Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta là Thực Sắc – Chương 126

Ta là Thực Sắc

Tác giả: Tát Không Không
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thấp hoa phi bất khởi: Hoa ẩm ướt không thể bay. Câu đầy đủ là “luyến

thụ thấp hoa phi bất khởi”: hoa/ lá yêu cây không nỡ bay

Phán đoán của tôi là chính xác, trong phòng tắm quả

thật có tiếng nước.

Vì thế, tôi cười đến mức miệng cũng banh ra đến huyệt

thái dương, cười đến mức lỗ sâu trên răng cũng lộ ra, cười đến mức amiđan cũng

rung rẩy

Đôi mắt tràn ngập dục vọng liền lóe lên tia sáng đen

tối

Còn cặp móng vuốt sói mẹ kiêm móng heo, cũng đặt trên

tay nắm cửa, cấp tốc xoay tròn, đẩy cửa ra bất ngờ, mừng như điên hét lớn:

“Đồng Diêu, giao nộp mệnh căn của ngươi ra đây!!!”

Nhưng mà, sau khi màn sương mù trước mặt tan biến, tôi

đột nhiên phát hiện--người đang tắm rửa trong phòng tắm là Kiều bang chủ.

Miệng của tôi, mở to đến nỗi gần như có thể nuốt trọn

nắm tay của mình, còn nước miếng trong suốt lóng lánh cũng theo kẽ hở giữa răng

nanh mà chảy ra.

Lão tổ tông ơi, đồ của Kiều bang chủ đúng là không

phải bình thường.

Chiều dài kia, độ lớn kia, còn có đám lông tươi tốt

kia, đúng là đàn ông trong những đàn ông, máy bay chiến đấu trong đám mệnh căn

a!!!!!!!!

Tôi vừa chảy nước miếng, vừa cười đến vẻ mặt si ngốc,

hoàn toàn không để ý đến gương mặt tối đen như mực giống như bị trúng kịch độc

trên thế giới của Kiều bang chủ.

Sài Sài đúng là phụ nữ tính phúc nhất trên thế giới

nha.

Dựa theo mệnh căn của Kiều bang chủ thì xem ra việc

Sài Sài có thể mang thai nhanh như vậy là điều đương nhiên.

Người này, quả thật chính là xe tăng chủ lực Miaztusk

mới nhất của quân đội Mỹ, bắn phát nào trúng phát đó.

Tôi dám cam đoan, đừng có nói là tính sai kì an toàn,

cho dù là hai lớp Durex bọc ngoài, thì viên đạn của Kiều bang chủ cũng có thể

xuyên thấu vô số phòng ngự, trực tiếp hợp nhất cùng trứng muội muội, góp một

viên gạch để kiến thiết nền vật chất hiện đại và tinh thần văn minh của chủ

nghĩ xã hội khoa học.

Trong lúc tôi đang trợn mắt há mồm vì vô cùng kinh

ngạc, một giọng nói vang lên bên tai tôi: “Thật ra, của ta và của hắn không

khác biệt lắm”

Giọng nói của Đồng Diêu mềm mại như tơ, hàm chứa sự

d//â//m mỹ cao quý, dễ dàng quấn lấy tay chân tôi, làm cho tâm tôi ngứa ngáy khó

chịu

Ánh mắt của tôi vẫn nhìn bảo bối vùi lấp trong mặt cỏ

của Kiều bang chủ như trước, ngoài miệng không tự giác hỏi thăm: “Nói thật

không? Đàn ông nói dối thì cả đời sẽ không thể cương”

“Ta chưa bao giờ nói dối, cái của ta và của hắn như là

bào thai song sinh… Thế nào, muốn nhìn không?”

Ánh mắt Đồng Diêu cũng nhìn Kiều bang chủ, còn giọng

nói càng thêm mê hoặc, khiến người ta ngửi thấy được một loại hương ngọt ngào

mờ ám

Đó là ham muốn cổ điển: tháo túi hương, cởi ra thắt

lưng, váy ngắn vàng nhạt rơi xuống đất, cơ thể ngọc ngà hiện ra.

