Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sương Mù - Nhan Lương Vũ – Chương 63

Sương Mù - Nhan Lương Vũ

Tác giả: Nhan Lương Vũ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sấm chớp rền vang, chú sói đồng cỏ nhanh chóng thoát khỏi mớ quần áo trói buộc cơ thể, giãn tứ chi ra, bộ lông xám tro lẫm liệt đón gió. Mây đen cũng không kiềm hãm được một sinh mệnh mới khởi sắc, nó ngẩng cái cổ xinh đẹp lên, tru một tiếng xuyên qua bầu trời.

Tiếng gió thổi nức nở từ phương xa truyền đến như là đang trả lời. Lại giống như một chú sói cô độc đang kêu gào, lại như một con thú nhỏ đang gầm nhẹ, lại như các loài gặm nhấm đang hưng phấn đào lỗ, lại như đôi cánh chim vỗ ngang bay qua cách rừng.

Núi rừng mênh m//ô//n//g, vạn vật có hồn.

Nó mang theo muôn vàn sinh mệnh, nó cũng âm thầm và dịu dàng đón nhận tất cả khách trọ và người đến.

Còn mình, thì lại thật sự biến thành một con sói.

Sau khi bản tính trời sinh được giải tỏa, Lâm Vụ mới dần bình tĩnh lại, cậu cảm giác rằng não của mình đã chia thành hai khu vực, một bên dùng để chi phối cơ thể và bản năng loài sói, bên còn lại là nhận thức và cảm xúc của con người.

Nhưng mà hai khu vực này lại đang từ từ dung hòa vào nhau.

Lâm Vụ từng thầm thấp thỏm nghĩ rằng, có khi nào lúc tìm được Vương Dã, cậu lại thấy một con hổ Đông Bắc uy phong hung mãnh không. Nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ rằng việc thức tỉnh thú hóa sẽ xảy ra với mình.

Đào Kỳ Nhiên nói, cái cảm giác thú hóa này không thể nào dùng ngôn từ để miêu tả được, chỉ có thể tự đặt mình trong tình huống đó, bạn mới có thể chân chính cảm nhận được sự tuyệt vời và kỳ dị của nó.

Lâm Vụ không kịp cảm nhận, bởi vì trong nháy mắt, với khứu giác nhạy bén của sói đồng cỏ, cậu ngửi được một mùi quen thuộc đang bay theo trong gió.

Vương Dã!

Chuyện thú hóa đầy kinh ngạc, đầu óc hỗn độn, xương cốt đau đớn, trong thoáng chốc tất cả những thứ đó lại trở nên nhỏ bé không đáng kể.

Sói đồng cỏ nhảy lên một cái, đi theo phía mùi hương, dùng hết sức chạy như điên.

Độ ẩm trong gió càng lúc càng cao, rừng rậm u ám như ban đêm.

Chỉ thấy có một con sói đồng cỏ đang liều mạng chạy về phía trước, hướng đi của nó vẫn thẳng tắp, tốc độ của nó rất nhanh, nó vội vã chạy đi, nhưng nó vẫn còn khá xa là với núi rừng.

Nó vẫn luôn bị các bụi gai làm vấp ngã, ngã rồi lại đứng dậy.

Nó không né những bụi cây sắc nhọn và các cành cây tùng rũ xuống, do thế khi nó vút nhanh qua, bộ lông xám lạnh bị cạo ra tạo thành các vết thương dầy đặc.

Đau không?

Lâm Vụ không biết, vì cậu không quan tâm đến bất kì điều gì cả.

Cậu không có thời gian để làm quen với cơ thể mới, cũng không có thời gian để làm quen với thiên nhiên, cậu chỉ biết cái mùi này là cơ hội duy nhất để tìm được Vương Dã, cậu chắc chắn không thể bỏ qua được, cũng chắc chắn là không muốn bỏ lỡ!

“Đùng đùng đoàng đoàng—”

Những tia chớp liên tục đan xen vào nhau, tạo thành một tiếng sấm kéo dài.

Lâm Vụ không biết mình đã chạy được bao lâu, nhưng chân đã bắt đầu không ổn, việc hô hấp hổn hển làm cho bản năng cơ thể sói đồng cỏ liều mạng ngăn cậu tiếp tục chạy.

