Ta Dùng Cả Giang Sơn Đổi Một Người – Chương 13: Chương 12: Đêm thanh quấn quýt
Ta Dùng Cả Giang Sơn Đổi Một Người
Đôi gò bồng đảo trắng ngần ẩn hiện trước tầm mắt hắn, dẫu vóc dáng thiếu nữ có phần nhỏ nhắn thanh tú, song khuôn ngực ấy lại đầy đặn đến mức trái ngược hoàn toàn, phải dùng cả đôi bàn tay mới ôm trọn được một bên, nhan sắc cùng đường nét lại kiều mị động lòng người đến lạ.
Nơi cấm địa thầm kín của nữ nhi bị nam nhân đường hoàng ngắm nghía, thậm chí hắn còn tiện tay bóp nhẹ một cái, Hứa Đường Miên lúc này đã hoảng hốt quên cả việc giận dỗi, định bụng cắm cổ chạy trốn nhưng ngặt nỗi đường lui đã bị chặn sạch. Bàn tay Tả Triều Chi to lớn vô cùng, từng đốt ngón tay rắn rỏi hằn rõ, lòng bàn tay lại vương lớp chai sần mỏng manh, lướt qua làn da mịn màng mang đến một thứ cảm giác tê dại kỳ lạ.
“Đừng… xin chàng đừng mà!” Nàng dồn hết sức lực đẩy vai Tả Triều Chi ra, nhưng chút kháng cự ấy chẳng mảy may lay chuyển được hắn chút nào.
Tả Triều Chi dẫu đã có bóng hình người trong lòng, song những năm tháng tung hoành chốn Bắc Cương, hắn từng chứng kiến không biết bao nhiêu chốn hoang hoải tình ái giữa nam và nữ. Chẳng rõ có phải do áp lực sinh tồn quá đỗi ngột ngạt hay không, quân doanh thuở ấy vốn cực kỳ phóng đãng; bên ánh lửa trại bập bùng, nam nữ buông thả trần truồng triền miên, tiếng r//ê//n rỉ nghẹn ngào khóc lóc của đám quân kỹ cứ thế vang lên suốt đêm thâu, mãi cho đến khi hắn tự tay thiết lập lại kỷ cương nghiêm ngặt thì cảnh tượng ấy mới dần chìm vào dĩ vãng.
Dù tường tận tường tận đạo lý âm dương nam nữ, ngặt nỗi bản thân hắn lại chưa từng có nửa điểm kinh nghiệm thực chiến. Đây là lần đầu tiên trong đời hắn chạm vào một thân thể trần trụi của thiếu nữ, động tác vừa thô kệch vừa vụng về, chẳng biết cách thu liễm sức lực. “Đau quá!” Đến khi Hứa Đường Miên bật lên một tiếng r//ê//n rỉ khẽ khàng, hắn mới giật mình tỉnh ngộ, vội vã thu bớt lực đạo nơi bàn tay.
Toàn thân nàng từ trên xuống dưới đều tỏa ra một thứ hương thơm ngào ngạt tựa sương mai, lại mềm mại tựa bông liễu. Trong khoảnh khắc ấy, Tả Triều Chi bỗng dâng lên một nỗi tự t//i khó tả, chỉ thấy tựa như kẻ phàm phu tục tử vô tình sở hữu được xấp tơ lụa thượng hạng, muốn nâng niu sử dụng mà lòng dạ lại thấp thỏm không yên, sợ bản thân không xứng đáng với báu vật nhường này.
Thế nhưng, trân bảo tuyệt mỹ đang nằm trọn trong lòng bàn tay ấy, hà cớ gì có thể nhẫn tâm buông tay? Dù cho trong lòng có tự t//i đến mức nào đi chăng nữa, hắn cũng tuyệt không cho phép bản thân buông rời đoạn duyên phận này.
Khẽ xoay tròn đầu ngực kiều diễm trước ngực nàng, ánh mắt hắn say đắm thưởng thức, đoạn cúi đầu ngậm trọn vào khuôn miệng ấm áp. Tiếng m//ú//t mát chụt chụt vang lên trong không gian tĩnh mịch, hắn triền miên cắn m//ú//t nơi đỉnh ngọc mẫn cảm.
