Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tà Minh Chi Giới – Chương 43

Tà Minh Chi Giới

Tác giả: Khúc Lạc Vô Ngân
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor:

Lâm Tuyết Thần (Rainie Bomkum)

"Vương gia yêu thích ngươi." Hoa Ngưng nói sự thật ra, cảm thấy trong lòng giống như bị tảng đá lớn chặn lại, ép tới nàng thở không nổi.

"Vậy thì thế nào?" Mộc Thủy Vân cùng nàng sóng vai cất bước, bước chậm dưới trăng phi thường thích ý, đặc biệt là vào buổi tối.

Thanh âm Hoa Ngưng nhỏ rất nhiều: "Ngươi yêu thích hắn sao?"

"Ta chỉ xem hắn là Vương gia. Muộn rồi, ngươi nên về nghỉ." Mộc Thủy Vân bất đắc dĩ, sao nàng cảm thấy Hoa Ngưng tâm sự nặng nề, còn hỏi nàng những vấn đề không hiểu ra sao.

Kính vương yêu thích ai, đó là tự do của hắn, nàng không có quyền can thiệp, cũng không có cách nào can thiệp.

Nàng có thể làm được, chính là bảo vệ trái tim của chính mình.

Mộc Thủy Vân thất vọng thở dài, giương mắt nhìn lên, dưới ánh trăng, lá cây bay tán loạn, nhưng bất tri bất giác nhớ tới mảnh hoa đào kia, nàng ấy có khoẻ hay không?

"Vậy ta trở lại, ngươi sớm chút nghỉ ngơi." Hoa Ngưng xoay người rời đi, bóng lưng cô đơn khắc sâu trong mắt Mộc Thủy Vân.

Gió đêm mát mẻ thổi đến, làm mái tóc nàng tung bay, dáng người tinh tế có vẻ rất đơn bạc. Mộc Thủy Vân thở dài, nàng luôn cảm thấy, đêm nay có chút là lạ.

Đẩy cửa phòng ra, nội thất tràn ngập hơi nước.

Mộc Thủy Vân mím môi cười, tuy rằng không biết quy củ ở Vạn Lý Sơn Trang nhưng nếu hạ nhân đã chuẩn bị kỹ càng thì đêm nay cũng nên hảo hảo hưởng thụ một phen, dù sao mấy ngày nay nàng vẫn chưa tắm rửa a.

Cẩn thận khoá cửa, Mộc Thủy Vân cởi quần áo, treo trên bình phong.

Vừa muốn vào, lại dừng bước, giờ khắc này thân thể quang lỏa, sắc mặt bình nhiên nhưng ánh mắt trực tiếp tập trung vào hình ảnh trên bình phong, lia mắt tới, đều là một mảnh phấn hồng.

Đây là một khu rừng hoa đào tràn ngập lãng mạn, cánh hoa bay đầy trời, nam tử thổi tiêu và nữ tử khiêu vũ, quả thật là trai tài gái sắc, ông trời tác hợp cho.

Ánh mắt Mộc Thủy Vân ôn hòa, có chút không dời nổi mắt, đối với chuyện quyến lữ ân ái không có hứng thú, nàng thưởng thức chính là loại tình cảm tĩnh dật kia.

"Nha đầu, vóc dáng rất khá." Ngữ điệu lười biếng từ bên cửa sổ truyền đến, quấy nhiễu người nào đó đang thưởng thức.

Mộc Thủy Vân nhíu mày nhìn tới, trong lòng một mảnh kinh diễm.

Một bộ trường bào màu đen vẫn toát ra cảm giác hào hoa phú quý, mái tóc dài màu bạc lăng phong phấp phới, nguyệt quang vung vãi trên người nàng chiếu ra một loại phong tình khác, dưới mặt nạ môi đỏ hơi nhếch lên, từng chữ từng chữ thì thầm: "Mộc, Thủy, Vân."

