Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta là Thực Sắc – Chương 105

Ta là Thực Sắc

Tác giả: Tát Không Không
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vì sao?

Vì sao hắn phải làm chuyện như vậy?

Tôi nhìn Đồng Diêu, tôi nghĩ ánh mắt tôi bây giờ là

rất xa lạ.

Bởi vì giờ phút này, hắn, đối với tôi mà nói, chính là

xa lạ.

"Ngươi là vì làm cho ta và Ôn Phủ Mịch ở bên

nhau?" Tôi to gan đoán: "Cho nên, ngươi mới làm ra nhiều chuyện như

vậy, chính là vì làm cho ta cùng hắn ở bên nhau? Phải không? Ngươi tưởng rằng

bản thân mình là do Nguyệt lão giữa chúng ta sao?"

Giờ phút này, Đồng Diêu đã không còn bộ mặt vui thích

xem cuộc sống như trò chơi nữa.

Trên mặt hắn bao phủ một tầng sáng mơ màng.

Xẹt qua đôi mắt luôn hứng thú trêu đùa ấy.

Xẹt qua chiếc mũi thẳng ấy.

Xẹt qua đôi môi đầy đặn trơn bóng ấy.

Hắn nhìn thấy tôi, nhẹ giọng nói: "Như vậy, ngươi

và Ôn Phủ Mịch sẽ ở bên nhau sao?"

"Chỉ cần một ngày ta không ở cùng hắn, ngươi sẽ

tiếp tục quấy phá tình yêu của ta, phải không?" Tôi cười lạnh.

Tôi chưa bao giờ nghĩ tới, tôi sẽ cười lạnh với Đồng

Diêu.

Tôi và hắn, từ trước đến nay chưa từng có đỏ mặt, chưa

từng cãi nhau.

Mọi việc hắn làm đều theo ý tôi.

Bắt đầu từ bây giờ, chính là bây giờ, chính là bây

giờ...

Tôi nhìn không thấu hắn.

Thật sự, tôi nhìn không thấu Đồng Diêu.

Tôi đặt tay ở trên bàn viết bằng gỗ lim của Đồng Diêu,

trên mặt bàn bóng loáng, bóng bàn tay mờ mờ.

Tôi cắn môi dưới, hạ giọng nói: "Đồng Diêu, ngươi

không cần lại xen vào nữa, ta có ở cùng ai... cũng không liên quan tới

ngươi."

Nói xong, tôi cũng không nhìn hắn, xoay người, cứ thế

đi ra khỏi văn phòng.

Đầu óc tôi thật sự là loạn lên rồi.

Cho nên, hai chân tôi chạy đi rất nhanh.

Bên tai tôi là tiếng gió vù vù, tôi nghĩ dùng cơn gió

này, có thể giúp tôi bình tĩnh lại.

Tôi chạy trên đường rất nhanh, phát tiết tinh lực,

phát tiết lửa giận.

Xung quanh nhốn nháo ầm ĩ, chỗ nào cũng là người, đâu

đâu cũng là xe cộ.

Nhưng trong mắt tôi, chúng giống như ảo ảnh, đều không

tồn tại.

Chạy đi chạy đi, cơ thể tôi bỗng ngã về bên phải, lập

tức một trận đau bùng phát trên mắt cá chân phải.

Mang giày cao gót là kỹ thật sống.

Mang giày cao gót chạy nhanh chính là kỹ thuật sống

bậc cao nhất.

Cho nên, tôi hoa hoa lệ lệ bị trẹo chân rồi.

Chạy nhanh tới ven đường ngồi xuống nghỉ.

Đau đớn như thế, ngược lại giúp đầu óc tôi bình tĩnh

rất nhiều.

Vừa rồi, hình như tôi đã nặng lời với Đồng Diêu.

Tôi cũng không biết lúc này vì sao lại tức giận như

vậy.

Tôi cùng Sài Sài không phải là chưa từng giận dỗi quá

lâu, nếu có cũng chỉ tranh luận hai câu, qua vài ngày thì tốt rồi.

Thế nhưng, một khi Đồng Diêu chọc giận tôi, tôi liền

giận dữ đến mất trí.