“Dừng tay lại… hức…” Hứa Đường Miên xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, hắn… hắn vậy mà lại dám ngậm lấy nơi tư mật ấy của nàng! Dẫu nàng từng tình cờ liếc qua mấy cuốn họa bản thế tục, nhưng khi cảnh tượng hoang đường này giáng trực diện lên da thịt mình, nó vẫn vượt xa giới hạn chịu đựng của một thiếu nữ khuê các.
Từng giọt nước mắt chẳng mảy may nghe theo lý trí cứ thế tuôn rơi: “Dừng lại ngay! Mau dừng lại… ưm.” Đầu ngực tê dại truyền thẳng vào tâm can, vùng bụng dưới bỗng chốc nóng bừng lên từng cơn, bản năng khao khát nguyên thủy vốn ngủ yên trong cơ thể thiếu nữ bắt đầu phản ứng mãnh liệt. Nàng vốn đinh ninh rằng sự kháng cự của mình có thể giữ gìn trọn vẹn khí tiết của một trinh nữ, ngặt nỗi âm thanh phát ra từ cổ họng lại mềm mại như bông, nghe thế nào cũng mang theo chút vị tình ái… thật khiến người ta nhũn cả gân cốt.
Tiếng nức nở hờn dỗi của nàng càng thổi bùng ngọn lửa dục vọng trong người Tả Triều Chi, khát vọng nam nhi bên dưới trướng bành trướng đến mức đáng sợ. Bàn tay chai sần của hắn bắt đầu luồn lách giữa hai chân nàng, nhấc bổng một bên đùi mềm mại đặt lên chiếc ghế bành sang trọng. Lớp quần lụa mỏng manh tự khắc bị tách sang hai bên, phơi bày toàn bộ cấm địa nguyên sơ trước bầu không khí. Hắn buông tha cho bầu ngực hãy còn phập phồng, ánh mắt nóng rực chuyển dời xuống hạ bộ.
Tiểu cô nương vốn sinh ra đã mềm mại từ trong trứng nước, âm hộ sạch sẽ trắng ngần, điểm xuyết vài sợi lông tơ mảnh mai. Phiến thịt non mềm mọng nước khép kín đầy thẹn thùng, hạt ngọc e ấp ẩn mình ở trung tâm, lấp lánh phản chiếu một tầng vầng nước mỏng manh.
“Đừng nhìn nữa, chàng đừng nhìn mà!” Nàng ngượng ngùng đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống, vội vã khép chặt đôi chân lại nhưng đã bị hắn dùng đầu gối tách ra từ từ. Nàng định dùng tay che đậy lại bị hắn dễ dàng bắt lấy cổ tay trắng ngần, chẳng những thế còn tiện tay vơ lấy dải lụa bên cạnh trói chặt hai tay nàng lại. Hắn dùng lòng bàn tay thô ráp trực tiếp chạm đến chốn thần bí e ấp ấy, kéo phăng mảnh y phục cuối cùng xuống, trầm giọng thì thầm bên tai: “A Cẩm, muội ra nhiều nước quá, nơi này thực sự rất ướt…”
Dẫu trong lòng nàng có muôn vàn lời cầu khẩn hắn đừng chạm vào chốn ấy, thế nhưng sự thực phũ phàng là nó đã bị bàn tay hắn xâm chiếm. Cơn kinh hãi trào dâng mạnh mẽ đến mức toàn thân nàng run lẩy bẩy, tiểu huyệt sâu thẳm vì sợ hãi mà vô thức co rút lại, bộ dạng lúc này thoạt nhìn vừa đáng thương lại vừa xinh đẹp động lòng người.
Một thiếu nữ vừa tròn mười bảy tuổi, vốn dĩ bản thân còn chẳng dám tự tay chạm vào chốn tư mật ấy, vậy mà giờ phút này lại bị một gã nam nhân thành niên tùy ý xâm phạm. Cho dù động thái của hắn có dịu dàng đến đâu, thì thứ cảm giác tê dại ngượng ngùng ấy vẫn khiến từng thớ thịt trên người nàng căng cứng đến tột cùng.