Tả Tướng Truy Thê Cầu Phục Hôn – Chương 7
Tả Tướng Truy Thê Cầu Phục Hôn
Lưu Thái phó dùng đôi tay già nua lau nước mắt, nghẹn giọng nói: “Lão phu đến đây không phải để gây khó dễ cho Họa nương t.ử, nhưng thằng bé đó chịu hình xong vẫn còn hôn mê, miệng không ngừng gọi tên nàng, ngự y cũng chẳng thể đổ t.h.u.ố.c, lão không thể trơ mắt nhìn nó đi vào t.ử lộ.”
Ông vịn ghế đứng dậy, chắp tay hành lễ với ta: “Nó còn trẻ, nếu nàng còn hờn trách chuyện xưa, thì cứ trách lão mắt mờ lòng loạn đi! Hôm nay lão hạ mình tới đây, chỉ mong Họa nương t.ử đến thăm nó một lần.”
Lưu Thái phó nói xong lại cúi người hành lễ thật sâu, ta định đỡ mà không ngăn nổi tấm lưng cứng cỏi ấy.
Nhìn bóng ông lảo đảo khuất dần, tâm trí ta rối loạn như tơ vò, không cách nào gỡ được, cuối cùng vẫn quyết định đi gặp hắn.
Dẫu rằng hôm nay hắn đã là Tể tướng đương triều, phủ đệ vẫn chẳng khác bao nhiêu so với trước kia.
Gia nhân canh cửa thấy là ta liền hốt hoảng chạy vào bẩm báo với Trình lão gia cùng phu nhân.
Trình phu nhân vội vàng bước ra, thấy ta liền đỏ hoe đôi mắt: “A Doanh, con thật sự đến rồi ư, vốn không nên quấy rầy con, chỉ là… Túy Chi hắn…”
Bà vừa dùng khăn tay lau lệ, vừa kéo ta vào trong, chẳng ngờ mấy năm rồi, ta lại một lần nữa bước qua cánh cửa ấy.
Cây đào trong viện chẳng rõ từ khi nào đã cành lá sum suê, trong gió đêm đong đưa từng nhành hoa, tựa hồ sợ người ta không nhìn thấy mà rung rinh dữ dội.
Trong phòng ngủ, mùi m.á.u tanh cùng t.h.u.ố.c thang hòa quyện, nồng đậm đến mức khiến người khó thở.
Trình Túy Chi nằm trên giường, dáng vẻ t.h.ả.m thương, trông thật đáng thương hại.
Từng giọt mồ hôi lấm tấm lăn dài trên gương mặt trắng bệch như giấy.
Toàn thân hắn nóng rực, mắt nhắm nghiền, chìm trong cơn mê mộng, miệng lẩm bẩm chẳng dừng: “Trả hết rồi… Doanh Doanh, ta đã trả hết rồi.”
“Không còn ai có thể ngăn trở… chúng ta nữa, Doanh Doanh, hoa đào đã nở cả rồi, cớ sao nàng còn chưa về.”
Lời càng lúc càng uất nghẹn, giọng như sắp khóc: “Sao nàng lại… không cần ta nữa, nàng không cần ta, thì còn cần ai nữa đây?”
Ta khẽ vỗ vai hắn: “Dậy mà uống t.h.u.ố.c đi, chàng sắp liệt nửa người rồi mà còn bận tâm mấy chuyện này sao?”
Nghe tiếng, hắn ngơ ngác mở mắt, cố gắng phân rõ bóng người trước mắt.
Không biết từ đâu ra sức lực, hắn bất ngờ vươn tay nắm c.h.ặ.t cổ tay ta, suýt làm đổ chén t.h.u.ố.c trong tay.
“Là nàng… là nàng thật sao… nàng tới rồi! Sao nàng lại đến? Ta lại đang mộng ư?”
“Phải rồi, chẳng biết chàng đang mộng mị những gì nữa.”
Ta gắt nhẹ một câu, hắn thì chớp chớp đôi mắt ướt sũng nhìn ta.
Giờ phút này hắn đã trút bỏ mọi lớp vỏ bọc, lại nghiêng hẳn sang một thái cực khác, như kẻ ăn vạ: “Nàng không được cùng người khác sánh đôi, không được cùng hắn vô tư tâm sự, không được rời ta mà đi…”
Ta nào có nói sẽ cùng Tống Lận rời đi, hẳn là mấy tên phu xe ham bạc nói dối gạt hắn.
Ta thở dài bất đắc dĩ: “Vậy thì chàng uống t.h.u.ố.c trước đã.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Hắn bật cười lạnh, ánh mắt bỗng chốc trở nên dữ dằn: “Nếu hắn dám đưa nàng đi, ta tuyệt đối không tha! Ta có trăm nghìn cách khiến hắn biến mất! Vĩnh viễn biến mất!”
