Sơn Chi - Nhất Đóa Tiểu Thông Hoa – Chương 27
Sơn Chi - Nhất Đóa Tiểu Thông Hoa
Sắc
Ngược
Sủng
Khác
Xám nhạt
Xanh nhạt
Vàng nhạt
Màu sepia
Xanh đậm
Vàng đậm
Vàng ố
Màu trắng
Hạt sạn
Sách cũ
Màu tối
Palatino Linotype
Bookerly
Minion
Segoe UI
Roboto
Roboto Condensed
Patrick Hand
Noticia Text
Times New Roman
Verdana
Tahoma
Arial
16
18
20
22
24
26
28
30
32
34
36
38
40
100%
120%
140%
160%
180%
200%
Có
Không
Truyện
Sơn Chi - Nhất Đóa Tiểu Thông Hoa
Sơn Chi - Nhất Đóa Tiểu Thông Hoa
Chương
27
Chương
trước
Chương
tiếp
Cố Viễn Sâm khẽ "ừ" một tiếng nhưng không nói gì thêm, vẫn quay đầu sang chỗ khác, không thể đoán ra tâm trạng anh lúc đó. Quý Mạc đành tự mình làm dịu không khí, cố gắng gượng cười, môi chỉ khẽ cong lên một chút.
Cậu không nói gì nữa, chỉ nhẹ nhàng gật đầu với hai đàn anh rồi xoay người rời đi trước. Bóng lưng cậu đơn độc bị kéo dài dưới ánh hoàng hôn, dây quai ba lô bị cậu siết chặt như thể đang mượn lực để giữ vững cảm xúc.
Từ phía sau, Từ Phong nhìn theo bóng cậu, ngượng ngùng thu lại ánh mắt, lẩm bẩm nhỏ tiếng: "Ây, không lẽ mình lỡ lời rồi?"
Còn Cố Viễn Sâm thì vẫn không lên tiếng, nhưng ánh mắt lại vô thức đuổi theo bóng dáng gầy gò ấy đang dần khuất trong đám đông. Trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác lạ lùng, giống như bóng dáng đó đang từng chút, từng chút rời xa khỏi cuộc sống của anh.
Nói đến bữa ăn cùng Trương Lộ lần trước, Từ Phong liền sa sầm mặt mày. Kể từ bữa đó, cậu chẳng còn nói chuyện được với cô ta nữa. Nữ thần khoa đúng là khó chiều, Từ Phong cũng tự biết mình không theo đuổi nổi nên sớm đã bỏ cuộc. May mắn là chuyến đi lần này Trương Lộ không tham gia, nếu không gặp đúng lúc Quý Mạc cũng có mặt thì chắc chắn lại xảy ra một màn kịch hay nữa.
Xe buýt dừng nghỉ ở trạm khoảng nửa tiếng, Quý Mạc không muốn làm mất thời gian nghỉ ngơi của Cố Viễn Sâm và các anh, nên chỉ nói mấy câu rồi quay về xe của khoa mình.
Nhưng vừa bước lên xe, cậu đã thấy chỉ có mỗi Uông Khiết đang ngồi bên trong.
Vừa rồi ánh mắt ngập ngừng và vẻ thẹn thùng của Quý Mạc khi nói chuyện với Cố Viễn Sâm đều bị Uông Khiết thu hết vào mắt. Quý Mạc không nói lời nào, lặng lẽ ngồi về chỗ cũ. Còn Uông Khiết thì mấy hôm nay vì chuyện đó mà phải né tránh Quý Mạc, trong lòng cũng nghẹn đến phát bệnh.
Vốn dĩ hắn không phải người biết an phận, giờ ở trên xe buýt, tránh cũng chẳng được, hắn như thể không cam lòng, cuối cùng cũng mở miệng: "Quý Mạc, cậu đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với Cố Viễn Sâm đúng không?"
Quý Mạc đeo tai nghe vào, không muốn để ý đến Vương Khiết.