Lâm Vụ không muốn dừng lại, nhưng sau đó lại nặng nề té ngã một cái, sau đó cậu không bò dậy nổi nữa.

“Tách tách—”

Một giọt mưa rơi lên chiếc tai xù lông của sói đồng cỏ.

Trời mưa.

Mưa trong rừng vừa lớn lại vừa nhanh, chỉ ngắn ngủi vào giây thôi nước mưa đã trút xuống từ những đám mây dày.

Mưa to ào ào làm ướt cả rừng cây là kim, cũng tưới lên chú sói trên mặt đất.

Tiếng gió thổi, tiếng mưa rơi, tiếng chú sói đang thở dốc.

Tất cả đều vội vàng như thế.

Lâm Vụ bị nước mưa lạnh như băng ập đến làm mắt không mở nổi, nhiệt độ cơ thể kịch liệt giảm xuống, sức lực cũng đã sớm tiêu hao hết.

Cậu thử mấy lần, chỉ có thể vùng vẫy miễn cưỡng bò dậy, kéo cơ thể ướt nhẹp, gian nan tới dưới một gốc cây gần nhất.

Đó là một gốc cây vân sam khổng lồ, tán cây như một chiếc ô, cành lá rậm rạp chồng lên nhau, giống như là một khu rừng độc lập vậy.

Chú sói đồng cỏ dựa vào thân cây cường tráng, nằm xuống, cơ thể xám tro hơi cong lên, gương mặt và hai chân trước ghé sát mặt đất.

“À ú….” Lâm Vụ theo bản năng mà hú lên, yếu ớt mà lại sa sút.

Thất bại.

Nước mưa đã rửa sạch hết tất cả mùi, cậu cũng chẳng thể tìm Vương Dã được nữa.

Mưa to xuyên qua tán cây rậm rạp, nhẹ nhàng dịu dàng rơi xuống người Lâm Vụ. Nhưng phía bên ngoài cây vân sam, mưa to lại như thác đổ, lao xuống cỏ xanh và bụi cây, trên mặt đất văng lên một màn hơi nước, hòa hợp vào thế giới rừng rậm.

Trong màn sương mù, Lâm Vụ bỗng nhiên chấn động, mắt sói đang hí lại bỗng mở to sáng rực lên, đôi tai vừa nãy còn đang cụp xuống lại dựng thẳng lên, hưng phấn mà run run.

Cậu lại ngửi thấy mùi của Vương Dã.

Dưới mùi vị của nước mưa, mùi vị của cỏ cây, sự tồn tại của Vương Dã lại vô cùng rõ ràng và gần gũi!

Lâm Vụ bỗng nhiên đứng dậy, không dám tin tưởng nhưng lại không khống chế được mà ngẩng đầu nhìn lên trên.

Tại một chỗ thật sâu trong tán cây cao, giữa lá cây kim dày đặc, một dáng người mảnh khảnh cưỡi trên cành cây bền chắc nhất, đang cúi đầu theo dõi cậu. Giống như là một mãnh thú đang nhìn thẳng vào con mồi, giống như là một chúa tể lãnh thổ nào đó đang nhìn thẳng kẻ ngoại xâm, vừa cảnh giác mà lại bình tĩnh, vừa an tĩnh mà lại nguy hiểm.

Trái tim đập dữ dội bởi vì vui sướng, Lâm Vụ khẩn cấp gọi Vương Dã, nhưng chỉ có thể tru lên vài tiếng “À ú—” mà thôi.

Không được, phải mau mau biến lại thành người, lòng Lâm Vụ nóng như lửa đốt. Vương Dã không hề biết bọn họ đến đây tìm người, mà mình lại còn thành ra như vậy nữa, cho Vương Dã một trăm bộ óc tưởng tượng cũng không thể nào nghĩ ra được con sói hoang đứng dưới gốc cây là Lâm Vụ cậu đây.

Nhưng mà cho dù Lâm Vụ có cố gắng thế nào thì vẫn không được.

Cơ thể vẫn là cơ thể sói đồng cỏ, phải làm sao mới có thể biến về được thì cậu hoàn toàn không biết.

