Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sương Mù - Nhan Lương Vũ – Chương 20

Sương Mù - Nhan Lương Vũ

Tác giả: Nhan Lương Vũ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Những ngày nghỉ bị cấm ra ngoài vô cùng quạnh quẽ, rốt cuộc thì vào ngày cuối cùng lại có hai tin tức lớn phá tan sự yên bình.

Lúc đó là buổi chiều, Lâm Vụ đang ngủ thì trực tiếp bị ba thằng bạn cùng phòng rống lên, vừa gọi tên vừa tát vào mặt, làm Lâm Vụ tưởng rằng mình gặp ác mộng luôn.

Hai tin tức gần như là được công bố đồng thời, thời gian công bố còn kém nhau chưa tới một phút nữa.

Tin tức 1

Tỉ lệ người thức tỉnh dã tính lên đến 100%?!

Phóng viên (người thức tỉnh) ở nhiều quốc gia tiến hành phỏng vấn bất ngờ, hy vọng có thể sẽ biết được cảm giác của những người chưa thức tỉnh và cuộc sống thay đổi xung quanh họ, kết quả là khi lựa chọn ngẫu nhiên lại không tìm được người nào chưa thức tỉnh cả.

[Video]

Do thiếu phương pháp phát nhận biết đo lường, các quốc gia vẫn không biết được số lượng chính xác người thức tỉnh, phóng viên cũng không thể đảm bảo từng người được phỏng vấn đều đang nói thật, nhưng thông qua đợt phỏng vấn lần này, có thể cho chúng ta biết được tỷ lệ người thức tỉnh trong xã hội.

Tin tức 2

Nghiên cứu về thức tỉnh dã tính có một bước tiến lớn!

Các nhà khoa học đã phát hiện ra các vật chất hiếm có trong sương mù được bảo quan, xác nhận rằng vật chất đó là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến sự thức tỉnh dã tính.

Nhân viên trong phòng thí nghiệm liên quan bày tỏ, vật chất này đáng lẽ không có trong không khí, nhưng sau đợt sương mù, vật chất này đã phổ biến trong không khí, đây là sự thật mà toàn bộ nhân loại phải chấp nhận.

Nguồn gốc của đợt sương mù vẫn chưa rõ, việc nghiên cứu phong bế gen thức tỉnh cũng không có tiến triển, nhà khoa học kêu gọi rằng, việc bây giờ có thể làm trong giai đoạn thức tỉnh là giữ bình tĩnh, để cơ thể tự động điều tiết, cơ thể sẽ dần dần thích ứng với sự biến hóa mới này.

Xem xong tin tức, Lâm Vụ còn bình tĩnh hơn so với tưởng tượng.

Có thể là do mấy ngày trước đã bị khiếp sợ nhiều lần rồi, cũng có thể là đã cảm giác được sự việc sẽ ra thế nào.

Nhưng nếu như nói không có một tí dao động nào thì đó là nói dối.

Việc thức tỉnh dã tính này rất bất ngờ, cũng quá ly kỳ. Mấy ngày nay Lâm Vụ đi đêm, nhiều lần đi ngang qua hành lang dài lại có cảm giác như đang đi dạo chơi công viên đáng sợ, giống như là việc thức tỉnh dã tính này chỉ giống một cảnh trong mơ vậy, thời gian đến, ánh mặt trời vừa ló ra, sẽ giống như đám người đi đêm lặng im mà giải tán.

Bây giờ, đã tỉnh mộng rồi.

Sau đó phát hiện ra rằng, giấc mộng ấy là sự thật.

"Có nhà sinh vật học cho rằng, đây là một bước tiến hóa nhảy vọt trong lịch sử loài người, toàn bộ nhân loại hẳn là đều thức tỉnh dã tính, nghênh đón một tương lai mới tinh...."

Nhâm Phi Vũ cầm điện thoại phát video, bật loa cho cả 333 nghe.

Hạ Dương vẫn đang tâm phiền ý loạn, chân dài thả xuống giường, trực tiếp nhảy qua chỗ Nhâm Phi Vũ: "Nghe chuyên gia nói kìa, đâu để tớ xem, để tớ thưởng thức khuôn mặt lạc quan đến mù quáng này.."

