Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Suỵt! Bí Mật – Chương 108

Suỵt! Bí Mật

Tác giả: Bồ Tam Tư
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: jena

"Khoan đã." Sở Nhuế ngăn Đường Kiền đang muốn đóng cửa tủ lại.

"Sao thế?" Đầu ngón tay của Đường Kiền lạnh đến phát run, khó hiểu hỏi: "Có gì không đúng sao?"

Sở Nhuế không chắc, vào ban ngày, khi lên lớp anh có nhìn qua sách giáo khoa, đúng là... "Đây là thi thể của phụ nữ."

Trần Phương Dĩnh chỉ vào thi thể: "Không thể nào, trên này viết Trương Đạt Bính, giới tính nam mà!"

Hộp sọ nhỏ, bề mặt bóng loáng, hốc mắt cũng nhỏ, vòm mi hơi dài ra ngoài.

Là đặc thù của tính nữ... Sở Nhuế không quá chắc, bây giờ anh lại thấy hối hận vì buổi sáng không tập trung ghi nhớ kiến thức y học lâm sàng.

Nhưng mà... Hình như có một nghiệm chứng khác để xác định giới tính nam hay nữ.

"Mở nó ra." Sở Nhuế vừa nói vừa kéo cửa tủ, Thương Trọng Lệ tiến lên hỗ trợ.

Trần Phương Dĩnh đột nhiên la to, tiến lên giữ chặt tay Thương Trọng Lệ: "Anh làm như vậy với người chết là sai, hơn nữa, tại sao cứ phải một hai xem thi thể này làm gì?!"

Thương Trọng Lệ không quan tâm đến Trần Phương Dĩnh, vòng qua người cô đến phía tủ đông, kéo ngăn tủ của Trương Đạt Bính ra.

"Đừng mà!"

Trần Phương Dĩnh khác thường khiến mọi người trở nên cảnh giác hơn.

Đường Kiền hỏi: "Cô bị làm sao vậy?"

Trần Phương Dĩnh nhận ra mình thất thố, nhìn chằm chằm vào thi thể kia không chớp mắt, lùi về sau hai bước: "Tôi chỉ... sợ mà thôi!"

"Trời, không sao đâu, tôi cũng sợ mà, cô trốn ở phía sau đừng nhìn nữa là được." Đường KIền an ủi cô gái, La Lịch đứng ở bên cạnh không khỏi đánh giá Trần Phương Dĩnh tỏ vẻ yếu ớt mong manh.

Thi thể hoàn chỉnh xuất hiện trước mặt Sở Nhuế, Sở Nhuế cũng xác định được đáp án trong lòng: "Người này không phải Trương Đạt Bính, đây là một người phụ nữ."

"Anh chắc chắn?" Đường Kiền hỏi.

Sở Nhuế gật đầu: "Là nữ, buổi sáng tôi có xem sách giáo khoa y, nội dung có dạy về sự khác biệt giữa khung xương đàn ông và phụ nữ."

"Anh chỉ mới nhìn qua, ai mà biết đúng hay sai!" Trần Phương Dĩnh chất vấn, cô hoàn toàn không tin lời của Sở Nhuế.

Sở Nhuế nhìn thi thể đã biến hóa, giải thích: "Hộp sọ này là của nữ giới, mọi người nhìn này, hộp sọ nhỏ, phần góc cạnh lại hơi lồi lên, hơn nữa xương chậu của người này lại lớn, có hình trứng, cánh cung xương mu rộng, là đặc thù của giới nữ."

"Chúng tôi không biết, ai mà biết anh nói đúng hay nói sai?" Trần Phương Dĩnh không phục mà mạnh miệng.

"Tôi tin." Thương Trọng Lệ không hề do dự nói.

Trần Phương Dĩnh vừa mới được chứng kiến bản lĩnh của người đàn ông này, cô co rụt đầu lại, không dám mạnh miệng với Thương Trọng Lệ. Cô túm chặt tay áo Đường Kiền, tức tối nói: "Tôi chỉ nghi ngờ hợp lý mà thôi, lỡ như anh ta nói sai thì chẳng phải chúng ta đang lãng phí thời gian à?"

Đường Kiền có thể lý giải được lo lắng của Trần Phương Dĩnh, nhưng không thể nghi ngờ phán đoán của Sở Nhuế được: "Tôi cũng tin lời anh ấy."

Trần Phương Dĩnh không thể tin nổi: "Tại sao chứ? Tôi biết rồi, mấy người đều cùng một giuộc, nên cậu chắc chắn cùng phe với anh ta!"

Quả là oan uổng Đường Kiền, ban đầu cậu cũng không quá tin tưởng năng lực của Sở Nhuế, nhưng bản thân cậu cũng đã bị vả mặt một cách đau điếng: "Cô tin anh ấy đi, anh ấy rất giỏi, vì nhìn đã nhớ ngay, anh ấy đã nói thì chắc chắn là đúng."

