Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sương Mù - Nhan Lương Vũ – Chương 9

Sương Mù - Nhan Lương Vũ

Tác giả: Nhan Lương Vũ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Vụ bên này thì "hát dưới ánh trăng", Nhâm Phi Vũ bên kia lại bày ra khuôn mặt u sầu với chiếc điện thoại: "Sao lại thế này?"

"Sao?" Lý Tuấn Trì nhìn cậu ta mân mê điện thoại cả đêm, "Điện thoại hư à?"

"Không phải." Nhâm Phi Vũ nghẹn ngào nửa ngày, cuối cùng cũng xin bạn cùng phòng giúp. "Các cậu nói xem, nếu một người cho cậu số *, nhưng mà cậu xin add friend bên kia cũng không phản ứng, thế là sao hả?"

Lý Tuấn Trì: "Thì là người ta không muốn add cậu đó."

Hạ Dương kiên cường chen mồm vào: "Không muốn add thì đừng có cho số, cho số lại giả vờ lạnh lùng, bớt giả tạo!" Cậu ta ghét nhất là loại người thế này.

"Cậu đừng nói thế," Nhâm Phi Vũ cả đêm suy nghĩ lý do giùm Giang Đàm, "Chắc là điện thoại cậu ấy không thông báo, nếu không thì do cậu ấy tắt tiếng rồi, hoặc là đang đánh game không tiện tay..."

Lý Tuấn Trì: "Cậu tự thôi miên mình tiếp đi."

Tia sáng đấu tranh cuối cùng trong mắt Nhâm Phi Vũ mờ dần rồi tắt lịm đi dưới sự bao vây của hai vị cùng phòng.

Lâm Vụ không định lên tiếng phát biểu, tại vì cậu có thể hiểu được tấm lòng muốn báo đáp của Nhâm Phi Vũ, mà cũng giống với Lý Tuấn Trì, Hạ Dương, không muốn cho Nhâm Phi Vũ đi lấy mặt nóng tiếp cái m//ô//n//g lạnh.

Nhưng thấy đầu của Nhâm Phi Vũ đã vùi vào cái gối, Lâm Vụ vẫn nhịn không được nói với Lý Tuấn Trì và Hạ dương: "Hai cậu dừng được rồi."

Cậu lưu luyến rời khỏi cửa sổ, mở ngăn bàn ngay dưới giường mình, mò tay nửa ngày vào bên trong, lấy ra một bịch snack khoai, ném về phía đầu Nhâm Phi Vũ: "Chụp lấy."

Nhâm Phi Vũ nhận được, thấy là vị mỡ bò mật ong mình thích, mắt liền sáng lên.

Ngay lập tức cậu ta lưng không nhức chân không đau cái thân người lạnh lùng trong lòng cũng mơ hồ biến thành miếng khoai. Vui vẻ mở ra, nhai răng rắc răng rắc: "Không phải là cậu nói đã ăn hết rồi sao?"

Lâm Vụ liếc cậu ta: "Không nói như vậy thì cậu một lần ăn hết tám bịch mất."

Không có gì hấp dẫn bằng snack khoai cả, nếu có, thì phải giống Nhâm Phi Vũ, cắn một lần hai miếng nhanh gấp đôi.

"Không được," Nhâm Phi Vũ đột nhiên buông miếng khoai, rướn thân người ra sức với tới cửa tủ ngay dưới giường, "Ăn snack khoai sao mà thiếu Coca được, tớ nhớ tớ còn một lon Co... Ấy?"

"Đại Vũ—" Ba người Lâm Vụ, Lý Tuấn Trì, Hạ Dương gần như đồng thời la to.

Chỉ thấy Nhâm Phi Vũ càng nhướn người ra nhiều hơn, tay còn lại không nắm cái thanh chắn, vậy nên cả người liền bị té xuống đất!

Chuyện ngoài ý muốn xảy ra quá nhanh, cơ bản là không có thời gian gì để hành động.