Bị cậu phớt lờ khiến Uông Khiết càng thêm tức giận. Hắn bước tới vung tay đập mạnh vào lưng ghế của Quý Mạc, làm cậu suýt nữa đánh rơi điện thoại.
"Hai người giỏi thật đấy, một người dọa phá công ty nhà tôi, một người nửa đêm thuê người chặn đường tôi. Quý Mạc, tôi đã không dây dưa với cậu nữa rồi, cậu còn định cắn tôi như con chó điên đến bao giờ hả?!"
Quý Mạc bình tĩnh nói: "Mong cậu nói chuyện cho lễ độ, còn về chuyện cậu nói, ai chặn đường cậu?"
"Giả bộ giỏi đấy." Uông Khiết nghiến răng nghiến lợi. "Tôi không quan tâm cậu và Cố Viễn Sâm đang bày trò gì, nhưng tốt nhất là đừng động vào tôi. Mẹ kiếp, nghĩ lại tôi thấy thật ngu ngốc vì từng theo đuổi cậu. Cái vẻ ngoài giả vờ thanh thuần đó thật khiến người ta buồn nôn!"
Những lời mắng chửi dồn dập của Uông Khiết khiến sắc mặt Quý Mạc lạnh hẳn đi. Đúng là cậu đang đóng vai một người khác, nhưng mọi chuyện chẳng liên quan gì đến Uông Khiết.
"Uông Khiết, tôi không biết cậu hiểu lầm tôi chuyện gì, nhưng ngay từ đầu tôi đã từ chối cậu rất rõ ràng," Quý Mạc muốn cắt đứt hoàn toàn mối dây dưa này. "Tôi cũng chưa từng dây dưa cậu ở ngoài, lại càng không có chuyện thuê người chặn đường."
"Tôi chính mắt nhìn thấy cậu hôm đó!" Uông Khiết gào lên, không để cậu nói hết câu, lửa giận bốc ngùn ngụt.
Mà cái "hôm đó" chính là hai tuần trước.
Vì thất tình nên đến quán bar mượn rượu giải sầu, nào ngờ chỉ trong lúc ra ngoài hút một điếu thuốc, Uông Khiết đã bị mấy gã Beta cao to kéo vào một con hẻm tối, bị đánh cho một trận tơi bời. Tuy cậu ta là một Alpha, nhưng thế đơn lực mỏng, vẫn không địch lại được nhiều người.
May mà bọn chúng cũng sợ làm lớn chuyện, nên không đánh chí mạng, cũng không ra tay vào mặt.
Uông Khiết tự biết bình thường mình có chút đáng ăn đòn, nhưng cũng không đến mức khiến người ta phải tìm đến tận nơi để trả thù. Dạo gần đây vì mâu thuẫn với Cố Viễn Sâm, cậu đã bị cha mình mắng mỏ nhiều lần, nên cũng đã thu mình không ít.
Nhưng cậu không hiểu rốt cuộc mình đã đắc tội với ai.
Chính lúc ấy, cậu trông thấy ở góc tường con hẻm có một người đứng đó, bóng dáng mờ nhạt. Dưới ánh đèn lờ mờ, người ấy đội một chiếc mũ lưỡi trai, lười nhác ngáp một cái.
Uông Khiết nghe thấy tên Beta dẫn đầu đánh mình nói với người kia: "Đánh xong rồi, tiền trả như thỏa thuận ban đầu."
Nói xong, còn có kẻ đá thêm cậu một cú, lạnh lùng cảnh cáo: "Lần sau đừng có đi dây vào người không nên dây vào. Là một Alpha mà thật đáng thương."
Chỉ với mấy lời đó, Uông Khiết lập tức cho rằng người kia chính là Quý Mạc. Cậu siết chặt nắm đấm, ánh mắt như muốn đ//â//m xuyên bóng người trước mặt.
Quả thực là có khổ mà không thể nói.
