Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Bí Mật – Chương 179

Suỵt! Bí Mật

Tác giả: Bồ Tam Tư
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hứa Diệu và Đới Hiển Hoài đứng canh ở trước cầu thang.

Muốn Túc Văn sa lưới thì cần phải chuẩn bị hoàn hảo, bọn họ nghe theo kế sách của Sở Nhuế, thiết lập nhiều pháp trận trong biệt thự, các pháp trận liên kết với nhau, Túc Văn xuất hiện sẽ tìm cách phá chúng đi.

Trên thực tế, pháp trận ngoài sáng, thức thần trong tối.

Bọn họ giấu bùa chú gọi thức thần trong cỏ cây, chỉ cần Túc Văn phá hủy pháp trận, thức thần sẽ kiểm tra hành tung của lão.

Vừa nãy, bọn họ đã thấy Túc Văn vào trong phòng của Sở Nhuế, nhưng trong phòng của Sở Nhuế lại không phát ra âm thanh gì.

Không thể chần chờ, hai người cầm pháp khí, cẩn thận đẩy cửa phòng Sở Nhuế.

Trong phòng trống không, tấm rèm cửa mở rộng bên ô cửa sổ.

"Không ổn!"

...

Khi Sở Nhuế mơ mơ hồ hồ tỉnh lại, đầu óc buốt đau.

Trước mắt tối tăm, có vẻ đây là một sơn động to lớn, cách đó không xa là ánh đèn mỏng manh.

Trong nửa khắc, Sở Nhuế đã đoán được đây là nơi nào.

Có lẽ là ở phía sau nhà họ Thương, ngọn núi duy nhất ở thành phố S, trong núi Khánh Duyên.

Khi anh đến nhà họ Thương lần đầu tiên đã theo Túc Văn đi bằng con đường mòn đến núi Khánh Duyên, con đường ấy vô cùng rét lạnh, bây giờ ngẫm lại, Túc Văn đã sớm xây dựng cho mình một khu vực riêng biệt, những thứ đen tối mờ ám mà lão làm có lẽ đều được thực hiện ở đây.

Điều đáng sợ nhất là trong không gian này, Sở Nhuế không ngửi thấy mùi hương gì, cũng không có âm thanh, Sở Nhuế suy đoán có lẽ do ở trong hoàn cảnh phong bế, hơn nữa Túc Văn sử dụng tấm cách âm.

Trong đầu vẫn vang lên những lời nói của Túc Văn trước khi hôn mê, Sở Nhuế ôm đầu, dùng tay khác đấm thùm thụp vào đầu.

Sở Nhuế không kịp bàng hoàng hay thương cảm, anh cố ép chính mình phải bình tĩnh lại, lảo đảo bước xuống giường.

Sờ vách tường để đi về phía trước, mục tiêu của anh chỉ có một, phải tìm Thương Trọng Lệ đang ở đâu, hơn nữa cũng phải biết Túc Văn đang ở đâu.

Trước khi hôn mê, dù bị đánh ngất ngay tại chỗ nhưng anh vẫn nhìn thấy hành động của Túc Văn, chỉ trong phút chốc đã khiến Thương Trọng Lệ ngã xuống, sau đó trước mắt anh cũng tối đen. Túc Văn trong bóng đêm như quỷ ma, đôi mắt đυ.c ngầu, giống như không sợ hãi điều gì.

Cần phải thật cẩn thận.

Sở Nhuế đi về phía ánh sáng le lói, có vẻ như đó là một phòng thí nghiệm.

Vừa đến gần, anh nhìn thấy những thiết bị hiện đại được bày biện trong căn phòng tối tăm, những màn hình máy tính bên vách tường chợt nhảy lên những con số kỳ quái. Sở Nhuế có hơi kinh ngạc khi một ông lão mấy trăm tuổi như Túc Văn lại có thể làm những điều này, nhưng ngẫm lại thì Hứa Diệu cũng giỏi thiết bị điện tử, Túc Văn rành rẽ như thế cũng không quá khác thường.

Đi vào xem, những con số trên màn hình không có quy luật, Sở Nhuế suy đoán có lẽ đây là biểu đồ nhịp tim, bên dưới còn có bàn phím, Sở Nhuế không dám ấn loạn, để tránh bị Túc Văn phát hiện.