Mộc Thủy Vân nhảy dựng, trong ánh mắt nữ nhân này mang theo trêu đùa, trong trêu đùa lại lộ ra lạnh lùng, nàng làm sao không cảm giác được chứ? Thấy ánh mắt kia nhàn nhạt qua lại ở trên thân thể nàng, lúc này mới ý thức được chính mình còn xích loã, nhấc chân bước vào vại nước yểm vào trong nước ấm áp, miệng nói: "Ngươi vẫn là lạnh lùng như vậy."

"Từ 'lạnh lùng' này, thích hợp ta nhất." Tuyết Phong cười nhạt, thấy Mộc Thủy Vân dựa vào dòng nước che lấp dáng người, liền nói ngay: "Ngươi không phải không thèm để ý sao, vì sao còn muốn ẩn núp?"

"Ta chỉ là thấy nhiệt độ của nước đã gần đủ rồi, cho nên tắm một chút, ta không có trốn đâu." Mộc Thủy Vân cầm khăn thoải mái thanh tẩy thân thể, trên mặt hờ hững, căn bản không thèm để ý.

Tình cảnh này không khỏi khiến Tuyết Phong nhíu mày, ánh mắt ảm đạm, xem ra là nàng suy nghĩ nhiều rồi.

Bóng đêm thâm thúy, gió bấc thổi nhẹ, trong phòng hơi nước mê nhiễu.

Trong thùng gỗ to lớn, nữ tử da thịt trắng nõn, dòng nước ấm áp giội rửa thân thể của nàng, hưởng thụ yên tĩnh cùng thư thích, duy nhất có thể quan tâm chỉ có Phật châu Hồng Ngọc toả ra ánh sáng lộng lẫy trên cổ tay nàng.

Tuyết Phong lẳng lặng nhìn trăng đêm, thời khắc này nàng cảm thấy cô độc, trăm năm trước nàng hăng hái, tính cách cũng trương dương đến cực điểm. Chẳng biết từ lúc nào, tất cả những thứ này đều lặng yên thay đổi, có thể là khi gặp phải cô gái kia, tâm không hề lay động hoàn toàn nổi sóng.

Cuối cùng, người có tình sẽ thành thân thuộc, người bị tổn thương phải đối mặt đau khổ, dằn vặt và bi ai, Tuyết Phong hiện tại chỉ có thể dùng hai câu nói này để hình dung chính mình, tiếu ý bên môi không chỉ lạnh lùng, mà còn có chút tự giễu.

"Tuyết cô nương." Một tiếng hô hoán nhẹ nhàng truyền tới bên tai.

Tuyết Phong vẫn ngóng nhìn ánh trăng, hai tay ôm ngực, lười biếng ngồi ở bên khung cửa sổ, đầu cũng không chuyển mà đáp lời: "Ngươi muốn nói cái gì?"

"Ta chỉ muốn hỏi, ngươi vẫn khỏe chứ?" Mộc Thủy Vân buộc vạt áo lại, tóc ướt át khoát lên trước ngực, có lẽ là do tắm quá thoải mái, khí tức hồng hào trên mặt vẫn không biến mất, cộng thêm gò má thuần tịnh, trông nàng càng tươi đẹp hơn.

Tuyết Phong nghiêng đầu, lẳng lặng nhìn nữ tử như hoa phù dung trước mắt, nói nhỏ: "Ngươi cảm thấy ta không khoẻ? Hiện tại ta đang yên đang lành ngồi trước mặt ngươi."

"Ta chỉ chính là, ngươi lần trước vội vã rời đi. Ta suy đoán, ngươi có phải có cái gì..." Mộc Thủy Vân muốn hỏi có phải ngươi có ẩn tật, có điều, lời này không tiện hỏi rõ.

Đối với lần trước, Tuyết Phong sắc mặt trắng bệch rời đi, nàng vẫn lo lắng, lần này, nhìn thấy nàng ấy, lại giống như không đồng dạng như vậy, hoàn toàn không thấy được là người đang mang mầm bệnh, cho nên mới có câu hỏi này, muốn xác định một hồi.

"Hiện tại ngươi nên quan tâm không phải ta, mà là nghiên tập Phục Ma Phổ, tăng cao tu vi." Tiếng nói Tuyết Phong có chút lạnh, nàng không muốn dây dưa với Mộc Thủy Vân vụ nàng có bệnh hay không, tâm ý bên trong quá rõ ràng nàng tự nhiên nghe ra, chỉ là nàng không muốn đối mặt với đề tài này mà thôi.