Có lẽ, chỉ khi ở trước mặt hắn, tôi không có đề phòng

nhất.

Tin tưởng càng nhiều, tổn thương càng lớn.

Ngẩng đầu, nhìn lên khoảng trời xanh thẳm, ánh mặt

trời đang dần phai nhạt - giống như lòng đỏ trứng gà kém chất lượng vậy.

Tạm thời vứt chuyện của Đồng Diêu ra sau đầu, tôi bắt

đầu tự hỏi những chuyện sẽ xảy ra tiếp theo.

Sau khi Ôn Phủ Mịch trở về, tôi không biết Vân Dịch

Phong sẽ làm ra hành động gì.

Đương nhiên, dựa vào hiểu biết của tôi về Vân Dịch

Phong, hắn chưa đến mức phải dùng thủ đoạn.

Nhưng tôi sợ hãi việc hắn đến gặp Ôn Phủ Mịch, nói

những lời không nên nói.

Ý tôi là, tôi không muốn cùng Ôn Phủ Mịch dây dưa thêm

nữa.

Tôi nghĩ rồi lại nghĩ, liền cầm điện thoại lên, gọi

cho mẹ tôi.

Bên kia chuông điện thoại kêu một lúc lâu, đến tận khi

tôi chuẩn bị định tắt máy, giọng mẹ tôi mới chậm chạp truyền đến: "A

lô?"

"Mẹ, mẹ của Ôn Phủ Mịch có nói khi nào hắn trở về

hay không?"

Lần trước khi trở về, tôi không có hỏi Ôn Phủ Mịch khi

nào về.

Thế nhưng bây giờ tình hình có biến, tôi phải nắm rõ

tất cả tình huống, mới có thể lo liệu được.

Giọng mẹ tôi rất kỳ quái, trong kích động có sung

sướng, cố nén tiếng thở dốc: "Nói là hai tuần sau sẽ đến. Thực Sắc, cuối

cùng con cũng nghĩ thông... Mẹ đã nói... con sẽ hồi tâm chuyển ý... Phủ Mịch

đứa nhỏ này... đứa nhỏ này trăm năm khó gặp một lần... A, quỷ sứ, ngươi sờ

nhẹ."

Cũng phải nói, tôi làm cũng đã "làm tình"

không ít rồi, tức khắc tự nhiên hiểu được cha mẹ đang làm gì.

Dưới trời quang, trong nháy mắt, một đạo thiên lôi

đánh xuống đầu tôi.

Tránh cho xảy ra thảm kịch lớn hơn, tôi định tùy tiện

có lệ một chút, sau đó treo điện thoại.

Nhưng mà, hai vị phụ huynh không cho tôi cơ hội.

Tôi vừa mở miệng nói tạm biệt, bên kia liền truyền đến

hơi thở hổn hển cùng r//ê//n rỉ.

"Hàn Trúc, a, a, a, dùng sức!"

"Mẫn Quân, a, a, a, nâng lên!"

Một dòng điện cao thế trực tiếp giáng vào người tôi.

Tay chân tôi run rẩy, mặt méo xệch, liệt nửa người,

máu chảy ngược, gân xanh nổ tung, cổ họng khô khốc, trong nháy mắt, tế bào thần

kinh chết hơn phân nửa.

Ở trong khoảnh khắc này, tôi chỉ làm được một cử động

- tôi đem di động ném vào thùng rác bên cạnh.

Đây là hành vi đốt tiền, cũng là hành vi bất đắc dĩ.

Ngồi thừ ra một tiếng đồng hồ, tôi mới có sức đứng

dậy, trở lại nhà mình.

Tôi vừa bước vào phòng ở, nhận thấy có điều không

thích hợp.

Căn phòng này là do Đồng Diêu tặng, bây giờ, tôi và

hắn cãi nhau trở mặt rồi, nếu còn ở lại đây, thật sự là có chút không thể nói

được.

Nhưng mà, nếu không ở đây, vậy thì có thể ở đâu?

Nhà cha tôi mẹ tôi là không thể có người sống ở rồi,

dù sao tôi cũng không phải là Lôi Chấn Tử, có thể ngăn cản nhiều sấm sét như

vậy.

