Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sủng Phi Cự Liêu – Chương 157

Sủng Phi Cự Liêu

Tác giả: Liễm Chu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tối đó, Thẩm Thu Hoa nằm trong lòng Dương Quỳnh. Vì hôm nay nói với ba mẹ về chuyện của hai người, tâm trạng của các nàng bỗng khác nhau.

"Chị không ngờ em thẳng thắn đến vậy." Dương Quỳnh nghĩ lại còn sợ.

"Chuyện này phải dứt khoát, nếu day dưa, tình hình sẽ tệ hơn. Nếu một trong hai người đồng ý vậy người kia cũng sẽ đồng ý. Dù sao hai người cũng sống chung với nhau mấy chục năm, luôn có chung quan điểm trong rất nhiều việc." Thẩm Thu Hoa nói ra chuyện này, lòng nàng thấy nhẹ nhõm hẳn.

"Em chắc mẹ sẽ đồng ý?" Dương Quỳnh không rõ hỏi.

"Ừ. Thật ra mẹ thích chị lắm." Thẩm Thu Hoa leo lên người Dương Quỳnh. Tóc dài rũ xuống mặt Dương Quỳnh làm cô ngứa.

Dương Quỳnh phủi tóc qua một bên, nhìn gương mặt quyến rũ của Thẩm Thu Hoa.

"Thu Hoa, em đẹp thật." Tay Dương Quỳnh nắm chặt người Thẩm Thu Hoa.

Thẩm Thu Hoa sợ ngứa lắc lư. Đôi mắt mỉm cười nhìn người bên dưới: "Dương Quỳnh, gặp được chị là may mắn lớn nhất đời em."

Dương Quỳnh lật người, đè nàng dưới thân: "Chị cũng vậy." Cô cúi đầu, hôn lên cánh môi hồng phấn.

Trong phòng khác, mẹ Thẩm lau nước mắt: "Tôi nuôi Thu Hoa lớn chừng này, đó giờ không trông cậy nó làm minh tinh mà bây giờ.... bây giờ nó còn thích con gái! Showbiz đúng là chỗ vàng thau lẫn lộn, dạy hư con gái của tôi."

Ba Thẩm rót nước cho bạn già: "Lẽ nào bà không biết Thu Hoa biết tiểu Dương lúc nào? Lúc Thu Hoa là cô giáo, hai đứa nó đã yêu nhau rồi. Bà trách giới giả trí làm gì?"

Mẹ Thẩm nói: "Ông nhìn ra từ lâu rồi sao?"

"Bà không thấy ánh mắt tiểu Dương nhìn Thu Hoa sao? Giống y đúc hồi đó tôi nhìn bà."

Mẹ Thẩm đỏ mặt: "Đang nói chuyện con gái, ông đàng hoàng giúp tôi."

"Tôi đang đàng hoàng quá đi chứ! Mẹ đứa nhỏ à, con mình là người có chính kiến. Năm đó, nó thà bị người ta chỉ trỏ cũng không gả cho Lữ Thiệu Kiệt. Bây giờ con bé chọn tiểu Dương, có nghĩa hai đứa nó thật lòng yêu nhau." Ba Thẩm vừa tính hút thuốc đã bị mẹ Thẩm đặt lại lên bàn.

"Thật lòng yêu nhau có ích gì? Đó là con gái! Hai đứa con gái yêu nhau sẽ bị người ta nói ra nói vào! Nếu biết vậy, năm đó tôi gả nó cho Lữ Thiệt Kiệt cho rồi." Mẹ Thẩm hối hận nói.

Ba Thẩm xị mặt đáp: "Tôi không thích câu bà vừa nói. Nó gả cho Lữ Thiệu Kiệt có thể hạnh phúc không? Bà làm mẹ nó mà vậy sao? Lẽ nào mặt mũi quan trọng hơn hạnh phúc của con cái?"

"Vậy ông nói đi? Cứ để hai đứa yêu nhau sao? Hai đứa còn trẻ, ai biết về sau thế nào?" Mẹ Thẩm vừa nói vừa khóc.

"Sao bà thích lo suông vậy? Lúc trước thế nào thì sau này thế nấy. Ai nói đồng tính thì không thể hạnh phúc? Bà cứ chuẩn bị tâm lý con đường hai đứa đi sẽ khó khăn là được rồi. Bà có nhớ lúc trước Thu Hoa thế nào không? Còn bây giờ con bé thế nào? Bà muốn Thu Hoa nào hơn?" Câu này của ba Thẩm rất lợi hại, không có người mẹ nào không thương con.