Vương Dã cưỡi trên cây nhíu mày, không biết từ đầu có một con sói con gào loạn với hắn, gào xong thì lại xoay quanh dưới gốc cây, dường như vô cùng lo lắng mà muốn cào lấy cây.

Sói thì chắc không leo cây được.

Mà cho dù nó có bò lên được thì Vương Dã cũng chẳng sợ, hắn đánh nhau với gấu còn chẳng sợ, ai mà lại sợ một con sói con chứ?

Chú sói dưới đất dừng lại, tựa như là đang chấp nhận số phận.

Nhưng mà giây tiếp theo, nó lại ngẩng đầu, phảng phất như đang ôm một tia hi vọng cuối cùng, nhìn về Vương Dã thật sâu.

Vương Dã bị một đôi mắt sói bắt sống.

Hoặc là có thể nói, chính bản thân hắn cam tâm tình nguyện rơi vào ánh mắt đó.

Mưa ngày càng lớn, sương mù cũng lớn dần theo.

Đôi mắt kia cũng tựa như có một đám sương mù trong rừng rậm, dịu dàng, xinh đẹp, như là vào lần đầu gặp nhau vậy.

Vương Dã: “Lâm Vụ?”

Trên tường dưới tường, trên cây dưới cây, vị trí đảo lộn, hoán đổi thời không, nhưng vẫn gặp lại nhau.

Sương mù mập mờ, tớ cúi đầu thấy cậu.

“À ú—” Chú sói con dưới gốc cây vui sướng hú lên, nhưng ẩn sau sự vui sướng lại là từng tia từng sợi của sự ấm ức tủi thân.

Vương Dã lập tức nhảy từ trên cây xuống, chú mèo lớn như thế nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Lâm Vụ lập tức dụi đầu qua, dụi vào bụng hắn, tựa như để hả giận. Thật ra cậu còn muốn cắn hắn nữa, nhưng lại không dám cắn thật, sợ nanh sói sắc nhọn cắn phải thịt của người nọ.

“Ú ú ú ú—”

Lâm Vụ buồn bực vì tới bây giờ mà còn phải nghĩ thay cho Vương Dã, giờ đây chỉ muốn lấy vuốt sói cào chết ông hổ bỏ trốn chạy theo thiên nhiên, cào không được thì phải giẫm đuôi hắn lại, nhổ râu cọp của hắn, chữ “王” in trên trán cũng phải chà xóa sửa lại!

Má nó, sao mà bụng tên này chẳng mềm tí nào vậy, toàn là cơ với chả bụng.

Sói con dụi cả nửa ngày, dụi tới mức cái ót mình thấy đau mới không cam lòng mà tha cho, rồi dựa vào người Vương Dã thở hồng hộc.

Nếu như khi nãy Vương Dã còn có chút không chắc thì bây giờ lại chẳng còn hoài nghi gì nữa.

Trên đời này chẳng có con sói nào mà nhào tới lại không cắn hắn, chỉ biết làm nũng và dụi loạn thôi, trừ Lâm Vụ.

“Cậu tới đây à?” Vương Dã bắt Lâm Vụ đang định tách khỏi người hắn, cong tay lại bế lên sao cho mũi đối mũi, mắt đối mắt, “Sao lại thức tỉnh thú hóa rồi?”

“À ú! Ú ú—” Lâm Vụ giãy dụa cả nửa ngày nhưng không sao thoát ra được. Hồi trước còn ở hình người thì còn coi như còn 3 – 7 với Vương Dã được, bây giờ thì 2 – 8 cũng không nổi, cơ thể sói đồng cỏ này quá là bất lợi trước mặt Vương Dã luôn.

Vương Dã như có suy nghĩ gì đó nhìn cậu vài giây, rồi lại nhếch miệng: “Có phải cậu chưa tìm được cách biến về đúng không?”

Lâm Vụ: “….”

Sao mà đến lĩnh vực động vật là đầu cậu nhanh nhạy thế hả!

Vương Dã vui vẻ, vui sướng trong mắt hắn tựa như muốn biến thành chim nhỏ bay ra ngoài hót líu lo.

