Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Song Kiếm – Chương 214

Song Kiếm

Tác giả: Hà Tả
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mân Giang...

Đường Hoa nhìn Sương Vũ với vẻ như gặp phải quỷ: “Ngươi... Ngươi làm sao tìm được ta?” Thật vớ vẩn quá, hệ thống thông tin của mình đã bị đóngkín hết rồi, sau khi độ kiếp thứ hai thì Tinh Tinh đã không còn có thểbói ra vị trí của mình được nữa, mà điều quan trọng nhất chính là trongSong Kiếm không có ai biết hành tung của mình cả. Lẽ nào... Sương Vũchính là kẻ đáng ăn đòn nhất trong năm của Song Kiếm - Ốc Vít đó sao?Ừm... Mình thì là kẻ đáng ăn đòn thứ hai, chẳng có cách nào khác, đây là dân ý mà. Mình rất quang vinh, chỉ kém Ốc Vít có một ngàn phiếu thôi,đương nhiên trong đó còn phải trừ đi một phiếu do bản thân mình bầu choỐc Vít nữa... Đường Hoa thất thần mất rồi.

“Ngươi đoán xem?” Sương Vũ ngồi lên một tảng đá lớn trên bờ sông, tảngđá này lớn, cho nên hai người đều đặt hết sức nặng của mình lên nó cả.

“...” Ngươi đoán à? Ghét nhất là khi con gái chơi trò này. Ta sẽ chongươi một sự vừa mừng vừa kinh. Là chuyện vừa mừng vừa kinh gì? Ngươiđoán xem. Ta đệt...

“Không giống như người nào đó đâu, tỷ đây là một người thẳng thắn. Là Phật Pháp Vô Biên nói tỷ biết đấy.”

“Không có khả năng.” Đường Hoa phủ quyết ngay: “Hắn cũng không biết ta ở đâu mà.”

“Nhưng vừa rồi ngươi đã có nói với hắn rằng ngươi đang muốn tránh nơiđầu ngọn gió, chuẩn bị làm một tên ẩn sĩ. Tên Vô Biên này lại là kẻ coinhư mặc chung một cái quần với ngươi, hắn biết rằng ngươi sẽ không chạyvào trong cấm địa làm ẩn sĩ, nên nghĩ điều có khả năng nhất sẽ là ngươilên núi hoặc xuôi sông chờ qua vài ngày. Sau đó hắn phân tích rằng trênnúi chẳng có cái gì chơi vui, vậy có chín phần là sẽ đi câu cá. Lần cuối các ngươi từ biệt là ở thành đô, cho nên hắn đã đoán giúp ta là ngươiphỏng chừng đang ở Mân Giang. Sau đó ta tùy tiện bay trên trời tìm mộtlúc, quả nhiên phát hiện thấy đang trong lúc bang chiến mà lại có ngườicâu cá thế này, cho nên mới hạ xuống xem đây.”

“Có lý.” Đường Hoa gật đầu nói: “Mặt khác, ta muốn biết...”

“Muốn biết vì sao Vô Biên lại bán đứng ngươi à?”

“Phải phải!” Đường Hoa gật đầu.

“Ngươi đoán xem?”

“...” Đường Hoa nổi gân đen đầy mặt.

“Đã không muốn đoán thì... Chi bằng ngươi cứ nói ta biết là ngươi làm sao lấy được cờ của Song Sư đi.”

“Cờ Song Sư bị rút rồi à?” Đường Hoa kinh hãi cực kỳ: “Sao ta không biết?”

“Thượng Đế...” Sương Vũ muốn đánh người lắm lắm, đây rõ ràng là trợn mắt nói dối mà. Nếu không phải là Đường Hoa làm, vậy hắn cần gì phải tránhnơi đầu gió chứ? Chuyện tránh nơi đầu gió này chắc cũng là để tránh mình đây: “Chủ nợ đã tìm tới cửa rồi, ngươi mau thừa nhận đi.”

“Thừa nhận cái gì?”

“Thừa nhận là ngươi đã rút cờ của Song Sư.”

“Sương Vũ, ngươi không sao đó chứ? Quy tắc cơ bản nhất của hệ thống là người Song Sư không thể rút được cờ của Song Sư mà?”

“Ngươi...”

“Có điều...” Đường Hoa đột nhiên chuyển giọng: “Ta biết chính xác là ai rút.”

“Là ai?”

“Có phải là ta nói ra thì sẽ được đi ngay không?”

“... Không thể!” Sương Vũ đột nhiên tỉnh ngộ, thằng nhãi này đang chơitrò bịp với mình đây mà. Có điều sự thể thế này mà bắt hắn phải thừanhận thì khó khăn lắm. Mà cho dù có thừa nhận rồi thì hắn thà gánh cáitội chứ cũng không chấp nhận bán đứng chi tiết của kế hoạch đâu. Đối phó với loại người như vậy thì... Sương Vũ lấy một tờ ngân phiếu ra: “Tamua thông tin.”

