Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi – Chương 129

Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi

Tác giả: Bối Nhi Quá Kỳ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Huyền Vũ Thác Hàn nhìn cô cười cười vẻ xấu xa, đáy mắt thoáng lóe lên một sự mờ ám, đi nhanh tới gần cô, "Em công kích xong rồi hả? Hiệp thứ nhất em đã thua, hiệp tiếp theo, đến lượt anh rồi."

Xá Cơ Hoa không khỏi giật mình, đột nhiên toàn thân cô liền âm thầm lùi lại sau. Cái nhìn của anh quả thật rất sâu sắc quá nguy hiểm thật dọa người, cái vẻ tà ma quỷ quái kia của anh làm người ta phải khiếp sợ.

"Anh... Anh sẽ không thừa dịp để đánh phụ nữ chứ?" Ái chà, việc này bây giờ mà còn phải hỏi hay sao? Anh cũng đã sớm “động tay” đối với cô rồi đó thôi.

Sắc mặt của Xá Cơ Hoa ngưng đọng lại, cô lui về phía sau, ba bước còn hai bước, vội vã phòng bị.

"Bình thường tuyệt đối sẽ không,  nhưng mà vào thời điểm đặc thù, thì tôi lại không giữ điều cấm kỵ này."

"Anh dám sao? Anh là đàn ông nhé, chẳng phải là anh cần phải có phong độ thân sĩ đấy sao?" Rời xa người đàn ông này, giữ gìn yêu quý tánh mạng của mình.

Cô nỗ lực lui lại về phía sau, thẳng đến lúc lưng va phải cánh cửa, không còn đường lui nữa. Anh dùng hai tay chống vào ván cửa ở hai bên đầu cô, để khoảng cách với cô thật là gần, thật là gần, con ngươi đen lóe lên thứ ánh sáng rực rỡ mà mãnh liệt.

"Phong độ thân sĩ là dành cho thục nữ,  mà em, là người phụ nữ của tôi, dùng phong độ thân sĩ ở trên người của em thì không thích hợp, em chỉ xứng đáng dùng bản năng của người đàn ông để chinh phục mà thôi."

Lời nói cực kỳ tàn ác kia của anh khiến cô có cảm giác như bản thân mình vừa bị trúng một cái tát. Cô biết bản thân mình không thể được gọi là thục nữ, nhưng mà ở trong nhà, cô cũng đã được mẹ già dạy dỗ. Cô cũng là một người tương đối có khí chất và khuôn phép, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn cô tuyệt đối có thể xứng đáng để cho anh dùng phong độ thân sĩ để đối xử.

Khụ khụ! Đây là theo tiêu chuẩn mà trong nội tâm của cô đã nhận định về bản thân mình.

Tới khi cô kịp phản ứng lại thì cô cũng đã duỗi móng vuốt của mình ra cào lên trên khuôn mặt tuấn tú của anh thành năm vệt máu. Vào lúc mấy vết cào đã thành công, thì bàn tay đó một lần nữa lại giáng xuống thêm một cái tát.

"Anh cũng chỉ xứng để tôi dùng bản năng của người phụ nữ để đối phó lại mà thôi!"  Khi cơn tức giận của cô lên đến cực điểm rồi thì ngược lại, sự tức giận này không gọi là tức giận nữa, mà chính là... tức giận đến nghiến răng nghiến lợi,

Cô giận anh, giận anh vô duyên vô cớ đến trêu chọc cô, tức anh đã vô sỉ dùng mẹ già của cô để mà uy hiếp cô!

"Em thực dã man." Huyền Vũ Thác Hàn dường như không hề để ý gì đến cảm giác đau đớn, bỏng rát như phải lửa ở trên mặt mình, mà ngược lại, anh càng tiến tới gần cô thêm. Hơi thở ấm áp của anh phả thẳng vào trên mặt cô.

"Đúng vậy! Tôi chính là một con người dã man, nếu như anh để cho tôi  động tay động chân, nhất định tôi sẽ làm cho anh thành đồ vô dụng."

"Em có bao nhiêu dã man, tôi đều không để ý, trong mắt tôi, em chỉ là một người phụ nữ, là người phụ nữ của tôi."

Ánh mắt của anh như muốn xuyên thấu vào nơi sâu kín nhất trong linh hồn của cô vậy, vào lúc này, ngay giờ phút này, anh đã làm cho cô cảm thấy bất an đến cực độ.

Anh có thể khống chế được sức mạnh của cô, có thể cảm nhận được điều này, nhưng duy nhất chỉ có Xá Cơ Hoa cô, lại không hề tin vào điều đó.

"Anh ít nói nhảm đi! Đừng có nói là người phụ nữ của anh, người phụ nữ của anh nữa. Anh nói không biết chán, nhưng mà tôi nghe thì đã phát chán lên rồi. Chẳng lẽ lại nói với anh rằng bất cứ người phụ nữ nào lên giường với anh lần đầu tiên cũng sẽ chính là người phụ nữ của anh sao? Tôi đây tìm mười tám Ngưu Lang (ý nói trai bao) cho tất cả bọn họ lên giường một lần."