Cái cầu thang ở giường của cậu ta vốn đã vô dụng, bây giờ thì biến mất luôn.

Tin tức dồn dập lại khiến cho cả Internet sôi trào, có người lo lắng rằng thế giới sẽ loạn mất, cũng có người vô cùng hy vọng về một tương lai hoàn toàn mới. Sầu lo, hưng phấn, khủng hoảng, rung động.... Đủ loại cảm xúc đan xen trong bầu không khí bất an này, từ Internet đến ngoài đời.

Vào lúc đi đêm, khu hành lang cũng vắng vẻ đi.

Rất nhiều học sinh không đi ra ngoài, cho dù là có đi ra, cũng chỉ thấp giọng nói chuyện với nhau, không còn sôi động như mấy ngày trước nữa.

Đương nhiên thì cũng có ngoại lệ.

Bạn học Vương Dã vẫn y như cũ mà chăm chú chơi game.

Hôm qua thì là "Tiệc trà của tiểu thư sóc", hôm nay lại là "Thám tử Nai tiên sinh phá án"

"Mấy game này là cậu tự tìm à?" Trong ngắn ngủi vài ngày mà Lâm Vụ cảm thấy như mình đã mở cánh cửa đến thế giới mới vậy.

Vương Dã đã bắt đầu đến giai đoạn phá án, nên cũng chẳng rảnh quan tâm đến Lâm Vụ.

Lâm Vụ không để ý, hoặc là có thể nói đây là thói quen luôn rồi.

Mấy ngày nay cậu toàn đi đêm với Vương Dã, Nguyên Tư Tiệp vào mấy lúc đêm khuya, không thể nói là thân thiết được, nhưng cũng tính là xã giao thôi. Hôm qua do Nguyên Tư Tiệp đề nghị nên ba người đã add * nhau.

Trải qua mấy ngày quan sát, Lâm Vụ cũng đã hiểu được bạn học Vương Dã phần nào.

Tính tình người này tệ, không có kiên nhẫn, nói một lời không hợp là đã muốn giơ chân lên đá, nhưng ngược lại người cũng khá là thẳng tính, nghĩ gì thì nói đó, rất là ngay thẳng.

"Hung thủ là hổ." Mắt thấy thời gian suy luận trên di động của đối phương sắp hết, Lâm Vụ có lòng tốt chỉ cho.

Cuối cùng Vương Dã liếc nhìn cậu một cái, lại nhanh chóng cúi đầu tiếp tục chơi game: "Không thể nào."

Lâm Vụ: "Sao lại không?"

Vương Dã trầm ngâm hai giây: "Hung thủ hẳn là thỏ."

Lâm Vụ: "..."

Đã hết giờ suy luận.

Vương Dã chọn thỏ.

Suy luận thất bại, Lộc tiên sinh đi về nơi xa lắm, bóng dáng nhìn vô cùng thê lương.

Lâm Vụ nhìn có điểm chu xót: "Về sau đừng chơi mấy trò suy luận làm khổ chính mình nữa chơi Tiệc trà là tốt nhất."

Vương Dã lại ngẩng đầu, lúc này lại nhìn Lâm Vụ một cách nghiêm túc: "Tại sao lại là hổ?"

Lâm Vụ thở dài: "Suy luận đó, cậu phải suy luận logic, dựa theo lối suy nghĩ của người thiết kế trò chơi, người ta chắc chắn muốn tung đạn mù trước, khiến người chơi hoang mang, mấy việc trở thành vật che chắn cho hung thủ thật sự..."

Nói một hơi hai phút liền, Lâm Vụ cảm giác chắc mình cũng giảng đầy đủ rồi, lòng đầy mong chờ hỏi Vương Dã: "Hiểu không?"

Vương Dã trầm mặc một lát: "Để tớ chơi Tiệc trà."

Lâm Vụ: "..."

Đúng là trẻ nhỏ khó dạy mà!

Nhưng nói đi nói lại thì mấy trò chơi suy luận kiểu này cậu cũng khá là giỏi, vừa rồi xem một chút liền đắm chìm luôn trong đó.

"Nguyên Tư Tiệp đâu?" Đắm chìm xong rồi, Lâm Vụ mới phát hiện tối nay hình như thiếu một bạn học.

