Tài sản trong nhà – Chương 9
Tài sản trong nhà
“Ông ta tìm bố thì làm được gì? Hiền là con trai của bố, Lý Hồng là người phụ nữ của bố. Ông ta mới là người ngoài cuộc, nếu dám đến tìm bố, bố sẽ ép Lý Hồng ly hôn với ông ta.” Nghe tôi nhắc đến chú, bố tôi lại lên giọng như thể mình mới là người bị cắm sừng, nói với giọng kiêu căng đến mức khiến người khác không thốt nổi lời.
Vừa dứt lời, tôi lập tức cúp máy và ngay sau đó gửi đoạn ghi âm cuộc trò chuyện cho chú tôi.
Đó là thói quen nghề nghiệp của tôi. Bình thường, khi nói chuyện với ai, tôi đều thích ghi âm lại, vì đôi khi khi ký hợp đồng cho một số tác phẩm, cần phải cẩn thận. Ai ngờ lần này lại dùng để "chơi" chính bố mình.
Ban đầu, tôi chỉ muốn để ba người họ tự cắn xé lẫn nhau. Tôi không tin chú tôi có thể ngồi yên chịu đựng việc bị cắm sừng mà không phản ứng gì. Nhưng điều tôi không ngờ là đoạn ghi âm này lại kéo theo một bí mật khác.
Trong khi tôi đăng lời xin lỗi và bản tuyên bố trên Weibo, tôi cũng tiện tay mở camera an ninh ở nhà. Khi bố mẹ ly hôn, mẹ tôi không lấy ngôi nhà này, chỉ lấy căn biệt thự của tôi và một ít tiền mặt.
Bố tôi không biết gì về các thiết bị điện tử, hoàn toàn không biết rằng tôi đã lắp đặt camera trong phòng khách. Ban đầu, tôi chỉ muốn theo dõi mẹ mình, phòng khi bà bị lên cơn đau tim mà không có ai ở nhà.
Nhưng giờ thì camera lại trở nên hữu dụng. Quả nhiên, chú tôi đã nhanh chóng lao đến nhà tôi. Vừa mở cửa, ông đã nhìn thấy bố tôi và Lý Hồng đang ôm nhau xem tivi trong phòng khách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Chú tôi giận dữ lao tới, đ.ấ.m thẳng vào mặt bố tôi, khiến ông ngã lăn ra đất. Bố tôi tức giận phản công, nhưng với thân hình đầy mỡ của ông, làm sao có thể chống lại người đã tập gym nhiều năm như chú tôi. Ông chỉ biết chịu trận, không thể phản kháng.
Khi xem đến đây, tôi cảm thấy rất hả hê, đúng là cần phải có người dạy cho bố tôi một bài học.
Nhưng không ngờ bố tôi vẫn còn cơ hội phản công. Ông cầm lấy cây gậy đánh golf bên cạnh ghế sofa và đập vào người chú tôi. Không có vũ khí, chú tôi dần dần bị đẩy lùi. Lúc này, bố tôi như một con gà trống thắng trận, ngẩng cao đầu nói: “Tao đã nhịn mày lâu lắm rồi. Nếu không phải vì chuyện tao với Lý Hồng có lỗi với mày, mày nghĩ tao sẽ chịu đựng mày đến giờ sao? Giờ thì mày cũng đã biết mọi chuyện rồi, cứ ly hôn với Lý Hồng đi và chuyển tên thằng Hiền sang làm con tao. Nếu không, tao sẽ khóa hết thẻ của mày.”