Vốn dĩ cha của Uông Khiết đã chán ghét cái tính bốc đồng, thiếu điềm tĩnh của cậu ta, lại càng không ưa gì chuyện cậu lui tới mấy chỗ như quán bar để chơi bời. Lần này, Uông Khiết còn bị đánh vì theo đuổi vị hôn phu Omega của Cố Viễn Sâm, nói ra cũng đủ mất mặt. Cơn tức ấy đè nén trong lòng khiến Uông Khiết nuốt không trôi. Nhưng trớ trêu thay, bởi vì thân phận của Quý Mạc và Cố Viễn Sâm, cậu ta lại không thể công khai trả thù.
Vậy nên, sau một hồi bền bỉ ra sức giở trò, Uông Khiết đã khiến gần như toàn bộ bạn học trong khoa chẳng còn ai có ấn tượng tốt về Quý Mạc nữa, thậm chí dần dần sinh ra sự bài xích.
Cậu ta đã khiến Quý Mạc trở thành cái tên được bàn tán sau lưng là "Bạch liên hoa", là Omega trà xanh, kẻ chuyên đi câu Alpha con nhà giàu, một tên đầy tâm cơ và toan tính.
--------------
Lúc xe du lịch dừng ở trạm nghỉ, các bạn lần lượt quay trở lại xe.
Từ đằng xa đã nghe thấy tiếng hét lớn của Uông Khiết: "Ngày đó tôi tận mắt thấy rồi! Chính cậu gọi một đám người chặn tôi trong hẻm, đánh tôi suýt nữa phải nhập viện! Tôi tự thấy mình chưa từng làm gì có lỗi với cậu, cũng chưa từng tổn thương cậu! Nhưng Quý Mạc, cậu thuê người xử tôi, chẳng phải là muốn tôi quay sang nhắm vào cậu, cô lập cậu, để Cố Viễn Sâm thương hại cậu rồi che chở cậu sao?"
Uông Khiết cười lạnh: "Tôi nói đúng không, Quý Mạc?"
Cậu ta không dám nhắc đến chuyện hôn ước giữa nhà họ Cố và nhà họ Quý, nhưng lại cố tình khiến mọi người hiểu nhầm rằng Quý Mạc đang tự mình bám lấy Cố Viễn Sâm.
"Nếu là vậy, tôi có thể giúp cậu toại nguyện." Uông Khiết liếc nhìn mấy người đang lưỡng lự chưa lên xe, rồi cúi người, hạ giọng đến mức chỉ mình Quý Mạc nghe thấy: "Chỉ cần tôi còn ở trong khoa này một ngày, cậu đừng mong có ai chịu làm bạn với cậu."
Nói xong, cậu ta bỏ lại Quý Mạc lúc này mặt đã trắng bệch, rồi quay về chỗ ngồi của mình.
Quý Mạc đeo tai nghe, nhưng bên trong lại không phát ra chút âm thanh nào.
Các bạn học lần lượt lên xe, lén lút liếc nhìn cậu thì thầm bàn tán. Những tiếng xì xào nhỏ vụn như một tấm lưới khổng lồ do nhện giăng, dần dần bao phủ khắp nơi, nhốt chặt Quý Mạc vào giữa.
Quý Mạc chợt nhớ đến "món quà" mà hôm đó Trương Lộ nói.
Thì ra chính là món quà này.
Tìm một người có dáng vóc giống cậu, cố ý truyền tin sai lệch đến Uông Khiết, rồi dùng thân phận của Uông Khiết để ra tay, chèn ép, làm nhục cậu.
Bởi vì Trương Lộ hiểu rằng, cho dù Quý Mạc có giả vờ mạnh mẽ đến đâu, thì lời đồn vẫn đủ sức đẩy một con người đến sụp đổ. Sự cô lập cũng vậy. Nhưng điều cô ta không biết là: từ nhỏ Quý Mạc đã lớn lên giữa bao lời cay độc, trải qua bao năm tháng cô đơn đằng đẵng, đến tận hôm nay cậu vẫn chưa bị đánh gục.