Tất cả đều tốt, trên cả mập mờ.

Đây là yêu pháp ngàn năm của Đồng Diêu làm cho tôi

rung động.

Đối với đôi cẩu nam nữ như tôi và Đồng Diêu đang nhìn

mệnh căn của mình mà tiến hành đối thoại, giờ phút này Kiều bang chủ đã hóa

thân thành công nhân khai thác than đá, trên mặt đen thui chỉ còn lại hai ánh

mắt, lửa giận hừng hực thiêu đốt.

Sau đó Đồng Diêu bị đuổi về nhà.

Còn tôi thì bị phạt trong vòng nửa năm không được đến

nhà Kiều bang chủ ăn cơm chực.

Nhẫn tâm, Kiều bang chủ thật sự không có tính người,

tại sao không thể xem nơi đó của mình như là cây củ cải lớn, thoải mái để cho

chúng tôi nhìn một cái chứ?

Tôi và Đồng Diêu cũng không phải dân đói mà bổ nhào

vào bắt nó để gặm cắn, có cần nhỏ mọn vậy không?

Vốn tưởng rằng, sau khi Đồng Diêu đi khỏi, tôi có thể

thoải mái một chút, ít nhất có thể không bị hắn quấn quít cả ngày. Đáng tiếc,

công phu quấn người của Đồng Diêu thật sự không phải tầm thường. Cho dù hắn

không còn ở cùng một chỗ với tôi nữa, nhưng mỗi ngày vào buổi trưa và buổi tối

hắn sẽ canh giữ ở cửa bệnh viện, chờ tôi tan ca.

Bất luận là đi cửa chính, hay là đi từ cửa sau, thậm

chí có một lần từ cửa sổ WC đi ra ngoài, đều bị Đồng Diêu ngăn cản. Tôi nghi

ngờ hắn có thiên nhãn.

Mỗi lần bị Đồng Diêu bắt được, tôi vô cùng bực bội.

Hôm nay, lúc tôi trèo cửa sổ ra ngoài bãi cỏ bệnh

viện, không may thấy lão viện trưởng cùng dì dọn vệ sinh đang “vận động” trong

bồn hoa.

Dưới ánh sáng giữa trưa, cặp m//ô//n//g trần trụi trắn nõn

bóng loáng đến nỗi có thể phản chiếu ánh sáng của lão viện trưởng trong tích

tắc có thể chọc mù cặp mắt đứa trẻ thuần khiết của tôi.

Lão tổ tông ơi, chẳng trách dạo gần đây khi tôi ngủ

trưa trong phòng khám, tôi luôn có cảm giác có ánh sáng cường độ mạnh từ bên

ngoài bắn vào, lúc cao lúc thấp, lúc lên lúc xuống ở trên vách tường

Lúc trước không biết sự thật, còn tưởng rằng có ai đùa

dai lấy gương chiếu tôi

Ai ngờ đâu, vật phát sáng hoặc là vật khúc xạ kia lại

có thể là hai cánh m//ô//n//g bóng loáng không không hợp với tuổi tác của lão Viện

trưởng.

Nghĩ đến mấy buổi trưa không thể ngủ yên, gương mặt tôi

ngay lập tức sung huyết tím tái, mạch máu trên trán như con sâu lớn màu xanh

nhúc nhích thình thịch, còn ánh mắt thì sáng lên như trong quảng cáo thuốc nhỏ

mắt vừa quay đầu liền có thể bắn chết một người qua đường.

