Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta là Thực Sắc – Chương 91

Ta là Thực Sắc

Tác giả: Tát Không Không
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhìn bộ dáng của Vân Dịch Phong tôi liền biết những

suy đoán của mình là chính xác.

Con người sắt đá không giỏi ăn nói này lại gặp được

một người em trai đang thời kì trưởng thành còn kỳ quái hơn cả thời kì mãn

kinh.

Hai người đều nhiều hormone, ở cùng một chỗ, ngươi

không muốn nói chuyện tình cảm, ta cũng không muốn bộc bạch nội tâm mình.

Mọi người đối đầu nhau chỉ có thể thương tổn lẫn nhau.

Ngoài cửa sổ xe, đêm khuya yên lặng và tĩnh mịch.

Không biết vì sao, lời tôi nói cũng nhiều hơn:

"Ngươi vẫn nên nói chuyện cùng Dịch Ca, hắn cũng không phải đứa trẻ bướng

bỉnh, chẳng qua tính tình hắn giống ngươi không được tốt lắm."

Nghe vậy, hàm dưới của Vân Dịch Phong cong sít chặt

lại.

Thanh âm của hắn yên lặng như tiếng thở dài: "Hắn

sẽ không hiểu được đâu."

"Ngươi luôn nói như vậy, nhưng ngươi cũng không

phải Dịch Ca, sao ngươi biết hắn sẽ không hiểu được?" Tôi phản bác:

"Hắn là em trai ngươi, chẳng lẽ ngươi không tin tưởng hắn sao?"

Vân Dịch Phong trầm mặc thật lâu.

Giữa thùng xe tăm tối, hình dáng của hắn tràn ngập hơi

thở đàn ông: "Tuy rằng Dịch Ca và ta không cùng một mẹ sinh ra nhưng quan

hệ của chúng ta vô cùng thân thiết. Từ nhỏ ta dạy hắn bóng rổ, dạy hắn bơi lội,

dạy hắn đấu kiếm... Ta cũng biết đối với Dịch Ca âm nhạc vô cùng quan trọng. Ta

từng nói với cha sẽ kế thừa vị trí của hắn, xin cha để cho Dịch Ca làm những

việc hắn thích."

"Vậy tại sao giờ ngươi lại phản đối?" Tôi tò

mò.

Hai con ngươi của Vân Dịch Phong tối đen như bầu trời

đêm, thâm thúy như được nhuộm màu mực đậm: "Ngươi biết không? Lúc ấy cha

nghe ta nói xong chỉ nói năm chữ "rồi ngươi sẽ hối hận", mà mãi sau

khi ông qua đời rồi, ta mới hiểu được ý tứ những lời đó... Ta và Dịch Ca, sinh

ra trên con đường này, cho dù muốn lệch khỏi quỹ đạo, cũng sẽ bị nhiều người

kiềm chế. Trong sinh mệnh của chúng ta, có rất nhiều thù hận và ân oán cần phải

giải quyết, không có đúng sai, chỉ có đánh giết. Ta nghĩ vừa rồi ngươi cũng

thấy, những kẻ đó cũng sẽ không bởi vì Dịch Ca không tham dự mà buông tha hắn.

Hiện tại ta có thể dùng sức mạnh của mình để bảo vệ Dịch Ca bình an, nhưng nếu

có ngày ta gặp bất trắc, hắn sẽ trở thành con mồi cho mọi người xâu xé. Ta

không muốn chuyện như vậy sẽ phát sinh."

"Cho nên bây giờ ngươi muốn Dịch Ca bắt đầu tiến

vào vòng luẩn quẩn này của các ngươi, phát triển khả năng, thành lập thế lực để

tương lai có đủ năng lực bảo vệ mình, phải không?" Tôi hỏi.

Vân Dịch Phong gật đầu, không cần nói cũng biết đó là

đáp án.

"Nhưng mà ta có dự cảm, mệnh ngươi phải trăm

tuổi, có thể dùng thế lực của mình bảo vệ Dịch Ca." Ta nói.

"Dự cảm?" Vân Dịch Ca cười khẽ một tiếng,

mang ý giễu cợt.

Không phải hắn giễu cợt tôi mà là giễu cợt cái dự cảm

mệnh hắn phải trăm tuổi.

"Ta cho rằng," tôi nhìn Vân Dịch Phong, tuy

chỉ có thể nhìn thấy hình dáng của hắn, nhưng tôi vẫn nhìn hắn, “Xác suất mà ta

đoán ngươi sẽ sống lâu trăm tuổi và xác suất mà ngươi cho rằng mình sẽ chết

giữa chừng là 50-50… Tại sao ngươi lại làm ngơ với 50% cơ hội đầu tiên?”

Vân Dịch Phong không nói gì.

Tôi cảm thấy mình hôm nay nói thật nhiều, có điều dù

sao Vân Dịch Phong với tôi cũng không có thiện cảm, vậy thì tôi liền dứt khoát

đem toàn bộ những gì trong lòng nói ra: "Nếu đời này ngươi sống lâu trăm

tuổi, nhưng lại chỉ có thể nhìn Dịch Ca vứt bỏ mộng tưởng của chính mình, chán

nản mà sống, như vậy có tốt hay không?"

Vân Dịch Phong nắm chặt tay thành quyền, đặt ở bên

môi, trong đôi mắt sáng tối mấy lần.

