Tại Sao Lại Là Ngươi – Chương 22
Tại Sao Lại Là Ngươi
“Thiếu gia, nô tài có chuyện
muốn bẩm báo nhưng thiếu gia phải đồng ý không trách cứ thì nô tài
mới dám nói.” Trung niên nhân ăn nói khép nép giống như vừa gây ra đại
họa gì vậy, vội vàng ôm chặt lấy cánh tay Tiêu Tiêu, “Nô tài thật
không phải là cố ý, thiếu gia xin hãy tha thứ cho nô tài đi.”
Lại có chuyện gì đây? “Nói ta nghe
xem.”
“Hôm nay lão gia phu nhân sẽ đến
phủ tể tướng.”
Không thể nào! “Sao ngươi dám nói
cho hai vị thùng nước đó hả?! Thật là đồ tam bát!”
Tuy không biết thiếu gia nói tam
bát là có ý gì, bất quá khẳng định không phải lời hay, trung niên nhân bắt đầu
khốc đắc hi lý hoa lạp (khóc bù lu bù loa), “Thiếu gia, nô tài
xin lỗi ngài nhưng giữ bí mật trong lòng thật sự rất khó chịu, nô
tài cuối cùng cũng không chịu được nên đành phải tìm người để chia
sẻ mà.”
Tiêu Tiêu thờ ơ, “Tự ngươi giải
quyết đi.” Tốt nhất là nàng nên đến thư phòng luyện chữ, bước ra
ngoài bây giờ cũng chỉ làm mất mặt Hình Thất.
“Phu nhân, phu nhân.” Hoa Hoa tiểu
tỳ không biết từ đâu chạy đế gọi Tiêu Tiêu, “Bên ngoài có người tìm ngài,
đang chờ ở đại sảnh. À, còn có cả Phẩm thần y nữa.”
Di? Phẩm Nguyệt này sẽ không hối
hận chứ. Tiêu Tiêu nhanh chóng lôi kéo Tài thúc cùng đi, “Nếu đại ca muốn
dẫn ta đi, ngươi biết phải làm gì rồi chứ.”
Trung niên nhân mãnh liệt gật đầu,
“Lập công chuộc tội, có phải ngài tha thứ cho nô tài chuyện của lão gia
phu nhân rồi không?”
Tiêu Tiêu trở mình mắt trợn trắng,
“Đi thôi.” Lại còn cò kè mặc cả nữa.
Ra đến đại sảnh, người đầu
tiên Tiêu Tiêu nhìn thấy là Nguyệt Đình cùng Nguyệt Ngọc một thân áo
trắng phiêu phiêu, bên cạnh đó là... ngất, cương thi! Tại sao hắn cũng
tới! Nàng làm như không phát hiện, tự động nhảy qua. A, Phẩm Nguyệt, quả
nhiên là huynh ấy. Ngô, hình như huynh ấy có điểm là lạ.
“Tụ Bảo…” Nguyệt Ngọc cười đến vẻ
mặt xấu xa, “Lần này huynh sống lại coi bộ vẫn nhỏ hơn ta nga.”
Tiêu Tiêu đổ mồ hôi, tiến lại
gần, “Kêu ta là ca ca!” Thích ra bộ như vậy, đã thế ta không cho ngươi
toại nguyện.
“Thì ra ngươi đúng là Tụ Bảo.”
Trên mặt cương thi hiện ra nét buồn sầu, “Thì ra không phải ngươi gạt
ta, Tiểu Điệp thật sự đã sớm chết.” Tiểu Điệp…
“Ừ, đúng vậy, ngươi rốt cuộc
tin tưởng ta rồi.” Đầu óc của tên cương thi này cũng chuyển động nhanh
đấy chứ, xem ra ba năm này đúng là không uổng phí.
“Tốt lắm, đừng làm rộn. Tụ Bảo
đến đây, nhìn đại ca đi.” Nguyệt Đình giữ chặt tay Tiêu Tiêu, kéo đến
trước mặt Phẩm Nguyệt.