"Không ra đây." Vương Dã cất di động, vừa rồi căng não để suy luận, bây giờ phải thả lỏng chút.

"Đang ở ký túc hả?" Lâm Vụ quan tâm hỏi, "Cơ thể không thoải mái à?"

"Không bị sao cả," Vương Dã lười giải thích, đơn giản thuật lại y chang lời Nguyên Tư Tiệp nói, "Cậu ta nói là xem tin tức xong, có chút buồn bực, muốn nằm trên giường tự hỏi về nhân sinh."

Ngay cả Nguyên Tư Tiệp lạc quan như vậy mà cũng buồn bực không muốn cử động.

Lâm Vụ mới cảm thấy ổn hơn một tí lại bắt đầu trầm mặc.

Loại tâm trạng bất an này cũng không phải đơn giản là sợ hãi hoặc hoảng loạn, mà là một loại tâm trạng mê mang khi đối với con đường phía trước.

Dựa theo đèn trên hành lang, cậu nhìn xung quanh, loại mê mang này xuất hiện trên gương mặt của từng bạn học.

Trừ cái người trước mắt này.

"Vương Dã," Lâm Vụ vừa rồi đã muốn hỏi, "Sao nhìn cậu chẳng lo lắng gì vậy?"

Vẻ mặt Vương Dã kỳ quái: "Lo lắng gì?"

"Chuyện sau này đó," Lâm Vụ nói, "Chúng ta đều thức tỉnh cả rồi, xã hội, cuộc sống sau này có thể sẽ long trời lở đất, cậu không lo lắng sao?"

Vương Dã hỏi lại: "Vậy tớ lo lắng thì sẽ không long trời lở đất sao?"

Lâm Vụ: "Vậy thì cũng không thể xem như là không có chuyện gì xảy ra chứ?"

"Thời tới cản không nổi," Vương Dã thản nhiên nói, "Nhưng chỉ cần cậu đủ kiên cường, không có gì có thể hạ gục cậu được cả."

"..." Lâm Vụ tự nhận mình có tố chất tâm lý tốt, ở ký túc xá còn giảng giải cho Nhâm Phi Vũ nữa, nhưng lúc này, cậu mới chân chính cảm giác được, có người này thì cũng sẽ có người khác, trên cảnh giới vẫn sẽ có cảnh giới cao hơn.

Triết lý nhân sinh của cậu là - nhào vô, anh chấp hết, gian nan, anh vượt qua, nhân sinh, anh đối mặt.

Còn Vương Dã là – kệ mẹ nó, thích thì nhích.

Kỳ nghỉ mười một ngày chấm dứt, một trận mưa nhỏ xua tan không khí oi bức, mở ra mùa thu.

Cuối cùng trường học cũng mở cửa, cho phép học sinh ra ngoài, nhưng ra vào phải đăng ký, phải ghi rõ đi đâu, đồng thời trước năm giờ chiều phải quay về trường, mỗi ngày trường học sẽ điểm danh vào buổi chiều, tuyệt đối cấm chuyện buổi tối không quay về ký túc xá.

Trái ngược với chuyện cổng trường rộng mở, trong trường được sắp xếp lại một cách đơn giản, các hoạt động cũng được giảm bớt, lớp thể dục sẽ được tạm ngừng, nói cách khác, mỗi ngày ngoài việc đi học thì không cần phải tham gia các hoạt động khác nữa. Đồng thời, nhiều lớp học chuyên ngành được tạm điều chỉnh thành từ 16:30-20:30, xem như tạm thời áp dụng phương pháp dung hòa để cân bằng sự bất đồng trong việc làm việc và nghỉ ngơi giữ ngày và đêm.

Trường học lại tổ chức một buổi họp trực tuyến khác, vẫn là những lời nhàm tai ấy, bảo học sinh phải thích ứng và cân bằng giữa việc học và việc cơ thể thay đổi, nhưng lại cường điệu hơn trước nhiều, xã hội vẫn vận hành như bình thường, thức tỉnh dã tính cũng không được để nó gây ảnh hưởng đến việc học và cuộc sống của chúng ta.

Nhưng thật sự mọi chuyện vẫn như bình thường được sao?