Ba người cứ như vậy trơ mắt nhìn Nhâm Phi Vũ té từ trên giường, nhìn cậu ta ở giữa không trung giơ tay loạn xạ muốn nắm lấy cái gì đó, nhưng mà chả nắm được gì, nên cuối cùng nằm ở dưới nền đất.

Từ trên giường của Nhâm Phi Vũ đến nền đất, là một đường nghiêng, đây là một màn rơi tự do mà đến cả nắp quan tài của Galileo cũng không đỡ được.

Nhưng không thể ngờ hơn là lúc Nhâm Phi Vũ té xuống đầu của cậu ta hướng xuống, nhưng cuối cùng thì hai chân đáp xuống đất, nhẹ nhàng vững chắc.

Không khí đột nhiên im lặng.

Nhâm Phi Vũ ngồi xổm dưới sàn nhà run rẩy ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt hoảng sợ: "Hồi nãy chuyện gì xảy ra vậy?"

Hạ Dương nuốt nước miếng, bị dọa sợ đến mức nói tiếng phổ thông: "Cậu té từ trên giường xuống."

Đời này Lâm Vụ cũng chưa từng trừng mắt lớn đến như thế: "Xoay một vòng, bay lên, rơi xuống đất."

"Cái kiểu kì lạ và chả có khoa học đấy." Lý Tuấn Trì cảm giác như nước ngăm chân lạnh đi mất rồi.

Cùng lúc đó, cùng một tòa ký túc, ngành công trình máy móc, phòng ngủ 509.

Cát Lượng đã làm hỏng thêm một bản vẽ nữa, sớm bị bài tập vẽ kỹ thuật tra tấn đến điên rồi: "Bây giờ toàn dùng máy để vẽ kỹ thuật tại sao lại phải học vẽ thủ công cơ!"

Không ai phản ứng lại cậu ta.

Vương Dã đang say mê chơi game "Neko Atsume"

Giang Đàm đang chuyên chú đọc sách "Sách cơ chế và thực hành thiết bị cơ khí"

Nguyên Tư Tiệp đang tám chuyện trên *: "Ngoan, nghe lời anh."

Cát Lượng: "...."

Cậu ta khổ quá mà.

"Ba" một cái ném cây bút lên bàn, Cát Lượng giận điên người, hét một tiếng tuyên truyền: "Ngày mai phải nộp bài mà các cậu chẳng gấp gáp gì luôn đấy hả!"

Chơi game trên giường, tám chuyện voice chat, đọc sách dưới giường, cuối cùng cũng quay đầu lại nhìn.

"Cậu còn chưa vẽ xong à?" Giọng nói của Nguyên Tư Tiệp dịu dàng đến bất ngờ.

"......." Cát Lượng nhìn hai người kia.

Ánh mắt của Vương Dã và Giang Đàm đều giống nhau, cơ mà không có gì là dịu dàng cả, hai tên này cả đời cũng không dịu dàng nổi.

"Đm, vậy có mình tớ chưa xong thôi à?" Cát Lượng rốt cuộc cũng tỉnh ngộ chấp nhận sự thật tàn khốc, phẫn nộ ngồi trở lại bàn học, nhưng miệng vẫn không ngừng than thở, "Các cậu lén vẽ từ khi nào, sao mà không nói tớ..."

Nói về thành tích học tập, ở trong ký túc xá này Cát Lượng tuyệt đối không thua ai, nhưng mà nói về vẽ vẽ kỹ thuật máy móc, bàn tay của cậu ta giống như bàn chân vậy, mỗi một bức cậu ta vẽ ra cứ như là cậu ta đang phê ấy.

Lúc đang lo lắng về tờ giấy trắng trước mặt, điện thoại bỗng nhiên vang lên, ở trên nhóm chat ngành có người @ tất cả mọi người.