Mánh khóe vụn vặt thôi.
Quý Mạc lạnh lùng chọn đại một bài hát trên điện thoại, để tiếng nhạc lấn át những lời bàn tán cố ý vang vọng trong xe.
Đến khi xe dừng ở thị trấn nhỏ đã là một giờ chiều. Vừa xuống xe, Quý Mạc liền tách khỏi các bạn cùng lớp.
Cậu đi đến nhà trọ mà mình đã đặt trước, chỉ là một căn phòng đơn sơ đến tột cùng. Ngay khoảnh khắc nằm xuống giường, cậu có thể ngửi thấy mùi ẩm mốc của chăn đệm. Trên tường loang lổ vết nấm mốc, điều hòa dường như cũng bị hỏng, bật mãi mà không thấy ấm lên.
Quý Mạc vốn định đổi sang phòng khác, nhưng vì đây là nhà trọ rẻ nhất ở thị trấn, từ lâu đã kín phòng. Nếu cậu không muốn ở nữa, phía nhà trọ thậm chí sẵn sàng hoàn tiền ngay lập tức. Ở gần khu du lịch, dù có là nhà nghỉ tồi tàn đến đâu cũng không thiếu khách.
Bất đắc dĩ, Quý Mạc đành kéo vali quay lại căn phòng chật hẹp này lần nữa.
Cậu nằm nghỉ trên giường chừng một tiếng đồng hồ, đầu óc mơ hồ, máy điều hòa cuối cùng cũng khiến căn phòng ấm lên đôi chút, cơ thể cũng bắt đầu lờ đờ buồn ngủ. Điện thoại báo về một tấm ảnh chụp lịch trình, là kế hoạch du lịch của khoa bên chỗ Cố Viễn Sâm.
Người gửi còn đính kèm một dòng ghi chú: [Giá như cũ, chuyển khoản vào tài khoản tôi là được.]
Cả hai không ai biết rõ thân phận người kia là ai, nhưng mỗi lần giao dịch đều rất suôn sẻ.
Sau khi cẩn thận xem kỹ lịch trình, Quý Mạc tính toán lại giờ giấc rồi nhanh chóng vào buồng tắm đơn sơ trong phòng trọ tắm qua loa. Cảm giác mệt mỏi sau chuyến xe dài dồn dập kéo đến, cậu dụi mắt, bụng cũng bắt đầu cảm thấy đói.
Đồ ăn ở các điểm du lịch vốn chẳng ngon lành gì, nhưng quán mì mà Quý Mạc tiện tay chọn lại có hương vị khá ổn. Cậu đói đến mức chỉ vài thìa đã ăn sạch tô mì bò.
Xung quanh ồn ào náo nhiệt, từng tốp du khách ngồi xuống rồi lại rời đi.
Quý Mạc dùng chứng minh nhân dân nhận vé vào cổng loại nhiều ngày, rồi nhập vào một đoàn du lịch, vừa nghe hướng dẫn viên thuyết minh vừa chụp ảnh phong cảnh, gửi từng tấm lần lượt cho Trần Duệ và Lục Trạch An.
Trần Duệ: [Trông có vẻ rất lạnh đó! Có vui không?]
Quý Mạc: [Cũng bình thường, dự báo thời tiết nói hôm nay sẽ có tuyết.]
Trần Duệ: [À đúng rồi! Dạo gần đây mình phát hiện một chuyện, bạn cùng phòng của mình Lâm Tự có khi là con trai đấy.]
Quý Mạc: [?]
Trần Duệ: [Mình vẫn đang theo dõi thêm, hôm đó mình phát hiện ngực cậu ấy là giả! Trời ơi, chẳng lẽ là nam giả nữ thật à?!]
Quý Mạc: [?]
..................
Lục Trạch An: [Chỗ quái gì thế, có gì vui đâu, cần tôi đến đón không?]