"Đúng rồi, nói đến Phục Ma Phổ, ta cảm thấy nên thỉnh giáo ngươi một hồi." Mộc Thủy Vân vung tay, đưa Phục Ma Phổ tới.

Giờ khắc này hai người cách nhau rất gần, Mộc Thủy Vân càng có thể thấy rõ nữ tử lạnh lùng ngồi ở trước mắt, trong mắt đều là một mảnh trắng bạc hoa lệ, tóc thật dài, thoạt nhìn bảo dưỡng rất tốt, làm cho nàng nhìn đều cảm thấy nếu sờ lên khẳng định là mềm mại đến cực điểm, nàng chẳng biết vì sao kích động muốn sờ lên, có điều kích động này rất nhanh bị nàng áp chế.

Mặt nạ bán trong suốt, có thể nhìn thấy đường viền sau mặt nạ, nhưng cũng phi thường m//ô//n//g lung, chất liệu rất đặc biệt, nhìn như ngọc lại không phải ngọc, bề ngoài tương tự thủy tinh, óng ánh long lanh, thật sự rất đặc biệt.

"Kiếm chiêu bên trong kiếm phổ, ngươi khoan hãy học, ta cảm thấy có chút kỳ lạ. Ta sẽ giúp ngươi quan sát Dương Vạn Lý, xem Phục Ma Phổ này đến tột cùng có bí mật gì." Tuyết Phong đem Phục Ma Phổ đưa tới, không thấy Mộc Thủy Vân tiếp nhận, nhấc mắt nhìn, lại đối đầu một đôi mắt tràn ngập ôn nhu.

"Không nên nhìn chằm chằm ta như vậy, bằng không ta sẽ cho rằng ngươi thích ta a." Tuyết Phong lười biếng cười, đường viền dưới mặt nạ hiện ra mê hoặc mỹ hảo.

Trái tim nhảy lên một cái, Mộc Thủy Vân âm thầm hít sâu, chỉ xem nửa tấm mặt liền suýt nữa làm cho nàng tâm thần hoảng hốt, nếu là nhìn thấy toàn cảnh, nàng nhất định hôn mê.

"Bách hợp rất huyền diệu, ta còn chưa có ý định dính vào." Mộc Thủy Vân cười nhạt, trái tim cấp tốc khiêu nhịp bất luận làm sao cũng không khống chế được, nữ nhân này vừa lạnh vừa mị, quả là vưu vật nhân gian, ngay cả nàng đến từ hiện đại xem quen mỹ nữ, thiếu chút nữa cũng bị mê huyễn thất hồn.

"Bách hợp?" Tuyết Phong kinh ngạc, mặc dù biết lai lịch của nàng nhưng hàm nghĩa của loại ngôn ngữ đó, nàng cũng không muốn nghiên cứu sâu thêm: "Được rồi, ta đi."

"Nhanh như vậy đã muốn đi, ngồi một hồi đi." Mộc Thủy Vân cảm thấy mỗi lần các nàng gặp mặt đều là vội vã, Tuyết Phong vô tung vô ảnh, căn bản không biết được tung tích, điều này khiến nàng có chút luống cuống.

"Coi như không nỡ, ngươi và ta cũng phải chia lìa, như thế mới có lần sau gặp mặt vui sướng chứ, ngươi nói có phải hay không..." Ngôn ngữ của Tuyết Phong tràn đầy ám muội làm Mộc Thủy Vân trừng thẳng mắt.

"Ai không nỡ a!" Mộc Thủy Vân trừng nàng một chút liền nghiêng đầu, cảm thấy một cơn gió thổi nhẹ tóc nàng, quay đầu nhìn lại, bên cửa sổ nữ tử từ lâu vô thanh vô tức rời đi chỉ để lại lãnh hương nhàn nhạt.

Loan nguyệt đổi chiều tinh không, thanh phong phất đến, hắc bào bồng bềnh tung bay, dáng người lười biếng bay lượn về phía chân trời.

