Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ta Không Khóc – Chương 37

Ta Không Khóc

Tác giả: Ôn Nhu Đích Hạt Tử
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thế nhưng hắn lại giãy dụa, muốn thoát khỏi ta, thực dùng sức, thực dùng sức!

Lần đầu tiên nếm được tư vị thống khổ khi có người thoát khỏi sự khống chế của mình, ta cố gắng ôm lấy hắn, thế nhưng, thế nhưng ~

Thế nhưng hắn vẫn thoát khỏi vòng tay của ta, lui về sau, lui về sau ~

Trên mặt hắn là nước mắt còn vương lại sau sự điên cuồng kia, thế nhưng nó đã không còn thấm ướt như trước nữa ~ đã khô lại rồi…

Hắn lại cười. Tuyệt vọng? Bi ai? Hay là vì cái gì đó khác? Ta không biết, ta chỉ muốn đuổi theo hắn, thế nhưng bản thân lại trơ mắt nhìn hắn dần lùi đi, lùi đi thật xa!

“Ta sẽ rời đi, ta biết ngươi chán ghét ta, cho nên ta sẽ rời đi ngay.”

“Cầu xin ngươi đừng trách phạt Tiểu P, hắn đã làm đúng, mà hết thảy đều là ta sai.”

Sai? Mọi phẫn nộ, mọi cảm giác bất thường tựa như đều bị một chữ “sai” ấy đánh tan hết, ta thậm chí còn có thể nhàn nhạt nhìn thấy sự đau thương đằng sau khuôn mặt đầy vệt nước mắt vẫn cố tỏ ra tươi cười kia.

Xoay người, hắn xoay người đi, lại không thể nhìn thấy tươi cười của hắn, ánh mắt của hắn, bi thương của hắn nữa ~

Không hiểu sao ta bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi, cho nên ta đuổi theo, đuổi theo thân ảnh bi ai kia ~

Khi ta chạm vào hắn…

Khi ta ôm lấy hắn…

Khi ta muốn ngăn cản hắn…

Hắn lại ngã xuống ngay trước mắt ta, đột ngột ngã xuống, không thể biết trước…

Ta trở nên luống cuống, bản thân có thể rõ ràng nghe thấy, nghe thấy nội tâm của mình gào lên, đừng rời đi nữa, ta không muốn để hắn rời đi nữa!

Đỡ được, đỡ được hắn, nhìn dung nhan tái nhợt gầy yếu ấy…

Có lẽ ta đã sai thật rồi!

Có lẽ ~

Ta yêu hắn ư ~?

Ta không biết!

Có lẽ là để làm rõ, làm rõ thứ cảm tình ta không thể xác định được kia, cho nên ta chỉ lẳng lặng nhìn, nhìn người đang nặng nề ngủ ấy, bản thân lần đầu tiên cảm thấy thật mờ mịt. Nếu đây là yêu, vậy thứ tình cảm ta đối với Tiểu Từ là gì?

Cho nên ta chờ, chờ thứ cảm tình ấy dần dần trở nên sáng tỏ, thế nhưng, rất nhiều năm về sau ta mới biết, bản thân chỉ vì thế mà đã bỏ lỡ rất nhiều, rất nhiều!

Thế nhưng trong rất nhiều thứ ta đã bỏ lỡ ấy, vẫn luôn có ———- nụ cười kia…

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ta Không Khóc
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...