Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Bí Mật – Chương 117

Suỵt! Bí Mật

Tác giả: Bồ Tam Tư
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: jena

Bên ngoài là sự yên tĩnh chết chóc.

Những vị khách không mời mà đến cũng đã đi đâu mất.

Vật quái cuối cùng nhô đầu ra, bị hộp sắt chú ý.

Hộp sắt được đặt giữa hành lang, hòa vào cùng màn đêm.

Nó nhìn chằm chằm vào hộp sắt một lúc lâu, sau khi chắc chắn vật quái lớn không xuất hiện nữa thì mới chậm chạp đi về phía cái hộp.

Là một thứ xa lạ, nhưng bên trong lại có mùi hương quen thuộc.

Tay của vật quái khô quắt queo, đốt ngón tay lởm chởm đôi khi hiện ra lớp da tím tái đầy gân xanh.

Động tác của nó rất cẩn thận. Gương mặt của nó không quá khó coi, tuy tóc tai lộn xộn, trong mớ tóc đen còn có chất lỏng sền sệt và trứng trùng, da thịt bủng beo cố gắng bấu víu vào xương thịt, nhưng gương mặt của nó không xấu. Đôi mắt của nó rất sáng, như là ngọc bích, bên trong còn lấp lánh hơi nước.

Cuối cùng nó cầm hộp sắt lên rồi mở ra.

"Trong hộp là cái gì vậy?" Thương Trọng Lệ hỏi Sở Nhuế.

Hai người đứng phía sau hành lang, nhìn ra ngoài sân trường trống trải có thể thấy sương mù dày đặc ở phía sau cổng trường.

"Tôi chỉ muốn trả lại thứ nên thuộc về cậu ấy."

Sở Nhuế nói, giọng điệu nhợt nhạt.

Những tia sáng bắt đầu đ//â//m xuyên qua màn sương, buổi sáng dần bao trùm khắp ngôi trường.

Sở Nhuế đi về phía hành lang. Bóng dáng của vật quái đã không còn, trên mặt đất chỉ còn lại một quyển sổ nhật ký bị gió thổi bay vài trang giấy.

Trên giấy chi chít chữ viết, những chỗ trống đã được lấp đầy, đều là ngôn từ chứa đựng cảm xúc.

"Nhật ký?"

Thanh âm của Thương Trọng Lệ theo gió hòa cùng màn sương.

*

Một nam sinh yếu ớt cúi đầu đi trên hành lang, ai đi ngang qua cũng cố gắng tránh xa cậu hết mức, còn chỉ trỏ về phía cậu. W𝚎b‎ đọc‎ 𝔫ha𝔫h‎ 𝐭ại‎ (‎ T𝐑𝓊MT𝐑𝑼‎ Y𝘌𝖭﹒𝑽𝖭‎ )

Cậu có thể nhận ra, cậu muốn bản thân biến mất, trốn đi, không một ai tìm thấy.

Nhưng cậu chỉ có thể cúi đầu đi xuyên qua đám đông, hai mắt đỏ hồng đầy khổ sở.

Người ấy vẫn chưa tìm mình. Sau khi chuyện đó xảy ra, Lâm Hãn Vũ vẫn không đi tìm mình.

"Nhìn kìa, đúng là nhìn không ra đó..."

"Sao mà nó còn dám tới trường vậy, không biết xấu hổ hả?"

"Sao nhà trường không đuổi học nó đi, không thấy nhục à?"

"Cách nó xa ra, kẻo bị nó lây bệnh thì khổ!"

Một tấm lưới giăng ra, trói chặt cậu xuống dưới đáy tuyệt vọng từ những lời miệt thị, chửi rủa, và đỉnh điểm là bức ảnh được phát tán trên diễn đàn trường.

Cậu là người bị hại, vậy mà cậu không thể nói được gì.

"Cảnh Văn, anh cũng không có cách nào khác, bọn họ cũng uy hϊếp anh, em vì anh, được không, đừng nói chuyện chúng ta yêu nhau ra, em cũng biết mà, cha mẹ anh là người có máu mặt, nếu chuyện của chúng ta bị bại lộ thì cha mẹ anh cũng xong đời, anh đi học ở trường cũng vậy. Cảnh Văn à, em nỡ lòng nào, đúng không?"

"Cảnh Văn, chẳng lẽ em không yêu anh? Nếu em yêu anh thì hãy quên chuyện này đi, được không?"