Một đạo khí lưu thoáng hiện giữa trời, hai cô gái áo trắng đạp gió, đuổi sát bóng đen.

Tuyết Phong ánh mắt lạnh lùng, thân hình duyên dáng như tuyệt vũ, mũi chân điểm nhẹ, một bước liền kéo cự ly ra trăm mét, hai nữ tử phía sau cho dù có nhiếp thả toàn thân chân khí, cũng không thể đuổi theo bước chân của nàng.

Bóng người biếng nhác đầy rẫy khí tức lạnh lùng, loáng một cái, liền biến mất vô tung.

Hai cô gái xoay chuyển, rơi vào trên đất bằng, liếc nhìn nhau, đều có chút không cam lòng.

"Xem bóng người của người, rõ ràng chính là Cung chủ, sao người giả vờ không quen biết chúng ta?" Hương Cầm có chút nhụt chí, các nàng đã theo dõi Tuyết Phong chừng mấy ngày, lần này lại bị nàng bỏ rơi. Xem ra việc truy tìm nhất định phải do Các chủ tự thân xuất mã, bằng không, thật sự rất khó tìm đến tung tích của Cung chủ.

"Chúng ta về bẩm báo Các chủ." Bích Kỳ kéo nàng, thân ảnh cả hai lóe lên, biến mất tại chỗ.

Đêm chung quy qua đi, một ngày mới muốn tới.

Ánh mặt trời ấm áp chiếu vào, trang hoàng bao trùm bốn phía, khí tức sáng sớm mát mẻ thanh tân.

Mộc Thủy Vân đánh răng rửa mặt xong, liền rời khỏi phòng.

Bước vào thiên thính không thấy bóng Hoa Ngưng và Giang Nam, Mộc Thủy Vân kinh ngạc, cũng không tìm tòi nguyên nhân, tọa ở trên bàn chuẩn bị dùng bữa sáng.

Mới uống một hớp cháo, liền thấy Diệp Cổ mỉm cười đi tới: "Thủy Vân, tối qua ngủ ngon không?"

"Cũng tốt, sao Vương gia dậy sớm như vậy?" Mộc Thủy Vân cảm thấy dậy sớm là một thói quen, thế nhưng vị Vương gia này, không cần phải dậy sớm đi.

"Ta chỉ muốn tới thăm nàng một chút. Đúng rồi, Phục Ma Phổ nghiên cứu sao rồi?" Diệp Cổ ngồi bên người nàng, tự mình gắp cho nàng một bánh sủi cảo, mỉm cười nói: "Đầu bếp của Vạn Lý Sơn Trang so với ngự trù hoàng cung, tay nghề còn cao siêu hơn, sủi cảo tôm này là hắn am hiểu nhất, nàng nếm thử xem có ngon hay không."

"Làm sao có thể để Vương gia tự mình gắp sủi cảo cho ta, không tốt lắm." Mộc Thủy Vân vội vã cầm chén nhận lấy, trong lòng oán thầm, vị Vương gia này dù sao cũng là thân thể nghìn vàng, lại vì nàng giáp sủi cảo, nàng thụ sủng nhược kinh*, cần phải khấu địa bái tạ a.

*được sủng ái mà kinh sợ

"Đừng khách khí với ta như vậy, nói một chút, nàng nghiên cứu thế nào?" Diệp Cổ nhìn nàng ăn cháo, có cảm giác tao nhã rất riêng, đây chính là nữ nhân lý tưởng của hắn.

Phàm là bất luận nữ nhân nào được thù vinh như vậy, nhất định sẽ lộ ra tư thái nữ nhi gia thụ sủng nhược kinh, đối với hắn cũng càng nhiều ân cần, Mộc Thủy Vân lại trái ngược, vẫn lạnh nhạt tuỳ ý, hắn cuối cùng cũng coi như là kiến thức đến, nữ nhân này, hắn nên hảo hảo quý trọng nàng.

Thấy "mỹ nhân ra dục" như thế, tui mà là Phong nhi thì đã nhào tới mần thịt bé Vân lâu rồi =))))))

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tà Minh Chi Giới
Chương 43

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 43
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...