Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn – Chương 44

Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn

Tác giả: Diên Vĩ Đỏ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lục Khang Dụ càng đắc ý, đúng ý hắn lắm. Con heo già này trúng bảy của hắn rồi, phen này số tiền kia thuộc về hắn là cái chắc.

Lục Khang Dụ vênh mặt nhìn người được gọi là lão Từ kia, cầm lấy ba con bài đập mạnh xuống bàn. "Liêng! Ông chủ Từ, ông thua rồi."

Ba người chơi kia khiếp sợ, cảm thấy may mắn khi mình không theo. Trong lòng mừng thầm khi nghĩ tới lão Từ thua hết sạch tiền.

Nhưng sắc mặt của lão Từ kỳ quá, thua mà còn cười kìa, nhếch môi cái rõ đều: "Không, người thua là cậu."

Ông ta hơi chồm người tới, trong ánh nhìn khó hiểu của cả Lục Khang Dụ và mấy người chơi kia, thong thả lật bài của mình lên.

"Cái gì?" Lục Khang Dụ khiếp sợ bật dậy, nháy mắt từ đắc ý mặt chuyển sang xanh tái như tàu lá chuối, không thể tin được.

"Sáp? Ba con Xì?"

Cả ba người kia đều kinh ngạc không thôi. Lão Từ vậy mà lại có được cả ba con Xì, bộ bài có điểm cao nhất.

Liêng rồi còn bị thua.

Họ lại càng thấy quyết định không theo của mình thật sáng suốt. Bằng không, thua càng thảm.

"Sao có thể ?" Lục Khang Dụ vẫn không chấp nhận được sự thật.

"Chẳng có gì là không thể cả" Lão Từ đắc ý vểnh cả ria mép, hả hê ôm đống tiền cược về.

Gần chục tỉ ở đây đấy. Phen này ông thắng lớn rồi. Lão Từ cay cú cả buổi vì thua vào tay Lục Khang Dụ không ít, giờ có cơ hội lên mặt sỉ vả, sao ông ta có thể bỏ qua:

"Tôi nói oắt con vắt mũi chưa sạch như cậu nên về nhà ôm mẹ đi, đừng ở đây tỏ vẻ, chỗ này không hợp với một công tử bột như cậu đâu. Muốn đấu với tôi? Cậu còn non và xanh lắm."

Lục Khang Dụ đang cay cú vì thua, lại nghe lão mỉa mai, tức điên đập bàn đứng dậy:

"Mẹ kiếp. Ông nói ai là bắt con hả?"

Hắn vừa dứt lời, người của lão Từ đứng im sau lưng như tượng cả buổi lập tức xông lên bắt lấy hắn.

"Dừng tay!"

Thạch Đường xuất hiện rất đúng lúc.

Mấy tên vệ sĩ kia dừng lại, bực tức quay ra xem là kẻ nào to gan dám tới phá đám. Chỉ là, tất cả vừa quay lại, nhìn đội hình hơn hai mươi người đàn ông cao to lực lưỡng, khí thể hiên ngang, lập tức như rùa rụt cổ, không dám manh động.

Lục Khang Dụ nhìn thấy cứu binh, không quản vì sao trợ lý của anh mình lại ở đây, lên mặt đắc ý, lật lọng:

"Thạch Đường, anh đến đúng lúc lắm. Bọn họ ăn quyt tiền của tôi, mau đánh bọn họ cho tôi."

Thạch Đường như không nghe lọt vào tai, bước tới gần hån, nghiêm túc: "Cậu Dụ, tổng giám đốc bảo tôi đến đưa cậu về. Mang người đi."

Anh trợ lý hất tay, hai người vệ sĩ đứng đầu lập tức đi lên, túm lấy Lục Khang Dụ.

Mặt Lục Khang Dụ lập tức biến sắc, giãy giụa:

"Này này, các người làm cái gì vậy hả? Muốn tạo phản à. Tôi là cậu ba Lục gia đấy, sao các người dám bắt tôi đi như phạm nhân thế hả? Tôi ra lệnh buông tôi ra, các người có nghe thấy không hả? Buông tay ra lũ chó này...

Thạch Đường, tôi bảo anh đánh họ, chứ không phải bắt tôi, đồ tai chó anh không nghe thấy hả? Bảo họ thả tôi ra. Nếu không tôi sẽ mách anh Hai, bảo anh ấy tống anh đi đào mỏ."

Mặc kệ cậu Dụ gào lên gào xuống, dọa ngang doạ dọc, Thạch Đường vẫn trước sau như một, cho người lôi cậu đi. Dù sao cậu Dụ chỉ biết ham chơi, chẳng bao giờ chịu luyện tập thân thể, chỉ được cái to xác chứ sức khỏe còn yếu hơn đàn bà, giãy dụa tới mấy cũng không thể thắng nổi hai gã vệ sĩ to con. Mà nếu có thoát ra được thì vẫn còn hai mươi vệ sĩ đi ở phía sau luôn sẵn sàng hành động đề phòng, chừng đó người, cậu sao thoát nổi.

Thạch Đường tuy không để ý, nhưng mà hai lỗ tai của anh sắp bị Lục Khang Dụ quát cho lủng màng nhĩ rồi. Anh ta đau đầu, thở dài.