“Tiền của ngươi hay là của bang hội đấy?”

“Nói nhảm, đương nhiên là của ta rồi.”

“Ngại thật, ta không kiếm tiền của bạn bè.” Đường Hoa than một hơi, nói: “Ta biết là ngươi bị oan uổng, nhưng nếu không khiến ngươi bị oan uổng, vậy người ta sẽ không giúp ta làm chuyện xấu.”

“A?” Câu này của Đường Hoa đã tiết lộ ra hai chi tiết: thứ nhất là Đường Hoa quả thật là chủ mưu, thứ hai là phải khiến mình bị oan... Vậy kẻduy nhất chiếm được lợi chỉ sợ sẽ là kẻ trước giờ vẫn khó chịu với mình: Sinh Diệt. Lẽ nào... Sương Vũ ghé sát tai Đường Hoa: “Gia Tử, ngươithực sự nhẫn tâm khiến một nữ nhân yêu ngươi phải chịu oan uổng sao?”

“Đáng tiếc...”

“Nếu như ta cân nhắc chuyện quen ngươi một tháng thì sao? Cùng cho nhaumột cơ hội đi, nếu trong một tháng này mà ngươi có thể thích ta, vậychúng ta...”

“Được ngay! Không được đổi ý à.” Đường Hoa nện nắm tay một nhát rồi nhắn tin: “Phá Toái, kế hoạch B.”

*

“Tay ngươi mềm thật...”

“Mau nói chuyện kia đi.” Sương Vũ nghiến răng gạt phăng móng vuốt của Đường Hoa đi.

“Sự tình là như vầy... Đơn giản mà nói thì Sinh Diệt chính là nội gian.Nhưng thằng nhãi này nói rằng dễ bại lộ quá, cho nên ta mới nhờ Phá Toái giúp hắn. Ngươi cũng biết tình trạng hiện giờ của Phá Toái rồi mà...Hỏi thế gian tình là vật chi. Phong Vân Nộ lợi dụng Nhược Hân để tiếpxúc với Phá Toái, nhưng Phá Toái lại không chấp nhận phản bội, bởi thếta bèn uy hiếp hắn, ta nói hắn mà không chịu giúp thì ta sẽ khiến choNhược Hân bị Phong Vân Nộ cua ngay... Tinh Tinh hẳn đã từng nói vớingươi rằng ta có quen một chuyên gia tình yêu tên là Phế Sài rồi chứ?

“Vậy Phá Toái có lấy tiền không?”

“Không có! Nếu như có, ta sẽ bị sét đánh ngay.” Đường Hoa luôn kiên nghị cho rằng giấy nợ tuyệt đối sẽ không tương đương với ngân phiếu, bảnchất giữa hai cái đó khác nhau. Lại nói, mình còn bị sét đánh ít saochứ? Kim mộc thủy hỏa thổ... Đường Hoa lại thất thần nữa rồi.

Sương Vũ gật gật đầu, đang định hỏi là lúc nào thì chợt nhận được tinnhắn của Hạo Nhiên: Phá Toái tự thú rồi, mau về Hoàng Sơn đi. Xem tinxong, Sương Vũ nói: “Đi đây, bái bai.”

“Đi à? Đừng mà, bồi dưỡng cảm tình chút đi chớ.” Đường Hoa nhìn Sương Vũ bay đi mà buồn khổ: mấy câu nữ nhân này vừa nói có hiệu lực hay khôngđó? Có điều ngươi muốn quịt nợ thì cũng khó lắm à, lão đây là Gia Tửđấy, là một Gia Tử đáng yêu, là một Gia Tử thiện lương...

*

“Xin lỗi, đã khiến mọi người hiểu lầm nhau rồi.” Phá Toái đau khổ cúi đầu sám hối: “Quả thật là ta đã ích kỷ quá rồi. Xin lỗi.”

Hạo Nhiên lắc đầu: “Không thể trách ngươi được. Ta biết Phá Toái ngươiluôn nghĩa khí với bạn bè, dù có lý hay không cũng sẽ giúp mà. Ngươi với Gia Tử lại còn là bằng hữu đã gắn bó với nhau từ cấp 20 đến nay nữa.Hơn nữa lại còn có Nhược Hân ở trong này... Ta thật không trách ngươi.”

“Đúng vậy!” Sương Vũ cũng cười, nói: “Mọi người đều biết rằng lòng trung thành của mỗi người đối với bang hội là thế nào mà. Thực ra cho dù làmột công ty trong hiện thực cũng vậy thôi, chỉ cần không phải là ôngchủ, thì mọi người... Ha ha! Được rồi, chuyện này không bàn đến nữa. Hạo Nhiên, Sinh Diệt đã đến chưa?”

