Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn – Chương 38

Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn

Tác giả: Diên Vĩ Đỏ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tuyết Vũ cười tỏ ra không sao cả: "Em thật sự không đau mà. Chỉ là một vết thương nhỏ, có nhằm nhò gì." Nỗi đau lớn nhất, cô đã trải qua rồi. Còn có nỗi đau nào mà cô không chịu được chứ.

Trần Khắc không nói gì, chỉ là hơi thở nặng nề mấy phần, lòng đau nhói. Người khác không biết, nhưng anh hiểu được suy nghĩ của cô.

Anh biết, ẩn sau nụ cười kia là cả một nỗi đau không thì có thể thấu được.

Lam Bích Trâm không hề biết ẩn tình của anh em Tuyết Vũ, nhưng cô vẫn không vui nổi, cứ như mình bị đau, ánh mắt rõ xót xa.

Tuyết Vũ nhìn mà nhịn cười. Chị gái này vẫn luôn đơn thuần như vậy, lương thiện, suy nghĩ đơn giản, vô ưu vô lo. Không giống những cô tiểu thư trong giới khác, toan toan tính tính, bụng đầy mưu mô.

Có một người phụ nữ như vậy bên cạnh Khắc Dương, cô không còn gì phải bận tâm."Tuyết Vũ, anh xin lỗi. Lần này nói thế nào cũng là do anh quá lơ là, mới khiến em gặp chuyện." Lam Thế Lân áy náy nhìn cô, lên tiếng.

Khiến cô bị bắt cóc ngay dưới mí mắt anh, còn bị thương, anh thật sự không thể nào tự tha thứ cho mình được. Đây là một sự xấu hổ của anh và Lam gia. Tuyết Vũ bình ổn đáp:

"Thế Lân, anh đừng nói vậy. Chuyện này không liên quan tới anh và Lam gia. Địch ở trong tối, em ở ngoài sáng. Nếu bọn chúng đã muốn nhằm vào em, cho dù có nhiều người bảo vệ tới đâu thì cũng sẽ tìm được cách ra tay thôi."

Thấy anh em Lam Thế Lân quan tâm mình như vậy, Tuyết Vũ mới là người cảm thấy áy náy, có lỗi. Nhưng cô không thể nói với họ, đây chỉ là kế hoạch trả thù của cô được. Đành phụ sự quan tâm của họ thôi. Có thể sau này khi biết sự thật, họ sẽ ghê tởm, sẽ ghét cô nhưng cô không quan tâm. Cô chỉ cần trả được thù.

Lục Thần Hạo khó chịu. Nói với người khác thì dịu dàng, nhỏ nhẹ, còn với anh cộc lốc. Rốt cuộc ai mới là chồng của cô hả?

Anh lên tiếng, cắt ngang cuộc nói chuyện kia:

"Khắc Dương, hån ở đâu?"

Trần Khắc Dương nhìn anh, tuy chỉ mấy từ ngắn gọn nhưng Khắc Dương hiểu Lục Thần Hạo đang nói cái gì: "Trong kia. Theo tôi."

Anh vẫn chưa thẩm vấn gì cả, anh đợi Tuyết Vũ đến rồi mới cùng nhau hỏi.

"Mọi người đi đi, em hơi mệt, muốn lên phòng nghỉ một lát." Tuyết Vũ xoa thái dương. Cô thật sự khá mệt mỏi. Lục Thần Hạo ngay lập tức dồn sự lo lắng vào VỢ, ôm vai cô, vỗ nhẹ: "Vậy em lên phòng nghỉ trước đi. Khi nào xong việc, anh sẽ tới tìm."

Chính anh cũng không biết, mình đang diễn hay là thật lòng đối xử.

Tuyết Vũ phối hợp "Dạ" một tiếng rất ngoan. Lục Thần Hạo lại xoa đầu cô thêm một cái, còn ngoài dự đoán của cô in lên trán một nụ hôn.

Hôn rồi mới giật mình, anh đang làm gì thế này? Anh vừa hôn Trần Tuyết Vũ? Anh điên rồi sao?

Tình huống quá bất ngờ, Tuyết Vũ không tránh kịp, cứ thế bị hôn rồi. Cô trợn mắt, chỉ muốn tát Lục Thần Hạo một cái, lại sợ bị anh em Lam Thế Lân nhìn ra, đành cắn răng buông lỏng bàn tay, nhanh chóng nở ra nụ cười dịu dàng thẹn thùng hệt như cô gái đang yêu. Mà Lục Thần Hạo đã lỡ phóng lao, không còn cách nào thu lại, đành diễn cho xong phân đoạn tình cảm thân mật. Trần Khắc Dương nhíu mày, ánh mắt thoáng tối đi, lại không dấu vết che giấu mất..

Lam Thế Lân nhìn lướt qua, dường như không để ý lắm. "Bích Trâm, em cũng đi cùng với Tuyết Vũ đi." Người nói là Trần Khắc Dương. "Tuyết Vũ, em đưa Bích Trâm lên phòng nhé."

Bích Trâm yếu bóng vía. Nơi thẩm vấn phạm nhân, không phải là nơi một cô nên đến.

Lam Bích Trâm nhìn anh, ánh mắt ngập tràn xúc động. Anh vậy mà nhớ đến điểm yếu của cô. Cô biết anh rất quan tâm cô mà.