Trần Phương Dĩnh nhìn bộ dáng của Đường Kiền, lại nhìn về phía người đàn ông ở phía sau, không cần phải nói, người đàn ông không bao giờ mở miệng nói chuyện kia từ khi cô xuất hiện đã tỏ ra bài xích cô, người này chắc chắn cũng sẽ đứng về phía Sở Nhuế. Cô không có cách nào để phản bác, đành phải mím môi giận dỗi.

"Thi thể này có liên quan đến nhiệm vụ không?" Thương Trọng Lệ hỏi.

"Có khả năng, chúng ta đều mở hết các tủ đông kiểm tra xem còn có thi thể nào khác thường nữa không." Sở Nhuế nói xong thì những người khác cũng bắt tay vào hành động.

Từ ngăn tủ được mở, Sở Nhuế xem xét, nhìn từ trên xuống dưới, ngoại trừ những ngăn bỏ trống thì đều có thi thể ở bên trong, mỗi thi thể đều có một nhãn dán ghi thông tin và giới tính.

Cho đến ngăn tủ cuối cùng, cảnh tượng ở bên trong khiến cho mọi người cả kinh.

Ở ngăn tủ cuối cùng có đến hai cái xác được nhét vào trong.

Sở Nhuế suy tư một chút, nói: "Từ thi thể nữ vừa nãy, có thể xác định được đây mới là Trương Đạt Bính." Anh chỉ tay về phía hai cái xác trước mặt, trong đó có một thi thể nam có hình dáng lớn hơn một chút.

"Cái này có liên quan gì đến nhiệm vụ của chúng ta chứ?" Trần Phương Dĩnh nhỏ giọng lầm bầm.

"Sao lại không, giăng lưới rộng, không bỏ quan bất kỳ một chi tiết nào mới có thể tìm được mục tiêu của nhiệm vụ. Chúng ta rất cần một người chú ý tiểu tiết như Sở Nhuế đó!" Đường Kiền vừa nói vừa bật ngón tay cái.

Trần Phương Dĩnh không biết nói gì, cô bất an nhìn về phía cửa ra vào. Sở Nhuế cũng chú ý, cố ý hỏi: "Cô Trần, có phải cô biết chuyện gì không?"

Không ngờ Sở Nhuế đột nhiên hỏi mình, Trần Phương Dĩnh chấn động: "Cái gì mà cái gì, tôi thì biết cái gì, tôi có thể biết gì chứ! Anh muốn gì?!" Cô cao giọng nói, bày ra bộ dạng chực khóc: "Có phải vừa tôi không tin lời anh nên anh muốn làm tôi khó xử không, tôi không cố ý mà, chúng ta không quen biết gì nhau, tôi nói điều tôi thắc mắc chẳng lẽ là sai, anh là một người đàn ông, sao lại nỡ lòng nào so đo với phụ nữ?!"

Sở Nhuế nhìn cô, ánh mắt tĩnh lặng nhưng sắc bén: "Nếu cô là một người phụ nữ yếu ớt như cô nói thì sao cô luôn mang theo dao chuyên dụng của cánh sát bên người?" Sở Nhuế nhìn thoáng qua cộm túi quần Trần Phương Dĩnh, nắp túi không biết bị bung ra từ khi nào, hé ra một khe hở, lộ chuôi dao ở bên trong.

Sở Nhuế từng nhìn thấy thứ này trên người Triệu Tử, là dao chuyên dụng của cảnh sát để chống kh ủng bố.

Tim Trần Phương Dĩnh hẫng một nhịp, hoảng loạn che đi túi quần của mình, có chút lạy ông tôi ở bụi này nói: "Tôi không phải đã nói với các anh tôi vào đây cùng bạn mình à, cô ấy là cảnh sát, cô ấy lo cho tôi nên đưa dao của cô ấy cho tôi để phòng thân, chuyện này thì có gì mà nghi ngờ, tôi đã nói từ đầu với các anh rồi còn gì?"

Đường Kiền thấy Trần Phương Dĩnh nói cũng có lý, bọn họ là bốn người đàn ông, cũng không quá tốt khi cứ gây khó dễ cho một cô gái, đang muốn nói giúp Trần Phương Dĩnh thì lại nghe Sở Nhuế tiếp tục hỏi: "Lúc trước cô nói mình không thấy bạn mình đâu, cô đã tận mắt nhìn thấy người đó biến mất à?"

"Đó... thật ra là không có, nhưng không nhìn thấy cô ấy thì tôi cũng không biết cô ấy đi đâu!"

"Cô nói dối." Sở Nhuế nghiêm túc nói: "Cô biết, hơn nữa cô cũng biết cô ấy đang ở đây."

"Cái gì cơ?" Đường Kiền tiến lên truy vấn: "Sở Nhuế, anh đang nói giỡn hả, không phải chỗ này đều là xác ngâm formalin sao?"

Sở Nhuế chắc nịch đáp: "Tôi không đùa, thi thể nữ nằm trong ngăn tủ đông của Trương Đạt Bính là người bạn cảnh sát của cô, đúng không?"

Trần Phương Dĩnh không nói lời nào, cô ôm ngực, cúi đầu không nói, rõ ràng là chột dạ.

