Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sủng Phi Cự Liêu – Chương 98

Sủng Phi Cự Liêu

Tác giả: Liễm Chu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Chấp Ái" là phim hiện đại đầu tiên Thẩm Thu Hoa đóng. Tạo hình trong phim này của nàng vô cùng đơn giản. Đi làm, tan tầm đều cột tóc đuôi ngựa, nàng sẽ trang điểm nhẹ khi đi làm, là mỹ nhân theo kiểu tự nhiên.

Tạo hình của Phương Ngải Kỳ thì hơi khác. Khi đi làm, nàng sẽ trang điểm tinh xảo nhưng dày. Sau khi tan tầm, tẩy trang, thoạt nhìn nàng thỏa mái hơn nhiều. Trong căn phòng không lớn, hai nữ nhân không son phấn nhìn nhau, bên trong tình cảm dạt dào.

"Chơi game thua rồi, em muốn chị phạt em thế nào đây?" Phương Ngải Kỳ bắt lấy cánh tay mảnh khảnh của Thẩm Thu Hoa, đẩy nàng ngã trên sô pha.

"Chị muốn phạt em thế nào?" Thẩm Thu Hoa chớp mắt, con ngươi đầy vẻ mị hoặc.

Dương Quỳnh theo dõi cảnh đặc tả từ máy của đạo diễn, cô bỗng cảm thấy khó thở. Cô quá quen với ánh mắt này. Khi Thẩm Thu Hoa trêu cô, nàng luôn nhìn cô như vậy khiến cô không thể kìm được mà trầm luân vào trong.

Hiện tại, Thẩm Thu Hoa đang dùng ánh mắt này nhìn một người phụ nữ khác. Dương Quỳnh nhìn Phương Ngải Kỳ. Cô muốn biết Phương Ngải Kỳ có thể động tâm không.

Phương Ngải Kỳ bắt lấy tay Thẩm Thu Hoa không ngừng dùng sức đến mức khiến Thẩm Thu Hoa hơi đau. Nàng nhìn mắt Phương Ngải Kỳ, thầm đoán đối phương cũng không biết mình đang dùng sức.

"Chị biết em là cố ý thua trong tay chị." Phương Ngải Kỳ cười, lộ ra hàm răng trắng tinh.

Thẩm Thu Hoa cảm giác như lúc này mình sẽ bị Phương Ngải Kỳ ăn. Nàng hơi rụt người về sau. Do vậy cũng bậc ngọn lửa ham muốn chinh phục của Phương Ngải Kỳ lên. Phương Ngải Kỳ xông đến, hôn nàng.

Thẩm Thu Hoa hơi giãy giụa nhưng rất nhanh đã thuần phục trong nhu tình của Phương Ngải Kỳ. Ánh mắt của nàng như nước, tình ý bên trong như có thể dìm chết người.

"Cắt!" Đạo diễn vô cùng vừa lòng với biểu hiện của đoạn này: "Ánh mắt của hai người rất tốt."

Phương Ngải Kỳ đứng lên, thuận tiện kéo Thẩm Thu Hoa: "Cô có sao không?"

Thẩm Thu Hoa chỉnh lại quần áo hơi loạn của mình, lắc đầu. "Tôi không sao." Nàng đứng lên đi đến sau màn ảnh.

Dương Quỳnh lập tức chú ý thấy cổ tay của nàng đỏ lên. Da thịt của Thẩm Thu Hoa trắng nõn, chút hồng này rất nổi bật trên tay nàng.

"Thu Hoa......" Giọng Dương Quỳnh hơi run.

"Em không sao." Thẩm Thu Hoa vẫn lắc đầu. Nàng lấy khăn giấy trong ba lô của Dương Quỳnh ra, lau miệng mình. Trong miệng có vị của Phương Ngải Kỳ khiến nàng vô cùng không quen.

Dương Quỳnh không biết nên nói gì. Cô có thể nhìn ra Thẩm Thu Hoa bài xích sự tiếp xúc của Phương Ngải Kỳ, nhưng đây là đóng phim, nàng cần phải phối hợp cốt truyện. Đây là tố chất nghề nghiệp của một diễn viên.

Thẩm Thu Hoa uống nước, nhìn Phương Ngải Kỳ đi đến.

"Thu Hoa, xin lỗi cô, ban nãy tôi không cố ý." Nàng cầm rượu thuốc đến. "Đây là thuốc tan máu bầm, cô xoa lên cổ tay, rất nhanh sẽ khỏi."

"Ngải Kỳ, tôi không sao. Cô đừng để trong lòng." Thẩm Thu Hoa nhận rượu thuốc, an ủi Phương Ngải Kỳ.

Cảnh sau, Phương Ngải Kỳ cũng không xuất hiện trạng thái mất khống chế. Hai người đều thuận lợi quay hết suất diễn hôm nay. Về khách sạn, Thẩm Thu Hoa trầm mặc ngồi trên sô pha, không biết đang nghĩ gì.

Dương Quỳnh ngồi cạnh nàng, im lặng không quấy rầy.