“Hừ!” Hạo Nhiên hừ một hơi bằng mũi: “Ngươi có biết hiện Sinh Diệt đang ở đâu không? Đang uống rượu với Phong Vân Nộ đấy... Cũng sắp đến rồi.”

Sương Vũ nhắn tin cho Hạo Nhiên: “Sự tình còn chưa làm rõ ràng mà, cũngcó khả năng là Gia Tử đổ vạ cho người ta đó. Ngươi cũng biết đấy, lờicủa tên Gia Tử này có ba phần đáng tin đã là không tệ rồi.”

Hạo Nhiên trả lời, cũng bằng tin nhắn: “Ừ, ta biết.”

*

Sinh Diệt đẩy cửa phòng nghị sự mà trong lòng không khỏi lạnh run: HạoNhiên thấy hắn bước vào nhưng chẳng hề có chút phản ứng nào, vẫn chậm rì rì uống nước trà, còn Sương Vũ thì dường như đang bận rộn công chuyệnlắm vậy, cứ lật tới lật lui mấy tờ giấy. Nhìn lại Phá Toái, hắn đangđứng một góc, bộ dạng như thể một tội đồ của nhân dân vậy... Có dự cảmkhông lành rồi đây!

“Hạo Nhiên, gấp gấp gáp gáp tìm ta vậy có chuyện gì không?”

“À, không có chuyện gì. Đúng rồi, mới vừa rồi ngươi ở đâu thế?” Hạo Nhiên tựa như rất tùy ý hỏi một câu.

“Đi uống rượu với mấy huynh đệ đó mà.”

“Huynh đệ?” Hạo Nhiên cười một tiếng: “Từ lúc nào mà ngươi đã trở thành huynh đệ với Phong Vân Nộ thế?”

“Hạo Nhiên, không phải là do ngươi bảo ta tiếp xúc với hắn đó sao?”

Phá Toái than một hơi, nói: “Sinh Diệt, ta đã khai ra hết rồi.”

“Khai cái gì?” Sắc mặt Sinh Diệt trở nên xanh mét, quả nhiên là mình đã đoán trúng rồi.

“Chuyện Gia Tử bảo chúng ta hợp mưu rút cờ Song Sư.”

“...” Sinh Diệt im lặng.

Hạo Nhiên bắt đầu nổi giận: “Sinh Diệt, ngươi không muốn nói cái gì à?”

“Có cái gì mà nói chứ?” Sinh Diệt ngẩng đầu nói: “Thì đã sao chứ? Nhữngngày lúc đầu của chúng ta tốt đẹp biết mấy. Mọi người cùng nhau uốngrượu đánh nhau. Từ khi con ả đê tiện này đến đây, từ đường chủ trở xuống cứ phải tuân theo hết quy định này đến quy định kia cả. Lần trước tamừng sinh nhật với bạn gái ta, đã bàn giao cấp dưới gánh việc giúp cho,thế mà con ả đê tiện này lại trừ một tháng tiền hoa hồng của ta. Dựa vào cái gì chứ? Song Sư này có danh tiếng như ngày hôm nay là nhờ ai chứ?Nếu không có một ít huynh đệ trước kia, Song Sư bây giờ có được cái bảng vàng này hay sao? Chúng ta vừa mới bước vào trong quỹ đạo, lại có mộtngười bên ngoài chen chân vào. Hạo Nhiên, trước kia ta vay tiền của bang hội, có cần phải viết giấy vay nợ không? Chỉ cần nói với ngươi mộttiếng là được, có tiền thì trả, không tiền thì thôi. Còn con ả này thìsao? Lần ta bị con ả này trừ một tháng tiền hoa hồng, ta mượn năm trămkim, thế mà một ngày ba lần nhắn tin hỏi ta trả tiền hay là viết giấyvay nợ! Ngươi có biết không, mấy huynh đệ kia của ta nếu không nể mặt ta thì đã sớm tạo phản từ lâu rồi! Dựa vào cái gì chứ? Ả ta là một trongnhững người sáng lập ra Song Sư à? Ả ta đã từng tham gia những lần PKvới các huynh đệ chúng ta chưa? Nhưng mà khi ả chỉ huy thì lại không hềkhách khí chút nào, chẳng hạn như lần này vậy, chỗ nào khó gặm thì cứ là bọn lão làng bọn ta phải đến... Bọn ta có một câu oán hận nào không?Sau đó ta xuống nước thương lượng với ả rằng có thể không nhập kho hàngbang hội một số điểm tích lũy để đổi tiền, chia cho bọn huynh đệ vui vẻmột lần được không. Ả đã nói cái gì? Nói rằng ả không có quyền đấy.Không có quyền cái rắm, ai không biết quyền tài vụ trong Song Sư đều nằm trong tay ả hết chứ? Coi bọn ta là đồ ngớ ngẩn, chơi trò giả ngớ ngẩnvới bọn ta à...”