Lâm Vụ có dự cảm không lành, bốn móng vuốt đặt trên lồng ngực Vương Dã bắt đầu dùng sức, muốn đẩy người ra phía sau.

Vương Dã đâu có quan tâm cậu, một tay tóm sói con qua, thỏa sức nhào nặn.

“À ú! Ú ú—”

Lông ướt ra như vậy rồi còn sờ đã gì đâu, cậu đúng là đồ cuồng động vật đến mất trí!

Vương Dã sờ tùy ý, nhưng trong sự tùy ý đó lại thấy hơi phức tạp.

Hắn một lòng một dạ muốn thú hóa, đi vào rừng núi hai ngày rồi mà chẳng có kết quả gì, Lâm Vụ thì lại chuyên tâm muốn học xong rồi tính, nhưng bây giờ lại giống như Đào Kỳ Nhiên, biến thành một con sói thực thụ.

Nhưng mà chuyện làm Vương Dã để ý hơn thức tỉnh thú hóa là Lâm Vụ tìm đến đây.

Thời khắc nhận ra ánh mắt đó, sự vui sướng của hắn lấn át cả sự ngạc nhiên, lấn át cả ước ao, lấn át cả những khao khát của hắn với việc thú hóa.

Cho dù có hỏi Lâm Vụ muốn lên núi hay không, Vương Dã cũng chưa từng nhận ra rằng, thì ra Lâm Vụ lại quan trọng đến thế. Quan trọng đến mức bây giờ hắn lại bắt được Lâm Vụ, đương nhiên là hắn sẽ không buông tay lần nào nữa.

“Cậu đến tìm tớ, hay là đi theo tớ?” Vương Dã dúi đầu vào trong bộ lông ướt đẫm, buồn bực hỏi.

Lâm Vụ yên lặng, cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng trên người Vương Dã, nhưng không biết nên trả lời như thế nào.

Cậu đến tìm Vương Dã, nhưng cậu nghĩ rằng có thể là Vương Dã sẽ không thích đáp án này đâu.

“Tới tìm tớ à?!” Vương Dã ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh, “Vậy bây giờ cậu có muốn về không? Muốn thì kêu hai tiếng, không muốn thì kêu một tiếng.”

Lâm Vụ kinh ngạc nhìn Vương Dã, mặt hắn hơi đen tí, tóc hơi dài ra một tí, nhưng dáng dấp thì chẳng thay đổi chút nào. Không biết có phải là do hắn đối xử với sói khác với đối xử với người không, nhưng Lâm Vụ cảm thấy Vương Dã hơi khác khác với trước kia, ánh mắt dường như là có gì đó lạ lẫm.

“Hỏi cậu đấy,” Vương Dã gấp gáp, dứt khoát giơ sói con lên, giống như là đang giơ mèo con cún con vậy, “Im lặng nữa là tớ bạo lực đấy.”

….Rồi thôi toi luôn trực giác dã tính của cậu, cái tên này có thay đổi gì đâu!

“À ú! À ú!” Lâm Vụ vẫn muốn quay về trường, thú hóa rồi vẫn muốn quay về trường.

Bây giờ cậu không quay về làm người được, nếu không thì cậu sẽ nói cho Vương Dã biết, người lo lắng cho hắn không chỉ có một mình mình, mà còn có 333, còn có 509, Cát Lượng, Nguyên Tư Tiệp, thậm chí là người lạnh lùng như Giang Đàm cũng chạy xuyên đêm tới đây, tiến vào trong rừng rậm.

Hai tiếng.

“Muốn quay về à,” Vương Dã hạ sói con xuống, cọ chóp mũi mình với mũi sói, cứ như là đang dỗ dành vậy, “Vậy cậu biến hình cho tớ coi đi, rồi tớ về với cậu.”

Không biết từ lúc nào mà mưa đã nhỏ đi.

