn hắn vẫn là một tác giả vô danh tiểu tốt. Từ lúc ấy trở đi, hắn bắt đầu nuôi khát vọng trả thù, tâm lý trở nên càng ngày càng dị dạng méo mó. Trong lúc xúc động hắn đã đăng một bài mỉa mai Dịch Lâm Lang trên Weibo. Bài đăng này không chỉ hoàn toàn làm tan vỡ quan hệ của hắn và Dịch Lâm Lang, còn khiến hắn phải chịu cảnh bạo hành ảo."

Nhạc Nhiên chống mặt tự hỏi, "Cho nên lúc đó hắn mới đồng cảm với Lâm Kiêu Phi?"

"Mấu chốt chính là ở chỗ này." Liễu Chí Tần lại đặt bút viết, "Sở Kiểu không hề quen biết Lâm Kiêu Phi, mặc dù bọn họ đều bởi vì Dịch Lâm Lang mà bị bạo lực internet, nhưng cũng không đồng cảm đến mức đi giết năm sáu người vì Lâm Kiêu Phi. Mục đích cuối cùng của hắn là gì? Nếu tôi là hắn,kẻ tôi muốn giết nhất phải là Dịch Lâm Lang, thứ hai là những người nhục mạ hắn, chứ không phải là những người nhục mạ Lâm Kiêu Phi 5 năm trước"

"Nhưng không thể giết được Dịch Lâm Lang, anh ta ở Canada, chung quanh có vệ sĩ chuyên nghiệp." Thẩm Tầm nói: "Cũng không giết được những kẻ nhục mạ hắn, vì không thể tra ra được thân phận ngoài đời."

"Sao lại không?" Nhạc Nhiên chen vào nói, "Anh Chí Tần chỉ tốn mấy giây để tra những người đó..."

Còn chưa nói xong, cậu liền ngộ ra,, "Ôi đệt! Chúng ta đang nói đến Sở Kiểu, không phải anh Chí Tần. Anh Chí Tần rất rành internet, nhưng Sở Kiểu chỉ là một tiểu thuyết gia thôi! Hắn ta làm sao có thể tra ra được thân phận của năm nạn nhân kia?"

"5 năm trước, hệ thống tên thật còn chưa bắt buộc, tra được thông tin của người dùng khi đó còn khó khăn hơn bây giờ." Hoa Sùng đan hai tay vào nhau, đỡ cằm, "Sở Kiểu vẫn luôn cho tôi một cảm giác rất mâu thuẫn, hắn biết quá nhiều việc, anh Tiểu Liễu tìm ra danh sách 21 người kia cũng tốn khá nhiều thời gian, hắn ta lấy thông tin từ đâu chứ? Chắc chắn có người ở giúp hắn."

Liễu Chí Tần dừng bút, "Ý anh là, có thể là tên hacker kia?"

Thẩm Tầm nhìn hai người.

Nhạc Nhiên vội nói: "Hacker nào thế? Mọi người đừng có úp mở với em nữa."

Hoa Sùng kể vắn tắt chuyện ảnh chụp thi thể Hà Dật Đào bị phát tán trên báo mạng "Cuộc sống Lạc Thành".

"Lúc đó chúng ta đã đoán sai rồi" Liễu Chí Tần nhỏ giọng, "Còn nghĩ kẻ đó là người do Sở Kiểu thuê."

"Cậu đã tiếp xúc qua rồi à?" Thẩm Tầm hỏi: "Là dạng người gì?"

"Hacker rất chuyên nghiệp, giỏi hơn tôi, cực kỳ thành thạo về ngụy trang IP, có thể lập trình được virus, có một số lượng lớn server IP ảo.

Tôi không thể dò được địa điểm chính xác của kẻ đó, chỉ biết hắn ta đang Tây Á" Liễu Chí Tần thở dài, "Tôi hoàn toàn không nghĩ tới, hắn ta không phải giúp đỡ Sở Kiểu, mà Sở Kiểu chỉ là quân cờ trong tay hắn."

"Vậy là người báo thù cho Lâm Kiêu Phi là tên hacker đó à?" Nhạc Nhiên hỏi: "Rốt cuộc hắn ta quan hệ gì với Lâm Kiêm Phi? Mà tại sao phải chờ đến năm năm sau mới ra tay?"

"Hắn hẳn là đang chờ đợi một thời cơ, hoặc là một người thích hợp, Sở Kiểu chính là người đó, có thể giết người thay hắn." Thẩm Tầm nói, "Nhưng mà có một chỗ tôi không nghĩ ra, chúng ta điều tra xung quanh Lâm Kiêu Phi đã rất kỹ rồi, nhưng không ai phù hợp khả năng "báo thù". Người này và Lâm Kiêu Phi là quan hệ gì? Lâm Kiêu Phi đã cho hắn cái gì, mà đáng giá đến nỗi hắn thắng ăn cả ngã về không như thế?"