Vì vậy, tôi xông lên trước, cánh mũi phập phồng, đầu

lưỡi lay động, tóc đong đưa, chân ngọc nâng lên hướng về phía bộ phận trần

truồng của lão viện trưởng, giống như một động cơ nhỏ hung hăng đá ba cước vào

chiếc m//ô//n//g đang co rúm

Hai cước trong đó thành công in lại hai dấu giày đen

lên hai cánh m//ô//n//g như hoa tách biệt trắng nõn của lão viện trưởng

Mà cước cuối cùng cũng là cước nghiêm trọng nhất - gót

giày nhỏ bảy tấc của tôi cứ thế mà đ//â//m vào cây hoa cúc của lão viện trưởng

Chỉ nghe thấy một tiếng tru vô cùng thê lương, trong

nháy mắt lão viện trưởng từ trên mặt đất liền nhảy lên cao một thước

Tôi che mặt chạy nhanh, nhanh chóng thoát khỏi hiện

trường gây án

Vừa mới chạy ra khỏi bãi cỏ, liền thấy đứa nhỏ Đồng

Diêu đứng ở dưới bóng cây mát, cơ thể tựa vào thân cây, khóe miệng bên phải

nhếch lên, cứ thế nhìn tôi.

Một vài tia sáng chiếu rọi, từ từ trượt theo gương mặt

trơn bóng của hắn, từ đuôi lông mày, đến khóe mắt, lướt xuống màu hồng phấn vô

cùng mê ly.

Một cánh hoa màu trắng chầm chậm bay tới trên đầu hắn,

cứ như vậy dừng lại, thấp hoa phi bất khởi.[1]

Cánh hoa bé nhỏ ánh trên sợi tóc đen nhánh của hắn,

thể hiện sự thanh lịch tao nhã, có sự mờ ảo như làn khói, tiêm nhiễm sự dịu

dàng của ngày trời ấm áp.

Gương mặt Đồng Diêu tại giây phút này có chút mơ hồ,

dường như bị bao phủ bởi mây khói.

Cơn gió hè khiến mọi người say mê, từ chỗ hắn đánh úp

về phía tôi. Chúng tôi vốn không có đối mặt nhau bao lâu, bởi vì Đồng Diêu

nhanh chóng đi về phía tôi. Vừa di chuyển, cánh hoa liền trượt xuống tóc hắn,

rơi vào bên trong cơn gió mùa hè ấm áp.

Ma pháp trong nháy mắt được giải trừ, tôi tiến lên

trước, đột nhiên nắm tay Đồng Diêu, kích động nói: “Ta phá hỏng lỗ nhỏ phía sau

của lão viện trưởng nhà chúng ta!!!!!”

Sự việc gây xúc động lòng người biết bao, cả thế giới

sẽ vì vậy mà chấn động

Nghe vậy, gương mặt Đồng Diêu màu sắc sặc sỡ.

Tôi bắt đầu thêm mắm thêm muối vào câu chuyện, vui

sướng hoa chân múa tay, phun từng hạt nước miếng nhỏ, chỉ sợ thế giới không

loạn mà kể lại cho hắn nghe một lần.

Sau đó, gương mặt Đồng Diêu rốt cuộc mới khôi phục

bình thường.

Hắn mỉm cười nói với tôi: “Thân ái, chúng ta đi mua

đôi giày mới đi”

“Tại sao?” Tôi nhìn đôi giày cao gót mới chỉ mang được

vài ngày của mình, nói lẩm bẩm: “Đôi này đẹp lắm mà.”

Đồng Diêu tiếp tục mỉm cười: “Nhưng mà, giày cao gót

của ngươi đã bị dính chất dịch của người nào đó”

Nghe vậy, da gà của tôi bắt đầu mọc lên như nấm, soàn

soạt soàn soạt trồi ra ngoài

Cho nên, tôi vội vã kéo Đồng Diêu đi vào cửa hàng giày

nữ

Ánh mắt nhìn lướt qua một lượt, nhìn trúng ngay một đôi

giày cao gót đầu nhọn, hình dáng khá gợi cảm, nhưng màu sắc toàn đen lại tăng

thêm sự thần bí trầm ổn, điều quan trọng hơn là, gót giày kia dài nhỏ cứng cáp,

tuyệt đối có thể đạp thủng bàn chân con người.