"Ngủ một lần cũng là ngủ, ngủ hai lần cũng là ngủ, ngủ một người cũng là ngủ, ngủ hai người cũng là ngủ... Anh sẽ không ghét em..."

Tấm lưới đã thành xiềng xích, lời đồn đãi vô căn cứ biến thành dao găm khiến cho mỗi phút giây còn sống của cậu như ở dưới địa ngục.

Ngô Cảnh Văn vuốt v3 thẻ sinh viên trước ngực.

Cậu đã hết hy vọng với Lâm Hãn Vũ, nhưng không sao, cậu vẫn còn mẹ ở bên cạnh.

Chỉ cần cố gắng, nhẫn nhịn, kiên trì thêm một chút nữa...

"Ngô Cảnh Văn, thầy cô đã nói chuyện của em cho bà ấy biết... bà ấy..."

"Bà ấy tự sát rồi..."

Trong đầu dường như có thứ gì đó vỡ vụn ra, Ngô Cảnh Văn nếm được vị mằn mặn trong khoang miệng.

Ngô Cảnh Văn lại bị kéo đến nhà vệ sinh, nhìn thấy những kẻ không ngừng chà đạp mình, cậu không biết cuộc sống của mình có thể tiếp tục như thế nào.

Từ nhỏ đến lớn đều là như thế này...

Học giỏi sẽ được cha mẹ yêu thương, cậu cố gắng học giỏi, đạt kết quả tốt, cuối cùng cha mẹ lại ly dị.

Cậu là một gánh nặng, vì cậu mà mẹ không thể tái hôn, sợ cha dượng không đối xử tốt với cậu, cuối cùng lựa chọn ở một mình.

Cậu thích vẽ tranh, nhưng để đậu đại học, cậu phải từ bỏ nó, lựa chọn y học.

Học tập như một cái máy không hồn, cố gắng đậu được đại học thì học phí lại đắt đỏ, tính cách nhút nhát của cậu không thể hòa nhập cùng môi trường mới, cuộc sống cũng tẻ nhạt, cô độc.

Câu lạc bộ mỹ thuật tuyển thành viên mới, cậu chỉ muốn vẽ thật đẹp, cuối cùng lại gặp Lâm Hãn Vũ.

Sau khi ở bên Lâm Hãn Vũ, cậu nghĩ rằng đó là khoảng thời gian hạnh phúc ngắn ngủi, và vì nó mà cậu phải trả một cái giá đắt.

Vì sao cậu lại gặp Lâm Hãn Vũ? Sao cậu lại đem lòng yêu đối phương? Cậu yêu, cũng không tổn hại đến người nào, vì sao những người này lại đến thương tổn cậu? Cậu là người bị hại, rõ ràng người bị ép buộc là cậu, vì sao mọi người lại cho rằng cậu là rác rưởi, khinh bỉ mà nhìn cậu? Cậu chỉ muốn học rồi đi làm, tìm một công việc giúp đỡ mẹ mình, để mẹ an lòng tìm một người mới, dù không có bạn cũng không sao, nhưng vì sao cậu lại trở thành nguyên nhân khiến mẹ mình tự sát?

Ngô Cảnh Văn không hiểu.

Nếu hạnh phúc và khổ đau có thể triệt tiêu lẫn nhau, vậy thì hạnh phúc này dường như phải tiêu tốn gấp ngàn lần, trăm lần may mắn của cậu mới có thể bù đắp được.

Cái giá thật đắt...

Từ nhà vệ sinh nam tầng 3 có thể trông ra sân thể dục ở bên ngoài, trên sân là các sinh viên đang hô khẩu hiệu tập thể dục. Ai nấy bừng bừng sức sống, chuẩn bị hết mình cho tương lai rộng mở phía trước.

Ngô Cảnh Văn nở một nụ cười nhợt nhạt.

Đó là một đám sát nhân dưới ánh mặt trời.

"A a a a a!"

Nhà vệ sinh nam tầng 3 vang lên tiếng la hét hỗn loạn của các nam sinh, bọn họ chật vật lao ra khỏi một buồng vệ sinh.

Bọn họ không ngờ Ngô Cảnh Văn bình thường, yếu ớt mặc người chà đạp, trở thành món đồ chơi tiêu khiển của bọn họ lại có thể đột nhiên cắt cổ tự sát trước mặt họ như vậy.

