Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sủng Thê Chi Đạo – Chương 38

Sủng Thê Chi Đạo

Tác giả: Duẫn Gia
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cốc Tu Cẩn không để cậu chờ lâu lắm, lúc Đường Hiểu còn đang ngẩn người liền nhìn thấy anh từ một cánh cửa khác trong thư phòng bước ra.

Trên người anh vẫn còn mặc áo tắm, trên tay đang cầm một cái khăn lông màu trắng lau tóc. Nhìn thấy cậu đã ngồi đợi trên ghế sôpha, không dấu vết giật mình một chút, sau ánh mắt dừng lại trên người cậu, cười nói, “Cậu tắm thật nhanh.”

Đường Hiểu đỏ mặt, cũng không thể nói cho anh biết, là vì muốn nhanh chóng được cùng anh xem phim, cho nên cậu mới cố ý tắm thật nhanh, bất quá đây cũng không phải nguyên nhân chủ yếu.

Không ngờ trong thư phòng còn có một cánh cửa, hơn nữa đây là lần thứ hai cậu chân chính nhìn thấy bộ dáng Cốc Tu Cẩn đi ra từ phòng tắm.

Mái tóc thường ngày được vuốt thẳng hiện tại lại rũ xuống, so với bình thường thiếu đi vài phần cẩn thận và uy nghiêm, nhưng lại nhiều thêm vài phần dịu dàng và gợi cảm, anh tuấn đến mức khiến người khác phải mặt đỏ tim run.

Cốc Tu Cẩn đi tới, ánh mắt dừng lại ở máy tính cậu đặt trên bàn trà, khuôn mặt tuấn tú lộ ra ý cười ôn hòa, “Đường Hiểu, dọn máy tính của cậu đi, chúng ta xuống dưới lầu xem phim.”

“Xem ở đây không được sao?”

Đường Hiểu có chút kinh ngạc, trên lầu và dưới lầu dường như chẳng có gì khác nhau. Lời này chỉ đơn thuần là thể hiện sự nghi hoặc của cậu, xem phim quả thật không nhất định phải xem ở thư phòng.

“Màn hình máy tính quá nhỏ, chúng ta xuống dưới lầu dùng TV LCD màn hình lớn hơn xem.”

Cốc Tu Cẩn vừa nói, vừa đặt chiếc khăn lông lên tay vịn của sôpha, sau đó dẫn đầu đi đến cửa.

Đường Hiểu cúi đầu nhìn nhìn cái máy tính trong tay mình, kỳ thật màn hình của máy tính này không tính là nhỏ, máy tính người bình thường mua dường như đều là 14 inch, mà cái này là 17 inch, bất quá so với TV LCD dưới lầu, quả thật nhỏ hơn gấp ba bốn lần.

Sau khi xuống lầu, Cốc Tu Cẩn nhận lấy máy tính trong tay cậu, sau đó đặt nó bên cạnh TV LCD, sau khi chỉnh sửa liền kết nối máy tính với TV.

Đường Hiểu ở một bên nhìn mà không hiểu ra sao, không đợi cậu suy nghĩ xong, Cốc Tu Cẩn đã chuẩn bị sẵn sàng, kéo cậu ngồi lên trên ghế sôpha. Hai người ngồi cùng một chỗ, ở giữa gần như không có khoảng cách.

Cốc Tu Cẩn cầm điều khiển từ xa nói, “Đường Hiểu, bộ phim kia cậu lưu ở thư mục nào?”

Đường Hiểu lập tức nói tên thư mục ra, bởi vì cậu không thay đổi link download, cho nên thư mục kia rất dễ tìm.

Lúc nhìn thấy bộ phim kia, Đường Hiểu trộm quan sát biểu tình Cốc Tu Cẩn. Thấy anh không có gì khác thường, Đường Hiểu nhất thời thở phào nhẹ nhõm, vẫn chưa xem qua thì tốt rồi.

Sau khi Cốc Tu Cẩn mở ra bộ phim ra, liền gật đầu nói, “Quả thật là một bộ phim rất cũ.”

Bởi vì là bộ phim đã cũ, cho nên có thể thấy được điều này thông qua chất lượng hình ảnh, hơn nữa trên hình ảnh cũng có ghi lại thời gian quay phim, từ đó đến nay cũng khoảng bảy tám năm.

Đường Hiểu ngồi nghiêm chỉnh, tuy rằng lúc đầu vẫn chưa nhìn ra đây là một bộ phim đồng tính, nhưng mà đối với Đường Hiểu đã sớm biết chuyện này mà nói, đây quả là một sự khiêu chiến tâm lý!

Cậu vô cùng để ý cách nhìn của Cốc Tu Cẩn đối với đồng chí, trong lòng cứ lo lắng không yên, mới vừa ngồi xuống chưa đến năm phút đồng hồ, cậu cơ hồ là mỗi phút liền thay đổi một tư thế.