Khu rừng vắng lặng trong màn mưa mỏng, mây đen trên trời cũng tản ra.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: "Leng keng" nửa ngày thì không phải là một tin WeChat, mà là một đống tin WeChat
Chương 1
Chương 2
Chương 2: Bây giờ giới tính còn chả là vấn đề, quan tâm ngành học làm gì?
Chương 3
Chương 3: "Thả tớ trong phim tận thế tớ không sống nổi hơn 3 giờ được."
Chương 4
Chương 4: "Nhị Mao, lại đây nào, Nhị Mao."
Chương 5
Chương 5: "Tụi mình vì ăn Dalieba mà trở thành nhà hàng Michelin 3 sao hay gì!"
Chương 6
Chương 6: "Cậu đang bơi mà sao nhận điện thoại được hay vậy."
Chương 7
Chương 7: "Thời gian gọi, 9 giây."
Chương 8
Chương 8:  "Sau khi bị dọa sợ cậu làm thế nào để điều tiết lại vậy?"
Chương 9
Chương 9:   "Thích tính ngang tàng của cậu à? Hay là thích thành tích kém của cậu?"
Chương 10
Chương 10: "Hôm qua chỉ là một giấc mơ đúng không...."
Chương 11
Chương 11: "Bây giờ nhà thì đang cháy hết rồi mà các cậu không gấp tí nào ư?"
Chương 12
Chương 12: "Cả thế giới xuất hiện cơn lốc biến dị...."
Chương 13
Chương 14
Chương 14:  "Đi ôm thế giới mới."
Chương 15
Chương 15: "Buổi tối tớ có hát à?"
Chương 16
Chương 16: "Sao cậu lại chạy?"
Chương 17
Chương 17: "Ngày lễ vui vẻ"
Chương 18
Chương 18: "DJ drop the beat!"
Chương 19
Chương 19:  "Không có gì, tớ là sói."
Chương 20
Chương 20: "Hung thủ là hổ"
Chương 21
Chương 21: Vừa đẹp trai lại vừa tiêu soái, ngang tàn đến tột cùng
Chương 22
Chương 22: "Khó ngủ thì khỏi ngủ luôn."
Chương 23
Chương 23:  Vương gia – 509: Chúc mừng bạn thỏ.
Chương 24
Chương 24: Vương Dã: Đó giờ tớ chả nựng sói bao giờ
Chương 25
Chương 25:  Lâm Vụ: Cậu cũng là người Thẩm Dương?
Chương 26
Chương 26:  "Thật không nhìn ra bạn là loài ăn thịt đấy."
Chương 27
Chương 27:  Vương Dã: Đừng hát với trăng, hát với tớ này.
Chương 28
Chương 28:  Vương Dã: [Ngủ không được thì thức dậy thôi.jpg]
Chương 29
Chương 29:  "Đến đây tìm cậu chơi."
Chương 30
Chương 30:  "Tâm trí tràn đầy được gọi là khuây khỏa, đại não trống rỗng mới là hóng gió—"
Chương 31
Chương 31: "Được rồi, từ nay tớ sẽ che chở cho cậu."
Chương 32
Chương 32: "Tớ mơ tớ biến thành con hổ, sau đó bắt được một con sói."
Chương 33
Chương 33: Năm mới vui vẻ
Chương 34
Chương 34:  "Con cả người cao như thế này, đẹp trai thế này, nhìn như vậy là biết phải là sói to hơn rồi!"
Chương 35
Chương 35:  "Đcm anh, đều là hổ với nhau mà sao anh lại đánh tôi chớ—"
Chương 36
Chương 36:  Phía dưới tàng cây có một chú sói Đài Nguyên màu xám bạc.
Chương 37
Chương 37:  "Anh cũng đã biến thành một con sói thực thụ."
Chương 38
Chương 38:  Cục Quản lý Phòng ngừa và Kiểm soát rủi ro phân loại dã tính thức tỉnh thú hóa
Chương 39
Chương 39:  "Vì sao cậu không thích con người?"
Chương 40
Chương 40:  Đã đến nơi, đã ngắm cảnh thì phải nên chụp hình.
Chương 41
Chương 41:  "Thanh xuân thật tươi đẹp."
Chương 42
Chương 42:  "Vậy thì cậu ở dưới lầu chờ tớ đi."
Chương 43
Chương 43:  Lâm Vụ: Đừng có ăn cắp icon của tớ.
Chương 44
Chương 44:  "Bạn học này tới đây nghe giảng hả?"
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sương Mù - Nhan Lương Vũ
Chương 63

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 63
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...