Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tà Minh Chi Giới – Chương 98

Tà Minh Chi Giới

Tác giả: Khúc Lạc Vô Ngân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor:

Lâm Tuyết Thần (Rainie Bomkum)

Vui vẻ từ từ kéo lên, theo tốc độ ra vào của ngón tay cùng tình cảm rung động, Mộc Thủy Vân gắt gao trói lại hai vai của nàng, thân thể theo bản năng cong lên, hai chân không kìm lòng được vòng quanh eo Tuyết Phong, theo tiết tấu của nàng mà lay động thân thể, thở dốc: "Ân... Sắp đến..."

Tuyết Phong đương nhiên cảm nhận được bên trong hành lang đang thít chặt, ngón tay càng nhanh chóng ma sát, nghe Mộc Thủy Vân la chói tai, trong lòng xẹt qua một tia hưng phấn, kéo nàng lại gần, ngón tay sâu hơn, nhanh hơn, xỏ xuyên qua thân thể nàng, ngón cái nhắm ngay viên trân châu hơi cứng lên mà giày vò xoa bóp.

"Không... A..." Mộc Thủy Vân ngửa đầu, tóc bị mồ hôi làm ướt dính lên hai gò má, nàng rốt cuộc lĩnh hội cảm giác của tình ái, lúc đến đỉnh cao, nhịp tim đều đình chỉ.

Tuyết Phong híp mắt, nở nụ cười lạnh, dung nhan thanh thuần mỹ lệ này không còn lãnh đạm nữa, Mộc Thủy Vân, tất cả những thứ này đều là ngươi muốn.

Ngón tay lẳng lặng chôn sâu trong hành lang, Tuyết Phong cũng không có ý muốn rút ra, một phen triền miên này, cỗ dục hoả kia trong lòng nàng không lắng xuống, ngược lại càng kéo lên.

Mộc Thủy Vân tựa vào ngực nàng, thở hổn hển, cho dù tu vi tôn cấp, cũng không biết Tuyết Phong đã điểm huyệt đạo nào của nàng a, đan điền vận chuyển không được, chân khí tự nhiên không phát ra được.

Nguyên lai làm tình là cảm giác này, không trách những nam nhân kia đều yêu thích loại vận động này, thế nhưng nàng mệt mỏi quá, toàn thân như bị rút nước, có chút hư thoát.

"Nhanh như vậy đã bỏ vũ khí đầu hàng, không biết một hồi ngươi có thể kiên trì được hay không?" Tuyết Phong khẽ vuốt tóc nàng, lời nói trong miệng lại làm cho Mộc Thủy Vân hoảng sợ.

Lần thứ nhất thử nghiệm hoan ái, thân thể không chịu đựng được, nữ nhân này nhìn dáng dấp còn giống như không đủ, Mộc Thủy Vân không thể tin tưởng lắc đầu, không, nàng luôn cảm thấy Tuyết Phong hành vi thất thường, chẳng lẽ từ đầu tới đuôi đều đang đùa bỡn nàng?

Tuyết Phong đặt nàng lên các cánh hoa, hàng nghìn hàng vạn tạo thành giường ấm mềm mại, nâng hai người lên, bầu trời trên đỉnh đầu đã bị hoa đào dày đặc che khuất, từng tia sáng từ khe hở chiếu vào, nhưng Mộc Thủy Vân cảm giác được một mảnh ý lạnh, là tâm lạnh.

"Tuyết Phong, ngươi rốt cuộc có cảm giác với ta hay không, sao ta luôn cảm thấy tâm không vững vàng?" Mộc Thủy Vân nằm ở trên cánh hoa, hai tay nâng mặt nàng lên, muốn thông qua mắt nàng, tiến vào trái tim nàng.

Vẻ mặt Tuyết Phong chuyển lạnh, môi lộ ra cười nhạo, thanh tuyến miễn cưỡng kể ra lời nói khiến lòng người lạnh buốt: "Trong lòng ta chỉ có một nữ nhân, đó là Nguyệt Lạc."