Có lẽ là do mệt mỏi, bụng bắt đầu réo "cô cô

cô", tôi liền chạy đến nhà Kiều bang chủ dưới tầng định đi ăn chực.

Ai ngờ, vừa mở cửa, lại gặp được một cảnh làm người ta

chảy máu mũi.

Hạ thân Kiều bang chủ chỉ quấn quanh một chiếc khăn

tắm trắng, trong trạng thái nửa tỉnh nữa mê, và bị trói trên ghế.

Mà trói hai tay hắn, đúng là còng tay bằng kim loại

sáng choang kia.

Nó không phải loại thú vị của Đồng Diêu, mà là còng

tay hàng thật giá thật.

Mà trán Kiều bang chủ, đang đổ máu.

Miệng vết thương kia, tôi thấy thật quen thuộc, tuyệt

đối là Sài Sài dùng đồ gì đó đại loại như gạch đập vào rồi.

Suy đoán của tôi là có căn cứ xác thật.

Bởi vì, Sài Sài chỉ quấn một cái khăn tắm đang đứng ở

bên cạnh, tay cầm một viên gạch đỏ tươi.

Trên viên gạch, còn có vết máu.

Tôi đang chứng kiến một vụ án hình sự.

Tấn công cảnh sát.

Tội danh này, cũng rất nghiêm trọng a.

Vĩ nhân từng nói, khi càng khẩn trương, thì càng phải

bĩnh tĩnh.

Cho nên, tôi thở sâu, cơ thể ngồi xổm xuống, nghiêng

đầu nhìn về phía phần đang bị khăn tắm trắng che khuất của Kiều bang chủ.

Còn phải nói, bây giờ không nhìn, thì đợi lúc nào?

Tôi cố gắng nheo mắt, cố gắng muốn từ trong bóng tối

phân biệt rõ mệnh căn của Kiều bang chủ.

Theo hình dáng của Kiều bang chủ, cùng với bộ dáng

tiều tụy của Sài Sài do mấy bữa nay bị hắn ép khô có thể nhìn ra được, mệnh căn

của Kiều bang chủ, xuất hiện rạng rỡ, tuyệt đối là kinh thiên động địa quỷ khóc

thần sầu.

Nếu sử dụng, tuyệt đối là đến cấp bậc đất đá mù trời,

gào khóc thảm thiết.

Tuy rằng kiếp này tôi không có duyên được hưởng dụng,

nhưng là, liếc mắt nhìn một cái mới không uổng cuộc đời này.

Ngay khi tôi chỉ cách 1 mm nữa là có thể nhìn thấy,

thì Sài Sài lại kéo tôi dậy.

"Tao không thấy rõ, cái gì cũng đều không thấy

rõ!" Tôi vội vàng giải thích.

Suýt nữa quên mất, dù thế nào, Kiều bang chủ cũng là

người đàn ông của Sài Sài.

Tôi lại có thể ngắm một cách quang minh chính đại như

vậy, thật sự là muốn chết.

Nhưng Sài Sài cơ bản là không nghĩ tới phương diện

này, nàng hỏi: "Đi, nhanh về nhà mày, tìm cho tao bộ quần áo để

thay!"

"Kiều bang chủ thì sao?" Tôi hỏi.

Tôi không nên hỏi.

Thật sự.

Tôi không nên lắm mồm.

Bởi vì, sau khi tôi nói, tôi thấy Sài Sài nở nụ cười.

Mắt ngọc mày ngài thế này, cười như hoa đào tháng ba,

ánh cười làm tâm hồn mọi người rạng rỡ.

Tôi đã nói rồi, mỗi khi Sài Sài cười như vậy, sẽ xảy

ra những chuyện cực kỳ bi thảm.

Mà lần này, gặp nạn tất nhiên là Kiều bang chủ.

Thủ đoạn của Sài Sài cực kỳ ngoan độc.

Nàng cư nhiên buộc tôi đi bệnh viện, vào phòng lấy

t*ng trùng lấy một bộ phim AV kinh điển nhất trộm đến, cho đĩa vào đầu máy, bấm

lặp lại, đặt âm lượng đến mức lớn nhất.