Nhìn hắn hiện tại mình đầy thương tích, liệt nửa người, còn dọa ai được nữa? Chẳng biết là hắn hay Tống Lận sẽ biến mất trước.
“Chàng uống t.h.u.ố.c đi, không uống thì chính chàng mới là người biến mất đó.”
Giọng ta nhẹ nhàng hơn một chút, hắn vẫn giữ lấy tay ta không buông, nhưng cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn uống t.h.u.ố.c.
Trước lúc mê man trở lại, hắn lưu luyến nhìn ta: “Người ta bảo ta nên uống t.h.u.ố.c an thần, nhưng uống rồi thì chẳng còn mơ thấy nàng nữa.”
Ta đặt bát t.h.u.ố.c rỗng xuống, trong lòng bỗng rối bời không biết phải làm sao: “Nếu quả thật chẳng thể buông, sao ba năm qua lại chưa một lần tới gặp?”
Hắn kéo tay ta, gối lên bên má mà thiêm thiếp: “Ta lấy gì để đối mặt với nàng, khi thấy nàng sống tốt như vậy? Còn khi ở bên ta, nàng luôn phải kìm nén mình. Nàng vốn là một người rực rỡ, chẳng nên thu liễm chỉ vì ta… Nhưng ta thật lòng rất nhớ nàng, vẫn thường lén lút đi nhìn nàng…”
Gió đêm lướt qua khe cửa, bóng nến chao nghiêng, hắn khép mắt, môi vẫn nở nụ cười: “Nàng mặc y phục rực rỡ rất đẹp, giống y trong mộng của ta, ta không nên đến quấy rầy nàng… Ta đã dặn lòng không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng ta chẳng thể nghe nổi chính mình… Lão sư còn mắng ta rằng ban ngày cũng mộng du…”
Quả là một khối đầu gỗ, ta vừa cười vừa thấy đôi mắt mình nhòe đi tự lúc nào.
Có lẽ là vì hoa đào ngoài cửa sổ, rực rỡ quá mà làm cay mắt người ta.
Trình Túy Chi đúng là mệnh lớn.
Nghe nói ba năm sau khi hòa ly, vì muốn trèo cao tiến chức, hắn đã bao phen bị người ám sát, trúng độc, thân chịu lắm khổ mà vẫn không c.h.ế.t.
Lần này bị đ.á.n.h bốn mươi trượng, vậy mà hôm sau đã tỉnh lại.
Hắn hé mắt yếu ớt, vừa thấy là ta, mắt lập tức mở to kinh ngạc: “Nàng tới sao? Ai bảo nàng tới?”
Hắn cuống quýt, vừa định gượng dậy vừa gọi gia nhân: “Thương Lục! Ngươi làm ăn kiểu gì thế hả? Sao lại để ta thế này mà chẳng lo chải chuốt gì cả?!”
Ta nhịn cười, vờ lạnh nhạt đáp: “Trình đại nhân giờ đây đúng là chẳng bằng khi xưa, hôm qua lại càng thê t.h.ả.m.”
Hắn mím c.h.ặ.t môi, khẽ nghiêng đầu vào trong, không dám nhìn ta: “Nàng… nàng ra ngoài trước đi, để ta chỉnh trang một chút. Ta biết là họ mời nàng đến, nàng thương hại ta, không nỡ chối từ nên mới tới. Nàng không cần phải miễn cưỡng chính mình…”
“Vậy ta đi nhé?”
“Chớ!” Hắn quay đầu lại thật nhanh: “Đừng đi… Tuy ta không muốn nàng rời đi, nhưng càng không muốn nàng vì thương xót ta mà bị người chỉ trích, lại vì đáng thương mà đến.”
Chọc ghẹo Trình Túy Chi thật khiến lòng vui vẻ, ta nghiêng đầu chống cằm nhìn hắn: “Thấy Trình đại nhân bộ dạng bây giờ, quả thật khiến người ta thương xót.”
Trong đôi mày ngây ngô ấy, bừng lên một tia mừng rỡ dè dặt, khiến ta không nhịn được mà bật cười, nhìn ra cây đào bên ngoài song cửa: “Chốn này hoa đào nở rộ, xuân sắc phơi phới, há lại phụ lòng trời đất.”
Hắn mừng đến không giấu nổi, nghìn vạn điều muốn nói, cuối cùng chỉ thốt được một chữ: “Được.”
Ta bỗng nhớ lại một chuyện: “Chàng đưa bao nhiêu ngân lượng cho đám phu xe trước cửa tiệm ta vậy?”
“Không nhiều, trăm lượng mà thôi.”
“Một trăm lượng? Trình Túy Chi, đầu chàng quả thật là gỗ mục rồi…”