"Chắc chắn là do cảm thấy mất mặt nên tự sát!"

"Biết chưa, mẹ nó vì chuyện của nó nên đã tự sát rồi..."

"Mẹ nó, mẹ chết, con chết, sau này tao không dám lên nhà vệ sinh tầng 3 nữa đâu!"

"Trường không cho người xử lý à?"

Sau khi phía cảnh sát tiếp nhận vụ án, không một ai đến nhận xác, cuối cùng thi thể được quyên tặng cho trường học, được ngâm trong dung dịch formalin.

Nếu có thể, không có hạnh phúc cũng tốt, sống như một xác chết cũng không tệ.

*

Gió lại thổi qua trang tiêu đề của nhật ký, bên trong nếp gấp nhỏ là bức ảnh mẹ của Ngô Cảnh Văn mà Sở Duệ dán vào.

Sở Nhuế ôm quyển nhật ký vào lòng.

"Không biết Ngô Cảnh Văn đã nhìn thấy ảnh chụp của mẹ mình chưa?" Thương Trọng Lệ vừa đi vừa hỏi.

"Chắc là thấy rồi." Sở Nhuế không chắn chắn đáp.

Thương Trọng Lệ gác hai tay ra sau gáy: "A Nhuế, anh nghĩ Lâm Hãn Vũ có yêu Ngô Cảnh Văn không?"

Sở Nhuế lắc lắc đầu: "Yêu, hơn nữa còn là người yêu Ngô Cảnh Văn trước, cho nên cậu ấy mới chụp nhiều ảnh của Ngô Cảnh Văn như vậy, đáng tiếc, sau khi chuyện tình cảm của hai người họ bị bại lộ, cậu ấy vì thanh danh của mình, tự tay đẩy Ngô Cảnh Văn vào địa ngục."

Thương Trọng Lệ nghe xong, não nề thở dài.

Sở Nhuế biết rằng Lâm Hãn Vũ từng rất hối hận, hơn nữa hơn nửa đêm thường xuyên căm hận bản thân đến tận xương tủy, cho nên trên vách tường mới có nhiều vết cào như vậy, đau đớn trong lòng chất chứa đến mức bật máu tươi. Nhưng đau đớn mà cậu ấy phải chịu cũng không thể bằng những gì mà Ngô Cảnh Văn đã trải qua."

Quay đầu nhìn lại ngôi trường đang dần biến mất trong sương mù, trong nháy mắt, anh mơ hồ nhìn thấy một bóng người nhỏ nhắn nhanh nhẹn từ trong trường học bay vào trong sương mù.

Khi họ đến là bốn người, bây giờ chỉ còn lại hai.

Sở Nhuế và Thương Trọng Lệ ăn ý không nói gì, cho đến khi bên tai có âm thanh vang vọng, cảnh tượng trước mắt là quang cảnh nhà họ Thương.

"Về rồi! Họ về rồi!" Bạch Linh gào to, Bàng Kỷ vút bay lao vào lòng Sở Nhuế, thân thiết cọ cọ trong ngực anh, Khoa Đế cũng lo lắng, vội vã từ trong vườn hoa vào trong nhà.

"Trời ơi, bình thường các anh chỉ đi có một ngày, bây giờ đã là tối ngày thứ hai, các anh làm em sợ chết đi được, còn nghĩ mọi người không thể..." Bạch Linh đang nói thì đột nhiên ngừng lại.

Thương Ly Việt ở trên trần nhà tu luyện khinh công cũng nhảy xuống dưới.

Bạch Linh nhìn Thương Trọng Lệ rồi lại nhìn Sở Nhuế, chớp chớp mắt hai lần.

"Thương Trọng Lệ, Đường Kiền đâu rồi?"

Thương Trọng Lệ mím môi, cụp mắt xuống, không nói gì. Gương mặt Sở Nhuế cũng ảm đạm hẳn, không trả lời.

Bàng Kỷ kéo tay áo Sở Nhuế, khoa chân múa tay như Đường Kiền đang làm đạo pháp, ý hỏi: "Cái anh nói nhiều đâu rồi ạ?"

Bạch Linh cũng đã đoán ra, cô ngậm chặt miệng, căn phòng chìm trong sự im lặng.

Một lúc sau, trong phòng khẽ vang lên tiếng nức nở của Bạch Linh.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Bí Mật
Chương 117

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 117
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...