NHÓM CHAT NGÀNH CÔNG TRÌNH MÁY MÓC

Văn phòng – Phó giáo sư: bạn Giang Đàm 19 tuổi ngành công trình máy móc, giữa trưa hôm nay ở hồ bơi trường đã quên mình cứu hai bạn khác bị đuối nước. Để khen ngợi bạn Giang Đàm với tinh thần hăng hái làm việc nghĩa, trường học quyết định rằng, thông báo khen ngợi cho bạn Giang Đàm một lần, thưởng cho 2000 tệ.

"Thông báo vụ này à?" Buổi chiều Cát Lượng trở về nghe được sự tích anh hùng của Giang Đàm, nên vào các nhóm chat ngành máy móc kể chuyện Giang Đàm nhảy xuống nước mấy lần, nhưng cậu ta không nghĩ trường sẽ biết chuyện nhanh như vậy.

"Bây giờ làm gì cũng phải chú ý hiệu suất hết," Nguyên Tư Tiệp đặt điện thoại xuống, vặn chai nước và uống một ngụm nước, "Chuyện hôm nay thì để hôm nay, ai mà biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì."

"Đúng vậy," Thế sự vô thường, Cát Lượng cũng hiểu ra, "Ngay cả Vương Dã còn được con gái tỏ tình, còn là chị gái xinh đẹp bên ngành mình nữa, xảy ra chuyện gì đi nữa tớ cũng chả thấy lạ."

Chị gái có danh hiệu "hoa hậu học đường", nhưng các bọn con trai ngành máy móc không chịu, chỉ chấp nhận là "hoa hậu ngành" thôi, vì đây là kho báu của ngành, người nào mà có được thì người đó chết, Vương Dã là người của ngành máy móc, không có chấp nhận lời tỏ tình của chị gái, nên mới may mắn thoát được một kiếp.

Nhưng mà,

"Ầy, Vương Dã à," Cát Lượng vẫn tò mò chuyện này lắm, "Rốt cuộc cậu không thích chị ấy chỗ nào? Ngoại hình đẹp tính cách tốt, thành tích còn tuyệt vời, tỏ tình với cậu đã là coi như đang giúp bạn vượt khó rồi mà còn từ chối?"

Tiếng tám chuyện bên tai thật sự rất ầm ĩ, Vương Dã dừng game, không kiên nhẫn liếc mắt qua nhìn: "Tớ không thích con người."

Cát Lượng: "..."

Nguyên Tư Tiệp nhún vai, vẻ mặt "tớ chịu".

Vương Dã thật ra là người rất khó gần, với ai cũng không thân quen, bây giờ có khi còn không nhớ được tên của một nửa số bạn cùng lớp ấy.

Nhưng hắn khác với Giang Đàm. Giang Đàm lạnh lùng từ trong xương tủy, đối xử với ai cũng giống nhau, còn Vương Dã thì chỉ lạnh lùng với "người ngoài", một khi hắn đồng ý xem một người nào đó là bạn bè, là anh em, vậy là người đó đã đạt đến một cột mốc nào đó vô cùng đặc biệt.

Nguyên Tư Tiệp rất may mắn, trải qua hơn một năm cùng chung sống trong ký túc xá, cậu ta và Giang Đàm, Cát Lượng, đã được Vương Dã liệt kê vào "list người một nhà", nhưng mà cái giá phải trả là "Anh em ≠ con người".

Cát Lượng cũng hiểu khá rõ Vương Dã, dù sao thì cũng đã từng học cùng trường trung học, tuy là khác lớp, nhưng Vương Dã chính là cái kiểu ngoại hình trông như là sắp đánh nhau, thế nên dù cách tám cái lớp nghe thấy cái tên cũng đã đủ sợ mất mật rồi.

Nhưng mà cậu ta vẫn thay chị gái kia mà bất bình: "Chị ấy rốt cuộc thích cậu chỗ nào nhỉ, thích tính cách ngàng tàng (*) của cậu à? Hay là thích thành tích kém của cậu?"