Trên bàn phím có để một sấp văn kiện đã bị hao mòn nghiêm trọng, có nghĩa đã được dùng để tính toán rất nhiều.

Chúng có nghĩa là gì?

Sở Nhuế suy đoán có lẽ là ghi chép về biểu đồ nhịp tim của Hề Nang, dù sao Túc Văn vẫn luôn lấy Hề Nang làm thí nghiệm.

Trong phòng thí nghiệm không còn thứ gì khác, Sở Nhuế chỉ có thể tiếp tục đi về phía trước.

Sơn động dường như không có điểm cuối, càng đi về trước đầu Sở Nhuế càng đau nói hơn, tầm nhìn bị đầu óc ảnh hưởng, trước mặt anh xuất hiện những ảnh ảo mơ hồ.

Kỳ lạ...

Không biết đã đi bao lâu, đột nhiên, Sở Nhuế nghe thấy âm thanh nhỏ bé. Trong sơn động không có tiếng động, chút động tĩnh này vô cùng đặc biệt.

Sở Nhuế cẩn thận đi về phía âm thanh, anh bước vào một cánh cửa lớn.

Cánh cửa rất cao, bên trong có tiếng nhai nuốt, chắc chắn không có tiếng nói chuyện, Sở Nhuế rón rén mở cửa ra một cái khe để nhìn trộm.

Không gian bên trong rộng lớn, không có một ai, liếc mắt nhìn qua chỉ nhìn thấy được một mặt tường bị vải bố che khuất.

Âm thanh kia phát ra từ đâu?

Sở Nhuế mở cửa bước vào trong, đánh giá tấm vải bổ to lớn trước mặt.

Tấm vải được dùng để che gì? Sau tường có gì?

Sở Nhuế bỗng cảm thấy bất an, anh lo lắng Túc Văn sẽ xuất hiện, nhưng nghĩ lại đây chỉ là buồn lo vô cớ, Túc Văn không thể trốn sau tấm vải được, hơn nữa phạm vi che lấp của tấm vải rất rộng, hẳn là không dùng để che người.

Nghĩ xong, Sở Nhuế xốc một góc tấm vải lên nhìn, thấy những cột sắt lạnh lẽo.

Đây là...

Xốc tấm vải lên cao, anh nhận ra đây là một lao tù bằng sắt.

Dùng một vách tường để làm nhà giam?

Sở Nhuế chấn kinh, đồng thời anh còn phát hiện ra tấm vải bố này còn có tác dụng chắn âm, âm thanh từ sau khe hở liên tục vang lên.

Quả nhiên là tiếng nhai nuốt, hình như còn có tiếng gì khác.

Trên tay dùng sức, tấm vải bố cũng đã sờn cũ, hoàn toàn rơi xuống đất, lộ rõ thứ được cất giấu ở bên trong.

Tiếng nhai nuốt liên tục vang lên, Sở Nhuế lùi về sau hai bước, đồng tử kịch liệt co rút.

Không chỉ có một con, mà hai con, ba con, bốn con... Không, có rất nhiều con, mấy chục con? Không đúng, có vẻ là cả trăm con...

Tấm vải bố rơi xuống đất, những thứ bị nhốt trong l*иg sắt cũng đồng loạt quay đầu, trong bóng đêm, những cặp mắt chăm chăm nhìn Sở Nhuế phát sáng quỷ dị.

Hầu kết Sở Nhuế lăn lộn, bị cảnh tượng trước mặt làm cho kinh ngạc mà quên mất việc chạy trốn.

Toàn bộ đều là... quái vật.

Đủ loại quái vật kỳ dị, chen chúc nhau trong l*иg giam, thân thể chúng phát ra những ánh sáng xanh âm u đậm nhạt khác nhau, có con sáng yếu, có con sáng đậm, trên tay con nào cũng cầm những miếng thịt đỏ lòm, bên khóe miệng còn dính máu chưa khô.

Chúng có hình dạng như Trùng Hỗn Độn, có con như người lùn Chu Nho, thân thể không có da, cơ bắp run run căng phồng, có con như rối gỗ, da thịt cứng đờ, không có mũi...

Những con quái vật này... Những con quái vật này...

Đầu như bị bổ ra làm đôi, đau đớn khiến anh không thể di chuyển.