Quý Mạc: [Không cần, em đi cùng đàn anh.]
Lục Trạch An: [Coi như tôi chưa hỏi.]
Lục Trạch An: [Muốn quà =3=]
Quý Mạc: [Được.]
Trước đây, Quý Mạc chưa từng có ai để chia sẻ niềm vui. Bây giờ có rồi, không hiểu sao trong lòng lại thấy vui vẻ lạ thường.
Hơn nữa, vì bất kể cậu gửi gì, Trần Duệ và Lục Trạch An đều sẽ phản hồi, nên suốt quãng đường Quý Mạc vừa đi vừa chụp hình. Cuối cùng, cậu chụp một tấm mặt sông, lúc đó tuyết đã bắt đầu rơi.
Gò má Quý Mạc hơi lạnh, cậu lấy hết can đảm gửi cho Cố Viễn Sâm một tin nhắn đa phương tiện:
[Học trưởng, tuyết rơi rồi.]
Cậu không có tài khoản mạng xã hội của Cố Viễn Sâm, nên chỉ có thể dùng tin nhắn MMS để gửi đi. Quý Mạc nghĩ, có lẽ anh sẽ không trả lời, cũng có thể anh sẽ chẳng nhìn thấy, nhưng cậu vẫn muốn gửi.
Quý Mạc đứng bên hồ, chờ Cố Viễn Sâm. Cậu biết lát nữa sinh viên khoa của anh sẽ đi ngang qua đây để ăn tối. Cậu hy vọng mình có thể làm ra vẻ tự nhiên, giống như là "vô tình gặp nhau" rồi chào hỏi một cách tình cờ.
Đang nghĩ thì điện thoại rung lên.
Cố Viễn Sâm đã trả lời: [Ừ.]
Quý Mạc luống cuống chụp màn hình, lưu lại, đánh dấu yêu thích, một chuỗi hành động vừa vụng về vừa kích động.
Cậu nghĩ: Anh ấy thật sự đã trả lời mình rồi!
Kết quả là ngay giây tiếp theo, Quý Mạc bị một đứa trẻ đang chạy tới đ//â//m trúng, cậu không giữ chắc điện thoại, khiến nó rơi xuống sông.
May mà dưới sông có một lối đi lát đá ngập trong nước, nên điện thoại của cậu rơi trúng một phiến đá, dù bị nước bao phủ hoàn toàn nhưng không bị chìm xuống đáy sông.
Đứa trẻ phía sau cậu cũng ngã bịch xuống đất, ngồi bệt dưới đất khóc oà lên.
Chương
trước
Chương
tiếp
Báo lỗi chương
Bình luận
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Liên hệ:
[email protected]
-
Đọc truyện
online,
đọc truyện
chữ,
. Website luôn cập nhật những bộ
truyện mới
thuộc các thể loại đặc sắc như
truyện tiên hiệp
,
truyện kiếm hiệp
, hay
truyện ngôn tình
một cách nhanh nhất. Hỗ trợ mọi thiết bị như di động và máy tính bảng.
truyện xuyên nhanh
truyện đam mỹ
truyện ngôn tình
ngôn tình hoàn
truyện kiếm hiệp hay
truyện tiên hiệp hay
truyện hệ thống
*
kiemtraphat.net
blog.kiemtraphat.net
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở
Creative Commons Attribution 4.0 International License
Đăng nhập thành viên
x
TRUYENFULL
Đọc truyện online, miễn phí, chất lượng hàng đầu Việt Nam
Email đăng nhập
Mật khẩu
Bạn chưa có tài khoản?
Họ và tên
Giới tính
Nam
Nữ
Khác
Mật khẩu
Nhập lại mật khẩu
Bạn đã có tài khoản?
Email đăng ký tài khoản
Lấy lại mật khẩu
Bạn đã có tài khoản?