"Sao ngươi lại đối xử với ta như vậy? Là đùa bỡn ta?" Mộc Thủy Vân không biết khí lực ở đâu ra, đẩy Tuyết Phong ra, tim nàng rất đau, nàng nên phát hiện từ sớm, Tuyết Phong không thể vô duyên vô cớ tiếp cận nàng, hóa ra là muốn dằn vặt nàng!

Tuyết Phong l//i//ế//m l//i//ế//m môi, đem mùi vị thuộc về Mộc Thủy Vân nuốt vào tận khoang miệng, cười lạnh: "Tất cả những thứ này không phải đều là ngươi muốn hay sao? Hiện tại tròn tâm nguyện của ngươi, ngươi ngược lại không vui."

"Ta muốn tuyệt không phải cái này! Ngươi không hiểu tình, ngươi thật sự không hiểu! Chẳng trách Nguyệt Lạc không thích ngươi, ngươi quá lạnh lùng, là lạnh lùng đến vô tình." Mộc Thủy Vân cắn răng, mạnh mẽ phá tan cấm chế ở trên thân thể, máu tươi tràn ra khóe môi, thời khắc này, nàng chỉ cảm thấy đau lòng.

Sắc mặt Tuyết Phong trầm xuống chỉ vì câu nói này của Mộc Thủy Vân triệt để làm nàng tức giận!

Một cơn gió lạnh tập quyển, Mộc Thủy Vân vừa muốn rời khỏi lại bị nó cuốn đi, một giây sau rơi vào vòng tay Tuyết Phong: "Ai cho phép ngươi đi? Không có lệnh của ta, ngươi không thể rời đi!"

"Thả ra ta! Nếu ngươi không thích ta, sao muốn chiếm lấy ta, ngươi không có quyền lợi này!" Mộc Thủy Vân lạnh lùng, mạt động tình lúc nãy đã tan thành mây khói, nàng cảm thán chính mình buồn cười, vốn nghĩ Tuyết Phong thật sự có cảm giác với nàng, dù cho chỉ là một chút, nàng cũng mừng rỡ, đáng tiếc, hết thảy đều là nàng tưởng bở!

"Ta không có quyền lợi này, vậy thì ai có? Thân thể của ngươi, tâm của ngươi, đều là của ta, ngươi có thể trốn đi nơi nào?" Tuyết Phong thật sự nổi giận, Mộc Thủy Vân đang khiêu chiến sự kiên trì của nàng, lại nắm Nguyệt Lạc đến giáo huấn nàng, quả thật đáng đánh đòn.

Đem Mộc Thủy Vân còn đang giãy giụa đặt dưới thân, cứng rắn hôn lên môi nàng, hoàn toàn ngăn chặn bất mãn của nàng.

Một vệt thù hận xông tới, hai mắt Mộc Thủy Vân co lại, cắn Tuyết Phong một cái.

Khoé môi đau xót, Tuyết Phong chống đỡ đứng dậy, tìm thấy chỗ đau trên môi, nhìn vết máu trên đầu ngón tay, nàng nở nụ cười, bên trong ẩn hàm lãnh ý.

"Ngươi nói ta vô tình? Ta liền để ngươi mở mang kiến thức một chút, cái gì là chân chính vô tình!" Tuyết Phong kéo áo choàng, đường cong linh lung lồi lõm cùng hai khoả đầy đặn trước ngực, suýt chút nữa làm lung lay mắt Mộc Thủy Vân.

Mộc Thủy Vân thở dốc một tiếng, nghiêng đầu không nhìn tới nàng, đạm mạc nói: "Nếu như ngươi muốn cưỡng bức, ta tự nhiên không cách nào chống lại. Nhưng ngươi làm như thế, chỉ có thể khiến trái tim ta tổn thương."

