Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn – Chương 17

Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn

Tác giả: Diên Vĩ Đỏ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Anh lại ghế ngồi, đảo đều. Hộp giữ nhiệt chất lượng cao, qua mấy tiếng cháo vẫn nóng hổi như mới múc ra từ trong nồi. Cảm thấy quá nóng, anh thổi thổi một lúc mới đưa muỗng cháo qua.

"Há miệng ra!"

Tuyết Vũ không từ chối, há miệng đón lấy. Cô bị thương bên vai phải, đừng nói là tự cầm đũa, mà đến cả nhấc tay cũng khó khăn. Cho nên, không nên cậy mạnh.

Thấy cô chịu ngoan ngoãn, Lục Thần Hạo cũng thấy hài lòng. Anh ghét ai phản kháng, từ chối.

Có lẽ do mới tỉnh lại, vị giác không cảm nhận được gì cả, cháo nhạt nhẽo hết sức. Tuyết Vũ bất giác nhíu mày. Lục Thần Hạo tinh ý nhận ra, hiếm thấy cất giọng quan tâm:

"Không ngon sao?"

Tuyết Vũ lắc đầu: "Chắc do miệng nhạt!"

Lục Thần Hạo cũng cho là như vậy. Cháo do đầu bếp giỏi của Lục gia nấu, sao có thể không ngon. Nghĩ nghĩ, anh vẫn tự nếm thử một miếng xem sao.

Ngon mà!

Chắc là do nhạt miệng thật rồi!

"Đợi một hai hôm nữa, vị giác sẽ bình thường thôi." Lo cô không yên lòng, anh an ủi.

Nói xong mới giật mình. Anh vậy mà lại đi an ủi Trần Tuyết Vũ. Không phải anh rất ghét cô sao. An ủi cái moé gì.

Lục Thần Hạo không hề biết, suy nghĩ và hành động của bản thân đang mâu thuẫn nhau.

Hắng giọng, anh cáu bẳn đổi chủ đề: "Vì sao lại cứu tôi?"

"Vì không muốn anh chết."

Lục Thần Hạo đen mặt: "Tôi đang nghiêm túc!"

"Nhìn tôi có chỗ nào không nghiêm túc!" Tuyết Vũ liếc xéo, nhưng không có một chút trọng lượng khinh bỉ nào như mong muốn.

Do cơ thể đang yếu, ánh mắt đen tự nhiên cũng thiếu đi vài phần sắc bén. Thay vì cảm thấy ghét bỏ cái liếc kia, Lục Thần Hạo lại thấy nó đáng yêu đến kỳ lạ.

... Phỉ phui, đáng yêu chỗ nào. Chỉ dễ nhìn hơn một chút mà thôi.

Lục Thần Hạo mãnh liệt gạt cảm nhận nổi da gà kia ra một bên, tự lừa gạt bản thân một phen, nhìn Tuyết Vũ chằm chằm đợi kết quả.

Tuyết Vũ thấy Lục Thần Hạo nhất quyết không muốn buông tha, sờ trán nói:

"Lời tôi nói là nghiêm túc. Nếu không may anh chết, vậy chẳng phải tôi sẽ thành góa phụ trẻ nhất mọi thời đại à. Tôi không thích thành hoá phụ sớm như vậy, cũng không thích tái giá, cho nên phải cứu anh rồi."

Lục Thần Hạo nhìn cô dò xét, Tuyết Vũ không né tránh, để mặc anh nhìn.

"Lời cô nói là thật?"

"Tất nhiên. Không thì anh nghĩ là gì? Tôi thích anh? Không có đâu, ngàn vạn lần anh đừng nghĩ tới khả năng đấy!" Suy nghĩ bị vạch trần, Lục Thần Hạo như bị giẫm phải đuôi, chột dạ, mà cũng khó chịu, bực bội.

Đây là lần thứ hai, cô vợ anh chính thức cưới về thẳng thừng nói với mình là "tôi không thích anh". Cái cảm giác này, hẳn là một trăm thằng đàn ông thì có một trăm lẻ một người không nuốt nổi.

Lần thứ hai, lòng kiêu ngạo của một thằng đàn ông bị xúc phạm nặng nề. Cay nhất là lại không thể làm gì. Lục Thần Hạo vì câu nói của Tuyết Vũ mặt mày đen xì, không nói gì nữa, hầm hầm hừ hừ cho cô ăn cháo xong, bỏ ra ngoài. Tuyết Vũ chẳng quan tâm, tự mình xuống giường, đi tới lấy túi xách của mình được Lục Thần Hạo treo trên móc.

Điện thoại, thẻ ngân hàng, giấy tờ đều còn nguyên! Tuyết Vũ lấy điện thoại, treo túi lại vị trí cũ, trở về giường, gọi một cuộc điện thoại cho số cô lưu với một chữ cái duy nhất, V.

Dường như người bên kia đang cạn chừng bên điện thoại, chuông đổ chưa được hai giây,cuộc gọi đã được kết nối. "Thế nào?" Tuyết Vũ lên tiếng, không phải giọng nói kiêu ngạo, sang chảnh mọi khi với Lục Thần Hạo, mà nó trầm lạnh tựa như hơi thở của quỷ.

"Cô chủ, tôi đã đem người về An Hoà viên."

"Có bị phát hiện không?"