"Cô ấy là cảnh sát, thường xuyên sẽ chịu nhiều vết thương lớn nhỏ khác nhau, xương ngón tay của cô ấy, xương ngực, xương ống chân đều có đấu vết của vết thương nông hoặc sâu, mà những thi thể khác lại hoàn toàn không có, có cả vết thương nghiêm trọng ảnh hưởng đến xương cốt khi va chạm với vũ khí sắc bén, ngoại trừ cảnh sát là một nghề nghiệp nguy hiểm thì cũng khó mà còn nghề nào khác phù hợp."

Đáp án đã rõ ràng.

Chỉ cần nhìn trong sách vài lần đã có thể nhớ kỹ từng chi tiết ư? Trần Phương Dĩnh cảm thấy sởn tóc gáy, trong lúc nhất thời cô không nhận ra hoàn cảnh hiện tại đáng sợ hay là người đàn ông này mới là thứ đáng sợ.

"Lúc trước cô luôn ngăn cản chúng tôi đi xuống tầng ngầm, lúc sau lại không chịu mở tủ đông, có phải vì cô sợ chúng tôi phát hiện ra chuyện của bạn cô, đúng không?" Sở Nhuế cảm thấy người phụ nữ trước mặt này không hề đơn giản. Đây là một người có thể lôi một thi thể từ trong thùng ngâm formalin rồi cõng một đường xuống tầng ngầm.

"Cô đã sớm biết ở đây có gì, đúng không? Hai người đã đến đây kiểm tra rồi?" Không khó để nghĩ, hẳn là cô cảnh sát đã phát hiện tòa nhà thí nghiệm không đúng nên đến đây, với biểu hiện này của Trần Phương Dĩnh thì chẳng qua cô chỉ là một bao cỏ mà thôi.

Lời nói đầy sơ hở, nếu không cũng sẽ không bị anh nhìn ra.

"Chà..." Nếu đã bị phát hiện, Trần Phương Dĩnh cũng không muốn giấu diếm nữa, cô đảo mắt, kể lại chuyện lúc đó cho họ nghe: "Cô ấy nói sau khi cô ấy phát hiện một sinh viên bị thương thì dưới lớp da có chất thịt biến hóa vì formalin, cô ấy bảo trong trường chỉ có tòa nhà thí nghiệm là có thùng chứa xác và tủ đông xác, đề nghị buổi tối đến kiểm tra. Tôi đi theo cô ấy tìm thấy một tầng ngầm chứa đá, cho nên tôi mới biết vị trí của tầng ngầm..."

Sở Nhuế gật gật đầu, xem ra cô cảnh sát kia là một người kín đáo cẩn trọng, thân thủ cũng mạnh, đáng tiếc...

Trần Phương Dĩnh tiếp tục nói: "Chúng tôi xem xong tầng ngầm này thì đi ra ngoài, ra ngoài lại gặp quái vật, chúng tôi bỏ chạy, khi cô ấy đánh nhau với quái vật lại không cẩn thận ngã vào trong thùng ngâm xác, tôi biết sinh viên y vào buổi sáng sẽ giải phẫu thi thể trong thùng chứa xác, tôi không nỡ để cô ấy bị giải phẫu nên vớt cô ấy ra, sau đó giấu vào tầng ngầm này."

Đường Kiền nghe xong thì cảm thấy Trần Phương Dĩnh vẫn là một co gái trọng tình trọng nghĩa: "Không phải cô rất nhát sao?"

Trần Phương Dĩnh liên tục gật đầu: "Tôi rất nhát, nhưng dù sao cô ấy cũng là bạn của tôi, tôi không thể sợ hãi được."

Nói xong, Đường Kiền cảm thấy Trần Phương Dĩnh đúng là một cô gái tốt.

Sở Nhuế lại không quant âm, anh nhìn về phía Thương Trọng Lệ ra hiệu, hai người âm thầm trao đổi bằng ánh mắt.

Hai người đều có thể rút ra được một kết luận từ ánh mắt của đối phương, đó là bọn họ thấy Trần Phương Dĩnh hoàn toàn không nói thật, cô ấy vẫn còn lừa gạt bọn họ chuyện gì đó.

"Đêm đó các cô có phát hiện thứ gì khác không?" Sở Nhuế hỏi.

Đúng lúc này, không gian yên tĩnh bỗng truyền đến tiếng gió rít mơ hồ, Sở Nhuế rùng mình, trong lòng cũng cảnh giác lên.

Không bao lâu sau, những người khác cũng nghe thấy, nhưng thứ bọn họ nghe thấy còn rõ ràng hơn, đó là tiếng chuyển động của quái vật.

Trần Phương Dĩnh giật bắn người lên, từ ánh mắt của cô, mọi người có thể nhìn thấy sự sợ hãi đến tột độ.

"Chúng đã trở lại!"

Sở Nhuế nhìn qua, anh chú ý dến lời nói của cô.

Thứ gì... trở lại?

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Suỵt! Bí Mật
Chương 108

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 108
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...