Hả? Làm gì vậy? Tiêu Tiêu hồ
nghi nhìn nhìn Phẩm Nguyệt đứng yên bất động như núi, cảm giác hắn đã
biến lại thành cái tên đầu gỗ lúc trước. Đã xảy ra chuyện gì rồi?
“Khụ! Đại ca vì uống Vong Hồn
Thang cho nên đã quên hết chuyện trước đây rồi.” Cương thi thấy nàng vẻ
mặt hoang mang lập tức giải đáp, nhưng thấy nàng há mồm ngạc nhiên lại vội
vàng lại tiếp lời, “Không nên hỏi ta Vong Hồn Thang là gì, nghe tên cũng
đã có thể đoán ra được, ngươi tự suy nghĩ đi.” Đại ca thật thảm quá.
“Là huynh ấy tự pha chế Vong
Hồn Thang rồi uống hết, cho nên bây giờ đã bị mất trí nhớ?” Thật
cường nha, Tiêu Tiêu vội tiến lên từng bước giữ chặt ống tay áo Phẩm
Nguyệt, “Đại ca, huynh thật lợi hại!”
Phẩm Nguyệt lẳng lặng điểm
nhẹ lên đầu nàng, “Tụ Bảo.” Nàng chính là Tụ Bảo đệ đệ trong lời nói
của mọi người mà hắn vẫn không thể quên được đây sao? Vì sao lúc
trước chỉ cần nghe tên nàng, cảm xúc đã trở nên trôi nổi khác
thường, mà hiện tại trực tiếp gặp gỡ nàng tâm trạng không còn mãnh
liệt như lúc trước. Nàng đối với hắn đến tột cùng là gì?
May quá, chỉ là mất trí nhớ.
Trung niên nhân ở một bên cảm thán, thiếu gia, ngài thiếu chút nữa là
thành tội nhân rồi đó.
“Tụ Bảo,” Nguyệt Đình đưa một
ống tre cho Tiêu Tiêu, “Mau uống thuốc trước, Nguyệt Nhi nhắc nhở ta giao
cho ngươi, chờ chúng ta đi rồi ngươi hẵng mở ra xem.”
Nguyệt Nhi… Phẩm Nguyệt? Tả ngắm
hữu ngắm, hảo... đúng là xưng hô kỳ quái... đúng là cổ nhân. Bất quá,
động một chút là lại muốn bày trò thần bí là sao! “Nga, ta biết
rồi.”
“Không biết là vật gì, có
đáng giá hay không?” Phẩm Nguyệt vẫn đứng yên lặng một bên chợt lên
tiếng, ánh mắt vẫn bình thản không chút thay đổi, còn không thấy cả
một tia dao động.
“À, chỉ là một ít tiểu đồ
chơi thôi.” Lập tức mỉm cười, Nguyệt Đình khoát khoát tay áo, là vì muốn
tốt cho hắn nên không muốn hắn nhìn lại vật nọ thêm lần nào nữa.
“Đối với ngươi mà nói thì không có gì, nhưng đối với Tụ Bảo mà nói thì
đó lại là một thứ quan trọng.” Ai… đáng tiếc sự thật lại là ngược
lại.
Sau khi hàn huyên vài câu, tất cả
mọi người liền rời đi, Tiêu Tiêu nhanh như chớp chạy trở về thư phòng, “Tài
thúc, ngươi nói bên trong là cái gì?”
Trung niên nhân nhìn Tiêu Tiêu trả
lời, “Một bức tranh.”
Nga? Ngươi khẳng định như vậy
sao, để ta mở ra xem, “Đúng vậy này.” Nàng tò mò không biết là bức
tranh gì.
“Hả?” Vũ Điệp! Phẩm Nguyệt...
Tiêu Tiêu có điểm sầu não, nàng tựa hồ thiếu hắn không ít lời giải thích.
“Tài thúc, ngươi nói khi huynh ấy uống Vong Hồn Thang thì đang nghĩ
đến điều gì?”
Nhớ ngài thôi, còn muốn gì
nữa chứ. Trung niên nhân lắc đầu, “Thiếu gia, đừng suy nghĩ quá nhiều.