Những quái vật trước mắt vừa xa lạ lại quen thuộc, từng câu chuyện nhảy lên trong đầu Sở Nhuế. Sở Nhuế nhớ rõ, những gương mặt trước mắt này đều đã từng xuất hiện trước mặt anh khi anh còn nhỏ.

Sau khi cha mẹ chết, anh trở nên nhút nhát hơn, chỉ cần gió thổi cỏ lay cũng có thể khiến anh giật mình hoảng sợ, chỉ cần nhìn thấy quái vật cũng quỷ hồn một lần, chúng sẽ liên tục xuất hiện trong đầu anh, khi đọc những câu chuyện kinh dị, đầu óc cũng sẽ miên man suy nghĩ, trong đầu tưởng tượng ra hình dạng của chúng.

Những con quái vật trước mặt chính là chúng.

Giữa cơn hỗn loạn, đầu óc Sở Nhuế cuồn cuộn xoay tròn, anh chỉ nhìn thấy những gương mặt đỏ máu.

Nhìn thấy Sở Nhuế, đám quái vật đột nhiên sống động hẳn lên, chúng lao về phía song sắt, há miệng thè lưỡi dài, móng vuốt đỏ rực cào cấu lung tung.

"Mẹ... Mẹ..."

"Mẹ... Mẹ..."

"Mẹ... Mẹ..."

Sở Nhuế gian nan lăn lộn yết hầu, bàn chân run rẩy, ngã xuống đất.

Chúng nó gọi anh là... Mẹ?

Bên tai Sở Nhuế chợt vang lên lời của Túc Văn.

Ôm lấy cái đầu đau buốt, thậm chí trái tim cũng bị bóp nghẹn, Sở Nhuế chật vật bỏ chạy, khi vừa ra bên ngoài, chợt có một bóng người từ phía sau bế ngang anh lên, đi sâu vào bóng đêm.

"Suỵt! A Nhuế, là em!"

Sở Nhuế ngẩng đầu, mồ hôi nhỏ giọt trên đầu tóc, nhìn qua, Thương Trọng Lệ sắc mặt nôn nóng, thấp giọng dò hỏi mình.

"Anh... Anh biết rồi." Sở Nhuế vòng tay ôm lấy mình: "Anh nhìn thấy, trong căn phòng kia..."

Thương Trọng Lệ cau mày, nhìn qua căn phòng Sở Nhuế vừa chạy ra.

Cũng khá may mắn, khi cậu vừa tỉnh lại liền bò dậy đi tìm Sở Nhuế, đi chừng năm phút liền nhìn thấy Sở Nhuế hoảng loạn chạy ra khỏi một căn phòng.

"Bên trong có gì?" Thương Trọng Lệ bảo vệ chặt chẽ Sở Nhuế ở sau lưng mình, đi đến bên cạnh cửa rồi thoáng nhìn vào.

Cả trăm con quái vật dữ tợn bị nhốt trong l*иg sắt, lao về song sắt muốn thoát ra ngoài.

Thương Trọng Lệ chưa từng nhìn thấy những con quái vật xấu xí như thế này bao giờ. Theo lý thuyết, bọn họ đã vào phó bản khó, cũng đã nhìn thấy cả trăm cả ngàn con quái vật, trải qua bao nhiêu chuyện kinh dị. Cậu cũng tự nhận là một người có trái tim sắt đá, nhưng khi nhìn thấy một màn này, vẫn run rẩy sợ hãi.

"Mẹ... Mẹ..."

"Mẹ... Mẹ..."

Thương Trọng Lệ trố mắt nhìn, những con quái vật đó đang gọi về phía này... là mẹ?

Ý thức được gì, Thương Trọng Lệ xoay đầu nhìn Sở Nhuế, Sở Nhuế tự ôm lấy mình mà phát run, giống như đang kiềm nén đau đớn, trông vô cùng yếu ớt.

"Anh đoán chúng đều là... do tiềm thức của anh cụ thể hóa ra."

Thương Trọng Lệ kinh ngạc, đồng tử mở lớn: "Cái gì?"

Tác giả có lời muốn nói:

Thương Trọng Lệ: Anh làm mẹ có đau không?

Sở Nhuế: Em có muốn tận hưởng phước lành đó không?

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Bí Mật
Chương 179

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 179
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...