Vào cuối tuần đầu tiên khi trường mở cửa lại, Lý Tuấn Trì giúp một chị gái đi xếp hàng mua cà phê số lượng giới hạn, trên đường về thì bị người ta cướp mất điện thoại.

Đến tối 333 mới biết được chuyện này, Lý Tuấn Trì đi báo cảnh sát xong đã trở lại.

"Thời đại nào rồi mà còn cướp di động," Lý Tuần Trì cạn lời, "Không có vân tay không mở khóa được, không có mật mã cũng không chuyển tiền được, một chiếc di động second hand thì đáng bao nhiêu tiền chứ, thà cướp ly cà phê giới hạn kia còn hơn."

"Không phải cảnh sát có camera quan sát sao," Lâm Vụ vừa nghe Lý Tuấn Trì nói đã hiểu, chỉ có một chuyện cậu nghe xong không rõ lắm, "Quay được rồi mà vẫn không tìm được nghi phạm?"

"Người anh em à, cậu không biết tên đó chạy nhanh cỡ nào đâu, vèo một cái là đã vụt qua mặt tôi, tôi nghĩ chỉ có mình tôi không thấy rõ, nào ngờ camera giám sát cũng không quay được," Lý Tuấn Trì thở dài một hơi rồi nói tiếp, "Cảnh sát nói dùng chút kỹ thuật tua chậm là có thể thấy được, nhưng phải chờ."

"Vậy cậu báo với ngân hàng là mất thẻ đi," Hạ Dương nói, "Còn có Huabei, Alipay, *, Baitiao, Meituan để vay tiền nữa, báo qua hết một lượt đi ha, đừng tưởng phải có vân tay thì mới mở được di động, có mật mã thì mới xài tiền được, mấy tên trộm cướp không rảnh đâu mà đi làm việc dở hơi, có chuẩn bị sẵn thì mới dám cướp chứ!"

"Yên tâm!" Lý Tuấn Trì nói, "Anh đây xưa nay không có tiêu tiền linh tinh, nên mấy cái app vay tiền này không có mở, số dư trong Alipay với * cũng không có, tiêu tiền chỉ thanh toán bằng thẻ ngân hàng thôi, mà bây giờ thẻ ngân hàng cũng báo mất rồi."

Lâm Vụ, Hạ Dương: "..."

Cái tính biết bảo vệ tài sản này, không hổ là hạng nhất kiếm tiền của 333, quản lý tài sản của mình giỏi thật.

"Nhưng di động cũng là mua bằng tiền, đều là tiền của tôi tiền của tôiiiii...." Lý Tuấn Trì ngửa mặt lên trời, khóc ra từng chữ.

"Chạy nhanh hơn cậu nhiều, vậy thức tỉnh thành gì nhỉ?" Nhâm Phi Vũ thấy lạ chỗ này, bởi vì thần kinh vận động của Lý Tuấn Trì đã tăng lên so với hồi đó rất nhiều, nhưng nghe kể lại, Lý Tuấn Trì hoàn toàn không có cơ hội đuổi theo, vụt qua một cái rồi biến mất.

"Báo săn," Lý Tuấn Trì không chút nghĩ ngợi, "Chắc chắn là báo săn, là động vật chạy nhanh nhất trên mặt đất!"

"Không nhất định phải là trên mặt đất," Lâm Vụ suy nghĩ, "Cũng có thể là giống Đại Vũ, có thể bay lượn, có lẽ cũng có thể là chim đó."

"Không thể nào," Lý Tuấn Trì nghiêm túc nhớ lại một chút, "Tuy tốc độ tên đó rất nhanh, nhưng tôi chắc chắc tên đó không bay, hai chân vẫn chạm đất."

"Không phải thức tỉnh thành chim thì nhất định phải bay," Lâm Vụ giải thích, "Hiện nay có mấy nước có người được xác định là thức tỉnh thành chim, bọn họ đều không thật sự bay được, nhưng thân thể trở nên linh hoạt, tốc độ chạy giống hệt như chim đang bay lượn, nhẹ nhàng, nhanh nhẹn."

Hạ Dương: "Thật sự nếu là chim vậy thì còn nhanh hơn báo săn, tốc độ nhanh nhất của báo săn cũng chỉ có 115km/h thôi."