Tương lai nhất định Phẩm thần y sẽ gặp gỡ hàng ngàn nữ tử còn tốt
hơn ngài, hắn sẽ hạnh phúc.”
Ách, hắn nói gì vậy. Tiêu Tiêu
nén giận trừng hắn, nàng rất kém cỏi sao?! “Chuyện đôi phu thê thùng nước
kia ta còn chưa tha thứ cho ngươi đâu.”
“A? Thiếu gia nói chuyện không
giữ lời hứa gì hết, gạt lão già này sao.” Trung niên nhân lên án,
thiếu gia nhà hắn biến thành như vậy từ lúc nào?
“Hừ, ta nói tha thứ cho ngươi từ
lúc nào hả?” Tài thúc này, khí lực vẫn tốt đấy chứ.
Nước mắt lại tràn ra, trung
niên nhân buồn bực, bị gạt, bị thiếu gia lừa, thật đau lòng.
Tới ngày hôm sau, sau khi suy nghĩ
cả đêm, Tiêu Tiêu quyết định vẫn là nên nói thật. Đôi phu thê thùng nước
cùng cái thùng nước Tài thúc này lệ phun đầy mặt biểu tình không
thể tin được khiến nàng cảm thấy chột dạ. Nàng không phải là Tụ
Bảo?! Đặc biệt là trung niên nhân, hắn lại càng khó tin hơn nữa.
Tiêu Tiêu vỗ vỗ vai hắn, “Tài thúc,
thực xin lỗi.” Nàng cũng không ngờ sự tình càng lúc càng loạn như
vậy, quan hệ cuối cùng càng lúc càng trở nên rắc rối “Ta không phải
cố ý, nếu ngươi muốn rời khỏi phủ tể tướng, ta cũng sẽ không ngăn cản
ngươi.” Nàng lại làm tổn thương một người tốt nữa rồi, nàng đúng là
xấu xa mà.
Mang theo thất vọng, phu thê thùng
nước lại vội vàng trở về, trung niên nhân phức tạp nhìn nàng một lần cuối
cùng, rốt cục xoay người rời đi. Thiếu gia à...
Nằm trong lòng Hình Thất, Tiêu
Tiêu lần đầu tiên cảm thấy cô đơn, “Bọn họ đều đi rồi, chỉ còn chúng ta.”
Nhớ tới mấy lần sống lại gặp gỡ nhiều người đông vui, nàng không
khỏi thở dài, “Hình Thất, đến cuối cùng, thì ra ta cũng chỉ có chàng.”
“Đừng nghĩ nhiều như vậy,” Hôn nhẹ
lên trán Tiêu Tiêu, Hình Thất ôm nàng thật chặt, “Nàng nghĩ quan hệ giữa
người với người sẽ dễ đứt đoạn như vậy sao. Bọn họ đi rồi chúng ta
sẽ không tìm lại được?!” Lần đầu tiên thấy nàng uể oải như vậy, hắn có chút
đau lòng, “Dù đi đến đâu ta cũng mãi ở cạnh nàng.”
Ừm, mạnh mẽ đem đầu chôn trong lồng
ngực Hình Thất, Tiêu Tiêu cảm thấy hốc mắt mắt đầu nóng lên…
“Hoa Hoa, đem cầm ra đây.”
Không cần đi, tiểu tỳ Hoa Hoa
rất không muốn, phu nhân lại muốn hại độc lỗ tai của nàng rồi. Lết a lết,
rốt cục vẫn phải bất đắc dĩ nghe lệnh của phu nhân, kèm theo đó là
một khuôn mặt giống như khóc tang vậy.
Aiz, Hình Thất đi làm, Tài thúc lại
đi rồi, thật nhàm chán. Tiêu Tiêu có điểm hối hận vì đã đem sự tình nói rõ
ràng cho mọi người biết, để bây giờ phải buồn chán thế này.