Cát Lượng từ thời trung học đã biết Vương Dã, cho nên bây giờ mới không biết sống chết mà nói như thế.

Vương Dã lười trả lời lại cậu ta.

Nguyên Tư Tiệp trả lời thay: "Có thể do cậu ấy đẹp trai nè, thân hình cũng đẹp nữa, còn không thì là do các hormone khí chất gì ấy vây quanh người cậu ấy, cậu thấy sao?"

Mấy hạng người như Cát Lượng lì lợm lắc đầu: "Chị ấy sẽ không có nông cạn như vậy đâu. Hồi trước có nhiều người theo đuổi chị ấy như vậy, đẹp trai có giàu có, cậu có thấy chị ấy rung động không!"

Nguyên Tư Tiệp: "Đó là do mấy người đẹp trai mà không giàu, hay là giàu nhưng không đẹp trai."

Vừa nói xong, điện thoại của Nguyên Tư Tiệp vang lên, giọng nói trở nên dịu dàng đi trong một giây: "Ừm, ở đâu... Anh đi với em...."

Cát Lượng: "......"

Khi cậu ta tiến vào phòng ký túc xá này thấy được Vương Dã hung dữ, Giang Đàm lạnh lùng, Nguyên Tư Tiệp dịu dàng, cậu ta đã biết rằng căn phòng 509 này không dành cho cậu ta rồi.

Tiếp tục vẽ thôi, bây giờ cũng chỉ có bài tập mới có thể xoa dịu tâm hồn dao động của cậu ta.

Cắn đuôi bút nhìn giấy trắng hết năm phút đồng hồ.

Lại hạ bút xuống.

Lại thêm năm phút đồng hồ.

Cát Lượng thấy mình hỏng mất thôi, càng vẽ càng xấu!

Từ bỏ việc vẽ tiếp, Cát Lượng đi đến bên giường Vương Dã đem theo bức vẽ hỏng mới nhất của cậu ta: "Cậu vẽ làm sao vậy?"

Vương Dã tạm dừng game lại, một tay cầm lấy tờ "tranh phế", một tay giơ về phía Cát Lượng.

Cát Lượng ngay lập tức lấy bút chì đưa qua, động tác rất thành tạo, phối hợp rất ăn ý, đương nhiên là không phải là lần đầu tiên làm thế rồi.

Vương Dã xoẹt xoẹt vài nét bút, sửa lại những chỗ quan trọng, lại vẽ vài đường nét, khi nãy trên giấy còn là các máy móc như muốn biến thành robot, bây giờ thì trở thành là bộ linh kiện theo đúng quy chuẩn rồi.

Cát Lượng cũng không phải là lần đầu tiên thấy Vương Dã biến phế phẩm thành tuyệt phẩm, nhưng mỗi lần xem, vẫn cảm giác rằng cái thứ như "thiên phú" hay là "linh khí" là có thật ấy.

Vào năm đầu, Cát Lượng đã phát hiện ra rằng trình vẽ của mình là một đống hổ lốn, cứ như là gà bới đất, cũng may là công trình máy móc căn bản là sử dụng máy tính để vẽ, qua được môn vẽ tay này là coi như xong rồi. Cho nên khi vừa được giao bài tập, cậu ta liền hỏi cả phòng ký túc để giúp mình.

Nhưng sau vài lần, cậu ta phát hiện rằng, phong cách vẽ kỹ thuật của mỗi người trong phòng ký túc là hoàn toàn khác nhau. Giang Đàm là đối chiếu biểu đồ mà vẽ, tỉ mỉ đến từng chút một, vô cùng chính xác; Nguyên Tư Tiệp cũng đối chiếu mà vẽ, nhưng không chính xác lắm, chỉ đủ để qua môn thôi.

Vương Dã thì không giống hai người họ.

Vương Dã trước khi vẽ chỉ cần liếc mắt nhìn biểu đồ một cái, sau đó liền bắt đcm nó "múa bút" rồi!

