Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sủng Phi Cự Liêu – Chương 78

Sủng Phi Cự Liêu

Tác giả: Liễm Chu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cốt truyện "Năm Xưa Không Đổi" dần được mở ra, ratings cũng theo đó tăng cao. Fans của Thẩm Thu Hoa cũng bắt đầu tăng lên nhiều. Vào đêm đạt hai ngàn vạn, fans liên tục chụp ảnh làm kỷ niệm.

Thẩm Thu Hoa nhìn điện thoại, trong phòng không mở đèn, ánh sáng từ màn hình chiếu lên dung nhan xinh đẹp của nàng. Hàng mi cong cong khẽ chớp. Nàng cong môi cười, lướt từng Weibo một.

"Em rất ít khi xem điện thoại mà vui như vậy." Dương Quỳnh vừa tắm xong. Vì bị thương nên cô tắm nhanh hơn bình thường, nhưng vẫn không chịu để Thẩm Thu Hoa giúp, lúc này cô ngồi ở mép giường, dùng tay không bị thương lau tóc.

"Hôm nay fans của em đột phá hai ngàn vạn, các fans đang đăng Weibo chúc mừng." Thẩm Thu Hoa xoay người đứng lên, nhận khăn giúp Dương Quỳnh lau tóc.

"Fans em cũng đã chúc mừng rồi, em không đăng Weibo chúc mừng sao? Em đã bao lâu rồi không đăng Weibo?" Dương Quỳnh quay đầu nhìn nàng.

"Đừng lộn xộn." Thẩm Thu Hoa xoay đầu Dương Quỳnh lại, tiếp tục lau tóc: "Lát nữa sẽ tự chụp một tấm." Qua nhiều lần phong ba, nàng cảm nhận được các fans rất yêu quý mình, điều này khiến cho người vốn không để tâm đến fans như nàng rất cảm động. Không thân không quen nhưng bọn họ có thể tốn thời gian, tiền bạc, tinh thần để bảo vệ một người, ngoại trừ yêu ra thì còn có thể là gì?

Lau khô tóc Dương Quỳnh xong, Thẩm Thu Hoa ngăn Dương Quỳnh muốn hôn mình, chân trần chạy đi lấy dầu thoa tóc của mình đến mát xa cho cô.

"Làm diễn viên, không thể không chú ý chăm sóc như trước. Dù chị dựa vào đánh diễn tung hoành thiên hạ nhưng dù sao vẫn là con gái thì nên tinh tế một chút." Vừa nói, Thẩm Thu Hoa vừa bày các chai lọ của mình ra, thoa lên mặt Dương Quỳnh.

"Được chưa em?" Dương Quỳnh thật sự không thể chịu được. Ngày thường cô luôn chỉ dùng sữa rửa mặt qua loa vài cái là xong. Lúc này Thẩm Thu Hoa đang chăm chú thoa dưỡng ẩm, serum lên mặt cô khiến cô cảm thấy rất thẹn thùng.

Thẩm Thu Hoa thấy cô nghe lời thoa dưỡng chất lên mặt, lúc này mới cất đi: "Mấy cái này là hai ngày trước Tiểu Du nhờ bạn mua gửi đến. Dù chị không nể mặt em cũng nên nể mặt Tiểu Du. Người ta bị thương còn nặng hơn em đó."

Dương Quỳnh lập tức giữ chặt tay nàng: "Chị lúc nào không nể mặt em? Được rồi để chị chụp ảnh cho em."

Đèn trần được bật, Dương Quỳnh cầm điện thoại chỉnh đến chỉnh lui, lắc đầu: "Không đủ sáng, em ơi."

Cô mở đèn bàn lên, bảo Thẩm Thu Hoa ngồi cạnh bàn. Lần này ánh sáng đủ, ánh đèn mờ nhạt tạo nên bầu không khí yên tĩnh. Thẩm Thu Hoa mặt mộc nhu hòa dưới ánh đèn mờ.

"Có muốn bật filter makeup không em?" Dương Quỳnh cảm thấy Thu Hoa nhà mình đẹp tựa thiên tiên.

Thẩm Thu Hoa nhìn Dương Quỳnh chọn filter makeup, nhíu mày: "Nhìn kỳ quá chị."

"Chị cũng thấy vậy. Em để mặt mộc vẫn đẹp nhất." Dương Quỳnh tắt filter, nói: "Chị đăng lên nha!" Cô đưa cho Thẩm Thu Hoa xem.

"Để em tự đăng cho." Thẩm Thu Hoa tôn trọng fans, tự mình đăng Weibo chúc mừng đạt hai ngàn vạn fans.

Các fans nhìn thấy Weibo, lập tức điên cuồng. Lượt like nháy mắt hơn vạn.

"Là mặt mộc! Mặt mộc của nữ thần của tôi!"

"Chị Thu Hoa thật đẹp! Làn da đẹp đến người ta đố kỵ!"

"Ánh mắt của nữ thần! A! Tôi chết đây!"