Tài khoản của tôi
Xin chào,
Xin chào,
Đăng xuất
Đăng xuất
Thông tin cá nhân
Để mở chặn quảng cáo vui lòng
xác thực email
Thông tin cá nhân
Sửa thông tin
Họ và tên
Đã xác thực
Số điện thoại
Ngày sinh
Họ và tên
Số điện thoại
Ngày sinh
Lưu thay đổi
Đổi mật khẩu
Mật khẩu mới
Xác nhận mật khẩu mới
Lưu thay đổi
Hủy
Truyện đang đọc
Chưa có truyện đọc
Đơn hàng của bạn
Chưa có đơn hàng nào
Lịch sử mua gói
Chưa có lịch sử mua gói
Mua Thẻ Chặn Quảng Cáo 📛
×
1 tháng
19.000 VNĐ
2 tháng
38.000 VNĐ
6 tháng
149.000 VNĐ
Tiếp tục thanh toán
Quyền lợi khi mua
- Hạn dùng theo tháng được mua
- Tất cả quảng cáo sẽ bị chặn.
- Nâng cao trải nghiệm đọc truyện.
Lưu ý:
Yêu cầu chuyển đúng nội dung chuyển khoản, nếu sai nội dung hệ thống sẽ không hỗ trợ
Thanh toán mã QR
Đang tải mã QR...
Hoặc thanh toán thủ công
Ngân hàng:
BIDV
Chủ tài khoản:
CONG TY TNHH ECONTENT HUB
Số tài khoản:
96488888888
Số tiền:
0 VNĐ
Nội dung CK:
Sau khi chuyển khoản thanh toán, vui lòng đợi 3 đến 5 phút để hệ thống kiểm tra và chặn quảng cáo cho bạn, nếu không được vui lòng đăng nhập lại
Mọi thắc mắc, liên hệ, hỗ trợ chat trực tiếp
tại đây
💳
📛 Nhấn để mua thẻ chặn quảng cáo
📛 Mua Chặn Quảng Cáo
Gói chặn quảng cáo
Giá: 19.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 1 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 38.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 2 tháng
Gói chặn quảng cáo
Giá: 149.000 VNĐ
Gói chặn tất cả quảng cáo trên trang trong 6 tháng
MUA NGAY
X
📬 Hòm Thư Góp Ý – Cùng Truyenfull Hoàn Thiện Từng Ngày!
Truyenfull luôn trân trọng sự đóng góp từ bạn – những độc giả thân thiết đã đồng hành cùng chúng tôi trong hành trình xây dựng một không gian đọc truyện tốt hơn.
💬 Tin vui: Chúng tôi đã lắng nghe và hành động!
Thông qua hòm thư góp ý thời gian qua, chúng tôi nhận được nhiều phản hồi về việc
quảng cáo xuất hiện quá nhiều
. Hiện tại, Truyenfull đã
giảm bớt số lượng quảng cáo
và
thu nhỏ những quảng cáo không thể gỡ bỏ
để hạn chế ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc truyện.
🙏 Rất mong bạn thông cảm: quảng cáo là một phần nguồn thu giúp chúng tôi duy trì hoạt động website, nên vẫn cần giữ lại ở mức cần thiết.
📱 Truyenfull đã có App chính thức!
Chúng tôi vừa ra mắt ứng dụng đọc truyện riêng dành cho điện thoại. Bạn có thể tải và trải nghiệm tại đây:
👉
[Link tải app]
Rất mong bạn sẽ trải nghiệm và
gửi góp ý tại chính hòm thư này
, để chúng tôi có thể tiếp tục hoàn thiện ứng dụng, mang lại trải nghiệm tốt nhất cho người dùng.
📩 Mọi ý kiến của bạn đều rất quý giá với chúng tôi.
Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn ngay tại đây:
✍️ Link gửi góp ý:
Tại đây
Cảm ơn bạn đã đồng hành và góp phần xây dựng Truyenfull ngày càng hoàn thiện! 💖