Tiếp theo, nàng đặt Kiều bang chủ trên ghế dựa trước

TV.

Đáng thương cho Kiều bang chủ, máu vẫn chảy ra, bị ép

xem phim AV.

Xem phim rồi, mà không có ai dập tắt lửa giúp, đến bản

thân cũng không thể tự dập tắt lửa.

Còn gì bi kịch hơn?

Ánh mắt Kiều bang chủ, tụ máu ở trong, tối tăm dọa

người.

Dù sao, tôi bị hắn nhìn như vậy, chân bắt đầu nhũn ra.

Nhưng Sài Sài vẫn nở nụ cười hoa đào mị hoặc như trước.

Nàng nói với Kiều bang chủ: "Hôm nay ta cho ngươi

nếm thử, thế nào là dục hỏa đốt người! Ta muốn để mệnh căn của ngươi lúc nào

cũng trong trạng thái cứng rắn, vẫn luôn ứ máu, cho đến khi thối rữa toàn

thân."

Giọng nói Sài Sài kéo dài mềm mại ngọt ngào, giống như

đang tâm tình.

Nhưng là, ý tứ lời nói ấy, lại làm cho người ta phát

lạnh toàn thân.

Quả phụ nhện đen[1], 100%

là quả phụ nhện đen a.

Một Sài Sài, một Đồng Diêu, đều là những kẻ thâm trầm.

Tôi như một đóa hoa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi

bùn, đúng là rất thanh cao thuần khiết.

Khi chuẩn bị xong xuôi, Sài Sài kéo tôi trở lại nhà

tôi, vừa thay quần áo vừa giải thích chuyện xảy ra.

Kiều bang chủ là nam tử cứng rắn a.

Những lời hắn đã nói ra, đương nhiên là nói được làm

được.

Lần trước hắn nói muốn biến đổi lượng để biến đổi

chất, chính là qua việc gia tăng số lần làm tình, đạt tới mục đích là thay đổi

quan hệ của hắn cùng Sài Sài.

Hắn thật sự làm như thế.

Mấy ngày này, Sài Sài đều bị hắn nhốt ở nhà.

Đương nhiên, tôi cũng đã từng nghĩ đến việc cứu Sài

Sài ra, nhưng độ khó thật sự quá lớn.

Kiều bang chủ xin nghỉ dài hạn, cả ngày đều đặt Sài

Sài trên giường, vòng đi vòng lại làm làm làm.

Tôi không dám ở trước mặt Kiều bang công kích, dù sao

thì tới kiếp sau những lúc cần ăn cơm chùa vậy còn rất nhiều.

Cho nên, tôi cực kỳ không có nghĩa khí mà bỏ qua tội

ác của Kiều bang chủ.

Cũng vì vậy, Sài Sài, một đàn chị ngày xưa, lại trở

thành cừu non, bị vòng đi vòng lại, chà đạp chà đạp lại chà đạp.

Nghe nói số bao cao su sắp dùng hết một hộp rồi.

Ở dưới sự bạo hành như vậy, Sài Sài cuối cùng không

thể chịu đựng được.

Hôm nay, nàng thừa lúc Kiều bang chủ đi tắm rửa, cầm

dao thái cạy xuống một khối gạch đỏ tươi trên bồn hoa ở ban công.

Tiếp theo, mai phục tại ngoài phòng tắm, ngay khi Kiều

bang chủ vừa ra, lập tức đập lên đầu.

Sau đó, Sài Sài không do dự một giây, lập tức lấy ra

còng tay chuẩn bị sẵn, cột Kiều bang chủ trên ghế.

Cuối cùng, tôi liền đi vào.

Tôi vô tội, cũng trở thành đồng phạm rồi.

Hiện tại xem ra, phòng này ở cũng không được - chờ khi

Kiều bang chủ thoát ra, chắc chắn sẽ lên lầu đem tôi diệt khẩu.

Ý Sài Sài là, nàng phải về nhà thu thập đồ đạc này nọ,

sau đó làm một chuyến du lịch đường dài.

Tôi cẩn thận suy nghĩ, sự việc ở đây thật là hỏng bét.

Ở yên một chỗ, chỉ có thể làm bản thân thêm phiền não.