Nàng hữu khí vô lực nắm lên một
chiếc bánh điểm tâm, không thú vị xoa xoa bóp bóp. Trên cổ đột nhiên xuất
hiện cảm giác lạnh nổi cả da gà, cái gì vậy? Tiêu Tiêu cúi đầu, “Á!”
Đau nha. Hỗn đản, đây lại là ai vậy?
“Còn cử động nữa đầu ngươi sẽ
rơi xuống đất, ngươi không hi vọng như vậy chứ, Hình nhị phu nhân.”
Thanh âm này nghe rất quen tai,
quen tai đến mức nàng cũng biết hắn là ai vậy, “Ngươi vẫn còn sống sao?”
Tên gian nhân Hình Thất tại sao còn chưa giết chết hắn. Ba năm trước
hắn muốn dùng độc tiễn bắn chết những người liên quan, vậy thì hôm
nay hắn lại có mưu kế gì đây. Đáng ghét!
Người bịt mặt nhãn tình nhất
mị (tròng mắt hơi híp), kiếm trong tay căng thẳng.
“Oa! Đau chết, điểm nhẹ a!” Đáng
giận, không biết chảy nhiều hay ít máu, “Ngươi thực sự muốn mạng của ta
sao!” Lại là con tin, dù sao thì nàng cũng đã rất nhiều lần làm con
tin, chắc đã trở thành thói quen rồi.
“Tiêu Tiêu!”
Ngất, không thể nào, Tiêu Tiêu chậm
rãi quay đầu, quả nhiên là Hình Thất, “Chàng về làm gì? Mau đi đi!” Tại
sao mỗi lần làm con tin đều gặp hắn vậy. Xem ra hắn không chỉ là
duyên số của nàng mà còn là khắc tinh của nàng nữa.
“Hôm nay là ngày cuối cùng
trong một tháng, ta vừa nhớ ra liền lập tức trở về. Sau này ta không
biét chuyện gì sẽ xảy ra, có lẽ phải ba mươi năm nữa nàng mới quay
lại nhưng bất luận như thế nào nàng cũng phải nhớ kĩ, ta vĩnh viễn đều
ở chỗ này chờ nàng. Nàng biết không, ta sẽ chờ cho đến khi nàng trở
về.”
“Được, ta nhớ rồi.” Lại đến
giờ khắc chia tay rồi, Tiêu Tiêu vô cùng đau lòng, vì sao một tháng
lại trôi qua nhanh như vậy chứ.” Này, nhanh động thủ đi, ta đã chuẩn
bị tốt chờ cái chết rồi.”
Người bịt mặt đem kiếm dời khỏi
cổ nàng một chút, đối với quan hệ của đôi phu thê trước mặt này không
hiểu ra sao cả. Lại có thể một người yêu cầu mau mau được chết, còn
người kia thì lại coi như đó là điều thiên kinh địa nghĩa (đạo
ngĩa muôn thuở) vậy. Là hắn nghe lầm sao. Người bịt mặt cắn
răng, nhất định là bọn họ đang diễn kịch, không thể nào là sự thật được.
“Hình Thất, mau hạ lệnh rút người đi, nếu không ta sẽ không khách
khí!”.
Hình Thất cười lạnh, “Có bản
lĩnh thì đừng khách khí, nhưng hôm nay ngươi là không chạy thoát được
đâu!”.
Người bịt mặt đã toát mồ hôi
đầy lòng bàn tay, sự tình không ngờ lại nằm ngoài kế hoạch của hắn.
Không chỉ Hình Thất, ngay cả nữ nhân của hắn cũng không phải người bình
thường. Kiếm lại cứa sâu thêm một chút, đau đến khiến Tiêu Tiêu oa oa kêu
to, thừa lúc này bàn tay hắn run run, Tiêu Tiêu quyết tâm lao tới. “Làm gì
vậy, không phải ngươi run tay rồi chứ! Được rồi, để ta tự mình tới!” Cổ
rõ ràng duỗi ra phía trước, ta phải quay về Địa phủ để bắt tên lừa đảo
kiếm cho ta một thân thể vĩnh cửu, không rảnh cùng ngươi chơi đùa.