Nhâm Phi Vũ: "Không đúng, hồi đó tôi có xem một nghiên cứu, nói 115 là đã được đánh giá quá cao, chỉ 90km/h thôi."

Lý Tuấn Trì: "Bao nhiêu không quan trọng, chim thì nhanh hơn báo săn là cái chắc rồi, chim bay nhanh nhất thế giớ...Éc, tên gì nhỉ?

Hạ Dương, Nhâm Phi Vũ: "Yến đuôi nhọn họng trắng."

Lý Tuấn Trì: "Đúng, tốc độ nhanh nhất có thể đạt đến 352.5km/h..."

Lâm Vụ lẳng lặng nhìn đám bạn cùng phòng hồi đó mỗi lần làm bài tập là lại than thở, bây giờ đang thảo luận nhiệt tình, rất hài lòng với bầu không khí học tập luôn hướng về phía trước như này, giống như thấy được ánh sáng chói chang chiếu vào, ánh sáng đến từ mặt trời chân lý.

Đi dạo ban đêm, Nguyên Tư Tiệp gặp được người quen liền chạy đến nói chuyện phiếm với người ta, để lại Lâm Vụ và Vương Dã mắt to trừng mắt nhỏ với nhau.

Éc, miêu tả này cũng không đúng, hẳn là Vương Dã chơi game còn Lâm Vụ thì ngẩn người.

Qua một lúc lâu, Vương Dã mới phát hiện hôm nay bên tai mình thật yên tĩnh, thiếu đi những câu nói "Cậu chơi như vậy không đúng", "Hung thủ là XX", "Mau đổi cần câu đi"...

Đã quen với việc bị lải nhải, bây giờ đột nhiên không có thấy không quen.

"Sao vậy?" Kết thúc ván, hắn ngẩng đầu.

"Ở ký túc xá có một người bạn, hôm nay ra ngoài bị người ta cướp di động." Lâm Vụ nói.

Vương Dã: "Còn người thì sao?"

Lâm Vụ: "Cậu ấy không có chuyện gì."

Vương Dã: "Vậy thì được."

Lâm Vụ: "Ừa."

Vài phút sau, một ván nữa lại kết thúc, Vương Dã lại ngẩng đầu, nhíu mày nhìn Lâm Vụ.

Không phải là không có chuyện gì sao, sao vẫn còn trưng cái bộ mặt ỉu xìu kia thế?

Lâm Vụ do dự một chút, nhưng vẫn nói: "Tớ có cảm giác sắp xảy ra chuyện lớn rồi."

Vương Dã: "Cảm giác?"

Lâm Vụ nói: "Bên ngoài trường thì đang có vẻ nới lỏng, nhưng cậu không thấy là bên trong trường càng ngày càng thắt chặt sao?"

Vương Dã: "?"

Được rồi, hắn không nên hỏi vị này. Lâm Vụ một mình phiền não, lại một mình nhìn xa xăm vào màn đêm: "Dù sao thì tớ cảm giác bây giờ giống như là sự im lặng trước cơn bão đó."

Một tháng sau, cảm giác của Lâm Vụ thành sự thật.

Cơ mà chỉ đúng có một nửa thôi, chuyện lớn thì lớn đó, nhưng không phải kiểu bão táp như vậy.

Tuần đầu tiên của tháng 11, phía chính phủ có một thông báo mới, triển khai kiểm tra gen "thức tỉnh đặc tính động vật" trên phạm vi toàn quốc. Đến bây giờ, TQ trở thành quốc gia đầu tiên tổng điều tra về thức tỉnh dã tính.

Vừa mới thông báo, không lâu sau trường học đã sắp xếp cụ thể.

NHÓM CHAT NGÀNH MÔI TRƯỜNG.

Thầy Lý: [thông báo] Trường học quyết định vào hai ngày 17,18 tháng 11, tiến hành kiểm tra sức khỏe toàn trường. Thời gian ngành Môi Trường kiểm tra sức khỏe là vào ngày 17 thời gian từ 8:00 – 12:00, mong các sinh viên chuẩn bị.