"Không có, người của Lục Thần Hạo đều bị đánh ngất trước khi tôi mang người đi." Cho nên tuyệt đối không bị lộ.

"Anh chắc không để lại dấu vết gì?"

"Chắc chắn. Tôi đã xử lý gọn gàng hết rồi!"

"Tốt! Cho người tăng cường canh phòng bên ngoài An Hòa viên. Tuyệt đối không được để lộ sơ hở gì."

Nếu V đã nói không có sơ hở thì tuyệt đối không có. Tuyết Vũ biết anh đã hơn mười năm, tính cách, năng lực của V như thế nào, cô biết rất rõ. Chỉ cần là chuyện giao anh làm, cô đều không nghi ngờ lo lắng, tuyệt đối tin tưởng.

"Được. Vậy còn Lục Hàng Cảnh. ?"

"Trước cứ cho hắn nếm thử hình phạt do anh nghĩ ra đi!" Tuyết Vũ không cần nghĩ, nói.

"...Rõ!" Sau một giây, V mới đáp, nhưng giọng lại cực kỳ phấn khích.

Hình phạt do anh nghĩa ra... Ừm, đủ để cho lão già nhân cách không bằng cầm thú kia hiểu được cảm giác thế nào gọi là bị đày xuống mười tám tầng địa ngục lại không được siêu thoát đấy.

"Anh không sao chứ?" Ánh mắt Tuyết Vũ rơi trên mép giường, giọng nói chứa sự quan tâm. "Không sao, mặc áo chống đạn thì có việc gì được."

Ngược lại là cô, ăn một viên đạn thật, chắc rất đau. Trong lòng V âm thầm bổ sung về sau, trầm mặc, chạnh lòng thay cô.

Anh là người trà trộn vào biệt thự Lục Hàng Cảnh, giả làm người của ông ta, bắn lén phát đạn mà Tuyết Vũ đỡ thay Lục Thần Hạo bị người của Lục gia bắn trúng ngực, máu văng tung tóe, chết ngay tại chỗ đó. Nhưng thực tế, anh mang áo chống đạn bên trong, máu văng ra là mái giả, cộng thêm một chút thủ đoạn, anh dễ dàng qua mắt được người của Lục gia.

"Ừ, cúp máy đây!" Tuyết Vũ không còn gì để nói nữa, nói cúp là cúp.

Cô xóa ngay nhật ký cuộc gọi, nằm xuống giường, cố gắng đi vào giấc ngủ.

Lần này, cô bỏ vốn liếng đủ lớn rồi! Đổi lại được cái mặt cau có của Lục Thần Hạo là đáng!

Có lẽ thuốc giảm đau sắp hết hiệu quả, cô thấy vết thương bắt đầu nhức rồi, nhằm mắt hồi lâu cũng không thể ngủ tiếp được. Cứ chập chà chập chờn mãi đến phát bực. Cửa phòng lần nữa mở ra, Lục Thần Hạo đi vào. Sau hơn một tiếng hứng gió đêm, tâm tình anh khá hơn.

Tuyết Vũ biết anh vào, nhưng không lên tiếng, vờ ngủ say, không động đậy.

Lục Thần Hạo nhìn qua, lại ảo não vò đầu, tâm trạng mới tốt lên xíu lại sắp bay hơi. Anh nghĩ chắc mình ma nhập rồi, Trần Tuyết Vũ không thích thì thôi, cớ gì anh lại khó chịu.

Cắt! Không nghĩ nữa!

Hay tin con gái đã tỉnh, ông bà Trần tức tốc vào bệnh viện từ sớm tinh mơ.

Mới thấy con gái, bà Trần đã không ngăn được nước mắt. Bà đuổi khéo chồng và con rể ra ngoài:

"Tôi có mấy điều muốn nói riêng với con gái, hai ba con ông ra ra ngoài chờ một lát đi."

"Vâng!" Lục Thần Hạo nào dám nói không, cùng ba vợ đi ra ngoài, tìm nơi ngồi nói chuyện. Dù sao, anh cũng không phải loại dính vợ.

Mà có dính, cũng không bao giờ dính Trần Tuyết Vũ! Chờ Lục Thần Hạo đi rồi, bà nghẹn ngào ôm lấy cô, trách: "Con bé ngốc này, con có cần phải liều mạng như vậy không. C"

Bà biết đây là kế hoạch của cô, nhưng khi hay tin Tuyết Vũ bị thương vẫn không khỏi lo lắng và đầu lòng. Cô biết lần này đã khiến bà lo lắng, khẽ mỉm cười, trấn an:

"Sao có thể gọi là liều mạng được ạ. Nếu không chắc chẳn, con sẽ không làm. Chỉ đau vài ngày sẽ khỏi thôi, mẹ đừng lo cho con."

Người lén bắn súng kia là do cô sắp xếp, hắn biết nên làm thế nào để không nguy hiểm tới tính mạng của cô. Cô dùng chiêu này không phải chỉ vì muốn chiếm được tình cảm của Lục Thần Hạo, mà còn vì Lục Bạch Văn. Ông ta là cáo già đã thành tinh, tính đa nghi cao, muốn lấy được lòng tin và tín nhiệm của ông ta để vào bộ phận quản lý cao cấp, giao cho những việc quan trọng trong công ty, cô chỉ còn cách hy sinh thân mình thôi.

...

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sự Trả Thù Của Mẫu Đơn
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...