Mẹ Thẩm nhớ đến trước khi gặp Dương Quỳnh, tuy Thẩm Thu Hoa cũng cười nói nhưng lại mang cảm giác miễn cưỡng. Khi đó Thẩm Thu Hoa học đại học, có khi được nghỉ cũng không về, nói ở lại làm gia sư kiếm tiền. Tuy Thẩm gia không giàu có nhưng vẫn đủ chi trả tiền học phí cho con. Thẩm Thu Hoa không muốn về vì không muốn đối mặt với thị phi của hàng xóm.

Sau chuyện đó, mẹ Thẩm không hy vọng Thẩm Thu Hoa lại bị người ta chỉ trỏ.

"Con lớn rồi cũng cứng rắn hơn trước. Tôi tin bây giờ Thu Hoa sẽ không buồn vì những lời đồn vớ vẩn. Dù có buồn cũng còn tiểu Dương ở bên, hai người tốt hơn một người. Chúng ta không cần lo thay con bé. Hai đứa cố gắng làm việc có được danh tiếng đã giỏi rồi. Mình đừng làm con lo lắng thêm." Ba Thẩm nghĩ thoáng thuyết phục.

Mẹ Thẩm nghe vậy, hỏi: "Thế ông nói chúng ta nên đối xử với tiểu Dương ra sao?" Trước kia là bạn của Thẩm Thu Hoa, bây giờ là người yêu.

Ông cười đáp: "Trước kia đối xử sao bây giờ cứ vậy. Con bé cũng chưa cưới Thu Hoa nhà ta. Không có sính lễ, không có hôn lễ, hai chúng ta đừng quá chủ động."

"Vẫn là ông thông minh." Mẹ Thẩm thông suốt, chỉ đành đồng ý.

Sau khi come out, Dương Quỳnh cảm thấy thái độ của hai ông bà thay đổi. Ba Thẩm chơi cờ cũng đàng hoàng hơn, dù sao cũng không thể không cần đứa con dâu này. Mẹ Thẩm rảnh rỗi sẽ kéo Dương Quỳnh đến kể Thu Hoa thích ăn gì, Thu Hoa thích dùng gì.

"Ba mẹ em nhận chị rồi sao?" Hai hôm nay Dương Quỳnh luôn nhìn sắc mặt ông bà để sống.

"Đương nhiên, bây giờ ba mẹ xem chị như con dâu trong nhà." Thẩm Thu Hoa buồn cười đáp. Tâm tư của ông bà như trẻ con.

"Chỉ cần bọn họ nhận chị, xem chị là gì cũng ok." Dương Quỳnh nhìn dáng người yểu điệu của Thẩm Thu Hoa, trong lòng ngứa ngáy. Cô kéo nàng vào lòng: "Thu Hoa, khi nào mình đi?"

"Mai đi. Lát nữa em sẽ nói với ba mẹ." Thẩm Thu Hoa vốn muốn về thăm ba mẹ, không ngờ tiện thể come out. Gánh nặng trong lòng nàng bất ngờ được bỏ xuống.

Tuy ông bà luyến tiếc nhưng vẫn ủng hộ hai người cố gắng làm việc. Lúc này, ông bà không dặn Thẩm Thu Hoa mà chuyển qua căn dặn Dương Quỳnh.

Về lại biệt thự thành phố B, hai người hài lòng nhìn căn nhà sạch bóng. Hôm qua, Dương Quỳnh đã gọi người bên dịch vụ vệ sinh đến quét dọn, quả nhiên có tiền vẫn thoải mái nhất.

Các nàng còn ba ngày để nghỉ. Ba hôm nay Thẩm Thu Hoa hứa với Dương Quỳnh, không đi đâu chỉ ở nhà.

Dương Quỳnh tưởng tượng đến cuộc sống ba ngày tiếp theo mà ch ảy nước miếng. Hai người xếp lại hành lý, tắm xong thì vào phòng chiếu phim vừa uống rượu vừa xem phim.

Bộ phim các nàng xem có sự góp mặt của Dương Quỳnh nhưng cô chỉ xuất hiện một phút. Hai người ngồi trên thảm nhung, Dương Quỳnh ôm Thẩm Thu Hoa vào lòng.

Vì trong nhà, cửa sổ đóng kín, màn được kéo lại nên Thẩm Thu Hoa mặc áo thun quần đùi, lộ ra hai chân, hai tay thon thả, trắng nõn làm người ta miên man bất định.

"Cảnh có chị kìa!" Thẩm Thu Hoa chỉ vào Dương Quỳnh chợt lóe trong màn ảnh.

"Mắt em tinh thật." Dương Quỳnh kéo nàng hôn.

"Nè!" Thẩm Thu Hoa giãy giụa: "Sao chị cứ nhân cơ hội làm xấu không vậy?"

"Không làm vậy thì có lỗi với bản thâm lắm!" Dương Quỳnh hợp lý nói.

