Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sủng Phi Thượng Vị Ký – Chương 23

Sủng Phi Thượng Vị Ký

Tác giả: Mạch Thượng Phù Tô
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hai ngày sau, Cố Vân

Yên mới từ Phượng Nghi cung thỉnh an trở về, liền nhìn thấy Lưu tổng

quản cầm một đạo thánh chỉ hiểu dụ lục cung, nội dung đó là Lâm tần bị

tước đoạt phong vị biếm lãnh cung.

Nghe được “Tin dữ” này trong

lòng Cố Vân Yên một trận thoải mái, liền ngay cả bước chân Thị Họa cũng

nhẹ nhàng hẳn lên. Chủ tớ hai người liền đi thăm Thị Thư, cũng báo cho

nàng biết tin tức đại khoái nhân tâm này.

Thị Thư vừa nghe cả

người đều hưng phấn lên, buồn bực vì phải nằm yên dưỡng thương mấy ngày

nay thoáng chốc không còn. Nhất thời kích động muốn đứng lên, không nghĩ tới chạm vào vết thương sau lưng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nhíu đau

đến thấm ra một tầng mồ hôi.

Thị Họa lập tức đè lại nàng, giả bộ

giận dữ nói: “Thật vất vả miệng vết thương mới sắp kết vảy, ngươi lại

làm nó rách ra lại, thật không làm cho người ta bớt lo.”

Khuôn

mặt nhỏ nhắn của Thị Thư nhăn lại, tội nghiệp nói: “Hảo tỷ tỷ, ta nằm úp sấp thế này đã nhiều ngày, ngươi tha ta lần này đi.”

Thị Họa gắt giọng: “Ta cũng không dám trách mắng đại công thần a, một lát chủ tử lại đau lòng.”

Cố Vân Yên lắc đầu bật cười “Được rồi, hai nha đầu các ngươi dám trêu chọc ta, cơm trưa nay liền bị cắt, chịu đói một hôm nha.” Chủ tớ thoải mái

sung sướng cười đùa, trong điện một mảnh ấm áp hài hòa.

Nghỉ trưa thức dậy, Cố Vân Yên nhìn nhìn ngoài cửa sổ, một trận gió đầu thu.

Không khí sau cơn mưa phá lệ tươi mát, hít sâu một ngụm, Cố Vân Yên hứng thú dạt dào bảo Thị Họa: “Vấn búi tóc đơn giản cho ta, lát nữa chúng ta đến Phong Hà uyển đi ngắm sen, thuận tiện lấy chút hạt sen về “

Thị Họa mỉm cười gật đầu “Hiếm khi chủ tử chủ động muốn đi dạo bên ngoài, nô tỳ cầu còn không được.”

Chủ tớ đến Phong Hà uyển, đập vào mắt là hoa sen nở rộ, lá sen sau cơn mưa

còn đọng vài giọt nước. Một trận gió lạnh thổi tới, giọt nước trên lá

sen liền như chuỗi trân châu bị đứt, rơi xuống, tí tách trong hồ.

Thỉnh thoảng có chuồn chuồn dừng lại ở đài sen, khiến cho đài sen càng thêm

sinh cơ dạt dào. Cố Vân Yên hưng trí bừng bừng thưởng thức hoa sen động

lòng người. Hoa sen sau cơn mưa tươi mát thoát tục, thướt tha lộng lẫy,

thật là hoa của tiên tử, “Dư độc ái liên chi xuất ứ nê nhi bất nhiễm,

trạc thanh liên nhi bất yêu.” (Dịch thơ: Duy một ta yêu sen ở chỗ bùn lầy đọng bẩn mà không nhiễm, gội sóng trong mà chẳng có cái đẹp lả lơi)

Cố Vân Yên với tay tới một đóa đài sen, trên mặt lộ ra tươi cười mê người. Miệng nhẹ giọng vịnh ngâm: “Tiếp thiên liên diệp vô cùng bích, ánh nhật hà hoa biệt dạng hồng.” ( Dịch thơ: Lá sen xanh biếc, trời xanh biếc - Dưới nắng, hoa sen thắm thiết hồng)

Tiêu Dục ẩn thân phía sau Phong Hà uyển, chăm chú nhìn về hồ sen, nữ tử

duyên dáng yêu kiều thản nhiên cười yếu ớt, được hoa sen phụ trợ, càng

tôn vẻ thiên tư trăm mị, xinh đẹp tựa tiên tử.

Cố Vân Yên không

dấu vết nhìn lướt qua xa xa, một mảnh minh hoàng liền rơi vào mí mắt,

liền biết sự thành, Tiêu Dục yêu mai cũng yêu sen.

Qua nửa canh

giờ, Cố Vân Yên đã hái tương đối nhiều hạt sen, hơi hơi vuốt ve quần áo

trên người có chút nếp nhăn, đang chuẩn bị mang theo cung nhân rời đi,

quay người lại liền thấy dáng người Đức phi nhanh nhẹn tiến đến, Cố Vân

Yên cười yếu ớt bước lên quỳ xuống hành lễ “Tần thiếp tham kiến Đức phi

nương nương, nương nương vạn an!”

Đức phi hiển nhiên kinh ngạc sẽ gặp Cố Vân Yên ở chỗ này, đạm cười nói:“Miễn lễ đi, Cố sung viện luôn

luôn không thương ra ngoài, không nghĩ tới hôm nay trùng hợp như vậy,

lại gặp ở Phong Hà uyển.”