Cô cố ý nói như vậy! Chỉ có như vậy, cô mới có thể đòi lại cho chính mình một câu, cái  chọc tức chết anh.

"Em vừa nói cái gì?" Đột nhiên âm thanh cãi vã kia nhanh chóng bốc thành lửa cháy phừng phừng.

Anh bóp cô đến đau nhức.

"Tôi nói..."

"Người phụ nữ đáng chết này!"

Vốn dĩ anh nghĩ sẽ phải đợi đến khi cô cam tâm tình nguyện đồng ý gả cho anh, thậm chí cũng thử làm cho cô yêu anh, cho nên dù không cách nào để nhịn nổi đi nữa, anh cũng cũng phải cô nhẫn nhịn. Nhưng cô lại có bản lãnh ép anh đến nổi đóa lên.

Tìm Ngưu Lang hả? Anh,  một người đàn ông trưởng thành, anh tuấn như vậy, đang đứng ở trước mặt cô, nếu như cô không nhìn thì cũng coi như xong. Vậy mà hiện tại không ngờ rằng trong nội tâm cô còn có suy nghĩ muốn đi tìm Ngưu Lang nữa sao?

Đối với một người đàn ông mà nói, đây quả thực là một chuyện đã làm tổn thương quá mức đối với lòng tự trọng của anh rồi.

"Xá Cơ Hoa, chẳng lẽ đến lúc này em cũng vẫn không thể ngoan ngoãn cùng tôi ở chung hay sao? Nhất định phải chọc giận tôi mớ được sao?"

Xá Cơ Hoa giãy dụa chỉ muốn tách rời khỏi anh, anh đã làm cô bị đau, nhưng mà anh lại không chịu buông tay ra.

Người phụ nữ này đã chọc giận anh, anh quyết định không thể dễ dàng tha thứ cho cô được.

Nếu như cô muốn nhìn thấy anh biến thành cầm thú, anh sẽ cho cô được toại nguyện.

"Người phụ nữ  đáng chết này, em muốn đi tìm Ngưu Lang sao? Tôi đây rất không để tâm đến việc giúp em giải quyết nhu cầu sinh lý của mình!" Gương mặt tuấn tú của anh trương ra cái vẻ mặt âm u lạnh lẽo, nhìn cô nói.

Lửa dục trong anh đã bốc lên nóng rực khiến anh muốn ho khan, nghĩ đến nếu quả thật có thể cùng người phụ nữ này làm chuyện kia, không hiểu tại sao đã làm cho anh nhiệt huyết sôi trào, không cách nào khống chế được.

"Biến thái."

Đôi con ngươi đen của anh càng trở nên thâm thúy hơn.

"Mặc dù em là phụ nữ, nhưng nhất định em cũng có nhu cầu chứ?"

"Hạ lưu!"

"Rất tốt, hiện tại vấn đề phòng ngủ là đã có thể giải quyết được rồi, mà em, thân là người phụ nữ của tôi, cũng thuận tiện giải quyết cho nhu cầu của tôi."

Sau một khắc, miệng của anh đã bao trùm lên cô. Cả người cô bị anh đẩy ngã ra trên mặt đất, may mắn là sàn nhà có trải thảm, nếu không anh dùng sức đẩy cô ra như vậy, cô không bị chấn động não mới là lạ.

Cái gì? Chờ đến khi kịp phản ứng thì cô gái nào đó đã bị đặt nằm ở trên mặt đất.

"Khốn kiếp..." Cô dùng sức đẩy anh ra.

Cô muốn đá anh, nhưng mà người anh thật nặng nề, anh căn bản chính là đã đặt toàn bộ sức nặng của thân thể của mình lên trên người của cô.

Anh rời khỏi đôi môi ngọt ngào của cô mà trong lòng cảm thấy “tâm bất cam tình bất nguyện”, anh chăm chú nhìn vẻ mặt đầy tức giận của cô với vẻ khao khát, cô thật là xinh đẹp.

Đôi con ngươi của cô đang bốc hỏa, đôi môi khêu gợi đã bị anh hôn đến sưng đỏ.

Trong phút chốc, tựa như không còn có bất kỳ một sức mạnh nào có thể ngăn cản anh chiếm giữ lấy cô.

Anh chăm chú nhìn vào gương mặt của cô, nói rõ ràng từng chữ từng câu  nói: "Cô gái, dường như em rất yêu thích việc mắng chửi tôi, chỉ là em không biết, chính cái bộ dáng này của em đã khiến cho tôi bị em hấp dẫn đến mức không sao khống chế nổi..."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Đại Ca Bị Đè Rồi
Chương 129

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 129
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...