Thẩm Thu Hoa xoa mặt cô: "Đêm xuân khổ đoản nhật cao khởi. Tòng thử quân vương bất tảo triều. Bổn cung cũng muốn thử cảm giác này."

Cuối cùng không ai quan tâm đ ến phim ảnh. Dương Quỳnh dùng thể lực phi phàm của mình làm Thẩm Thu Hoa liên tục xin tha.

Trong ba ngày, hai người không quan tâm sự đời, thoải mái vui sướng. Thẩm Thu Hoa nghĩ ngày thường Dương Quỳnh luôn kìm nén không dám làm liều, lần này cho cô ăn đã ghiền. Đáng tiếc nàng xem nhẹ thể lực của Dương Quỳnh, không chỉ khiến mình đau eo mỏi lưng mà suốt ba ngày qua nàng chỉ sống trong mơ màng.

"Dương Quỳnh........" Thẩm Thu Hoa nằm trên thảm nhung, cả thể đầy mồ hôi nhìn người đang khiến mình cao trào.

Dương Quỳnh như con mèo tham ăn, không ngừng đòi nàng.

"Thu Hoa, chắc chị trúng bùa của em rồi." Dương Quỳnh phát hiện mình yêu người này đến điên cuồng.

Ba ngày chớp mắt trôi qua. Hai người thu xếp hành lý xuất phát đến đoàn phim "Điều Tuyến Thứ Ba". Đồng thời, phòng tuyên truyền của công ty Lạc Hoa đã bắt đầu kế hoạch pr cho phim điện ảnh và phim truyền hình sắp ra mắt của Thẩm Thu Hoa. Không cần lên hot search, cứ thong thả là được.

Fans rất nhạy cảm, lập tức nhận ra tuyên truyền của Thẩm Thu Hoa thay đổi. Fans của nàng là những người đã đi làm, khi nàng đại diện sản phẩm nào đó, bọn họ sẽ ra sức mua. Trước kia tuy tuyên truyền của Thẩm Thu Hoa không tốt nhưng giá trị thương mại lại ổn. Lần này các fans càng ra sức, mỗi ngày không ngừng ủng hộ, cộng thêm đoàn đội tạo đề tài thảo luận, các fans biết nên tập trung sức lực ở đâu, độ nổi tiếng của Thẩm Thu Hoa cứ thế tăng lên.

Phim Sơ Dương phát sóng. Đề tài chiến tranh là một trong những thể loại đài truyền hình sẽ mua. Đài truyền hình vốn không ôm nhiều kỳ vọng về ratings. Dù kịch bản không nói về chuyện tình cảm nhưng vẫn thu hút người xem. Không nói xấu kẻ địch, không hạ thấp đối thủ, cảnh chiến đấu hay, nội dung hấp dẫn khiến khán giả mãn nhãn. Thẩm Thu Hoa đóng vai Tạ Nam Lâu văn võ song toàn, trang phục đẹp, đánh hay, diễn tốt.

Theo cốt truyện về Tạ Nam Lâu dần hé lộ, đoàn đội bắt đầu tuyên truyền Thẩm Thu Hoa biết hát kịch, đoàn phim cũng phối hợp đăng những video hậu trường Thẩm Thu Hoa hát kịch. Fans ủng hộ, cảm thấy Thẩm Thu Hoa hát kịch quá đẹp.

Các cảnh hát của Thẩm Thu Hoa đều do tự nàng hát muốn tìm lỗi cũng khó. Theo sau bộ này là bộ Cuộc Đời Như Một Vở Kịch, nàng cũng đóng vai diễn viên kinh kịch, đoàn đội tạo thế cho bộ phim chưa lên sóng này.

"Đoàn đội của anh hai quả nhiên lợi hại." Dương Quỳnh nhìn số liệu ngày một tăng của Thẩm Thu Hoa.

"Đoàn đội chuyên nghiệp làm việc đương nhiên hiệu quả." Chỉ có điều Thẩm Thu Hoa thích khi đóng phim phải luôn có mặt ở đoàn phim nhưng Lạc Hoa lại sắp xếp cho nàng tham gia hai gameshow. Khi nàng rời khỏi đoàn phim, tham gia gameshow, có thể sẽ phải nhận thêm rất nhiều cuộc phỏng vấn.

"Anh hai nói bộ phim này quá căng thẳng, sợ em không thoát vai được nên tạo cơ hội cho em ra ngoài đổi gió." Lạc Hoa kinh nghiệm phong phú, biết thể loại phim này sẽ ảnh hưởng tâm lý diễn viên, anh sợ nàng nhập diễn quá sâu.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sủng Phi Cự Liêu
Chương 157

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 157
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...