Cố Vân Yên ôn nhu nói: “Vẫn nghe nói

cảnh sắc Phong Hà uyển mê người, vừa lúc xuống một trận mưa, tần thiếp

liền nghĩ lại đây ngắm hoa sen sau cơn mưa, cảnh đẹp trước mắt khiến cho tần thiếp lưu luyến không muốn về.” Cố Vân Yên liếc mắt một cái đánh

giá Đức phi ăn diện, hiển nhiên so với bình thường tốn nhiều chút tâm

tư, xem ra Đức phi cũng là hữu tâm nhân.

Cũng đúng, Đức phi luôn

luôn thận trọng, lại đã theo Hoàng đế nhiều năm, tất nhiên có thể phát

hiện một ít chuyện người khác không phát hiện, tựa như yêu thích của đế

vương. Chỉ là, bóng minh hoàng xa xa kia đã sớm rời đi, lần này Đức phi

hao tổn một phen tâm tư nhất định là uổng phí.

Cố Vân Yên cung

kính cáo từ đối Đức phi: “Tần thiếp đi ra cũng đã lâu, không lại quấy

rầy nương nương thưởng ngoạn.” Được Đức phi cho phép, Cố Vân Yên liền

mang theo đoàn người phía sau rời đi.

Cách bữa tối một đoạn thời

gian, Tĩnh Di hiên nhưng lại xuất hiện Hoàng thượng loan giá, Cố Vân Yên vội vàng mang theo cung nhân Tĩnh Di hiên ra ngoài nghênh đón. Gần đây

Tiêu Dục đến Tĩnh Di hiên đều thường không phái người thông truyền. Cố

Vân Yên quy củ hành lễ “Tần thiếp thỉnh an Hoàng thượng, Hoàng thượng

vạn phúc kim an!”

Tiêu Dục vui vẻ nói: “Ái phi đứng lên.” Cố Vân Yên nương theo Tiêu Dục đỡ đứng dậy, cùng nhau đi vào trong điện.

Cố Vân Yên ôn nhu hỏi: “Hoàng thượng đã dùng bữa chưa?”

Tiêu Dục tùy ý lắc lắc đầu “Vẫn chưa, hôm nay liền dùng bữa cùng ái phi đi.”

Cố Vân Yên vui mừng đáp ứng, truyền ngự thiện lên. Đồ ăn trong cung đều

theo phân lệ riêng, phân lệ của Cố Vân Yên đương nhiên không thể so sánh với Tiêu Dục, nhìn một bàn thức ăn được tỉ mỉ chế biến trước mặt này,

Cố Vân Yên cảm thấy mình hôm nay nhờ Tiêu Dục có được một bữa thịnh yến

rồi, nhưng trước lúc đó nàng cần hầu hạ thật tốt Tiêu Dục dùng bữa. Lúc

này Cố Vân Yên liền sắm vai cung nữ, đứng im lặng bên cạnh Tiêu Dục chia thức ăn cho hắn.

Tiêu Dục nâng mắt nhìn thoáng qua, thấy rõ trên mặt Cố Vân Yên một bộ muốn mà cố nhịn, bật cười nói:“Ái phi ngồi xuống

dùng bữa cùng trẫm đi, những chuyện này giao cho cung nhân là được rồi.” Nói xong nhìn lướt qua chiếc đũa trong tay nàng đang chuẩn bị gắp rau.

Cố Vân Yên cũng không từ chối, đoan trang vui vẻ ngồi xuống, khẩu vị đại khai ăn một trận thoải mái.

Vẻ mặt Tiêu Dục ôn hòa nhìn tướng ăn người đối diện tao nhã nhưng cũng ăn

không ít, hai người im lặng dùng bữa tối. Thị Họa lập tức bưng lên nước

trà vừa ngâm, Tiêu Dục nhẹ nhấp một ngụm sau, khen:“Hương vị không sai,

có thêm chút vị lá sen thì phải.” Nâng mắt liền thấy ánh mắt Cố Vân Yên

ẩn hàm chờ mong.

Nghe được Tiêu Dục nói như thế, Cố Vân Yên lập

tức trả lời: “Tháng trước tần thiếp phân phó cung nhân ngắt lấy một ít

lá sen về, phơi nắng sau cùng phục linh, sơn tra dùng để phao trà, có

thể thanh lọc tràng vị, thải độc dưỡng nhan, tư can nhuận phế. Hiện tại

trời nóng, Hoàng thượng có thể uống nhiều một ít.”

Tiêu Dục cười trêu ghẹo “Ái phi còn hiểu dưỡng sinh, có thể thấy được ái phi hiểu biết được không ít thứ nha!”

Cố Vân Yên ửng đỏ mặt thẹn thùng nói:“Hoàng thượng quá khen, tần thiếp cũng là trong lúc rảnh rỗi mới phao chút trà.”

“Cũng là nhàn rỗi vô sự, kì nghệ có thể có tiến bộ?”

“Tần thiếp ngày gần đây nghiên cứu sách dạy đánh cờ, nhưng thật ra tinh tiến không ít.” Vẻ mặt Cố Vân Yên ngây thơ nói.

Tiêu Dục nửa tin nửa ngờ sai người chuẩn bị bàn cờ, đánh vài ván xong, Cố

Vân Yên vẫn là thua tơi bời, nhìn Cố Vân Yên bại trận sau không ngừng

thở dài thở ngắn, Tiêu Dục đạm cười nói: “Sắc trời đã tối muộn, ái phi

vẫn là cùng trẫm sớm nghỉ ngơi thì hơn.”

Nói xong liền tiến lên

bế người lên, một đường hướng nội thất mà đi, hai người quấn cùng một

chỗ, bên trong độ ấm đột nhiên lên cao, một đêm xuân sắc phủ đầy......

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sủng Phi Thượng Vị Ký
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...