Ách, không đau? Tiêu Tiêu lập tức
trợn mắt, lại có thể chết không thành? Bàn tay to trên lưng nàng là... “Đại
ca!” Tại sao Phẩm Nguyệt lại tới đây?
Người bịt mặt bị Phẩm Nguyệt đánh
cho phun ra mấy ngụm máu tươi, bật người định chạy trốn lại bị thủ hạ
của Hình Thất vung đao chém chết. Hình Thất vội vàng chạy tới ôm chặt
lấy Tiêu Tiêu, kích động vạn phần. Hắn trên miệng nói không sao cả, nhưng
trong lòng không khỏi lo lắng. hiện tại không có việc gì, cũng coi như yên
tĩnh quyết tâm hơn.
Hai người rất tình cảm. Không
biết vì sao, Phẩm Nguyệt nhìn hai người ôm nhau mà trong lòng lại hiện
lên một tia đau đớn, rất kỳ quái. Hắn đã lựa chọn quên đi tất cả, đến
tột cùng là vì ai?
“Đại ca, sao huynh lại tới đây?”
Tiêu Tiêu thật cẩn thận xem chừng Phẩm Nguyệt, chẳng lẽ trí nhớ của
huynh ấy đã khôi phục?
“Nghe nói ta từng để lại một
bức tranh cho cô nương, hiện lại ta có thể nhìn qua một chút được
không?” Phẩm Nguyệt vẻ mặt bình tĩnh, thần sắc không màng danh lợi, hình như
không nhìn cũng không sao cả, quả nhiên đã trở thành tên đầu gỗ trước
kia.
“Không có, bức tranh không cẩn thận
bị rớt vào nước trà, hỏng rồi.” Nhất định là nghe Nguyệt Ngọc các
nàng bên kia bàn tán. Nếu để hắn nhìn thấy bức tranh kia, khó bảo toàn
sẽ không kích thích đến hắn. Nói không chừng hắn sẽ nhớ lại cũng nên,
có khi hắn sẽ lại tiếp tục uống Vong Hồn Thang lần nữa ấy chứ. Tiêu
Tiêu đổ mồ hôi, hay là thôi đi. Phẩm Nguyệt à… Aiz…
Hình Thất vuốt vuốt mái tóc
của nàng, lại nói dối. “Đúng vậy, bị nước dính vào nên đã sớm ném đi
rồi. Đại… đại ca.” Thực khó chịu, nếu không phải vì Phẩm Nguyệt đã quên
hết chuyện trước kia thì không đời nào hắn phun ra hai chữ đại ca này
đâu. Tình địch gặp lại hết sức đỏ mắt, không đánh nhau đã là tốt lắm rồi
Tiêu Tiêu cười trộm, tên gian nhân
này, vẫn có một mặt rất đáng yêu nha. “Nhưng ta có thể nói cho huynh
biết, người trong bức vẽ kia chính là ta. Cho nên dù huynh không nhìn
được bức tranh đó thì cũng có thể ngắm tạm ta cũng được.” Hình
Thất, đây không phải là ta nói láo nữa chứ, hắc. “À, nếu đại ca muốn...
muốn... phốc!” Này, đây là cái gì vậy, là sâu sao, trong thân thể của
nàng lại chứa loại sâu ghê tởm này sao, đáng ghét.
“Tụ Bảo!” Phẩm Nguyệt lập tức
cầm lấy cổ tay nàng.
“Hảo... nóng...” Chẳng lẽ nàng
cứ phun máu như vậy mà chết sao, “Phốc!” Một ngụm máu tươi lại văng
lên, thật đáng ghét. Thân ảnh Hình Thất trước mắt chợt trở nên mơ hồ,
ta không còn thấy rõ chàng nữa, lại gần ta thêm chút nữa được không.
“Là cổ độc.” Trong cơn hôn mê, Tiêu
Tiêu vẫn nghe văng vẳng tiếng Phẩm Nguyệt truyền đến, thì ra lại là do
người bịt mặt kia gây ra, đúng là nàng vẫn thua hắn.