Tuyết Phong hờ hững cười, cúi xuống, hai thân thể bóng loáng dính chặt nhau, đúng như dự đoán, nghe được Mộc Thủy Vân gấp gáp thở dốc, tà tứ nói: "Tư vị thương tâm, ta thưởng thức trăm năm, càng thương tâm, sẽ càng cô độc. Vận mệnh của chúng ta ở thời điểm ngươi đến đại lục này, cũng đã nối liền một chỗ. Ngươi không cách nào thoát đi khống chế của ta, ta cũng cần Huyết Phật châu của ngươi giúp đỡ ta hoàn thành đại nghiệp. Chúng ta là một thể, ta ngoại trừ không thể cho ngươi cảm tình, vẫn có thể cho ngươi cái khác. Ngươi không thể không ngoan ngoãn nghe lời, không nên vọng tưởng muốn chạy trốn ta, biết chưa?"

"A..." Mộc Thủy Vân ngâm khẽ một tiếng, Tuyết Phong đúng là một kẻ điên, nhưng nàng rơi vào cạm bẫy rồi, không cách nào tránh thoát!

Thấy Mộc Thủy Vân "chịu" thỏa hiệp, Tuyết Phong liền nở nụ cười, đáy mắt lạnh lùng lặng lẽ lui bước, thay vào đó là một ngọn lửa cực nóng, thiêu đốt tim nhau.

Cảm giác va chạm thật sự quá mỹ diệu, thân thể bóng loáng thuần khiết bây giờ run rẩy dưới thân nàng, Tuyết Phong hít sâu một cái, tách hai chân Mộc Thủy Vân, tùng lâm ướt át chặt chẽ dán vào nhau, mềm mại đụng chạm trong nháy mắt, hai người đồng thời r//ê//n lên.

Mộc Thủy Vân khoác tay lên hai vai Tuyết Phong, vẻ mặt mê loạn, nàng có thể chân thực lĩnh hội cảm giác hai người dính vào cùng nhau, tiết tấu co giật từng hồi làm cho nàng triệt để lạc lối, nàng thật sự không chịu nổi, không chịu nổi Tuyết Phong đối với nàng như vậy.

Tuyết Phong nâng mặt nàng lên, sâu sắc hôn môi nàng, đầu lưỡi dây dưa.

Lần này Mộc Thủy Vân không có chống cự, mà là từ từ đáp lại.

Tuyết Phong cười, vị trí dính chặt quá mềm quá thoải mái, làm nàng không kìm lòng được ma sát, chỉ cảm thấy máu toàn thân đều đang sôi trào, vui vẻ chồng chất vì lẫn nhau mài ép.

"Chậm một chút... Ta không được..." Mộc Thủy Vân mê loạn lắc đầu, tóc đen dập dờn trong gió, thân thể như liễu diệp phiêu linh, nàng cũng không chịu nổi cảm xúc mãnh liệt vui thích hiện giờ.

Lúc Mộc Thủy Vân sắp sửa leo lên đỉnh núi, Tuyết Phong dừng động tác, kéo nàng đến để mặt đối mặt, hai chân đan xen.

Thể vị này khiến Tuyết Phong mê muội, nhìn dáng dấp Mộc Thủy Vân thở dốc không ngớt, trong mắt xẹt qua một tia thương tiếc, hai tay đè lại cái m//ô//n//g mềm mại của nàng, vòng eo lắc lư lợi hại, để hoa tâm của cả hai mài ép kịch liệt hơn, tất yếu ép Mộc Thủy Vân lên tuyệt lộ.

"Không... Ách..." Mộc Thủy Vân nằm trên người Tuyết Phong, hai chân va chạm ma sát càng lúc càng nhanh, nàng đã thấy đám mây quen thuộc kia.

Nhưng hình như Tuyết Phong không dự định buông tha nàng, sao lại muốn dằn vặt nàng? Vì sao?

Mộc Thủy Vân bất đắc dĩ cười khổ, cắn đầu vai Tuyết Phong một cái, là mạnh mẽ cắn.

Tuyết Phong nheo mắt, cho dù cảm thấy đau đớn, nhưng nàng đã quen thuộc, thống khổ nàng chịu đựng so với cái này còn đau hơn gấp trăm lần thậm chí là nghìn lần, dù cho Mộc Thủy Vân có cắn nát vai nàng, nàng cũng không để ý!