Cho nên, tôi quyết định, cùng nàng đi du lịch.

Ai ngờ, ngay khi chúng tôi sắp xếp mọi thứ ổn thỏa,

chuẩn bị gọi taxi đi sân bay, lại bị người ngăn cản.

Chính là tay chân của Vân Dịch Phong. Hai tên thủ hạ

to lớn dùng ngữ khí cung kính nhưng không cho phép cự tuyệt nói: "Chị dâu,

Vân ca bảo chúng ta mang người trở về."

"Chị dâu?" Sài Sài nghi hoặc liếc mắt nhìn

tôi: "Khi nào mày lại biến thành nữ nhân của đại ca vậy?"

"Nói ra rất dài dòng a." Tôi cầm tay nàng,

bỗng nhiên quá: "Chạy thoát quan trọng hơn!"

Nói xong, tôi kéo Sài Sài chạy như điên về phía trước.

Thứ nhất, chân vốn bị thương rồi, chạy không nhanh.

Thứ hai, hai thuộc hạ kia cũng không phải ngồi không.

Thế nên, bọn họ rất nhanh bắt được chúng tôi, một

người tóm một cái, ném vào trong xe.

Sau đó, khởi động chân ga, bắt cóc chúng ta đem đến

nhà Vân Dịch Phong.

Vân Dịch Phong vẫn giống như trước, ngồi trên sô pha,

nhìn tôi.

Trong tay hắn, cầm một chén rượu.

Chất lỏng màu hổ phách, ở trong chén rượu thủy tinh

trong suốt chậm rãi xoay tròn.

Xoay tròn tỏa ánh sáng rực rỡ.

Đôi mắt hắn thâm trầm, cứ vậy nhìn tôi chằm chằm.

Tôi thở dài bất đắc dĩ: "Ngươi có cần phải dùng

thủ đoạn như vậy không?"

"Vậy, ngươi có cần chạy trốn không?"

"Các ngươi cần chơi đánh đố không?" Sài Sài

nói chen vào.

Tôi kề sát miệng vào tai Sài Sài, dùng lời ngắn gọn

nhất kể lại chuyện mấy ngày nay.

Sài Sài "nga" một tiếng, ý là đã biết.

Tiếp theo, nàng hỏi Vân Dịch Phong: "Ngươi bắt

chúng ta, là muốn giam giữ phải không?"

Vân Dịch Phong cầm chén rượu chỉ một ngón tay về tôi,

rượu mới vừa yên tĩnh lại tiếp tục lắc lư, hóa thành gợn sóng, lưu động vòng

tròn: "Ta chỉ bắt nàng... Ngươi có thể đi."

Đôi mắt xinh đẹp của Sài Sài đánh giá căn phòng cao

thấp một phen, cân nhắc một lát, hỏi: "Có thể nể mặt mũi Thực Sắc, thu

nhận ta vài ngày được không?"

Vân Dịch Phong xem như không hề gì.

Sài Sài lập tức bỏ tôi, dưới sự hướng dẫn của một tiểu

đệ đi tìm kiếm phòng khách theo ý mình.

Giữa phòng khách, chỉ còn tôi và Vân Dịch Phong.

Dù sao cũng không ra ngoài được, tôi liền thoải mái

ngồi đối diện hắn.

[1]

Black Widow: nhện góa phụ đen - Nhện là loài động vật đã được công nhận có hình

thức ăn thịt bạn tình phổ biến, trong đó nổi tiếng nhất phải kể đến loài nhện

đen Black Widow. Loài nhện này sau khi giao phối con cái thường ăn thịt cả con

đực để bổ sung dinh dưỡng, chuẩn bị cho quá trình sinh nở. Nọc độc mà chúng

phát ra gây đau đớn tột độ, khi chúng cắn tạo ra 2 dấu răng nanh rất rõ ràng.

Các triệu chứng ban đầu của vết cắn là đau bụng, đau lưng, chuột rút cơ bụng,

khó thở, huyết áp tăng, một số trường hợp nghiêm trọng thậm chí còn tử vong tại

chỗ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ta là Thực Sắc
Chương 105

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 105
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...