Hạo Nhiên và Sương Vũ cùng lẳng lặng nghe cơn phát tiết bất thình lìnhnày của Sinh Diệt. Khó khăn lắm mới chờ Sinh Diệt nói xong, Sương Vũ lập tức đứng lên: “Sinh Diệt... Ta thật không biết đã mang đến nhiều phiềnphức như vậy cho các ngươi. Ngươi cũng biết đấy, ta luôn làm việc côngchính, công bình, quả thật không chiếu cố đến...”

“Nói thế là có ý gì? Bọn lão huynh đệ bọn ta mà cần nhờ đến ngươi chiếu cố à?” Sinh Diệt phẫn hận nói.

“Không phải là ý như thế, ta thật sự chân thành xin lỗi ngươi. Ta quả thật không bận tâm đến cảm nhận của các ngươi.”

“Chuyện xấu thì ta đã làm rồi, ngươi có nói thế nào cũng được cả. Ta nói với ngươi, đừng có bày ra cái trò này nữa, cờ là do ta rút, Sinh Diệtta dám làm dám chịu, nhưng ta sẽ không để cho Sương Vũ ngươi lợi dụngviệc này mà thu mua lòng người đâu.”

“Bang chủ!” Hai thành viên cựu cán bước vào.

Hạo Nhiên gật đầu, nói: “Các ngươi đưa Sinh Diệt đi ăn chút gì đi.”

“Được!” Hai người nửa dỗ nửa khuyên lôi Sinh Diệt ra ngoài phòng nghị sự.

*

Sương Vũ than một hơi: “Thực ra...”

“Thực ra ngươi đã làm rất tốt rồi.” Hạo Nhiên nói: “Con người ta khôngcó tài năng gì cả, nhưng ta vẫn biết cái đạo lý giúp cho cấp dưới mặcsức phát huy. Nếu không phải do ngươi công chính, vậy 10 vạn kim tronglần xác nhập các bang hội nhỏ này chỉ sợ chúng ta đã không lấy được đếnmột nửa rồi. Tiền ở trong kho công, có thể dùng để làm việc, lại vẫn cóthể dùng để chia cho mọi người. Nhưng nếu chia tiền trước cho mọi ngườithì đến khi cần để làm việc, mọi người lại chẳng ai chịu nộp lên cả. Đạo lý này ta hiểu rõ lắm. Có điều ta có một đề nghị này.”

“Đề nghị gì?”

“Việc này đến đây coi như tạm kết thúc đi được không? Nói thô tục mộtchút thì cái này là việc xấu ở trong nhà, ta không muốn có người ngoàibiết được. Mà nói lý trí một chút thì Sinh Diệt vẫn còn có sức ảnh hưởng lắm, đương nhiên nếu như còn có lần sau nữa thì ta sẽ dễ xử lý hơn.”

“Được rồi! Việc này chúng ta cứ coi như chưa từng xảy ra đi.” Sương Vũ gật đầu.

“Được rồi được rồi, để ta nói chút chuyện khiến ngươi vui lòng vậy.” Hạo Nhiên lấy một tờ đặc san ra: “Bản mới ra đấy.”

“Ngươi thực sự đặt luôn rồi à?” Sương Vũ nhận lấy, ngó qua mặt bìa rồihộc máu ngay. Tiêu đề của đặc san lần này là: Gia Tử ôm được Sương Vũvề. Lật tiếp, thấy chủ đề đầu tiên thế này: Ngu công dời núi, lòng chântình của đệ nhất cao thủ đã làm lay động trái tim của mỹ nhân, bên dòngMân Giang cùng định chuyện chung thân. Đồng thời còn kèm theo đoạn phimquay cảnh thân mật của hai người ở Mân Giang nữa... “Gào! Bà muốn giếtngười!” Toàn thân Sương Vũ thiêu đốt ngọn lửa hừng hực, điểm số hệ hỏatràn đầy, điểm số nộ khí tràn đầy, tiểu vũ trụ bùng nổ, lĩnh ngộ đượcđại chiêu tất sát tối cao chữ màu kim: Hỏa Thiêu Gia Tử.

*

Bên ngoài Hoàng Sơn, một nam tử ôm bó hoa đưa tay sờ sờ trái tim đangnhảy đến 200 cái một phút, cảnh giác nhìn trái phải rồi tự nói với bảnthân: sát khí mạnh thật.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Song Kiếm
Chương 214

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 214
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...