"Có ba cảnh như vậy. Hôm nay đã quay hết hai cảnh, lúc sau chỉ cần quay thêm một cành là được." Thẩm Thu Hoa đột nhiên nói.

"Chị biết." Dương Quỳnh càng để ý suất diễn thân mật hơn cả Thẩm Thu Hoa.

"Dương Quỳnh, sau này em sẽ không nhận phim giống vậy." Thẩm Thu Hoa cúi đầu nhìn tay mình: "Đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng cho nên em nhất định phải diễn tốt."

"Chị hiểu mà." Dương Quỳnh đau lòng. Cô không ghen, cô chỉ đau lòng Thẩm Thu Hoa miễn cưỡng chính mình.

"Em biết chị hiểu." Thẩm THu Hoa ngẩng đầu, dịu dàng cười: "Cảm ơn chị đã hiểu."

Dương Quỳnh kéo nàng vào lòng: "Cảm ơn chị làm gì? Hiện tại chị còn ghen những chuyện này, sao có thể xứng với em? Thu Hoa, em cố gắng diễn đi, chị sẽ luôn ủng hộ em."

Đầu Thẩm Thu Hoa hơi đau. Nàng chui vào lòng Dương Quỳnh bỗng cảm thấy an tâm. Nàng phát hiện mình đã không còn kiên cường, quyết đoán như kiếp trước. Có lẽ kiếp trước nàng chỉ có thể dựa vào chính mình mà kiếp này dù chuyện gì nàng cũng dựa vào Dương Quỳnh.

Dương Quỳnh lấy rượu thuốc Phương Ngải Kỳ đưa mát xa tay cho Thẩm Thu Hoa: "Chị từng dùng qua rượu này, rất hiệu quả đó."

Có lẽ rượu thuốc có tác dụng an thần, mát xa xong, Thẩm Thu Hoa đã ngủ mất.

Dương Quỳnh ôm nàng lên giường, đắp chăn cho nàng, lúc này mới rảnh tự hỏi chuyện hôm nay. Không nghĩ được bao lâu đã nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô đứng lên mở cửa, phát hiện người đến là Phương Ngải Kỳ.

Phương Ngải Kỳ cầm một hộp bánh kem đến: "Tôi có mua bánh kem, muốn đưa cho Thu Hoa."

"Thu Hoa đã ngủ rồi, cảm ơn ý tốt của Phương tiểu thư nhưng hôm khác đi." Dương Quỳnh lịch sự từ chối không cho Phương Ngải Kỳ vào phòng.

Phương Ngải Kỳ thông qua khe cửa nhìn vào trong thì bị Dương Quỳnh ngăn lại.

"Được rồi. Vậy tôi không quấy rầy." Phương Ngải Kỳ cũng không ép buộc, đưa bánh kem cho Dương Quỳnh sau đó xoay người rời đi.

"Phương tiểu thư." Dương Quỳnh gọi nàng lại: "Thân thể của Thu Hoa yếu, mong lần sau cô dịu dàng hơn với em ấy."

Phương Ngải Kỳ xoay người nhìn ánh mắt lạnh lùng của Dương Quỳnh, đáp: "Tôi xin lỗi."

Dương Quỳnh gật đầu, đến ngã rẽ, trợ lý của nàng ló đầu ra: "Chị Ngải Kỳ, chị cần gì phải vậy? Chuyện hôm nay cũng không có gì lớn. Chị một hai phải đưa bánh kem đến như chúng ta đuối lý."

"Đuối lý thì thế nào? Hôm nay chị thực sự dùng quá sức, em xem tay của cô ấy đỏ thế nào kìa, cùng là diễn viên nữ, chúng ta nên thông cảm cho nhau."

Tiểu Tần im lặng không đáp. Sếp nhà mình là người cao lãnh. Nhưng bây giờ....... cao lãnh ở đâu?

Mùa đông là thời điểm các buổi trao giải tổ chức. Dù Phương Ngải Kỳ hay Thẩm Thu Hoa đều nhận được thư mời. Dù Thẩm Thu Hoa không thích tham gia những hoạt động này nhưng vẫn phải đến tham dự.

Nguyên Hương và Như Quyên đã lâu không liên lạc cũng tham gia một vài lễ trao giải. Gần đây các nàng ra nước ngoài tập luyện, không tiện liên hệ với bên ngoài. Dù là Thẩm Thu Hoa cũng chỉ lâu lâu nhận được tin báo bình an của cả hai.

Ở hậu trường của buổi lễ trao giải, Thẩm Thu Hoa cuối cùng cũng nhìn thấy hai người. Hai người gầy hơn so với lần gặp trước nhưng cả người rất có tinh thần.

"Sao hai đứa lại gầy như vậy?" Thẩm Thu Hoa nhíu mày

"Tập luyện rất vất vả, hơn nữa bọn em gầy đi lên hình sẽ càng đẹp hơn. Vì thế đã cố tình như vậy. Nương nương, người không cần lo lắng." Như Quyên giải thích.

Nguyên Hương nhìn Thẩm Thu Hoa: "Nương nương, sao người lại ốm như vậy?" Nàng nhìn Dương Quỳnh phía sau Thẩm Thu Hoa.