====

Yến đuôi nhọn họng trắng:

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: "Leng keng" nửa ngày thì không phải là một tin WeChat, mà là một đống tin WeChat
Chương 1
Chương 2
Chương 2: Bây giờ giới tính còn chả là vấn đề, quan tâm ngành học làm gì?
Chương 3
Chương 3: "Thả tớ trong phim tận thế tớ không sống nổi hơn 3 giờ được."
Chương 4
Chương 4: "Nhị Mao, lại đây nào, Nhị Mao."
Chương 5
Chương 5: "Tụi mình vì ăn Dalieba mà trở thành nhà hàng Michelin 3 sao hay gì!"
Chương 6
Chương 6: "Cậu đang bơi mà sao nhận điện thoại được hay vậy."
Chương 7
Chương 7: "Thời gian gọi, 9 giây."
Chương 8
Chương 8:  "Sau khi bị dọa sợ cậu làm thế nào để điều tiết lại vậy?"
Chương 9
Chương 9:   "Thích tính ngang tàng của cậu à? Hay là thích thành tích kém của cậu?"
Chương 10
Chương 10: "Hôm qua chỉ là một giấc mơ đúng không...."
Chương 11
Chương 11: "Bây giờ nhà thì đang cháy hết rồi mà các cậu không gấp tí nào ư?"
Chương 12
Chương 12: "Cả thế giới xuất hiện cơn lốc biến dị...."
Chương 13
Chương 14
Chương 14:  "Đi ôm thế giới mới."
Chương 15
Chương 15: "Buổi tối tớ có hát à?"
Chương 16
Chương 16: "Sao cậu lại chạy?"
Chương 17
Chương 17: "Ngày lễ vui vẻ"
Chương 18
Chương 18: "DJ drop the beat!"
Chương 19
Chương 19:  "Không có gì, tớ là sói."
Chương 20
Chương 20
Chương 21
Chương 21: Vừa đẹp trai lại vừa tiêu soái, ngang tàn đến tột cùng
Chương 22
Chương 22: "Khó ngủ thì khỏi ngủ luôn."
Chương 23
Chương 23:  Vương gia – 509: Chúc mừng bạn thỏ.
Chương 24
Chương 24: Vương Dã: Đó giờ tớ chả nựng sói bao giờ
Chương 25
Chương 25:  Lâm Vụ: Cậu cũng là người Thẩm Dương?
Chương 26
Chương 26:  "Thật không nhìn ra bạn là loài ăn thịt đấy."
Chương 27
Chương 27:  Vương Dã: Đừng hát với trăng, hát với tớ này.
Chương 28
Chương 28:  Vương Dã: [Ngủ không được thì thức dậy thôi.jpg]
Chương 29
Chương 29:  "Đến đây tìm cậu chơi."
Chương 30
Chương 30:  "Tâm trí tràn đầy được gọi là khuây khỏa, đại não trống rỗng mới là hóng gió—"
Chương 31
Chương 31: "Được rồi, từ nay tớ sẽ che chở cho cậu."
Chương 32
Chương 32: "Tớ mơ tớ biến thành con hổ, sau đó bắt được một con sói."
Chương 33
Chương 33: Năm mới vui vẻ
Chương 34
Chương 34:  "Con cả người cao như thế này, đẹp trai thế này, nhìn như vậy là biết phải là sói to hơn rồi!"
Chương 35
Chương 35:  "Đcm anh, đều là hổ với nhau mà sao anh lại đánh tôi chớ—"
Chương 36
Chương 36:  Phía dưới tàng cây có một chú sói Đài Nguyên màu xám bạc.
Chương 37
Chương 37:  "Anh cũng đã biến thành một con sói thực thụ."
Chương 38
Chương 38:  Cục Quản lý Phòng ngừa và Kiểm soát rủi ro phân loại dã tính thức tỉnh thú hóa
Chương 39
Chương 39:  "Vì sao cậu không thích con người?"
Chương 40
Chương 40:  Đã đến nơi, đã ngắm cảnh thì phải nên chụp hình.
Chương 41
Chương 41:  "Thanh xuân thật tươi đẹp."
Chương 42
Chương 42:  "Vậy thì cậu ở dưới lầu chờ tớ đi."
Chương 43
Chương 43:  Lâm Vụ: Đừng có ăn cắp icon của tớ.
Chương 44
Chương 44:  "Bạn học này tới đây nghe giảng hả?"
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sương Mù - Nhan Lương Vũ
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...