"Đội trưởng Thẩm, câu cuối của anh không đồng ý." Hoa Sùng ngắt lời, "Thực chất tên này không được ăn cả ngã về không, nếu không năm năm trước, hắn đã tự mình ra tay rồi. Hắn giấu mình rất khá, muốn báo thù cho Lâm Kiêu Phi nhưng lại không muốn để tay dính máu. Hắn vẫn luôn đang chờ đợi, cho đến khi "con dao" Sở Kiểu xuất hiện. Tôi đoán, nếu Sở Kiểu không có mâu thuẫn quyết liệt với Dịch Lâm Lang để mang hận thù mà lại tìm không thấy cách trả thù, hắn sẽ còn tiếp tục chờ đợi."

Thẩm Tầm suy ngẫm một lát, gật gật đầu: "Quả đúng là như vậy, tự ẩn mình chờ đợi người thay mình báo thù."

"Nhưng kế hoạch này điều đầu tên là hắn phải ở nước ngoài, hơn nữa kỹ thuật internet phải rất giỏi đi?" Nhạc Nhiên nói: "Bằng không làm sao mà trốn khỏi anh Chí Tần?"

Liễu Chí Tần thở dài, "Là do tôi sơ sót."

Hoa Sùng lập tức nói: "Đừng có ôm hết trách nhiệm về mình như vậy, chuyện như thế nào còn chưa ngã ngũ mà."

Liễu Chí Tần nhìn về phía hắn, nhẹ cười, "Vâng"

"Mình quay lại một chút nhé." Hoa Sùng gõ gõ lên bàn, "Trực tiếp gây án là Sở Kiểu, còn kẻ ở phía sau giật dây và bày kế là tên hacker, như vậy rất nhiều điểm mâu thuẫn trong các suy luận trước đây đều có thể giải thích được rồi. Sở Kiểu muốn báo thù Dịch Lâm Lang, nhưng cơ hội gặp trực tiếp Dịch Lâm Lang còn không có. Hắn biết Dịch Lâm Lang rất nhiều bí mật, thậm chí có chứng cứ, nhưng nếu cứ đơn giản phơi bày ra, Dịch Lâm Lang vẫn luôn có cách xoay chuyển tình thế với đội ngũ marketing và tiền bạc. Hắn hiểu rất rõ quy luật "ngầm" trong giới, biết rằng dù có công bố ra, sau đó cũng sẽ lắng xuống, Dịch Lâm Lang vẫn sẽ tiếp tục nổi tiếng."

"Đúng lúc này tên hacker tìm đến hắn." Liễu Chí Tần nói tiếp, rất chậm rãi như vừa nói vừa suy nghĩ ra, "Đưa ra lời mời hợp tác...... Nếu anh xử hết đám "chó săn" của Lâm Kiêu Phi, tôi sẽ....."

Văn phòng an tĩnh hồi lâu, mỗi người đều đang tự hỏi.

"Tôi sẽ giúp anh hủy diệt Dịch Lâm Lang, làm hắn phải thân bại danh liệt." Hoa Sùng nói, "Chỉ có điều kiện này mới có thể làm Sở Kiểu vượt qua ranh giới, vì đấy là nguyện vọng bức thiết nhất của hắn. Sở Kiểu hận Dịch Lâm Lang thấu xương, nhưng đơn thuần g*t ch*t Dịch Lâm Lang không thoả mãn bằng thấy Dịch Lâm Lang ngã xuống khỏi ghế "đại thần", từ vạn người kính ngưỡng biến thành vạn người thóa mạ."

"Đối với hacker đây là một giao dịch hoàn toàn có lợi cho hắn." Thẩm Tầm đứng lên, đi qua đi lại, "Hắn muốn giết những người tham gia bạo hành ảo, dĩ nhiên cũng sẽ không bỏ qua cho Dịch Lâm Lang. Sở Kiểu thay hắn giết người, hắn chỉ cần nói ra một lời hứa hẹn là được."

"Sở Kiểu điên rồi sao?" Nhạc Nhiên nói: "Nói giết người là liền giết người? Những nạn nhân này chẳng hề liên quan gì đến Sở Kiểu cả!"