Thẩm Thu Hoa nhìn bình luận dưới Weibo của mình thấy những bình luận kích động, vui vẻ của các bạn trẻ, nói: "Cảm giác có thể đem niềm vui đến cho người khác cũng không tệ." Nàng cười thật tươi.

Dương Quỳnh ở bên cạnh nhìn thấy nụ cười như đóa mẫu đơn vừa nở rộ tạo nên sự quốc sắc thiên hương kia.

"Tách!" Thẩm Thu Hoa ngẩng đầu, thấy Dương Quỳnh vừa cất điện thoại của mình. Không hề có cảm giác áy náy khi bị phát hiện chụp lén.

"Sao lại chụp lén em?" Dương Quỳnh mở ảnh vừa chụp ra, đưa cho Thẩm Thu Hoa, nói: "Duy hữu mẫu đơn chân quốc sắc, hoa khai thời tiết động kinh thành*." Dương Quỳnh bỗng nhớ đến hai câu thơ này.

*Duy chỉ mẫu đơn là quốc sắc, nở hoa chính lúc rộn kinh thành. (Thưởng Mẫu Đơn - Lưu Vũ Tích).

Thẩm Thu Hoa nghe vậy mặt phiếm hồng. Nàng cúi đầu nhìn ảnh, bức ảnh này là bức Dương Quỳnh chụp lén nên biểu cảm của nàng tự nhiên hơn bức vừa rồi. Hơn nữa khóe môi tươi cười đầy ngọt ngào khiến người xem cảm thấy hạnh phúc. Ngón tay mảnh khảnh của nàng bấm vài cái trên màn hình, lại đăng thêm một tin Weibo.

"Aaaaa! Nữ thần phát tận hai phúc lợi!"

"Tôi thấy gì đây? Không ngờ còn có tin Weibo thứ hai!"

"Chị ơi, chị khiến cho hôm nay của em thật may mắn!!"

Weibo tràn ngập tiếng hét hạnh phúc. Fans không chút che giấu về tình yêu của mình với thần tượng, những lời buồn nôn đều có thể nói được.

Dương Quỳnh cũng đi đến, ôm Thẩm Thu Hoa vào lòng, cùng nàng đọc bình luận.

"Em xem em rất được hoan nghênh nha." Dương Quỳnh hôn sau gáy Thẩm Thu Hoa, từng chút từng chút dịu dàng.

"Em rất may mắn. Có thể được nhiều người hoan nghênh như vậy." Thẩm Thu Hoa quay đầu, đón nhận nụ hôn của Dương Quỳnh.

Dương Quỳnh rất bất ngờ khi Thẩm Thu Hoa chủ động. Giọng cô mơ hồ nói: "Tâm trạng của em đang rất tốt sao?"

"Có fans có chị, em còn có thể buồn sao?" Thẩm Thu Hoa cười nhẹ, hôn lên tai Dương Quỳnh.

Dương Quỳnh run lên, áp Thẩm Thu Hoa lên giường: "Là em đùa với hỏa, em đừng trách chị nha." Cô cảnh cáo.

Thẩm Thu Hoa cong mắt, khẽ nhắc nhở: "Chị chỉ có một tay dùng được thôi á nha."

"Đủ dùng." Dương Quỳnh không chần chờ, cúi đầu cắn mở cúc áo của Thẩm Thu Hoa.

Thẩm Thu Hoa duỗi tay đến đầu giường, tắt đèn trần, chỉ còn lại ánh đèn mờ chiếu rọi lên da thịt hai người.

"Dương Quỳnh...." Thẩm Thu Hoa thở gấp, nói: "Chị chậm một chút......" Thân thể nàng co rút từng đợt, kɦoáı ƈảʍ trong đầu như pháo hoa, nổ tung khiến trước mắt nàng như chỉ có ánh sáng.

Dương Quỳnh cảm nhận được thay đổi trong cơ thể nàng, liên tục hôn nàng: "Thu Hoa, Thu Hoa....." Không ngừng nỉ non, kiếp trước khi bắt đầu đã có ràng buộc, vô số đêm vành tai tóc mai nhưng vẫn không đủ. Nhất định phải hết lần này đến lần khác chiếm lấy người dưới thân cho riêng mình mới có thể chắc rằng nàng thật sự bên cạnh mình, nằm trong lòng mình.

Đêm đã khuya. Dương Quỳnh khoác áo bước xuống giường rót nước ấm, trở về giường nhìn Thẩm Thu Hoa bất động, uống một ngụm nước cúi đầu đút nàng. Lúc cuối còn đùa giỡn đầu lưỡi của Thẩm Thu Hoa một phen.

Thẩm Thu Hoa mệt đến mí mắt cũng không muốn mở. Sự yên lặng của bóng đêm khiến các giác quan của nàng nhanh nhạy hơn bình thường. Nàng nghe thấy mỗi một hành động của Dương Quỳnh nhưng lại hoàn toàn không có sức phản ứng.

Giọng khô khốc nhờ nước mà dễ chịu, thoải mái hơn rất nhiều. Nàng nghỉ chút, cuối cùng cũng có sức mở mắt. Sau đó nhìn thấy ánh mắt quan tâm của Dương Quỳnh.

