Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sự Trỗi Dậy Của Pháo Hôi – Chương 2

Sự Trỗi Dậy Của Pháo Hôi

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mãi đến bữa tối, Thanh Đại mới cùng Tần Hoàn vừa nói vừa cười, ôm một hộp trang sức thong thả đến muộn.

“Phụ thân ơi, phụ thân xem nữ nhi mang gì cho đại tỷ tỷ này?”

Tần Hoàn đưa hộp trang sức trên tay cho ta, “Chúng ta đã lựa chọn cả buổi chiều ở Bảo Nguyệt Trai, đều là đồ sính lễ cho nàng. Cây trâm vàng phượng hoàng bay lượn này, Thanh Đại cũng rất thích, nhưng vẫn phải nén đau từ bỏ, xem muội muội này của nàng yêu quý nàng biết bao.”

Ta liếc nhìn phụ thân, vẻ giận dữ ban đầu của ông đã vơi đi nhiều.

Thanh Đại nũng nịu khoác tay ông, “Nữ nhi đã tốn rất nhiều tiền riêng, phụ thân định bồi thường cho nữ nhi thế nào đây?”

“Con là nữ nhi khuê các, tùy tiện xuất đầu lộ diện ra thể thống gì. Dù Tần Hoàn là tỷ phu tương lai của con, theo lễ cũng nên tránh né. Lần này xem như con vì sắm đồ cho Thanh Lam, tạm tha cho con.”

Thanh Đại và Lâm nương trao đổi ánh mắt, xem ra đã sớm báo tin cho nhau.

Dùng chuyện sính lễ để dập tắt cơn giận của phụ thân.

Thanh Đại và Lâm nương ngồi hai bên phụ thân, hai mẫu nữ nói dăm ba câu đã dỗ được phụ thân cười vui vẻ.

Tần Hoàn gắp rất nhiều thức ăn vào bát ta, nhưng khi nhìn ta, ánh mắt lại luôn liếc về phía người ở không xa.

Ta nâng chén rượu, đi đến bên cạnh phụ thân.

“Những năm qua đã làm phụ thân phiền lòng, nữ nhi ở đây xin cảm tạ ơn dưỡng dục của phụ thân.”

Phụ thân nhìn ta, không biết đã nhớ lại điều gì, trong đôi mắt đục ngầu lóe lên tia lệ.

Có lẽ sự thiên vị và tàn nhẫn bao năm qua cuối cùng cũng khơi dậy một chút áy náy trong lòng ông, nhưng cũng chỉ có một chút đó thôi, thoáng qua rồi biến mất.

Ta giả vờ như không thấy, tự mình uống cạn ly rượu.

“Thanh Đại, muội làm rơi gì vậy?” Ta cúi xuống nhặt một lá bùa bình an, “Lá bùa này? Tần Hoàn, chàng xem, lá bùa bình an này có phải giống hệt lá bùa chúng ta xin hôm đó không?”

Không khí nhất thời trở nên ngưng đọng.

Tần Hoàn bật dậy, vội vàng giải thích, “Đây chỉ là bùa bình an thông thường, chùa Hộ Quốc đâu phải chỉ có mình nàng và ta mới đến được.”

Lời nói ấy, thốt ra giữa gương mặt giận dữ của hắn, lại càng khiến người ta thấy rõ vẻ che giấu vụng về.

Tần Hoàn là tiểu công gia của Tần Quốc công, phụ thân không tiện nổi giận, chỉ kìm nén sự tức giận, trừng mắt nhìn Ôn Thanh Đại, khiến khuôn mặt vốn đã chột dạ của nàng càng thêm tái nhợt.

Lúc này, Lâm nương đã ung dung giữ lấy tay phụ thân, “Mấy hôm trước ta đến chùa Hộ Quốc cầu phúc, đã xin cho cả nhà, đây là vừa mới đưa cho Thanh Đại một cái.”

Ta mỉm cười, đặt lại lá bùa bình an vào lòng bàn tay Ôn Thanh Đại, “Nếu đã vậy, Thanh Đại phải cất cho kỹ nhé.”

Khoảnh khắc quay về chỗ ngồi, Tần Hoàn né tránh ánh mắt của ta, cứng ngắc nhường chỗ cho ta.

Ánh mắt ta dừng lại ở thắt lưng của hắn, ta mỉm cười, “A Hoàn, túi thơm ở thắt lưng chàng đường may lỏng lẻo, kiểu dáng tầm thường, không hợp với thân phận của chàng lắm. Hay là, ta tặng chàng một cái mới nhé.”

Dứt lời, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía này.

Với xuất thân của Tần Hoàn, không đến nỗi phải đeo một món đồ kém chất lượng như vậy.

Và đường kim mũi chỉ thô kệch như thế, người khác có thể không nhận ra, nhưng phụ thân và Lâm nương chắc chắn sẽ nhận ra ngay.

Ta ung dung ngồi xuống, bữa ăn diễn ra trong im lặng.

Người khác ăn uống ra sao, có như nhai sáp hay không, dĩ nhiên không liên quan đến ta.