"Dạ." Tuyết Vũ hiểu ý anh, thân thiết cầm tay Bích Trâm.

"Bích Trâm, theo em lên lầu."

Bích Trâm không khách sáo, gật đầu cười, đi theo Tuyết Vũ.

Mỗi khi Bích Trâm cười, có thể khiến cả một vườn hoa nghiêng mình chào thua. Tuyết Vũ rất thích nụ cười ấy. Nếu cô là đàn ông, chắc chắn sẽ yêu Bích Trâm không chần chừ.

Hai cô đi lên lầu. Lam Bích Trâm dường như không biết mệt mỏi là gì, lảm nhảm đủ thứ chuyện cho Tuyết Vũ nghe.

Ba người đàn ông đi xuống tầng hầm, theo sự chỉ dẫn của Trần Khắc Dương, đi tới căn phòng nhốt gã đã tấn công Tuyết Vũ.

Căn phòng khá lớn, không có vật dụng gì ngoài sự sạch sẽ và mùi máu tanh không nên có.

Người đàn ông kia bị trói ngồi trên ghế, đầu rũ xuống không thấy mặt.

Viên đạn ở trên vai đã được gắp ra, nhưng nếu được lựa chọn, hẳn thà ở vậy sống chung với viên đạn còn hơn là được phẫu thuật.

Nghe thấy bước chân đi vào, hắn ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhợt nhạt như xác chết, đôi mắt lờ đờ do chịu đựng cơn đau khủng khiếp vừa nhìn thấy ba người đàn ông phong thái đĩnh đạc, lạnh lùng tàn khốc trước mặt, không khống chế được kinh hãi, khiếp sợ.

Người nào trong ba người này, đều không phải là người hån có thể đắc tội. Vậy mà hôm nay, hắn đều đã đắc tội cả ba rồi. Nhưng, chờ tới khi hắn biết được điều này thì đã quá muộn.

Khi hắn bị người của Trần gia mang tới đây, đã được họ "tốt bụng" khai thông. Rằng cô gái hắn bắt kia, chính là thiên kim Trần gia kiêm thiếu phu nhân Lục gia, phu nhân của Lục Thần Hạo, tổng giám đốc tập đoàn Hải Vận. Lục Thần Hạo là người lên tiếng trước: "Nói. Mày là ai? Là ai sai mày bắt cóc vợ tao?"

"Tôi là Hùng "gà"... Chuyên nhận tiền làm việc cho người ta. Không ai sai tôi cả... Là tôi thấy cô ta xinh nên nổi dục vọng thôi." Hắn dù sợ, vẫn cứng đầu, không chịu phối hợp. Lục Thần Hạo nhíu mày, không nhiều lời rút súng ra, lạnh giọng cảnh cáo: "Không nói sao. Vậy tao sẽ cho mày một phát đạn nữa rồi để mày trải qua cảm giác gắp đạn sống, thế nào?"

Hắn vừa nghe vậy, cơ thể không chịu được run lên, mồ hôi thi nhau túa ra, cứ như gặp ma quỷ, hốt hoảng cầu xin:

"Không, không. Lục tổng... xin anh đừng làm vậy. Tôi khai... tôi khai hết."

Viên đạn khi nãy ở trên vai hắn, chính là được gắp ra theo phương thức đáng sợ này.

Người ta gắp đạn sẽ được tiêm thuốc gây tê, còn Trần Khắc Dương, cho người gắp đạn sống luôn. Khiến hắn đang ngất lịm cũng bị đánh thức bởi cơn đau thấu trời, sống không bằng chết, hận không thể cắn đứt lưỡi chết. Nhưng miệng hån lúc đó bị nhét đầy vải, cắn lưỡi kiểu gì? Cảm giác bị dụng cụ cắt rạch, móc thịt, xoáy sâu vào trong cơ thể kia, cả đời này hắn sợ sẽ không bao giờ quên được. Hắn không muốn trải qua cảm giác đấy thêm lần nào đâu. Một lần là quá đủ rồi. Đều tại con khốn Liễu Tư Linh kia hại hắn.

Hẳn cứ nghĩ, đối tượng Liễu Tư Linh muốn xử lý chỉ là một cô gái bình thường. Đâu ngờ, sau khi bị bắt đem về đây, hån mới biết, người ta lại là thiên kim Trần gia, thiếu phu nhân của Lục gia.

Nếu hắn biết thân phận của đối phương, có đánh chết hẳn cũng không dám chọc vào hai gia tộc lớn này.

Liễu Tư Linh hại hẳn thảm như vậy, thì đừng trách hắn kéo ả xuống cùng chết chung.

"Nói. Là ai sai mày bắt cóc Tuyết Vũ?" Trần Khắc Dương gầm nhẹ.

Hắn giật thót, cắn răng nhịn đau, khó khăn lên tiếng: "Là... là... Liễu Tư Linh."

Một cái tên lạ lẫm.

Trần Khắc Dương và Lam Thế Lân nhìn nhau. Hai anh chưa từng nghe qua cái tên này. Riêng Khắc Dương chưa từng nghe Tuyết Vũ nói có biết Liễu Tư Linh bao giờ. Tuyết Vũ bình thường sống rất hướng nội. Cô ít khi ra ngoài, lại không thích lo chuyện bao đồng. Nói cô đắc tội với người khác là chuyện không thể.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn
Chương 38

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 38
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...