Cốc Tu Cẩn rốt cục không chịu được, đè lại Đường Hiểu đang định đổi tư thế, thất thanh cười nói, “Đường Hiểu, chỉ xem một bộ phim thôi tại sao cậu lại giống như mắc chứng ADHD (1) vậy, có phải không thoải mái hay không?”

Cảm giác được xúc cảm khi bàn tay của anh đặt lên vai mình, trong lòng Đường Hiểu chỉ có một ý niệm duy nhất, cảm giác thật ấm áp, vội vàng lắc đầu, “Không có, chỉ là tôi rất hồi hộp… Rất hồi hộp về nội dung bộ phim mà thôi.”

“Còn chưa bắt đầu cậu đã hồi hộp, vậy đến đoạn kịch tính, chẳng phải cậu sẽ giống như con khỉ bò lên bò xuống hay sao?” Cốc Tu Cẩn trêu chọc nói.

Đường Hiểu trầm mặc, cậu cũng biết lý do này có chút gượng ép, nhưng nếu không nói như vậy, cậu thật đúng là tìm không được lí do để lấy cớ cho cái chứng ‘ADHD’ của mình.

Đúng lúc này, Trương quản gia mang một đĩa hoa quả đi tới, tức thời giúp cậu hóa giải trận xấu hổ này, đuôi mắt lão quản gia đã lộ ra một vài nếp nhăn, cười ha hả đem thức ăn trong tay đặt xuống nói, “Vừa xem phim vừa có thể ăn vặt, như vậy sẽ không thấy nhàm chán.”

“Cám ơn Trương quản gia.” Đường Hiểu vô cùng cảm kích Trương quản gia, nếu không phải ông xuất hiện đúng lúc, cậu cũng không biết trả lời Cốc Tu Cẩn như thế nào.

Trương quản gia cười cười bước đi, phòng khách chỉ còn lại hai người bọn họ.

Đường Hiểu có chút xấu hổ, mang trà và trái cây lên, dùng nĩa Trương quản gia đã chuẩn bị sẵn xuyên qua một khối hoa quả, sau đó não rút đưa tới trước mặt Cốc Tu Cẩn, chờ mong nói, “Học trưởng, anh có muốn ăn hay không?”

Vừa nói xong câu đó bản thân cậu lập tức cứng ngắt, chẳng phải cậu nên đưa đĩa trái cây tới trước mặt Cốc Tu Cẩn sao? Tại sao lại bị não rút như vậy, trình tự làm sai rồi, nhưng mà cậu đã không thể thu hồi lại được nữa.

Cốc Tu Cẩn dừng lại một chút, lúc Đường Hiểu xấu hổ đến gần như run rẩy, anh hơi nghiêng người, há mồm cắn khối hoa quả kia, sau đó nói, “Hơi ngọt.”

Đường Hiểu xem như không còn xấu hổ nữa, nghe được lời nói của anh liền hiếu kỳ hỏi, “Học trưởng anh không thích ăn ngọt sao?”

Cốc Tu Cẩn lắc đầu, “Không thích lắm, quá ngọt không chịu được, thanh đạm một chút thì tốt hơn, trái cây này rất ngọt, có lẽ Trương quản gia chuẩn bị cho cậu đó, cậu ăn đi.”

Đường Hiểu cảm thấy khả năng này không lớn lắm, chuẩn bị cho khách mà không chuẩn bị cho chủ nhà, không giống như việc Trương quản gia sẽ làm, cậu nhìn nhìn đĩa trái cây trong tay, đột nhiên nhãn tình sáng lên, lập tức xuyên vào một khối hoa quả khác, hưng phấn đưa qua trước mặt Cốc Tu Cẩn, “Học trưởng anh xem, đây là trái kiwi, nó không ngọt lắm đâu.”

Cốc Tu Cẩn bị tinh thần bám riết không tha của cậu đánh bại, nâng tay gõ đầu của cậu một cái, “Tập trung xem phim.”

Đường Hiểu bị gõ một cái liền giật mình, lúc này mới nhớ tới mục đích của mình. Nếu không nhờ Cốc Tu Cẩn nhắc nhở, cậu cơ hồ đã quên mất chuyện này.

Bất quá để che dấu xấu hổ có thể phát sinh sau đó, cậu không đặt đĩa trái cây lên bàn lại, mà là đặt lên đùi mình. Tuy rằng làm thế có chút thất lễ, nhưng mà cậu cũng không quản nhiều như vậy.

(1) Hội chứng ADHD: Hội chứng thiếu tập trung và năng động thái quá, hay còn gọi là rối loạn tăng động giảm chú ý (Attention – Deficit Hyperactivity Disorder).

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sủng Thê Chi Đạo
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...