6

Phụ thân phạt Ôn Thanh Đại chép “Nữ Tắc” mười lần, cấm túc mười ngày.

Kiếp trước, Ôn Thanh Đại đã dùng chiếc túi thơm tự tay làm, nài nỉ Tần Hoàn đổi lấy lá bùa bình an mà chúng ta cùng nhau cầu được.

Hai người âm thầm đeo chúng, sự mập mờ cấm kỵ và cảm giác hồi hộp của việc ngoại tình, qua năm tháng lại trở thành chứng nhân cho tình yêu của họ.

Ta cũng đã từng nhận ra, chỉ là sau những trận cãi vã, cuối cùng cũng chỉ nhẹ nhàng cho qua, ngược lại ta còn mang tiếng ghen tuông.

Thanh Đại bị cấm túc, ta cố tình hẹn Tần Hoàn đến thăm.

Hắn bây giờ gặp ta, luôn mang vẻ mặt như bị táo bón, không tình nguyện, nhưng vẫn phải đến.

Không biết vì lý do gì, thị vệ do phụ thân phái đến đã bị người ta điều đi chỗ khác.

Đến trước cửa, bên trong lại vọng ra tiếng của Lâm nương, “Nữ nhi à, phụ thân con chỉ là đang nóng giận thôi, trong lòng vẫn thương con mà.”

“Mẫu thân khó khăn lắm mới đến được đây một chuyến, con đừng làm mình làm mẩy nữa.”

“Chỉ cần chiếm được trái tim của Tần Hoàn, chút khó khăn tạm thời này chẳng là gì cả. Theo mẫu thân thấy, Tần Hoàn chỉ là bị tình cảm thời niên thiếu mê hoặc, đối với Thanh Lam chưa chắc đã có bao nhiêu thật lòng. Con phải cố gắng hơn nữa, để Tần Hoàn thích con.”

Ta ngước mắt nhìn Tần Hoàn, cảm xúc trong mắt hắn không rõ ràng. Khi hoàn hồn, hắn đối diện với ta, vẻ mặt chột dạ không thể nào che giấu.

Hắn theo bản năng nắm lấy tay ta, ta cũng không giãy ra, mặc cho hắn nắm.

“Mẫu thân, con không cần Tần Hoàn đâu, những người bạn bên cạnh con, Lý Tự, Trương Nhiêu, ai mà không thú vị hơn Tần Hoàn chứ?”

Trong phòng vọng ra tiếng trách móc của kế mẫu, “Con hiểu cái gì, lẽ nào thật sự để Thanh Lam gả vào Quốc công phủ, để hai mẫu nữ chúng ta phải lép vế trước người ta sao.”

Ta và Tần Hoàn bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng vẫn lặng lẽ lui ra khỏi sân.

“Lam nhi, ta thật không biết Lâm phu nhân để Thanh Đại tiếp cận ta lại có ý đồ như vậy. Ta thề với nàng, ta và Thanh Đại chỉ có tình huynh muội.”

Ta bịt miệng hắn, lạnh nhạt nói, “Đừng thề bừa, cẩn thận trời có mắt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Tay ta bị hắn nắm đến đau điếng, muốn rút ra cũng không được, tức giận lườm hắn một cái.

Hắn nhìn thẳng vào ta, vẻ mặt nhìn ta có vài phần hoang mang lo được lo mất, “Lam nhi, ta luôn cảm thấy, lần trùng phùng này, nàng đối với ta không giống như trước đây. Có phải nàng để ý chuyện ta qua lại với Thanh Đại không, nếu nàng không vui, ta sẽ không bao giờ qua lại với nàng ấy nữa.”

Vừa rồi, lúc Thanh Đại nói không cần hắn, dục vọng chiếm hữu thoáng qua trong mắt hắn không thể lừa được người.

Hắn đã muốn diễn với ta một màn kịch tình sâu như biển, ta liền diễn cùng hắn.

Ta cuối cùng cũng rút được tay mình ra, nhẹ nhàng xoa nơi bị hắn nắm đến đỏ ửng, “A Hoàn, tình cảm niên thiếu của chúng ta, không phải Thanh Đại một sớm một chiều có thể so sánh được, ta tin chàng.”

Thanh Đại sau khi hết cấm túc, đã đi tìm Tần Hoàn mấy lần, nhưng đều bị từ chối.

Sau đó, hai người như đang hờn dỗi, không ai chịu nhún mình, gặp mặt đều là đối đầu gay gắt.

7

Ở ngọn núi xa ngoại thành có bọn cướp làm loạn, tuần phòng doanh phái một đội kỵ binh nhỏ đi truy đuổi, buổi tối trong thành thực hiện lệnh giới nghiêm.

Trong tuần phòng doanh có mấy vị công tử thế gia, vốn thân thiết với Thanh Đại.

Khi chúng ta nhận được tin tức từ Từ Tế Cục truyền đến, Thanh Đại đã theo quân đội đến núi xa tiễu phỉ.