Lúc đầu thì Cát Lượng không nghĩ rằng hắn sẽ có kiên nhẫn "giảng dạy" cho mình, chỉ vẽ vài nét cho có lệ thôi, kết quả là khi lấy lại bức vẽ, tuy là không có biếи ŧɦái tỉ mỉ như Giang Đàm, nhưng cũng có thể dễ dàng đánh bại Nguyên Tư Tiệp, cứ như là cái biểu đồ đã được in vào đại não hắn rồi.

Cũng bởi vì vậy, tốc độ vẽ của Vương Dã nhưng đến mức không cần nghĩ cũng ra.

Một bức vẽ kĩ thuật, cẩn thận như Giang Đàm cũng mất hai giờ, cái loại chỉ muốn đạt đủ yêu cầu như Nguyên Tư Tiệp cũng mất năm mươi phút, Vương Dã lại chỉ cần nửa tiếng thôi. Cát Lượng thậm chí còn cảm thấy, nếu như Vương Dã không mất kiên nhẫn đến mức vậy, hơn nữa còn muốn là tỉ mỉ như Giang Đàm thì cũng sẽ chẳng mất nhiều thời gian như Giang Đàm đâu.

Lúc mới phát hiện tài năng này của Vương Dã, Cát Lượng còn nghĩ rằng đó chỉ là một sở trường thôi. Dù sao thì thành tích các môn của một người kém thì có một giỏi thì là chuyện bình thường thôi.

Sau đó lại có một lần nọ, cậu ta thấy bức vẽ của Vương Dã trong máy tính, lúc đó mới thật sự kinh ngạc.

Bức vẽ của Vương Dã không phải là các bức vẽ cơ khí, chỉ là các bức tranh nghệ thuật bình thường thôi, nó là sự kết hợp của trí tưởng tượng và vẻ đẹp của máy móc, giống như là một bức tranh chuyên nghiệp của một nền thiết kế công nghiệp, phải là một bàn tay vô cùng điêu luyện, mới có thể tạo ra được một tác phẩm như thế.

Nhưng chuyện này Cát Lượng không nói với ai cả, cũng không hỏi Vương Dã vì sao lại học một ngành kỹ thuật như vậy, mà lại không đi học ngành liên quan đến vẽ theo đúng sở trường của hắn.

Sợ hỏi làm Vương Dã buồn hay làm mọi người khó xử à?

Không.

Cát Lượng không có tinh tế như Nguyên Tư Tiệp, cậu ta chỉ đơn giản nghĩ rằng nếu như mình hỏi Vương Dã, hắn sẽ không trả lời, vậy thì nhục lắm.

Vương Dã giúp Cát Lượng sửa bài tập, xong rồi tiếp tục đắm mình vào "Neko Atsume".

Sau khi chơi game một tí, hắn phát hiện Cát Lượng còn chưa chịu đi, nhíu mày ngẩng đầu, lại thấy Cát Lượng trầm tư nhìn chằm chằm mình, miệng cắn cán bút.

Vương Dã không nhớ rằng Cát Lượng có thói quen cứ trầm tư lại cắn cán bút, nhưng tối hôm nay cậu ta như có một thói quen mới, hơn nữa còn cắn rất là mãnh liệt.

Hắn cứ như vậy liếc mắt nhìn.

"Rắc" một tiếng, bút chì bị Cát Lượng cắn gãy.

==

(*): bản gốc là "thích tính cách cậu dã" thì dã ở đây cũng chính là ngang tàng, ngỗ nghịch, và dã này cũng là dã trong Vương Dã nhé