Hung khí, hung khí tuyệt vời

Nếu tôi không có ngực 36E, như vậy, tôi nhất định phải

có gót giầy có thể chọc thủng thân thể người ta.

Sau khi nhờ cô gái bán hàng lấy cỡ giày thích hợp cho

mình, tôi ngồi ở trên ghế da, nhấc chân lên, chuẩn bị đổi giày, ai ngờ Đồng

Diêu đang ở một bên đột nhiên ngồi xổm xuống, giúp tôi cởi giày.

Tôi thừa nhận trong lòng mình đen tối, bởi vì phản ứng

đầu tiên của tôi là nghĩ Đồng Diêu thừa cơ hội nhìn lén phong cảnh dưới váy tôi

Cho nên, tôi nhanh chóng kẹp chặt hai chân lại, nhìn

hắn đề phòng.

Đồng Diêu tò mò: “Ngươi làm gì vậy? Buồn tiểu sao?”

“Ta sợ ngươi nhìn quần lót của ta.” Tôi ăn ngay nói

thật

Đồng Diêu nhìn không chớp mắt: “Cũng không phải chưa

từng thấy qua”

Hắn vừa nói như vậy, tôi liền nhớ ra.

Lúc học lớp 11, tôi mặc váy dài đến đầu gối chạy như

điên bên ngoài hành làng, không cẩn thận, liền ngã chụp ếch.

Lén lút nhìn bốn phía, phát hiện xung quanh không có

người, đang lúc vui mừng xoa ngực, ai ngờ khóe mắt lại thoáng nhìn thấy Đồng

Diêu trong góc.

Vẻ mặt của hắn trêu tức, nhưng ánh mắt lại đen tối ái

muội.

Nhìn theo ánh mắt hắn, tôi phát hiện chiếc váy dài đến

đầu gối vốn rất an toàn của mình đã bị lật lên, chiếc quần lót hellokitty phấn

hồng đáng yêu liền phơi bày trong không khí

Mắt tôi nhíu lại, người nhảy lên như cá chép, từ trên

mặt đất bò dậy, phóng về phía Đồng Diêu, miệng kêu gào phải tuột quần hắn

xuống.

Tôi truy đuổi không tha, còn Đồng Diêu thì chạy thoải

mái, hai người cứ như vậy đánh nhau như điên trên hành lang, cho đến khi Ôn Phủ

Mịch gọi tôi.

Nghe tiếng Ôn Phủ Mịch, tôi liền thu lại sự sắc bén,

trở thành một con mèo nhỏ ngoan hiền, đi về phía Ôn Phủ Mịch.

Nhớ lại thì khi đó lúc vô tình quay đầu lại, tôi thấy

bóng dáng Đồng Diêu hơi tịch mịch.

Lúc này, tôi phục hồi lại tinh thần nhìn Đồng Diêu

đang ngồi xổm trên mặt đất.

Tôi cảm thấy Đồng Diêu là một sự tồn tại rất kỳ lạ đặc

biệt.

Có lúc thì hắn giống như làn khói mờ nhạt, cơn mưa

thưa thớt, ưu sầu bi thương.

Có lúc thì hắn lại giống như pháo hoa tháng 3 rực rỡ,

như trăm hoa bao phủ khắp núi đồi, tình cảm mãnh liệt trào dâng

Mà nhiều thời điểm, loại ý nghĩ xấu xa đen tối như thế

này sẽ bao quanh toàn thân hắn, thậm chí thâm nhập vào tơ tóc của hắn, làm cho

toàn thân hắn tràn ngập đen tối đậm đặc

Mà có khi -- giống như hiện tại, hắn sẽ như cây liễu

bên bờ đê phất phơ trong mùa xuân, hòa nhã đến kỳ quái.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ta là Thực Sắc
Chương 126

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 126
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...