Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sương Nhiễm – Chương 4

Sương Nhiễm

Tác giả: Tranh Tử Trá Chấp
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc đầu, ta cần Hứa Hành Chi chỉ từng chữ trên thoại bản và đọc cho ta nghe.

Dần dần, ta nhận biết được ngày càng nhiều chữ, số thoại bản đọc qua cũng ngày một tăng.

Thư đồng của Hứa Hành Chi thường mang đến những thoại bản mới, khiến ta mải mê ngồi trong viện nhà hắn, thậm chí quên cả về ăn tối.

Diệp nhũ mẫu vừa rải ngô xuống đất cho mấy con gà mổ thóc, vừa nhìn chúng khoe khoang:

“Tiểu Sương nhà chúng ta bây giờ cũng biết đọc sách rồi.”

Ta mím môi, khẽ nói:

“Nhũ mẫu ơi, con chỉ đọc thoại bản thôi.”

Diệp nhũ mẫu cười:

“Thoại bản cũng là sách. Chỉ cần con đọc sách, thì chẳng phải là chuyện xấu.”

Ta thật sự không có năng khiếu học chữ.

Hứa Hành Chi cũng từng thử dạy ta đọc sách Thánh hiền, nhưng ta vẫn như cũ, chỉ học được vài câu là ngủ thiếp đi.

Nghe nói hiện tại, Thẩm Như mỗi ngày đều dậy từ lúc trời chưa sáng để đọc sách, luyện chữ.

Mấy hôm trước, chỉ vì ngủ gật trong lúc luyện chữ, vậy mà trong ngày tuyết rơi, Vương Nam Chi lại sai người dọn hết lò sưởi trong phòng nàng, phạt nàng luyện chữ đến tận đêm khuya.

Người hầu truyền tin kể rằng, tay của Thẩm Như đầy những vết tê cóng, đỏ tấy và sưng phồng, trông thật đáng thương.

Trước đây, ta còn nghĩ mình phải giúp Diệp nhũ mẫu giành lại chút thể diện. Nhưng giờ đây, ta bỗng nhận ra rằng, lớn lên như thế này, vẫn tốt hơn gấp trăm, gấp ngàn lần so với việc làm đích tiểu thư ở Thẩm phủ.

Ta không thích đọc sách, nhưng lại rất hứng thú với sổ sách.

Diệp nhũ mẫu đã mua vài cửa tiệm, lúc rảnh rỗi ta thường lấy sổ sách của các cửa tiệm ấy ra xem.

Thấy vậy, Diệp nhũ mẫu mời vị lão chưởng quỹ từ nhà ngoại tổ đến dạy ta cách quản lý sổ sách.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Tính cách của ta hoạt bát, lại thích trèo cây, bắt cá. Những lúc nhàn rỗi, Diệp nhũ mẫu cũng để mặc ta vui chơi thoải mái.

Diệp nhũ mẫu không biết làm thế nào để dạy ta trở thành một tiểu thư danh môn khuê các, nhưng bà đã nuôi ta trưởng thành một cách rất tốt.

04

Ta sống ở trang viên suốt bảy năm, cuối cùng được đón về lại Thẩm phủ.

Lúc ta trở về kinh thành, danh tiếng đã hoàn toàn bị hủy hoại.

Người ta đều nói, trưởng nữ đích tôn Thẩm gia là một con sói trắng nuôi không thân, từ nhỏ đã tâm địa độc ác, hại mẫu thân sảy thai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Thế nhưng, tính tình ta giờ đây đã khác xưa, không còn ngang ngược như trước.

Diệp nhũ mẫu thường khen ta ngoan ngoãn, hiểu chuyện, nhưng chẳng ai hay biết điều đó.

Thẩm phủ so với ký ức của ta đã cũ kỹ hơn rất nhiều.

Ta đi theo bà tử dẫn đường đến thư phòng của cha.

Đã bảy năm ta không gặp cha, ánh mắt ông nhìn ta đầy lạnh lùng, thậm chí mang theo chút chán ghét.

Năm ta bị đuổi đi, Vương Nam Chi đã mời một đạo sĩ đến bói, nói rằng ta khắc thân, khắc phu, là một tai tinh.

Trước đây, cha ta còn thương xót vì mẹ ta qua đời sớm, nhưng giờ đây, ông đã trực tiếp đổ lỗi cho ta, coi cái c.h.ế.t của mẹ ta là do tai tinh như ta gây ra.

Ta từng nghĩ rằng khi gặp lại cha, ta sẽ đau lòng và tủi thân.

Nhưng hiện tại, ta chỉ thấy buồn cười.

Ông lạnh lùng nói:

“Đón con về cũng là ý của mẹ con. Bà ấy đã vất vả lo liệu gia đình suốt bao năm, giờ con về phủ cũng nên bỏ đi cái tính thô lỗ ở chốn thôn dã, đừng gây thêm rắc rối.”

Cha ta ghét bỏ ta, và ta cũng chẳng buồn giả vờ ngoan ngoãn, hiểu chuyện trước mặt ông.

Ta cúi đầu cười nhạt:

“Cha đã ném con ra trang viên suốt bảy năm không đoái hoài. Hôm nay đón con về, hẳn là ý của mẫu thân. Cha không bằng nói thẳng với con, muốn con làm gì, để con khỏi vụng về mà làm hỏng chuyện của các người.”

Cha ta nhíu chặt mày, ánh mắt chán ghét không giấu nổi:

“Cái cách con nói chuyện giống hệt mụ nhũ mẫu quê mùa bên cạnh mẹ con, toàn bộ đều là cái dáng vẻ thôn dã. Sau này, nếu con gả vào Định An hầu phủ, chắc chắn sẽ mang tai họa đến cho Thẩm gia.”

Cha ta đường quan lộ không thuận, chỉ là một quan văn lục phẩm.

Nhưng tổ phụ khi còn sống từng giữ chức Thái tử thái phó.

Trước khi ta ra đời, hôn sự giữa ta và thế tử Định An hầu đã được định sẵn.

Nếu không nhờ hôn sự do tổ tiên sắp đặt này, Thẩm gia ngày nay đã chẳng thể nào trèo cao được tới Định An hầu phủ.

Ta nói rồi mà, Vương Nam Chi vất vả lắm mới đuổi ta ra khỏi Thẩm phủ, giờ lại muốn đón ta về.

Hóa ra là tính toán đến hôn sự này.

Kế mẫu của ta rất giỏi diễn trò.

Sau khi ta trở về phủ, bà ta vẫn như trước, những thứ đưa tới viện của ta đều là đồ tốt.

-

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sương Nhiễm
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...