Chương trước
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

TA LÀM PHU NHÂN CỦA GIAN THẦN – Chương 10

TA LÀM PHU NHÂN CỦA GIAN THẦN

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

23

Lục Thư Họa trước giờ vẫn luôn chẳng thể hiểu nổi tại sao ta lại có chấp niệm sâu sắc với món bánh đậu phụ đến thế. Ta mỉm cười nuốt nốt miếng bánh cuối cùng, ghé sát tai nàng thì thầm: "Bởi vì ta thích."

Nàng lườm ta một cái, chẳng buồn tiếp lời.

Năm đó khi Dung phủ bị triều đình tịch biên, Dung Sách tuy may mắn trốn thoát được nhưng cũng phải trải qua những ngày tháng nghèo khổ, khốn cùng đến cực điểm. Thậm chí đã có một khoảng thời gian dài, hắn phải giành giật từng miếng ăn từ miệng lũ ch.ó hoang.

Hồi ấy, ta luôn miệng nói là bánh đậu phụ nương làm ta ăn chán rồi, nên mang đi chia cho người khác.

Thực ra không phải vậy. Ta chỉ chia cho mỗi mình Dung Sách mà thôi.

Mùa đông năm đó lạnh thấu xương, Dung Sách co rúm trong con ngõ nhỏ, khoác trên mình bộ y phục rách nát tả tơi, run rẩy cầm cập. Đôi môi hắn tím tái vì lạnh, đôi bàn tay thon dài đẹp đẽ kia mọc đầy những vết nứt nẻ, lở loét do sương giá.

Ta lấy bánh từ trong bọc đưa cho hắn. Bánh đậu hà lan để nguội thì chẳng còn ngon nữa, nhưng đối với hắn lúc bấy giờ, nó chẳng khác nào cao lương mỹ vị, hắn cứ thế ăn ngấu nghiến cho bằng hết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Dung Sách vốn có diện mạo tuấn tú, đôi mắt đào hoa lúng liếng đầy mê hoặc, ta dù có ngốc thật thì cũng bị vẻ đẹp ấy mê hoặc mất rồi.

Thế là ngày nào ta cũng mang bánh đến cho hắn.

Về sau tuyết tan, trong ngõ nhỏ chỉ còn lại một vũng nước tuyết bẩn thỉu bùn lầy. Ta bước tới đó, ngẩn ngơ đứng đợi hắn, đến mức làm lấm bẩn cả đôi hài mới mà nương vừa may cho.

Ta không đợi được hắn, thậm chí còn chẳng biết tên hắn là gì. Nhưng hắn lại là người bạn duy nhất của ta khi ấy.

Nói là bạn, thực chất cũng chỉ là ta tự đơn phương công nhận. Hắn chẳng bao giờ nói chuyện với ta, chỉ lẳng lặng nghe ta lảm nhảm đủ thứ chuyện mà ta tự cho là thú vị.

Sau khi hắn đi, ta đến cả một người chịu nghe mình nói cũng chẳng tìm thấy, nhưng ngày nào ta cũng ra con ngõ nhỏ đó nhìn một cái.

Ta đã đợi rất lâu, nhưng ta không gặp lại hắn ở con ngõ ấy nữa.

Ngày hôm đó, trời đẹp vô ngần. Hắn cưỡi ngựa đi ngang qua con phố dài, ta đứng bên cửa sổ của t.ửu lâu, chỉ một ánh nhìn đã nhận ra hắn ngay lập tức.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
TA LÀM PHU NHÂN CỦA GIAN THẦN
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...