Tôi ngồi thẳng người, cố gắng ưỡn ngực, cao giọng nói:

"Ngươi cũng muốn Dịch Ca được hạnh phúc, như vậy từ giờ trở đi ngươi càng

phải củng cố thế lực của mình, khiến mình trở nên mạnh hơn, bảo vệ Dịch Ca thật

tốt, khiến hắn có thể thực hiện nguyện vọng của mình, vui vẻ mãi mãi không phải

thật tốt sao. Chuyện tương lai ai nói rõ được chứ? Dù sao trong cuộc đời một

người, hạnh phúc mới là điều quan trọng nhất."

Từ đầu đến cuối, Vân Dịch Phong đều không lên tiếng.

Tôi xem mình còn chút nước miếng, đủ để nói một câu,

liền vỗ vỗ bờ vai của hắn, vui đùa mà nói: "Kì thật nhé, chỉ cần không có

ta ở bên cạnh ngươi, bảo đảm sinh mệnh ngươi vẫn an toàn."

Nói xong lúc sau tôi tự nhận lời này mà cũng nói được

thì thật thú vị.

Vừa mới chuẩn bị ngửa mặt lên trời ngây ngô cười một

trận, ai ngờ trong mắt Vân Dịch Phong quét qua một tia lạnh lẽo.

Tôi lập tức nghẹn họng, chỉ có thể ngượng ngùng thu

hồi móng vuốt của mình, biết điều cuộn mình vào góc khác.

Cuối cùng chúng tôi lại tới nhà Vân Dịch Phong.

Vừa mới đến nhà, tôi liền nghe thấy âm thanh đập cửa

rất to ở trên lầu, còn có tiếng hét của nhóc ăn mày: "Thả ta ra, thả ta

ra, các ngươi có nghe thấy không!'

Vân Dịch Phong nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì

vậy?"

Một tay cấp dưới báo cáo: "Vân ca, Nhị Thiếu biết

chuyện anh bị tập kích, liều mạng muốn đi cứu, chúng em không ngăn được, lại sợ

nếu anh ấy đi sẽ gặp nguy hiểm đành cả gan đem Nhị Thiếu tiếp tục giam trong

phòng."

Nghe vậy tôi liền dùng khuỷu tay huých Vân Dịch Phong:

"Xem đi, em trai ngươi quan tâm ngươi biết bao nhiêu."

Vân Dịch Phong xem như không nhìn phía tôi, nhưng

trong con ngươi hắn có gì đó đang cuồn cuộn.

Hắn không nói gì, trực tiếp đi lên lầu.

Tôi đoán hắn muốn cùng em trai nói chuyện, cũng không

muốn quấy rầy bọn họ liền một mình đi đến phòng bếp tìm đồ ăn.

Những người này tuy là xã hội đen nhưng vẫn rất biết

hưởng thụ cuộc sống, tủ lạnh cái gì cũng có.

Đáng tiếc Kiều bang chủ không có ở đây, mà tôi đánh

nhau cũng đã mệt, không còn sức nấu nướng, chỉ có thể cầm hộp bánh bích quy đi

ra gặm.

Đang hứng thú gặm bánh, một tiểu đệ dáng vẻ ngượng

ngùng đi vào, hai tay nắm chặt, cúi mắt, thanh âm lầm bầm như muỗi: "Cái

kia, cái kia... Cái kia..."

Hắn nói cái kia nửa ngày mà cũng không ra cái kia là

cái gì.

Nhân lúc hắn vẫn đang cố giải thích, tế bào não của

tôi cũng bắt đầu hoạt động, bắt đầu đoán xem hắn muốn nói gì.

Hắn nói: "Cái đó, người đẹp, ta xem trọng ngươi,

có bạn trai chưa? Nếu có rồi, có ngại thay đổi một người khác không?"

Tôi đáp: "Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét, người

ta thành niên còn chưa đến mười năm đâu."

Hoặc là.

Hắn nói: "Người đẹp, muốn xem ta khiêu vũ thoát y

không? Một trăm đồng một lần."

Ta đáp: "Tốt, đây là năm đồng tiền đặt cọc, trước

tiên để lộ phía dưới một chút, ta sẽ tiếp tục quyết định có nhìn hay

không."

Đang say sưa nghĩ những việc sai trái, nước miếng rơi

tí tách, tiểu đệ này cuối cùng cũng nói đầy đủ câu, hắn thẹn thùng: "Đại

tỷ, tỷ có thể ký tên cho ta được không?"

Bước chân của tôi đột nhiên lảo đảo ra sau, vô cùng

khó khăn mới khiến cơ thể ổn định lại.

Tiểu đệ kia nhìn tôi, ánh mắt sáng lấp lánh như là

được thấy Hoắc Nguyên Giáp trong truyền thuyết vậy: "Đại tỷ, ta tận mắt

nhìn thấy lúc Vân ca hôn mê, tỷ đã quên mình dũng cảm che chắn trước mặt, xung

quanh có nhiều gậy sắt hướng tới như vậy, mà mặt tỷ không hề có một tia sợ hãi,

thật sự là một vị đại anh hùng!"

Tiểu đệ vừa nói xong, bèn đem tay áo xắn lên, đưa cho

tôi một cái bút nói: "Đại tỷ, tỷ tỷ ký ở cánh tay ta trước đi, ta sẽ nhờ

thợ xăm hình xăm tên tỷ ở phía trên."

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ta là Thực Sắc
Chương 91

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 91
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...