"Sở Kiểu đúng thật là điên rồi, tâm lý đã hoàn toàn bị sự hận thù ăn mòn." Liễu Chí Tần lại vẽ thêm một đường con vào tờ giấy, "Chỉ cần có thể làm Dịch Lâm Lang thất bại thảm hại, hắn nguyện ý trở thành một con dao giết người. Nhưng mà có lẽ hắn cũng được "tẩy não" một chút, ví dụ như như một lý do chính nghĩa đường hoàng."

"Pháp luật không quan tâm, không có luật lệ gì để trừng phạt những kẻ bạo hành áo đó, nhưng

anh

thì có thể." Hoa Sùng cúi đầu, đi tới đi lui trong phòng. Trong tay anh nắm một cái bật lửa, liên tục mở ra đóng vào kêu tanh tách, "

Anh

cũng từng bị bạo hành ảo mà,

anh

quên cái cách bọn chúng nhục mạ anh, bảo

anh

đi chết đi rồi sao?

Anh

không nghĩ sẽ trừng phạt những người này sao? Bút danh chính là sinh mệnh của tác giả, chúng nó hại chết Phong Phi 78, cũng hại chết cả Hoàn Điên.

Anh

nghĩ xem, bọn nó có đáng chết không? Có nên đền mạng hay không?"

Nhạc Nhiên sửng sốt, vội vàng kéo kéo tay áo Thẩm Tầm. Thẩm Tầm lại vỗ vỗ mu bàn tay cậu ý nói không sao, cứ im lặng.

Giọng Hoa Sùng đột ngột cất cao, gay gắt nói, "Giết người thì đền mạng, chúng nó nghĩ nấp sau internet là muốn làm gì thì làm? Tại sao bọn nó đã giết người trên mạng, còn có thể sống vui vẻ như chẳng có chuyện gì, đã thế lại còn không kiêng nể gì mà lại lần nữa hại người? Chúng nó đều là những kẻ khốn nạn, có thể hại Phong Phi 78, hại

anh

, và sẽ tiếp tục hại những người khác! Pháp luật không thể can thiệp, nhưng Sở Kiểu

anh

thì có đấy!

Anh

không sai, kẻ sai là bọn chúng! Giết chúng nó báo thù cho

anh

, cũng giúp Phong Phi 78 báo thù!"

Liễu Chí Tần gọi: "Tổ trưởng Hoa."

Hoa Sùng sực tỉnh lại. Anh ngẩn người ra mấy giây, xoa xoa thái dương nói, "Xin lỗi, tôi lại tự nhập mình vào hung thủ."

Thẩm Tầm cười nói: "Đội trưởng Trần có nói qua, lúc anh phỏng đoán tâm lý kẻ phạm tội sẽ trở nên rất đặc biệt. Hôm nay mới thận mắt thấy, quả nhiên là cao thủ."

Hoa Sùng xua tay, cầm ly thuỷ tinh uống một hớp nước, "Hacker đã cung cấp thông tin cho Sở Kiểu, còn yêu cầu Sở Kiểu móc tim nạn nhân cho chó ăn. Sở Kiểu thì lại rất thích động vật, lúc đi chợ chim cá cảnh theo dõi Hà Dật Đào khi, xuất phát từ yêu thích cá nhân mua một con Becgie con. Chẳng ngờ đâu con chó ăn xong quả tim thì bị bệnh. Sau khi giết xong Trịnh Kỳ và Hà Dật Đào, hắn cần phải rời ngay Lạc Thành, không thể mang theo con Becgie. Này có thể là do tên hacker yêu cầu. Vì thế, hắn chỉ có thể bỏ lại con chó trong phòng trọ. Vì muốn nó sống sót, trước khi đi hắn còn mang con chó đi khám bệnh, còn đặt trong nhà thức ăn và nước trong một tuần. Sang tuần sau là đến hạn nộp tiền thuê phòng, chủ trọ tất nhiên đi gõ cửa từng phòng con chó chắc chắn sẽ được cứu."

"Bọn chúng liên lạc với nhau bằng cách nào?" Thẩm Tầm quay sang Liễu Chí Tần hỏi, "tôi nhớ chúng ta đã điều tra toàn bộ mạng lưới thông tin của Sở Kiểu rồi?"

"Hắn dĩ nhiên có thể tránh sự theo dõi." Liễu Chí Tần nói: "Cũng có thể sau khi liên lạc thì xoá dấu vết. Thậm chí còn có thể xâm nhập vào camera an ninh. Cũng có thể lúc Sở Kiểu định ra tay Hoàng Khánh, có vẻ rất nghiệp dư trước cameras nhưng hai lần trước thì không thấy được gì, là do sau khi gây án tên hacker đã can thiệp vào mạng an ninh xóa hết dấu vết."

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tâm Độc
Chương 64

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 64
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...