"Ổn không em?" Dương Quỳnh cúi đầu đút nước cho nàng.

Thẩm Thu Hoa nuốt nước, giọng vẫn khàn nói: "Em mệt quá."

"Là lỗi của chị." Dương Quỳnh luôn tự cảnh tỉnh mình. Hôm nay cô thật sự chỉ muốn một lần rồi thôi. Cô thật sự nghĩ như vậy. Đáng tiếc Thẩm Thu Hoa vui vẻ đùa với lửa, thiêu đốt toàn bộ lý trí của Dương Quỳnh.

Thẩm Thu Hoa không nói gì, nàng thật sự quá mệt. Nàng cho rằng Dương Quỳnh quay xong một ngày sẽ không còn nhiều sức, không nghĩ đến nàng đã phán đoán sai về thể lực của Dương Quỳnh.

Hôm sau khi Thẩm Thu Hoa đỡ eo xuống giường, Dương Quỳnh đã rời khách sạn đến phim trường đóng phim. Nàng nhìn mảnh giấy trên đầu tủ: "Em nghỉ ngơi đi, chờ chị trở về."

Thẩm Thu Hoa cong môi cười. Nàng như người vợ chờ mong chồng về nhà, tựa cửa nhìn người đến người đi ngoài cửa sổ.

Đến mười giờ hơn, điện thoại ở khách sạn bỗng reo lên, nói có cảnh sát muốn gặp Thẩm Thu Hoa.

Thẩm Thu Hoa gặp hai cảnh sát ở quán cà phê của khách sạn: "Thẩm tiểu thư, thật xin lỗi vì đã quấy rầy cô. Người tình nghi bắt cóc cô lần trước đã xuất viện nhưng lại không chịu nói gì chỉ yêu cầu muốn gặp mặt cô."

"Gặp tôi?" Thẩm Thu Hoa bất ngờ hỏi lại.

"Đúng vậy. Vì để mau chóng điều tra, chấm dứt vụ này, chúng tôi hy vọng cô có thể đến hỗ trợ." Cảnh sát rất khách khí nói.

"Các anh chắc chắn tôi có thể giúp được?" Thẩm Thu Hoa không quen biết Trương Việt Siêu, bất ngờ bị bắt cóc, sao nàng có thể có liên quan đến hắn?

"Trước mắt chúng tôi chỉ có thể thử xem." Trên mặt hai cảnh sát viết rõ hai chữ "mong chờ".

Thẩm Thu Hoa gật đầu: "Phối hợp với cảnh sát là nghĩa vụ của công dân chúng tôi. Nhưng..... tôi có thể mong các anh đừng công khai chuyện này không?"

"Đương nhiên. Thẩm tiểu thư chỉ là đến phối hợp với chúng tôi. Chúng tôi sẽ suy xét về vấn đề cá nhân của cô." Hai cảnh sát thấy Thẩm Thu Hoa đồng ý đều thở phào.

Thẩm Thu Hoa không đến Cục Cảnh Sát một mình. Nàng xin Ngô Đồng đi cùng nàng.

Trong phòng thẩm vấn của Cục Cảnh Sát, Trương Việt Siêu bị còng đang ngồi trên ghế. Thẩm Thu Hoa ngồi cách hắn không xa. Hắn yêu cầu gặp riêng Thẩm Thu Hoa nên lúc này trong phòng thẩm vấn không có người khác. Nhưng vì tính an toàn, hắn được còng tay nhằm hạn chế hoạt động.

"Vết thương của cô đã đỡ hơn chưa?" Trương Việt Siêu hỏi.

"Miệng vết thương đã kết vảy. Qua mấy ngày nữa sẽ ổn." Thẩm Thu Hoa nắm chặt khăn lụa che miệng vết thương trên cổ.

Trương Việt Siêu nhìn chằm chằm vào cổ Thẩm Thu Hoa. "Thẩm tiểu thư, tôi không muốn làm cô bị thương. Dù cô tin hay không nhưng những lời tôi nói đều là thật. Tôi bắt cóc cô chỉ vì muốn có một chiếc xe chạy đi. Tôi chỉ muốn chạy trốn."

Giọng Trương Việt Siêu rất nhỏ, Thẩm Thu Hoa phải chăm chú mới có thể nghe thấy hắn nói gì: "Vì sao anh nhất định phải gặp tôi? Trước đây chúng ta từng biết nhau sao?"

Trương Việt Siêu lắc đầu: "Không biết. Tôi chỉ cảm thấy có một giọng nói bảo tôi gọi cô đến đây." Đôi mắt hắn chăm chú nhìn Thẩm Thu Hoa. Lúc này nếu nhìn kỹ, có thể nhìn thấy đáy mắt hắn thường xuyên lóe sáng.

Ánh đèn trong phòng thẩm vấn mờ nhạt, Thẩm Thu Hoa không chú ý đến thay đổi trong mắt Trương Việt Siêu: "Anh muốn nói với tôi hay gọi người vào nói với bọn họ?"

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sủng Phi Cự Liêu
Chương 78

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 78
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...