Hai tay dùng sức đè cái m//ô//n//g nhuyễn nộn của nàng, ánh mắt Tuyết Phong thâm thúy, nhanh chóng rung động vòng eo, cảm giác được chân tâm lẫn nhau có quy luật co rút lại, nàng tà tứ nở nụ cười, đưa ngón tay dò vào cửa động trơn trợt kia, nhẹ nhàng ra vào.

Mộc Thủy Vân thả bả vai của nàng, thở hổn hển chảy nước mắt, thân thể theo tiết tấu của nàng mà đong đưa, hai v//ú nhảy lên, như một đôi thỏ ngọc trắng tuyết.

Một màn xinh đẹp này suýt làm Tuyết Phong trầm mê, nàng xoa eo Mộc Thủy Vân, ngón tay chôn  trong hành lang vận động càng lúc càng nhanh, cảm thụ vách tường căng mịn đang cấp tốc co rút, ngón giữa xuyên qua đến nơi sâu nhất, mềm mại chí tử giằng co.

"A a..." Mộc Thủy Vân khom lưng hét một tiếng, gò má che kín nước mắt xen lẫn thần thái hưởng thụ, trước mắt một mảnh đen tuyền, mệt đến ngất đi.

Tuyết Phong nhắm chặt mắt, trong nháy mắt đó, nàng lĩnh hội đỉnh cao tươi đẹp vui vẻ, là tiêu hồn đến cực điểm.

Một hồi lâu sau cẩn thận từng ly từng tí một rút ngón tay ra, nhìn vài tia đỏ tươi trên đầu ngón tay, trong lòng cả kinh, hoả diễm nơi đáy mắt triệt để tắt ngúm.

Khi cặp đồng tử yêu mị kia không còn dục hoả, Tuyết Phong có chút hối hận, vì sao lại thương tổn Thủy Vân? Là vì quá muốn Nguyệt Lạc sao? Là quá muốn lấy được an ủi trên thân thể, hay là lưu luyến tư vị thực cốt mất hồn?

Nhìn nữ tử rơi vào hôn mê ở trong lòng, trong mắt Tuyết Phong tràn ngập tự trách, Thủy Vân nhất định hận nàng, nhất định sẽ hận chết nàng, không chịu được cô quạnh, miễn cưỡng làm ra sự tình ép buộc, một nữ tử thuần khiết, lại bị mình...

"Ai." Tuyết Phong nhắm mắt thở dài, vuốt tóc Mộc Thủy Vân, nhìn thấy nước mắt ở trên mặt nàng còn chưa khô, cảm giác dị dạng lại kéo lên, cũng không bao giờ có thể tiếp tục lắng xuống.

Sắc trời dần tối, cảnh sắc hoàng hôn dĩ nhiên biến mất.

Tuyết Phong nhẹ giọng thở dài, người trong lòng vẫn chưa có dấu hiệu thức tỉnh, xem ra nàng xác thực làm chuyện quá đáng.

Lẳng lặng nhìn gò má Mộc Thủy Vân, phát hiện khuôn mặt này, thật sự rất tinh khiết.

Nước mắt trên gương mặt thuần tịnh, lại làm Tuyết Phong áy náy nhiều thêm, cho tới nay bị thương tổn cũng chỉ có bản thân nàng, nhưng hiện tại, nàng cũng làm tổn thương một người khác.

Tuyết Phong xoa mắt nàng, dùng lòng bàn tay vuốt lông mi, lệ quang óng ánh triệt để biến mất.

Mộc Thủy Vân nhíu mày, nàng luôn cảm thấy một bàn tay đang ôn nhu sờ mặt nàng, dịu dàng như vậy, giống như đối xử với hy thế trân bảo, thương tiếc chưa bao giờ có.

Tác giả có lời muốn nói: Thật không có quá tà ác... Rất thuần khiết nha.

Editors cũng có lời muốn nói: ... *không nói gì vì mãi lo chùi máu mũi*

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tà Minh Chi Giới
Chương 98

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 98
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...