Nàng trước giờ vẫn luôn có tính cách bất chấp như vậy.

Kiếp trước, ta bị cảm lạnh, đêm đó sốt cao.

Lần này, ta vẫn cho người truyền tin ra ngoài, nằm trong phòng giả bệnh.

Tần Hoàn sau bữa tối có đến thăm ta một lần, sau đó nghe nói đã đuổi theo đến núi xa tìm Thanh Đại.

Một đêm không ngủ, trưởng bối trong nhà lo lắng chờ đợi đến sáng, mãi đến rạng sáng mới có tin tức của họ.

Nghe nói khi hai người trở về, là dưới con mắt của mọi người, do Tần Hoàn bế Thanh Đại về phủ.

Khi ta chống đỡ cơ thể bệnh tật bước ra ngoài, vừa hay nhìn thấy kế mẫu đang mắng Thanh Đại, “Bình an trở về là tốt rồi, lần sau còn lỗ mãng như vậy nữa, xem ta có đánh gãy chân con không.”

Thanh Đại rụt rè cúi đầu, ra vẻ đáng thương biết lỗi.

Nhưng ta rõ ràng thấy nàng liếc mắt đưa tình với Tần Hoàn.

Xem ra, sau một đêm này, hai người đã làm lành, tình cảm còn hơn cả trước đây.

Phụ thân nhíu mày, vẻ mặt không hài lòng, “Hoàn nhi, chuyện tối qua, con dù sao cũng thiếu suy nghĩ.”

Lúc này, họ mới ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy ta.

Kế mẫu như gặp phải kẻ địch, che chở Ôn Thanh Đại sau lưng, như thể ta là một con mãnh thú ăn thịt người.

Còn Thanh Đại vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, thậm chí còn mỉm cười với ta.

“Tỷ tỷ, sức khỏe của tỷ đã đỡ hơn chưa?”

Ta thấy y phục nàng ta không chỉnh tề, cũng biết tối qua bọn họ rơi xuống nước, phải qua đêm trong hang núi.

Y phục cả hai đều ướt sũng, trong hang lại đốt lửa sưởi ấm, cởi bỏ hết những thứ dính ướt… chuyện gì cần thấy, hẳn đã thấy cả rồi.

Tần Hoàn gương mặt lộ vẻ chột dạ, nhưng trong lòng lại tự tin mình đã giữ được giới hạn cuối cùng, nên khi đối diện ta, cũng chẳng hề có bao nhiêu áy náy.

Những mập mờ cùng bí mật riêng tư giữa hắn và Ôn Thanh Đại, theo năm tháng, sớm đã trở thành nỗi cất giấu không sao che kín trong lòng hắn.

Kẻ vô liêm sỉ ấy — kiếp này ta quyết chẳng muốn có chút dây dưa nào nữa.

Ánh mắt ta lướt qua hắn, rồi dừng lại nơi phụ thân. Ta nghĩ, trong phủ này, nếu còn ai có thể làm chủ cho ta, e rằng chỉ có ông.

Nhưng ông lại hơi nghiêng người, né tránh cái nhìn của ta, chỉ nhạt nhẽo trách mắng Tần Hoàn cùng Thanh Đại:

“Xem hai đứa kìa, thật mất thể thống, còn không mau về thay y phục?”

Một câu trách mắng nửa vời, rõ ràng chỉ muốn cho qua chuyện.

Song ta lại không để bọn họ dễ dàng được như ý.

Những lời chỉ trích, mắng mỏ thường ngày vốn đều trút cả lên đầu ta; vậy thì hôm nay, đến lượt bọn họ cũng nên nếm thử mùi vị ấy.

“Phụ thân, thì ra phá vỡ quy củ nam nữ… cũng chẳng phải chuyện gì to tát.”

Lời ta vừa dứt, sắc mặt phụ thân thoáng sa sầm, như bị chọc đúng chỗ đau:

“Con nói năng hồ đồ gì thế, quả thực bệnh đến mê sảng rồi!”

Ta khẽ cười:

“Rốt cuộc là ai đang bệnh?”

Trong phủ này, từng người một đều thiên vị Ôn Thanh Đại, như thể đã bị nàng ta bỏ bùa mê hoặc.

8

“Tỷ tỷ, tỷ đừng giận, muội thề, giữa muội và Tần đại ca trong sạch, tuyệt đối không có nửa phần dan díu.”

Tần Hoàn cũng bước lên nắm lấy tay ta, “Lam nhi, ta không có lỗi với nàng, nàng hãy tin ta, trong lòng ta chỉ có một mình nàng.”

Ta hất tay hắn ra, “Đêm qua ta sốt cao bệnh nặng, chàng bỏ mặc ta đi tìm Thanh Đại. Tần Hoàn, Hầu phủ to lớn này, không còn ai khác sao?”

“Các người một người tặng bùa bình an, một người tặng lại túi thơm, ta nhắm một mắt mở một mắt cho qua là được rồi.”

-

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sự Trỗi Dậy Của Pháo Hôi
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...