Dương Quỳnh bất đắc dĩ buông tay: "Chị đã rất cố gắng chăm em ấy đấy." Dương Quỳnh nói không sai. Từ khi biết Thẩm Thu Hoa có bệnh di truyền, mỗi ngày Dương Quỳnh đều dựa theo phương thuốc của Ngô Đồng mà chuẩn bị bữa ăn, luôn đúng giờ đưa thuốc cho Thẩm Thu Hoa . Tình trạng thiếu máu não của nàng cũng thật sự khá hơn nhiều nhưng cơ thể của nàng chỉ cần mệt mỏi sẽ ăn không ngon, muốn béo cũng khó.

"Là do thể chất của chị, hai đứa đừng làm khó chị ấy." Thẩm Thu Hoa nói thay Dương Quỳnh.

Mọi người trò chuyện cho tới khi đến thảm đỏ. Nhiệt độ mùa đông thế nào, ai cũng có thể biết. Nam minh tinh còn tốt, nữ minh tinh thì khá thảm. Mặc lễ phục đẹp khiến cả người lạnh đến run bần bật. Dương Quỳnh lo lắng cho sức khỏe của Thẩm Thu Hoa, nàng chỉ mặc váy dài mà nhiệt độ bên ngoài lại âm độ C.

"Đây là cái giá của làm minh tinh." Thẩm Thu Hoa nói. Cuộc sống vốn là vậy, muốn đạt được điều gì đó tất nhiên cần phải bỏ đi một vài điều khác.

Dựa theo địa vị trong giới mà Thẩm Thu Hoa được xếp hàng hàng ngũ đi thảm đỏ. Nàng mặc váy dài phục cổ là thiết kế đầu xuân năm nay của nhãn hiệu FR của Ý. Trong thời tiết giá lạnh này, nàng vẫn giữ sự trang trọng, ưu nhã của cung phi kiếp trước.

Rất nhiều nữ minh tinh không có khí chất đoan trang này. Đây là khí chất được hình thành từ những lễ nghi được học lúc nhỏ. Dù trong tình huống chật vật thế nào cũng sẽ không để bản thân mắc sai lầm.

Phóng viên bị ngăn ở dây ngăn cách liên tục bấm máy, đèn flash không ngừng sáng lên.

Đi xong thảm đỏ, Dương Quỳnh đã cầm áo chờ đợi, vừa thấy Thẩm Thu Hoa khuất khỏi tầm mắt của truyền thông, lập tức phủ thêm áo cho nàng. Liễu Du cũng lấy nước gừng ngọt đến.

Thẩm Thu Hoa uống một ly lớn, lúc này mới xua tan khí lạnh trong người. Nàng dừng trong chốc lát, cảm thấy mình đã khá hơn nhiều. Có nhân viên công tác đến mời nàng vào trong sảnh. Nàng vỗ tay Dương Quỳnh: "Em khá hơn nhiều rồi."

"Thu Hoa, đã lâu không gặp." Tôn Liệt thấy nàng chủ động đứng lên chào hỏi.

"Đúng vậy, đã lâu không gặp." Thẩm Thu Hoa đứng trò chuyện cùng hắn vài câu. Khi buổi lễ sắp bắt đầu, nàng không thể đứng mãi nên đã nhanh chóng đi qua.

Tôn Liệt nhìn Thẩm Thu Hoa minh diễm động lòng người, bỗng cảm thấy động tâm. Cảm giác này luôn xuất hiện mỗi khi hắn nhìn thấy Thẩm Thu Hoa. Hắn cố gắng kiềm chế, ít nhất hắn biết rõ hiện tại hai người là chuyện không thể. Nếu đã vậy, cần gì phải trêu chọc? Tôn Liệt luôn biết mình muốn gì nên hắn sẽ không hành động theo cảm tính, hại người hại mình.

Bảo Thẩm Thu Hoa hoàn toàn không biết tâm tư của Tôn Liệt là chuyện không thể. Nhưng nàng cảm thấy người này không tệ, thông minh, lý trí, có thể kết bạn.

Nàng ngồi vào ghế có tên mình, sau đó xấu hổ phát hiện mình không quen biết ai bên cạnh. Nam nhân bên cạnh cười với nàng, tự giới thiệu: "Xin chào, tôi là Kha Ngôn Thần."

Thẩm Thu Hoa cũng bắt tay với hắn, đáp: "Thẩm Thu Hoa."

Nàng biết cái tên Kha Ngôn Thần này. Hắn là diễn viên chính trong bộ phim siêu hot vừa phát sóng vào mùa hè. Hiện tại nghe nói đã vào hàng ngũ nam minh tinh tuyến một.

"Đều bảo Thẩm tiểu thư là mỹ nhân cổ trang, tôi còn cảm thấy bọn họ nói không đúng. Nhưng hiện tại trông cô rất đẹp." Kha Ngôn Thần rất biết cách ăn nói, cùng với vẻ soái khí của mình rất dễ làm cho phái nữ động tâm.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sủng Phi Cự Liêu
Chương 98

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 98
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...