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: "Leng keng" nửa ngày thì không phải là một tin WeChat, mà là một đống tin WeChat
Chương 1
Chương 2
Chương 2: Bây giờ giới tính còn chả là vấn đề, quan tâm ngành học làm gì?
Chương 3
Chương 3: "Thả tớ trong phim tận thế tớ không sống nổi hơn 3 giờ được."
Chương 4
Chương 4: "Nhị Mao, lại đây nào, Nhị Mao."
Chương 5
Chương 5: "Tụi mình vì ăn Dalieba mà trở thành nhà hàng Michelin 3 sao hay gì!"
Chương 6
Chương 6: "Cậu đang bơi mà sao nhận điện thoại được hay vậy."
Chương 7
Chương 7: "Thời gian gọi, 9 giây."
Chương 8
Chương 8:  "Sau khi bị dọa sợ cậu làm thế nào để điều tiết lại vậy?"
Chương 9
Chương 9
Chương 10
Chương 10: "Hôm qua chỉ là một giấc mơ đúng không...."
Chương 11
Chương 11: "Bây giờ nhà thì đang cháy hết rồi mà các cậu không gấp tí nào ư?"
Chương 12
Chương 12: "Cả thế giới xuất hiện cơn lốc biến dị...."
Chương 13
Chương 14
Chương 14:  "Đi ôm thế giới mới."
Chương 15
Chương 15: "Buổi tối tớ có hát à?"
Chương 16
Chương 16: "Sao cậu lại chạy?"
Chương 17
Chương 17: "Ngày lễ vui vẻ"
Chương 18
Chương 18: "DJ drop the beat!"
Chương 19
Chương 19:  "Không có gì, tớ là sói."
Chương 20
Chương 20: "Hung thủ là hổ"
Chương 21
Chương 21: Vừa đẹp trai lại vừa tiêu soái, ngang tàn đến tột cùng
Chương 22
Chương 22: "Khó ngủ thì khỏi ngủ luôn."
Chương 23
Chương 23:  Vương gia – 509: Chúc mừng bạn thỏ.
Chương 24
Chương 24: Vương Dã: Đó giờ tớ chả nựng sói bao giờ
Chương 25
Chương 25:  Lâm Vụ: Cậu cũng là người Thẩm Dương?
Chương 26
Chương 26:  "Thật không nhìn ra bạn là loài ăn thịt đấy."
Chương 27
Chương 27:  Vương Dã: Đừng hát với trăng, hát với tớ này.
Chương 28
Chương 28:  Vương Dã: [Ngủ không được thì thức dậy thôi.jpg]
Chương 29
Chương 29:  "Đến đây tìm cậu chơi."
Chương 30
Chương 30:  "Tâm trí tràn đầy được gọi là khuây khỏa, đại não trống rỗng mới là hóng gió—"
Chương 31
Chương 31: "Được rồi, từ nay tớ sẽ che chở cho cậu."
Chương 32
Chương 32: "Tớ mơ tớ biến thành con hổ, sau đó bắt được một con sói."
Chương 33
Chương 33: Năm mới vui vẻ
Chương 34
Chương 34:  "Con cả người cao như thế này, đẹp trai thế này, nhìn như vậy là biết phải là sói to hơn rồi!"
Chương 35
Chương 35:  "Đcm anh, đều là hổ với nhau mà sao anh lại đánh tôi chớ—"
Chương 36
Chương 36:  Phía dưới tàng cây có một chú sói Đài Nguyên màu xám bạc.
Chương 37
Chương 37:  "Anh cũng đã biến thành một con sói thực thụ."
Chương 38
Chương 38:  Cục Quản lý Phòng ngừa và Kiểm soát rủi ro phân loại dã tính thức tỉnh thú hóa
Chương 39
Chương 39:  "Vì sao cậu không thích con người?"
Chương 40
Chương 40:  Đã đến nơi, đã ngắm cảnh thì phải nên chụp hình.
Chương 41
Chương 41:  "Thanh xuân thật tươi đẹp."
Chương 42
Chương 42:  "Vậy thì cậu ở dưới lầu chờ tớ đi."
Chương 43
Chương 43:  Lâm Vụ: Đừng có ăn cắp icon của tớ.
Chương 44
Chương 44:  "Bạn học này tới đây nghe giảng hả?"
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sương Mù - Nhan Lương Vũ
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...