Rõ ràng là cùng một cha một mẹ sinh ra, sao cậu Dụ và tổng giám đốc lại có sự khác biệt quá lớn như vậy? Cảm thán thì cảm thán, nhưng anh không quên báo cáo tình hình cho sếp biết đâu. Lục Thần Hạo sau khi nghe trợ lý báo cáo tình hình, mặt đen như nhọ nồi. "Được rồi, tôi về ngay."

Cúp máy, anh cầm áo khoác, mau chóng rời khỏi văn phòng.

Còn dám tới sòng bài đánh bạc. Thằng nhóc này, chết chắc với anh rồi!

Bên Tuyết Vũ, cùng lúc cũng nhận được một cuộc điện thoại:

"Cô chủ, tay trợ lý của Lục Thần Hạo vừa mang Lục Khang Tuyết Vũ đang xử lý hồ sơ, tay xoay bút, không cảm xúc

Dụ đi rồi."

đáp lại:

"Tôi biết rồi. Có gì nhớ báo tôi. Cúp máy đây."

Cúp máy, Tuyết Vũ nhìn chằm chằm vào không gian một lúc, mới thả điện thoại vào túi xách, thu dọn đồ, mặc áo khoác vào, đi về.

Đến lúc cô lên sàn diễn trổ tài rồi!

Có thể nói, cậu ba nhà họ Lục nhất ăn chơi, nhì la hét. Hắn gào quát ầm ĩ từ lúc còn ở sòng bài cho tới khi về đến Lục gia, vẫn chưa có ý ngừng, có vẻ như là không biết mệt. Chỉ có đám người hộ tống là Thạch Đường và mấy vệ sĩ ngồi chung xe là khổ, màng nhĩ bị hẳn hành tới nỗi sắp rách toạc, không còn nghe thấy gì tồi.

"Mẹ kiếp, buông tôi ra, tôi không xuống... Các người dám đối xử với tôi thế hả. Tôi sa thải mấy người, cút hết cho tôi..."

Đang hăng say gào, chợt nhìn thấy một thân hình đang đứng sừng sững đưa lưng về phía hắn ngay trước mặt, Lục Khang Dụ lập tức tịt ngòi, không dám ho he nửa lời.

"Anh... Hai..."

Bộ dạng cúm rúm còn hơn cả mèo bệnh.

Lục Thần Hạo chầm chậm xoay người, không thấy mặt còn đỡ, thấy rồi càng khiến Lục Khang Dụ sợ đứng sắp không vững.

"Còn dám đi đánh bạc? Giỏi lắm! Lôi nó vào nhà!" Cậu Dụ lại tiếp tục bị áp giải vào nhà. Lần này, hắn không dám la hét nữa.

"Quỳ xuống!" Lục Thần Hạo ngồi ghế lớn, nhìn cậu em trai đang củi mặt sắp dán tới mặt đất tới nơi, lạnh giọng. "Cái gì?" Lục Khang Dụ đang run sợ nghe vậy ngẩng mặt lên, bất mãn phản bác. "Sao em phải quỳ, anh đừng ỷ mình lớn hơn em mà bắt nạt em nha...Quỳ thì quỳ..."

Đang nói khí thế hùng hồn lắm, thế mà chỉ một ánh mắt lạnh lẽo chết chóc của Lục Thần Hạo lia tới, Lục Khang Dụ lại không có tiền đồ, cam chịu quỳ xuống, mấy lời còn chưa nói ra đều bị nuốt ngược trở lại.

Ai bảo hắn từ nhỏ đã rất sợ anh trai chứ.

Bà Lục ở trong phòng, nghe thấy tiếng gào của con trai út, vội đi xuống nhà xem. Chưa xuống hết cầu thang, bà đã lên tiếng:

"Có chuyện gì mà la hét ầm ĩ vậy hả?"

Lục Khang Dụ thấy mẹ, lập tức kêu cứu:

"Mẹ, mẹ cứu con. Anh Hai bắt con quỳ." Bà Lục nhíu mày: "Thần Hạo, sao lại bắt em quỳ vậy hả? Có chuyện gì từ từ nói không được sao. Khang Dụ, mau đứng lên đi."

Lục Khang Dụ mừng thầm, toan đứng dậy, lại nghe tiếng gằn của Lục Thần Hạo:

"Không được đứng!"

Lục Khang Dụ lập tức cứng đơ, không dám đứng lên nữa. Bà Lục cũng bị khí thế bị của con trai lớn doạ sợ, buộc phải suy nghĩ lại.

Thằng con này của bà bình thường rất yêu thương quan tâm em, không phải người suy nghĩ nông cạn, sốc nổi, cũng ít khi tức giận. Nhìn nó tức giận thế chắc là Khang Dụ mắc lỗi lớn rồi.

Nghĩ thế, bà Lục quay qua nghiêm túc hỏi Lục Khang Dụ: "Khang Dụ, con nói đi. Có phải con đã làm gì sai không hả?"

Lục Khang Dụ chột dạ, nhưng vẫn mạnh miệng kêu oan: "Con... con có làm gì sai đâu. Là anh Hai tư nhiên cho người bắt con về rồi còn bắt con quỳ đấy chứ." Nói thế chứ hẳn có dám nhìn thẳng vào ông anh đáng sợ của mình đầu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn
Chương 44

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 44
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...